Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Nước Mắt Của Kẻ Thù: Ai Là Người Điều Chế?
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vậy à.” Khi nghe Minh Lộ Xuyên nói hai người họ sẽ tự về, Minh Tư Ngạn thoáng chút thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó cậu ta lại mỉm cười: “Thế cũng được, tối nay gặp lại nhé.”
Nói rồi, Minh Tư Ngạn vẫy tay chào Hạ Văn Nam, quay người rời khỏi văn phòng của Minh Lộ Xuyên. Cậu ta đang mặc một bộ âu phục may đo riêng, càng làm tôn lên vóc dáng mảnh khảnh của Omega. Mái tóc đen ngắn cắt tỉa gọn gàng, trên chiếc gáy trắng nõn có một hình xăm con bướm diễm lệ.
Đợi đến khi Minh Tư Ngạn rời khỏi phòng làm việc và cánh cửa đã đóng kín, Hạ Văn Nam mới khẽ hỏi Minh Lộ Xuyên: “Em trai huynh xăm hình ở ngay vị trí tuyến thể, vậy có đau không?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Sao tôi biết được?”
Hạ Văn Nam nhìn hắn khó hiểu: “Chẳng phải huynh là Alpha sao?”
“Nhưng tôi đâu có hình xăm.”
Hạ Văn Nam thầm nghĩ, được rồi. Nhưng chuyện hình xăm của Minh Tư Ngạn lại khiến cậu nhớ đến cuộc trò chuyện bị cắt ngang lúc nãy của hai người, ngay lập tức cậu trở nên căng thẳng, nắm chặt vạt áo Minh Lộ Xuyên, gằn từng chữ: “Tôi, đờ mờ, không, có, nốt, ruồi, trên, mông!”
Minh Lộ Xuyên cúi đầu nhìn cậu, không nói không rằng, khóe miệng hắn khẽ cong lên. Hắn gỡ tay Hạ Văn Nam ra khỏi người mình: “Không có thì thôi.”
Hạ Văn Nam: “Huynh có ý gì?”
Vạt áo phẳng phiu của Minh Lộ Xuyên giờ đã bị nắm đến nhăn nhúm. Hắn thản nhiên đi về phía bàn làm việc của mình như không có chuyện gì, ngồi lên chiếc ghế văn phòng cỡ lớn, xoay nửa vòng rồi vắt chéo chân: “Chỉ cần đệ vui là được.”
Hạ Văn Nam mím chặt môi, khăng khăng cho rằng Minh Lộ Xuyên đang lừa mình, càng không dám nghĩ đến, nếu trên mông mình thật sự có một nốt ruồi son, thì Minh Lộ Xuyên đã biết bằng cách nào.
Dường như Minh Lộ Xuyên không muốn đôi co với cậu nữa, hắn lật một tập tài liệu trên bàn, cúi đầu xem xét.
Hạ Văn Nam quyết định đổi đề tài, cậu đi tới bên cạnh bàn làm việc, hỏi: “Tối nay thật sự phải về nhà huynh ăn cơm sao?”
Minh Lộ Xuyên không ngẩng đầu lên: “Đúng vậy.”
“Nếu đệ không đi thì sao?” Hạ Văn Nam bị một loạt chai nước hoa tinh xảo trên bàn làm việc thu hút sự chú ý.
“Thì tôi sẽ lôi đệ về.” Minh Lộ Xuyên lật tài liệu sang một trang mới.
Hạ Văn Nam cầm lấy một chai nước hoa nhỏ, đưa lên mũi ngửi thử, khiến cậu ngẩn người trong chốc lát, sau đó cúi nhìn tên nước hoa được viết trên thân lọ: Nước Mắt Của Kẻ Thù. Dường như không chắc chắn, cậu lại ngửi lọ nước hoa một lần nữa, rồi không kìm được mà kinh ngạc hỏi: “Cái này được chiết xuất từ pheromone sao?”
