Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Hồi Ức và Nụ Hôn
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự thay đổi đột ngột của Tống Chiêu khiến Tô Mộc Phổ Nhật không kịp trở tay. Anh bước vào bếp, thấy trên lò có một đĩa bánh bao nhân đậu đã nguội ngắt.
“Một bác gái đưa đến, nhờ anh giúp đỡ một việc.” Tống Chiêu đi theo sau anh nói.
Tô Mộc Phổ Nhật cố nhớ lại.
“Bác gái Cát Nhã?”
“Chắc là vậy.”
Buổi chiều, Tống Chiêu lục tung khắp nhà, biến mọi thứ thành một đống lộn xộn, nhưng vẫn không tìm thấy tro cốt của Trần Nghĩa. Cô mệt mỏi ngồi bệt giữa nhà, tức giận đến tột độ, nhưng kỳ lạ thay, cô lại trở nên tĩnh lặng.
Thật ra Tô Mộc Phổ Nhật nói không sai, rời khỏi nơi này, cô còn có thể đi đâu được nữa.
Sau khi ra tù, Tống Chiêu trở về Đại lục, phát hiện Trần Nghĩa đã sớm tìm cách mở cho cô một tài khoản, trong đó có khá nhiều tiền. Ban đầu cô định dùng số tiền này để mua một căn nhà, nhưng ngày đi xem nhà, cô gặp một gia đình ba người, tay trong tay, vai kề vai, hạnh phúc ngập tràn đến mức không khí xung quanh cũng hóa ngọt ngào.
Tống Chiêu quay lưng bỏ đi.
Trên đời này tất nhiên có rất nhiều người hạnh phúc, nhưng hạnh phúc ấy, khi đập vào mắt cô, lại trở thành một sự khiêu khích. Cô quyết định quay trở lại phương Bắc, dù ở phương Bắc cũng chẳng có nơi nào cho cô dung thân, giống như lúc này đây, cô ngồi trong căn phòng, dưới ánh mặt trời chan hòa, nhìn thấy vô số hạt bụi nhỏ bé đang lơ lửng trong không trung, cũng giống như chính cô.
Ngay khi cô sắp bị sự trống rỗng bao la ấy nhấn chìm, lại có người đến gõ cửa. Bác gái Cát Nhã bưng một đĩa lớn bánh bao đậu còn nóng hổi, thấy Tống Chiêu thì vô cùng kinh ngạc, dùng tiếng Mông Cổ hỏi Tô Mộc có ở nhà không.
Thấy Tống Chiêu nghe không hiểu, bác ấy chuyển sang nói tiếng phổ thông không được lưu loát lắm.
“Tô Mộc, có ở nhà không?”
“Không có.”
“À… Tôi hấp bánh bao đậu, mang đến cho cậu ấy một ít.” Bác gái Cát Nhã đặt đĩa bánh vào tay cô, trông có vẻ muốn đi, nhưng lại có chút ngập ngừng.
“Tìm anh ấy có việc gì không ạ?” Tống Chiêu hỏi.
“Ống khói nhà tôi bị tắc rồi, khói cuồn cuộn bốc đầy trong nhà. Đài phát thanh nói là đêm nay trời sẽ mưa, tôi định bụng tìm Tô Mộc nhờ thông giúp, lúc nào cậu ấy về thế?”
“Không biết nữa.” Tống Chiêu trở vào nhà đặt bánh bao đậu lên bàn, rồi lại đi ra, “Cháu theo bác đi sửa nhé.”
Nhà của bác Cát Nhã nằm ở đầu kia của ngôi làng, rất gần khu vực trang trại ngựa. Tống Chiêu men theo thang trèo lên mái nhà, theo bản năng nhìn quanh một lượt, bất chợt nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc trên thảo nguyên.
Cô thu ánh mắt lại và bắt đầu làm việc. Trong ống khói tích tụ không ít tro bụi, trước tiên cô dùng búa gõ vỡ những chỗ đóng cục, xúc bỏ đi, rồi dọn dẹp và quét sạch toàn bộ. Tống Chiêu trước đây chưa từng làm công việc này, khiến cánh tay và quần áo đều lấm lem tro bụi. Chồng và các con của bác Cát Nhã đều đã đi làm ăn xa ở tỉnh ngoài, trong nhà chỉ có một mình bác ấy. Bác ấy đứng dưới sân ngẩng đầu, nhìn Tống Chiêu làm dính đầy tro khói lên người, cảm thấy rất áy náy.
