Cơn say và nốt ruồi son

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Văn Nam vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, nửa thân trên của cậu bị Minh Lộ Xuyên kéo đi, hai chân loạng choạng, cậu hỏi: “Sếp ơi, anh làm gì vậy?”
Giọng Minh Lộ Xuyên cố kìm nén cơn giận: “Đã nói đừng gọi tôi là sếp Minh.”
Hạ Văn Nam ngớ người: “Hả?”
Minh Lộ Xuyên kéo Hạ Văn Nam vào phòng tắm, ném cậu vào bồn tắm, nói: “Cởi hết quần áo ra!”
Hạ Văn Nam hoảng hốt che kín ngực: “Anh định làm gì tôi?”
Minh Lộ Xuyên từ trên cao nhìn xuống, tức đến nghiến răng nghiến lợi, hỏi: “Hạ Văn Nam, đầu em có vấn đề sao?”
Bàn tay đang che ngực của Hạ Văn Nam buông thõng, chuyển sang ôm lấy đầu: “Thôi chết rồi, bị phát hiện rồi!”
Hơi thở của Minh Lộ Xuyên trở nên nặng nề hơn, hắn cởi chiếc áo vest bị Hạ Văn Nam nắm đến nhàu nát, rồi tháo bớt vài cúc áo sơ mi, xắn tay áo lên.
Hạ Văn Nam ngồi xếp bằng trong bồn tắm, cậu ngửa mặt nhìn Minh Lộ Xuyên, gọi: “Sếp Minh ơi.”
Minh Lộ Xuyên không đáp lại.
Hạ Văn Nam vỗ ngực: “Anh nhìn tôi này.”
Minh Lộ Xuyên mở vòi hoa sen trong phòng tắm, nước nóng lập tức chảy xối xả, trong nháy mắt đã dội ướt Hạ Văn Nam từ đỉnh đầu.
Rất nhanh Hạ Văn Nam ướt đẫm từ đầu đến chân, nhưng cậu ta dường như không hề hay biết vẫn ngồi xếp bằng trong bồn tắm, lại vỗ vỗ ngực, nói to hơn: “Minh Lộ Xuyên, tôi bảo anh nhìn tôi cơ mà!”
Cuối cùng Minh Lộ Xuyên liếc mắt nhìn cậu: “Tôi bảo em cởi đồ.”
Hạ Văn Nam nghe vậy, cậu đỡ mép bồn tắm loạng choạng đứng dậy, trên chân vẫn mang đôi dép đi trong nhà, suýt nữa thì trượt ngã trong bồn tắm.
Minh Lộ Xuyên vươn tay đỡ cậu đứng dậy.
Hạ Văn Nam đẩy tay Minh Lộ Xuyên ra: “Không muốn anh dìu tôi.” Cậu cầm chiếc áo thun ướt sũng của mình, cởi phăng qua đầu rồi ném đi, nói: “Tôi bảo là nhìn tôi.”
Biểu cảm của Minh Lộ Xuyên không chút thay đổi nhìn cậu.
Hạ Văn Nam bắt đầu cởi quần, cậu ném chiếc quần đùi cùng đôi dép bị cuốn vào trong ra, có vẻ như vẫn chưa chịu, cậu liền cởi cả quần lót, đứng dưới vòi hoa sen hít một hơi thật sâu. Cậu vốn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc hít hơi thì bị sặc nước, khó chịu gập người xuống ho khan.
Qua một hồi lâu, cậu đỡ tường đứng thẳng dậy, đối diện với Minh Lộ Xuyên: “Tôi là người ngay thẳng, không thể nào không nhìn thấy được.”
“Rốt cuộc em muốn nói cái gì?” Giọng điệu Minh Lộ Xuyên ngày càng trầm.
Hạ Văn Nam nói: “Đầu tôi không tốt chỉ là tạm thời, chỉ cần Hạ Văn Nam tôi còn sống, tôi sẽ vẫn là nhà điều chế nước hoa tài năng ấy.”
Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lát mới lên tiếng: “Tất nhiên là em rồi.”
Nước chảy vào mắt Hạ Văn Nam, cậu dụi mắt, khó chịu lắc đầu, hỏi: “Tôi là cái gì cơ?”
Minh Lộ Xuyên bị Hạ Văn Nam hất nước đầy mặt, hắn gạt nước đi: “Em muốn cái gì thì là cái đó.”
Hạ Văn Nam vỗ vai Minh Lộ Xuyên: “Anh hiểu tôi đó.”
Minh Lộ Xuyên nhìn vai trái áo sơ mi mình bị ướt đẫm một mảng trong nháy mắt, nói: “Tắm rửa sạch sẽ rồi mà vẫn chưa tỉnh táo sao?”
Hạ Văn Nam không trả lời câu hỏi đó, mà tiếp tục nói với hắn: “Từ lúc tôi tỉnh lại, người duy nhất ở bên cạnh tôi là anh, tuy chưa từng nói nhưng kỳ thực tôi rất cảm kích.”
“Thật? Không phải là em muốn ly hôn với tôi sao?”
Hạ Văn Nam gật đầu: “Tôi thấy mình không làm vợ chồng được thì có thể làm huynh đệ mà.”
“Ai thèm làm huynh đệ với em.” Giọng điệu của Minh Lộ Xuyên đã lạnh nhạt.
Hạ Văn Nam chẳng để vào tai, chỉ lẩm bẩm một mình: “Kiếp trước chúng ta đã là huynh đệ,” Vừa dứt lời, đột nhiên cậu nhớ tới một chuyện quan trọng, cậu liền nói: “Đúng rồi, có người nói là trên mông tôi có một nốt ruồi son, anh phải xem giúp tôi xem có nốt ruồi son thật không?”
“Có thì sao? Mà không có thì sao?”
“Không có?” Hạ Văn Nam có vẻ giận dữ, “Nếu không có thì tên đó lừa tôi, phải đánh vào mông hắn mới được!” Nói xong, cậu đưa lưng về phía Minh Lộ Xuyên, hai tay vịn mép bồn tắm, cúi người xuống, “Mau nhìn giúp tôi chút đi.”
Tư thế này khiến Hạ Văn Nam cảm thấy máu dồn ngược lên não, cơn chóng mặt càng làm cậu choáng váng hơn. Tiếng nước chảy ào ào bên tai như khiến cậu rơi vào một không gian tách biệt với thế giới bên ngoài, cậu nằm sấp một lúc mới sực tỉnh nhận ra mình đang làm gì, bèn lớn tiếng hỏi Minh Lộ Xuyên: “Có không?”
Không nghe thấy tiếng trả lời, Hạ Văn Nam xoay người lại, mới phát hiện Minh Lộ Xuyên đã không còn ở trong phòng tắm nữa, ở đây chỉ có một mình cậu.
Hạ Văn Nam đứng ngây người một lúc, rồi từ từ trượt xuống, nằm ngửa trong bồn tắm, nhìn nước từ đỉnh đầu nhỏ xuống, cơ thể cậu dần chìm vào vô thức. Lần này Hạ Văn Nam ngủ rất sâu, lần gần nhất cậu ngủ sâu như vậy có lẽ là mấy ngày bất tỉnh sau tai nạn giao thông, cả người chìm vào sự tĩnh lặng, cũng chẳng có một giấc mơ nào xuất hiện.
Sau đó ý thức của cậu dần dần trở lại, chưa kịp mở mắt đã thấy đầu mình đau như búa bổ, không chỉ đau đầu mà cả người nặng nề mệt mỏi, tựa như vừa trải qua một cơn bệnh nặng.
Mở mắt ra, Hạ Văn Nam thấy căn phòng này hơi lạ lẫm, nhất thời không thể nhớ ra, chỉ để ý đến Minh Lộ Xuyên đang nằm cùng giường với mình, cậu đưa tay đẩy Minh Lộ Xuyên, đau điếng hỏi: “Anh đánh tôi?”