Minh Lộ Xuyên dừng việc lật xấp tài liệu trong tay, hắn nhìn Hạ Văn Nam, một lát sau mới trả lời: “Đây là nước hoa pheromone.”
Vẻ mặt Hạ Văn Nam càng thêm khó hiểu.
Chuyên ngành đại học của cậu là Hóa sinh, ngành này có một hướng nghiên cứu về pheromone ở người. Mặc dù pheromone có thể chiết xuất và có mùi thơm, nhưng lại không thể sản xuất thành nước hoa. Bởi vì nước hoa được sản xuất với số lượng lớn, trong khi pheromone của mỗi người lại có mùi hương hoàn toàn khác nhau, nên pheromone ở người không thể chiết xuất số lượng lớn như nước hoa.
Do nhu cầu thị trường, một số người đã tiến hành nghiên cứu về nước hoa pheromone nhưng không đạt được kết quả như mong muốn. Một trong những trở ngại lớn nhất là những người ngửi thấy pheromone đều sẽ bị ảnh hưởng bởi nó, trong khi Beta lại không ngửi thấy cũng không bị ảnh hưởng bởi pheromone.
Sự khác biệt lớn nhất giữa ngành công nghiệp nước hoa và các ngành nghiên cứu khoa học khác chính là nó phụ thuộc vào gu thẩm mỹ chủ quan của nhà điều chế. Hàng năm, một lượng lớn nước hoa bị đào thải khỏi thị trường trong thời gian ngắn, chỉ còn lại một số thương hiệu có thể đứng vững trước sự thử thách của thị trường.
Điều này càng khiến việc nghiên cứu và phát triển nước hoa pheromone trở nên khó khăn hơn, đòi hỏi người điều chế phải có năng lực rất lớn: khả năng ngửi được tất cả các loại pheromone, thông thạo kiến thức sinh học và hóa học, cũng như hiểu rõ các công nghệ kỹ thuật tinh chế. Quan trọng nhất là không bị ảnh hưởng bởi pheromone, nếu không sẽ nảy sinh sự bài xích với người cùng giới tính. Ví dụ, nếu người điều chế là Omega, họ sẽ khó thích ứng với pheromone của các Omega khác, do đó sự phát triển của nước hoa đã tự bị hạn chế.
Vì vậy, trong những năm qua, nhiều công ty nước hoa lớn đã thử sức trong lĩnh vực nước hoa pheromone, nhưng tất cả đều thất bại.
Thế nhưng, lọ Nước Mắt Của Kẻ Thù trong tay Hạ Văn Nam lại rất khác biệt. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng đây là mùi pheromone của Alpha. Tầng hương đầu tiên là mùi gỗ lạnh, Hạ Văn Nam khá quen thuộc với mùi này, bởi nó giống đến bảy, tám phần pheromone của Minh Lộ Xuyên, nhưng khi đến tầng hương giữa lại xen lẫn một chút cay nồng ấm áp, hoàn toàn trái ngược với tông lạnh trước đó, thể hiện hoàn hảo cái tên của nó: Nước Mắt Của Kẻ Thù.
Hạ Văn Nam đặt lọ nước hoa trong tay xuống, cậu lần lượt ngửi những lọ nước hoa khác trên bàn. Cả dãy này đều là nước hoa pheromone, tổng cộng có bảy lọ: bốn lọ pheromone Omega, ba lọ pheromone Alpha. Mà một trong số những lọ pheromone Omega đó, Hạ Văn Nam đã từng ngửi qua không chỉ một lần. Đó chính là mùi hương của cô gái Beta trong nhà hàng thức ăn nhanh và người thanh niên Beta mà cậu vô tình lướt qua trên phố.
Những lúc đó cậu cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao trên người Beta lại có mùi pheromone của Omega. Bây giờ thì cậu đã hiểu, họ sử dụng dòng nước hoa này của Minh Nghiên.
Từ nãy đến giờ, Minh Lộ Xuyên vẫn luôn quan sát động tác của Hạ Văn Nam, mãi đến khi Hạ Văn Nam ngửi xong tất cả những lọ nước hoa trên bàn làm việc, hắn mới mở miệng hỏi: “Thế nào?”
