Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 32
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Minh Lộ Xuyên,” Hạ Văn Nam đứng trước bàn làm việc của hắn.
Minh Lộ Xuyên biết rõ cậu đã vào phòng, nhưng mãi đến lúc này mới thờ ơ ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái. Chỉ trong khoảnh khắc đó, tim hắn đã lỡ nhịp mấy lần.
Đã lâu lắm rồi Hạ Văn Nam không xuất hiện với dáng vẻ này. Từ khi cậu tỉnh lại trên giường bệnh, cả ngày cậu chỉ mặc áo thun quần cộc, tóc tai tuy không đến nỗi bù xù nhưng cũng chưa từng được chải chuốt tỉ mỉ.
Chiều nay, Từ Phong đã đưa Hạ Văn Nam đi ra ngoài một chuyến. Cậu cắt tóc gọn gàng, thay một bộ lễ phục. Có lẽ chính nhờ bộ lễ phục này mà dáng vẻ của Hạ Văn Nam cũng thay đổi hẳn: lưng thẳng tắp, không còn là cậu sinh viên lôi thôi lếch thếch như trước, mà đã trở thành một thanh niên anh tuấn.
Mặc dù là Beta, nhưng vẻ ngoài của Hạ Văn Nam không hề tầm thường như đa số Beta khác. Ánh mắt cậu sáng rõ, sống mũi cao thẳng, dù không cười nhưng khóe môi lúc nào cũng hơi cong lên. Hạ Văn Nam không thích vận động nên không có cơ bắp rắn chắc, nhưng cũng không hề gầy yếu mà có vóc dáng cân đối, mảnh khảnh, vô cùng hoàn hảo.
Hạ Văn Nam khẽ cười, hỏi Minh Lộ Xuyên: “Thế nào?”
Minh Lộ Xuyên ngả người ra sau, lưng ghế khẽ rung lên: “Cũng được, trông hơi giống hồi trước rồi.”
Hạ Văn Nam hiếu kỳ, nằm sấp xuống bàn làm việc: “Hồi trước trông tôi ra sao?”
“Nói nhiều bằng một nửa em hiện giờ.”
Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc lúc đầu, sau đó chợt bừng tỉnh: “Chắc chắn là bị hôn nhân hành hạ đến mức không còn sức mà nói.”
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Tối nay em phải bớt nói đi.”
“Tôi biết rồi.”
“Hả?”
“Tối nay tôi sẽ nghe lời anh.”
Thực ra Hạ Văn Nam hơi sốt sắng, chỉ là cậu không biểu lộ ra mặt. Khi phải đối mặt với những tình huống trang trọng như vậy, Hạ Văn Nam hy vọng mình sẽ có thể ứng xử một cách đúng mực, dù sao người mất mặt sẽ không phải là Minh Lộ Xuyên, mà chính là cậu, Hạ Văn Nam.
Ngồi ở hàng ghế sau trên chiếc xe đang hướng đến khách sạn nơi tổ chức tiệc tối, Hạ Văn Nam ngồi thẳng lưng, ngẩng cao đầu một cách đoan chính, sắc mặt trang trọng, nghiêm túc, trông giống hệt một thanh niên phong thái bất phàm, ngọc thụ lâm phong*.
*Ngọc thụ lâm phong: cốt cách oai phong, thanh cao tao nhã của người đàn ông. (
)
Minh Lộ Xuyên mặc lễ phục màu đen, yên lặng ngồi cạnh cậu, tựa lưng vào ghế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu một cái.
“Minh Lộ Xuyên.” Hạ Văn Nam đang nhìn thẳng về phía trước, đột nhiên gọi.
“Chuyện gì?”
Sắc mặt Hạ Văn Nam điềm tĩnh, đáp lại một cách bình thản: “Không có gì.”
“Em… đã hồi phục ký ức rồi sao?”
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt hắn, một lát sau mới nói: “Không.”
Minh Lộ Xuyên sầm mặt: “Vậy thì là trúng tà rồi.”
Hạ Văn Nam nói: “Trông tôi thế này có giống hồi trước không?”
Tất nhiên Minh Lộ Xuyên không muốn trả lời câu hỏi này của cậu.
Hạ Văn Nam không vui, nói: “Nếu không bị trúng tà thì làm gì có chuyện tôi kết hôn với anh chứ?”
Cho đến khi xuống xe, Minh Lộ Xuyên vẫn không thèm để ý cậu.
Hạ Văn Nam đi theo Minh Lộ Xuyên, bước trên tấm thảm trải dài dẫn đến sảnh tiệc tối của khách sạn. Có một nhân viên tiếp tân đứng ở cửa ra vào, mời bọn họ đến quầy đăng ký.
Minh Lộ Xuyên cầm bút, cúi người ký tên mình vào danh sách khách mời.
Hạ Văn Nam đứng bên cạnh, cậu do dự một lúc rồi cũng cầm một cây bút lên ký tên mình vào.
Minh Lộ Xuyên không chờ cậu, hắn ký tên xong rồi đi thẳng, Hạ Văn Nam phải vội vàng chạy theo.
Buổi tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu, trong sảnh ánh đèn sáng rực, đã có không ít khách tham dự có mặt.
Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam vừa bước vào đại sảnh thì những vị khách khác nhanh chóng cầm ly rượu đến bắt chuyện với họ.