Minh Lộ Xuyên mở mắt, trước tiên lùi về sau giữ khoảng cách nhất định với Hạ Văn Nam rồi mới nói: “Có nhớ tối hôm qua xảy ra chuyện gì không?”
“Tối hôm qua? Chuyện gì?” Hạ Văn Nam chỉ nhớ mình mua bia về nhà uống, hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong ký ức cậu là cảnh mình ngồi uống bên cửa sổ lớn sát đất.
Minh Lộ Xuyên chỉ nói ngắn gọn: “Em say.”
Hạ Văn Nam ôm đầu: “Thật sao? Tôi chưa uống say bao giờ cả.” Trước đây cậu từng uống rượu chung với bạn học, nhưng cũng chỉ đến mức chóng mặt chứ chưa từng say đến mất ý thức, “Tôi đã làm gì?” Hạ Văn Nam hỏi xong mới phát hiện cơ thể đang bọc trong chăn của mình trần truồng, rồi cậu đột nhiên nhìn về phía Minh Lộ Xuyên, chuyển câu hỏi thành: “Anh đã làm gì tôi?”
Minh Lộ Xuyên cười lạnh một tiếng, “Tôi làm gì được em? Tự em cởi hết quần áo rồi quỳ xuống trước mặt tôi, bắt tôi phải nhìn em mới chịu.”
“Nói dối!” Hạ Văn Nam không chút nghĩ ngợi phủ nhận ngay tắp lự.
“Tin hay không tùy em.” Minh Lộ Xuyên nói. Hạ Văn Nam vén chăn xuống giường.
Hạ Văn Nam thấy trên người Minh Lộ Xuyên vẫn mặc đồ ngủ chỉnh tề, yên tâm hơn một chút. Nhân lúc Minh Lộ Xuyên vào nhà vệ sinh, cậu vội vã vén chăn kiểm tra cơ thể mình, không có bất kỳ vết tích mờ ám nào cả, rồi vội vàng xuống giường, mở cửa, chạy về phòng của mình.
Chờ Hạ Văn Nam thay quần áo tươm tất trở ra, Minh Lộ Xuyên đã đứng ở bếp. Cậu đi tới, thấy hắn đang chiên trứng.
Đường nét khuôn mặt Minh Lộ Xuyên mạnh mẽ sắc bén, đôi môi khép chặt, hàng mi dày hơi rũ xuống.
“Vẫn còn giận sao?” Hạ Văn Nam lại gần, hỏi hắn.
Minh Lộ Xuyên không nhìn cậu, chỉ lặng lẽ đứng dạt ra một bên.
Hạ Văn Nam hơi tủi thân: “Sao lại giữ khoảng cách với tôi?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Em không biết trên người mình vẫn còn ám mùi bia sao?”
Hai tay Hạ Văn Nam che miệng lại: “Xin lỗi.”
Minh Lộ Xuyên chiên trứng, nướng bánh mì và pha cà phê xong rồi bưng lên bàn ăn, Hạ Văn Nam ngồi xuống đối diện, hai người cùng nhau ăn sáng.
“Tôi say bí tỉ luôn sao?” Hạ Văn Nam ngập ngừng hỏi.
Ánh mắt Minh Lộ Xuyên nhìn cậu một cái thật sâu.
Hạ Văn Nam lại hỏi: “Có phải tôi đã làm gì anh không?”
“Hừm!”
Hạ Văn Nam nghĩ thầm không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu đành nói xin lỗi trước: “Tôi xin lỗi.” Nói xong, cậu cầm bánh mì lên, phết bơ, gặm một miếng rồi nhấp một ngụm cà phê, hỏi: “Hôm nay anh không đi làm sao?”
Tư thế của Minh Lộ Xuyên tao nhã, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, một lúc sau mới đặt xuống nói: “Đưa em đi bệnh viện tái khám.”