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn hắn.
Minh Lộ Xuyên nói: “Đây là dòng nước hoa Cảm Xúc của Minh Nghiên, hiện đang là sản phẩm được chào đón nhất trên thị trường.”
Hạ Văn Nam chăm chú lắng nghe hắn nói.
Minh Lộ Xuyên nhìn người trước mặt: “Đệ thật sự không nhớ gì sao? Chính đệ là người điều chế ra dòng nước hoa này đấy.” Dứt lời, Minh Lộ Xuyên cầm lấy lọ Nước Mắt Của Kẻ Thù, xịt một ít lên cổ tay, kề sát vào đầu mũi rồi ngửi nhẹ.
Hạ Văn Nam vẫn chưa hết bàng hoàng.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu rất lâu, cuối cùng đặt lọ nước hoa lên bàn: “Không nhớ được thì thôi vậy.”
“Khoan đã,” Hạ Văn Nam như bị câu nói này của hắn gọi hồn về, “Cái gì mà không nhớ thì thôi chứ? Đệ điều chế ra được nước hoa sốt dẻo nhất thị trường, mà huynh nói thôi là thôi vậy hả?” Cậu đứng thẳng người, từ trên nhìn xuống Minh Lộ Xuyên, ngữ khí vô cùng gay gắt: “Minh Nghiên của huynh có trả tiền cho đệ không?”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên càng lúc càng khó coi: “Trong mắt đệ chỉ có tiền? Tôi kết hôn với đệ vẫn chưa đủ sao?”
Hạ Văn Nam buột miệng: “Huynh là cái thá gì mà so với tiền chứ!”
Minh Lộ Xuyên vứt mạnh tập tài liệu trong tay xuống bàn, giận dữ nói: “Cút ngay ra ngoài cho tôi!”
Hạ Văn Nam cảm thấy lần này hắn thật sự đã tức giận, tuy trong lòng kinh sợ nhưng ngoài miệng cậu vẫn cố chấp nói: “Huynh trả tiền cho đệ hay sao mà bảo cút là đệ phải cút hả?”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu bằng ánh mắt hung dữ.
Hạ Văn Nam ngập ngừng một lúc, ngay lúc cậu định nói gì đó để xoa dịu bầu không khí thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
“Thưa giám đốc.” Giọng Từ Phong vang lên từ bên ngoài.
Hạ Văn Nam lập tức lớn tiếng đáp: “Mời vào!” Nói xong, cậu liếc nhìn Minh Lộ Xuyên, phát hiện hắn vẫn đang nhìn chằm chằm mình.
Từ Phong mở cửa phòng, trên tay cầm một chiếc túi, đi được mấy bước thì dừng lại khi nhìn thấy sắc mặt Minh Lộ Xuyên. Còn Minh Lộ Xuyên không thèm nhìn Từ Phong lấy một cái, vẫn duy trì ánh mắt nhìn Hạ Văn Nam, sắc mặt vô cùng u ám và lạnh lùng.
Hạ Văn Nam giả bộ như không nhìn thấy, quay người về phía Từ Phong, nói: “Quần áo mua xong rồi ạ?”
Từ Phong đáp: “Tôi đã mua theo dặn dò của giám đốc Minh.”
Hạ Văn Nam không còn bận tâm xem giá tiền có dưới 100 tệ nữa hay không, cậu mở túi giấy Từ Phong vừa mang đến, bên trong là nguyên một bộ quần áo, thậm chí còn có thêm một đôi giày mới.
“Xin lỗi vì đã làm phiền huynh.” Hạ Văn Nam cầm quần áo bước ra khỏi phòng, định trốn một lúc cho Minh Lộ Xuyên nguôi giận rồi tính sau.
Thế nhưng vừa mới bước tới cửa, Hạ Văn Nam lại nghe Minh Lộ Xuyên nói: “Đứng lại!”