Hạ Văn Nam không biết những người này, nhưng tất nhiên, bọn họ đều biết Hạ Văn Nam. May là ở đây không có ai gọi cậu là phu nhân, chỉ lịch sự gọi cậu là “ngài Hạ”. Cậu đứng bên cạnh Minh Lộ Xuyên, ai bắt chuyện với cậu, cậu đều mỉm cười đáp lại, giả vờ như mình biết hết tất cả mọi người ở đây.
Cũng có người hỏi điều gì đó, Hạ Văn Nam không nghe rõ, Minh Lộ Xuyên đã chủ động trả lời thay cậu.
“Ngài Minh và ngài Hạ tình cảm tốt thật đấy.”
Minh Lộ Xuyên nở nụ cười hiếm hoi, hắn giơ tay ôm eo Hạ Văn Nam, thấp giọng hỏi: “Em chưa ăn tối, có muốn ăn một ít trước không?”
Hạ Văn Nam gật đầu, cậu và Minh Lộ Xuyên đi đến bên bàn tiệc buffet. Cuối cùng cũng được cách xa đám đông đang tụ tập tán gẫu một chút, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Khách mời của bữa tiệc từ thiện hôm nay không chỉ có các doanh nhân mà còn có cả các ngôi sao giải trí. Bất kể là doanh nhân giàu có hay người nổi tiếng, thì tỷ lệ người thuộc nhóm giới tính Alpha và Omega cũng không hề nhỏ.
Xét cho cùng, phòng tiệc là một không gian tương đối kín, Hạ Văn Nam có thể ngửi thấy đủ loại pheromone trong không khí.
Đa phần là mùi pheromone của Alpha, vì để tự bảo vệ bản thân nên Omega thường tìm cách ức chế pheromone mà mình phát ra, đặc biệt là ở những nơi công cộng như thế này. Nhưng đối với Alpha thì không, dù trước mặt là Omega hay những Alpha khác, họ đều muốn phóng thích pheromone để chứng minh sức mạnh và sức quyến rũ của mình.
Nhưng Minh Lộ Xuyên đang đứng bên cạnh cậu lại rất điềm tĩnh. Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn hắn, thấy hắn đang cầm một đĩa bánh ngọt lên ăn.
Hạ Văn Nam rất kinh ngạc, lấy cùi chỏ huých Minh Lộ Xuyên một cái.
Minh Lộ Xuyên hơi cau mày: “Chuyện gì?”
“Lúc này mà anh còn ăn bánh ngọt sao?”
Minh Lộ Xuyên nhìn bánh ngọt trong tay mình: “Em muốn ăn à?”
“Tôi không ăn! Anh không thấy ở đây có rất nhiều Alpha và Omega sao? Sao anh vẫn giữ được bình tĩnh như vậy?”
Minh Lộ Xuyên thản nhiên đáp: “Tôi đói.” Buổi chiều hắn kết thúc công việc xong là đã vội vàng chạy đến đây, còn chưa có thời gian để ăn cơm tối.
Hạ Văn Nam nhìn dáo dác khắp nơi trong yến tiệc náo nhiệt, có vài vị khách mới đến bước vào, thu hút không ít sự chú ý của mọi người.
Cậu tóm lấy tay Minh Lộ Xuyên: “Omega kia đẹp thật đấy!”
Minh Lộ Xuyên không đáp lại cậu.
Đột nhiên Hạ Văn Nam thấy hơi hoài nghi: “Hình như tôi đã gặp người kia ở đâu rồi thì phải.”
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới quay đầu nhìn lại.
Vừa rồi có một cặp khách bước vào, một thanh niên Omega dáng người mảnh khảnh mặc lễ phục trắng, tóc nhuộm màu nâu nhạt hơi xoăn nhẹ, trên tai đeo một chiếc khuyên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ. Bên cạnh anh ta là một Alpha vóc dáng cao ráo, khuôn mặt điển trai, dáng vẻ trang nghiêm.
“Là đàn anh.” Hạ Văn Nam ngơ ngác nói.
“Em nói cái gì?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam quay lại nhìn về phía Minh Lộ Xuyên, dường như cậu vẫn chưa hoàn hồn lại, nói: “Alpha đó là đàn anh trong trường đại học của tôi.”
Thần sắc Minh Lộ Xuyên trở nên nghiêm túc: “Người nào? Hà Dục Phong à?”
“Hà Dục Phong.” Hạ Văn Nam gần như đồng thanh với hắn, thốt ra cái tên này.
Cùng lúc đó, Omega mặc lễ phục trắng đã đi về phía bọn họ, khẽ gọi một tiếng: “Lộ Xuyên!”
Hạ Văn Nam quay lại nhìn, thấy Omega đó từng bước đến gần họ, bỗng nhiên cảm thấy mình đã từng gặp người này ở đâu đó trước đây. Omega này chính là người thứ tư trong bức ảnh chụp đặt trên tủ đầu giường trong phòng Minh Lộ Xuyên ở nhà họ Minh.
Người đi cùng Omega là Hà Dục Phong lúc này cũng đi về phía bọn họ, tầm mắt anh ta rơi trên người Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam đang định gọi một tiếng “đàn anh” thì Minh Lộ Xuyên đặt tay lên vai cậu, cả hai dính sát vào nhau, với cử chỉ rất thân mật. Vì vậy Hạ Văn Nam không gọi nữa, chỉ nghe thấy chất giọng trầm thấp của Minh Lộ Xuyên vang lên: “Đoàn Ninh.”