“Hô thực (tiếng Mông Cổ, có nghĩa là “cô gái”), cháu là bạn gái của Tô Mộc phải không?”
“Không phải ạ.”
“Ôi chà, không phải bạn gái sao lại ở nhà của cậu ấy chứ? Chưa từng thấy cô gái nào đến nhà cậu ấy bao giờ. Tô Mộc tốt lắm đấy, hai đứa hãy yêu nhau thật tốt nhé.”
Tuy phát âm của bác Cát Nhã không rõ ràng, nhưng tốc độ nói lại nhanh, cộng thêm vẻ mặt tươi cười rạng rỡ đầy nhiệt tình, Tống Chiêu cũng không muốn tranh cãi với bác ấy nữa.
“Tô Mộc đã ở đây mấy năm rồi ạ?” Cô hỏi.
“Năm năm? Năm, sáu năm gì đó. Cậu ấy tốt bụng lắm! Người trong làng đi làm ăn xa, nhà cửa bỏ trống, cậu ấy bỏ tiền thuê mấy chàng trai ở trường đua ngựa đến trông nom nhà cửa. Chuyện lớn chuyện nhỏ trong làng cậu ấy cũng giúp đỡ, ai cũng biết ơn cậu ấy hết!”
“Vậy bình thường anh ấy cứ ở mãi ở trại ngựa sao?”
“Đúng rồi. Hơn nửa năm cậu ấy ở đây, đến mùa đông thì cậu ấy về quê. Hình như cậu ấy còn có việc làm ăn gì đó ở phương Nam, cứ cách một hai tháng lại đi một chuyến. Hô thực, xong việc rồi cháu xuống uống miếng nước nhé.”
Tống Chiêu phủi tro bụi trên tay, rồi lại chuyển ánh mắt về phía thảo nguyên.
Tô Mộc Phổ Nhật ngồi ở đó, bên cạnh chỉ có một con ngựa. Ngay cả tư thế cũng không hề thay đổi. Anh cao gần một mét chín, nhưng dưới sự rộng lớn của thảo nguyên và đỉnh núi, trông lại nhỏ bé đến vậy.
. . . . . .
Trước mắt Tống Chiêu, Tô Mộc Phổ Nhật đã đốt lửa củi, cho những chiếc bánh bao đậu đó vào hấp lại. Bức tường bếp đã bị khói dầu lâu năm hun thành màu xám ám khói, tạo nên một không khí xưa cũ.
Anh gọt khoai tây, rồi rửa rau, lần lượt đặt từng thứ lên thớt bắt đầu thái. Dưới ánh đèn vàng, Tống Chiêu nhớ đến gia đình ba người mà cô gặp khi đi xem nhà. Họ chuyển vào nhà mới, liệu cũng sẽ như thế này, sống qua từng ngày an ổn với những lo toan củi gạo dầu muối đời thường hay không?
Tô Mộc Phổ Nhật đi đến tủ lạnh để lấy thịt, quay người lại, anh mới phát hiện Tống Chiêu vẫn luôn nhìn mình. Cô đứng tựa ở cửa bếp, chờ đến khi Tô Mộc Phổ Nhật đi đến trước mặt mà vẫn không nhường đường.
“Anh cần đi qua.” Anh khẽ nói.
Tống Chiêu như thể không nghe thấy, giơ tay lên, hờ hững chạm vào mặt anh. Ngón cái đặt lên vết bầm tím bên mép, chợt ấn mạnh một cái.
Tô Mộc Phổ Nhật đau đến mức nghiến răng rít lên một tiếng. Tống Chiêu lại sờ lên vết thương trên cổ anh vừa mới đóng vảy.
“Đau không?” Cô tiến lại gần hỏi, hơi thở phả ngay trên vết thương đó.
Tô Mộc Phổ Nhật cụp mắt xuống, chịu đựng sự ngứa ngáy, “So với những vết thương của em, cái này chẳng là gì cả.”
Không rõ Tống Chiêu có thật sự bật cười một tiếng hay không, cả hai tay cô túm lấy cổ áo anh, thở dài rồi tựa đầu vào ngực anh.
Mãi lâu sau, giọng nói cô nghèn nghẹt vang lên.
“Thử xem.”
Tô Mộc Phổ Nhật không hiểu gì, còn chưa kịp hỏi, Tống Chiêu đã ngẩng đầu lên hôn anh.