Gặp lại cố nhân

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoàn Ninh trong bộ lễ phục trắng đứng trước mặt hai người, khẽ mỉm cười nói: “Đã lâu không gặp.”
Hạ Văn Nam chưa từng gặp Đoàn Ninh, thậm chí còn không chắc mình có quen người này không, nên cậu quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, gật đầu với Đoàn Ninh: “Cậu về từ lúc nào vậy?”
“Tuần trước.” Đoàn Ninh nói, “Tư Ngạn không nói với cậu sao?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Không.”
Lúc này Hà Dục Phong đã bước tới. Trước hết, anh mỉm cười chào Minh Lộ Xuyên: “Chào giám đốc Minh.” Rồi anh chuyển ánh mắt sang Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam gặp Hà Dục Phong từ khi cậu còn là sinh viên năm nhất, khi ấy Hà Dục Phong đã là sinh viên năm ba, hơn cậu hai khóa, là chủ tịch hội sinh viên và là một nhân vật nổi tiếng trong trường. Bọn họ không gặp nhau nhiều, dù sao Hà Dục Phong cũng là Alpha, còn Hạ Văn Nam chỉ là một Beta mới vào trường, cho dù Hà Dục Phong có quan tâm đến khóa tân sinh viên thì cũng không dành sự chú ý đặc biệt cho Hạ Văn Nam.
Nhưng bây giờ Hà Dục Phong nhìn Hạ Văn Nam bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng, nói: “Văn Nam, nghe nói em mới bị tai nạn giao thông gần đây, cơ thể không bị thương nặng chứ?”
Hạ Văn Nam đáp qua loa: “Không sao, hồi phục hết rồi ạ.”
Đoàn Ninh cũng nhìn Hạ Văn Nam, giơ tay ra, thân thiết nói: “Xin chào, tôi là Đoàn Ninh.”
Hạ Văn Nam bắt tay với anh: “Hạ Văn Nam.”
Đoàn Ninh mỉm cười: “Tôi ngưỡng mộ cậu đã lâu.”
Hạ Văn Nam mỉm cười, im lặng.
Lúc này, ánh đèn trong sảnh tiệc bỗng nhiên tắt đi mà không hề báo trước. Tiếng nhạc du dương khắp sảnh tiệc cũng ngừng bặt. Sau đó, tất cả ánh đèn đều tụ về sân khấu chính phía trước, người chủ trì bữa tiệc bắt đầu mời các vị khách quay về chỗ ngồi.
Minh Lộ Xuyên dẫn Hạ Văn Nam đến chỗ của họ rồi ngồi xuống. Trong sảnh tiệc bày nhiều bàn tròn, ghế được xếp bao quanh. Hà Dục Phong và Đoàn Ninh không ngồi chung bàn với hai người họ. Nhưng Hạ Văn Nam vừa ngồi xuống thì thấy có người ở bàn bên cạnh vẫy tay với cậu, cậu ngẩng đầu lên nhìn, thì ra người vẫy tay là Minh Tư Ngạn, bên cạnh cậu ta là bạn trai Alpha Lục Hoài Dã.
Buổi đấu giá của tiệc tối từ thiện sắp bắt đầu, tiếng trò chuyện ồn ào trong sảnh tiệc dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào to nhỏ.
Hạ Văn Nam nhỏ giọng gọi Minh Lộ Xuyên, “Ê.”
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Không còn cách nào khác, cậu đành ghé sát vào tai Minh Lộ Xuyên, thì thầm: “Minh Lộ Xuyên!”
Minh Lộ Xuyên nói: “Có chuyện gì thì nói đi.”
Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Đoàn Ninh là ai vậy?”
Minh Lộ Xuyên vẫn nhìn thẳng về phía trước, đợi vài giây mới trả lời câu hỏi này: “Một người bạn của tôi từ lúc bé.”
Hạ Văn Nam hỏi: “Vậy đó là thanh mai trúc mã của anh sao?”
Minh Lộ Xuyên rũ mắt nhìn cậu, nhưng vẫn im lặng.
Hạ Văn Nam hỏi tiếp: “Anh cũng biết Hà Dục Phong sao?”
“Không phải em cũng biết anh ta sao?”
“Anh ấy là đàn anh hơn tôi hai khóa ở trường đại học.” Hạ Văn Nam nói: “Tại sao hôm nay anh ấy cũng ở đây vậy?”
“Anh ta là ông chủ của Mạt Trạch.”
“Mạt Trạch?” Hạ Văn Nam hơi chần chừ, buột miệng hỏi: “Hả?”
“Em đừng ngạc nhiên.”
Hạ Văn Nam nắm lấy tay áo của Minh Lộ Xuyên: “Là Mạt Trạch đó á hả?”
Minh Lộ Xuyên gật đầu.
Trước khi Minh Nghiên tung ra dòng nước hoa “Cảm Xúc”, Mạt Trạch là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Minh Nghiên trong thị trường nước hoa nội địa. Sở dĩ Hạ Văn Nam biết thương hiệu Mạt Trạch này là vì lúc cậu đọc tài liệu nghiên cứu về nước hoa pheromone, cậu phát hiện rằng Mạt Trạch sở hữu nhiều loại nước hoa khác nhau cùng với các thương hiệu mỹ phẩm, sản phẩm chăm sóc da, cũng đang nỗ lực hết sức để nghiên cứu nước hoa pheromone.
“Vậy đàn anh Hà của tôi là đối thủ cạnh tranh với anh sao?”
Minh Lộ Xuyên không đáp, nhưng nghe xong câu đó thì khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ không vui.
Hạ Văn Nam không tiếp tục hỏi về vấn đề này, vì trên sân khấu, món trang sức do một người nổi tiếng tặng đang được bán đấu giá. Lục Hoài Dã đã tham gia cuộc đấu giá này.
Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Lục Hoài Dã và Minh Tư Ngạn. Ánh đèn dịu dàng chiếu lên gò má Minh Tư Ngạn, khiến cậu ta trông như một con búp bê sứ tinh xảo.
Đột nhiên Hạ Văn Nam nhớ ra một chuyện, cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Ngày tôi bị tai nạn giao thông…”
Minh Lộ Xuyên cũng đang nhìn về phía Lục Hoài Dã và nhóm người kia, hắn hờ hững đáp: “Gì?”
Hạ Văn Nam đành phải nói lớn hơn một chút: “Tôi nói là vào đêm tôi gặp tai nạn giao thông ấy!”
Minh Lộ Xuyên quay sang: “Em ồn ào quá.”
Đột nhiên, Hạ Văn Nam đưa tay kéo tai Minh Lộ Xuyên, kéo đầu hắn về phía mình, kề sát môi vào tai hắn nói: “Buổi tối hôm tôi bị tai nạn giao thông, lúc ăn cơm tối có Lục Hoài Dã ở đó không?”
Minh Lộ Xuyên sững người một chốc rồi mới trả lời cậu: “Có, có chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu.” Hạ Văn Nam cảm thấy dường như nhà họ Minh chẳng có ai đáng tin cậy ngoài Minh Lộ Xuyên. Có lẽ vì thoạt nhìn Minh Khâm trông quá trẻ, khiến cấu trúc gia đình này trở nên hơi kỳ lạ.
Lục Hoài Dã đã thành công đấu giá được món trang sức kỷ niệm quý giá đó. Minh Tư Ngạn trông rất hạnh phúc, cậu ta hôn lên má Lục Hoài Dã.
Trong lúc tiệc tùng, Hạ Văn Nam đi vệ sinh thì gặp Minh Tư Ngạn.
Minh Tư Ngạn đã vào trước Hạ Văn Nam, nhưng không vội rời đi mà đứng đợi cậu ở bồn rửa tay.
Trong nhà vệ sinh lúc này chỉ có hai người họ.
Trong lúc Hạ Văn Nam đang rửa tay, Minh Tư Ngạn nhìn cậu, hỏi: “Hôm nay anh có gặp Đoàn Ninh không?”
“Ừ.” Hạ Văn Nam đáp qua loa, giả vờ tập trung rửa tay, rửa xong là muốn ra ngoài ngay lập tức.
“Văn Nam, có phải anh cũng không nhớ ra Đoàn Ninh đúng không?” Minh Tư Ngạn từ phía sau hỏi.
Hạ Văn Nam không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dừng lại, cậu quay lại nhìn Minh Tư Ngạn: “Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp người đó sao? Trước đây tôi từng gặp rồi à?”
“Anh hai vẫn chưa nhắc đến Đoàn Ninh với anh lần nào sao?”
Hạ Văn Nam lắc đầu.
Minh Tư Ngạn nhìn Hạ Văn Nam một lúc, rồi hơi cúi đầu, mỉm cười: “Không có gì đâu. Anh ấy lớn lên cùng anh em bọn em, nên em nghĩ anh hai đã kể về anh ấy cho anh rồi chứ.”
Hạ Văn Nam cũng mỉm cười, vẫy tay chào Minh Tư Ngạn rồi rời đi.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh là một hành lang ánh đèn mờ ảo. Buổi đấu giá từ thiện vẫn đang diễn ra, hiện tại trên hành lang chỉ có một mình Hạ Văn Nam.
Sàn gạch trơn bóng dưới chân phản chiếu hình bóng Hạ Văn Nam đang bước đi. Vừa đi cậu vừa nghĩ về những gì Minh Tư Ngạn vừa nói, như thể cậu ta muốn kề loa vào tai Hạ Văn Nam mà nói rõ ra rằng: “Minh Lộ Xuyên và Đoàn Ninh có quan hệ mập mờ.”
Chuyện gì đang xảy ra với cả nhà họ Minh vậy?
Tâm trạng Hạ Văn Nam lẫn lộn, đồng thời còn có chút bực bội. Cậu xoay người ở khúc rẽ hành lang, thầm chửi thề một tiếng, rồi đâm sầm vào lồng ngực của một Alpha.
Pheromone của Alpha này có mùi chocolate truffle*, thực sự khá dễ chịu.
*Chocolate truffle: là một loại chocolate có nhân mềm bên trong và lớp vỏ cứng bên ngoài, vỏ ngoài được phủ nhiều loại topping tùy theo ý thích (như bột cacao, đậu phộng, cốm…)
Hạ Văn Nam vội lùi lại một bước. Alpha cao lớn đang đứng trước mặt cậu chính là Hà Dục Phong.
Hà Dục Phong cúi đầu nhìn Hạ Văn Nam, trên mặt anh là một nụ cười dịu dàng, nói với Hạ Văn Nam: “Văn Nam, khi nào em rảnh, chúng ta cùng đến nhà thầy Lâm ăn cơm nhé.”
“Vâng?” Hạ Văn Nam mơ hồ không hiểu gì, ngơ ngác nhìn anh.
Hà Dục Phong vẫn đang mỉm cười chờ câu trả lời của cậu, nhưng nhìn vẻ mặt của Hạ Văn Nam, nụ cười trên môi anh dần tắt đi, như thể đang bối rối: “Có chuyện gì sao, đàn em?”
Hạ Văn Nam há miệng, nhưng không thốt nên lời. Giọng nói dịu dàng và nhẹ nhàng của Hà Dục Phong tựa như chocolate tan chảy, khiến trong đầu Hạ Văn Nam vô thức thốt lên một câu: Tôi đã kết hôn rồi đấy nhé.