Chương 34

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thầy Lâm là ai ạ?” Vừa hỏi xong câu này, Hạ Văn Nam biết chắc hẳn mình trông rất đáng ngờ trong mắt Hà Dục Phong, nhưng cậu thực sự không biết người thầy mà Hà Dục Phong nhắc đến là ai, cũng không thể nào dừng cuộc trò chuyện này lại.
Hà Dục Phong khẽ nhíu mày: “Đàn em à, em đang đùa anh đấy à? Sao em lại không biết thầy Lâm?”
“Anh biết đấy, em bị tai nạn giao thông,” Hạ Văn Nam thành thật nói với Hà Dục Phong, “nên từ lúc đó em đã bị chấn thương ở đầu.”
“Vậy em có nhận ra anh không?”
“Anh không phải là đàn anh Hà sao?”
Hà Dục Phong nói: “Nếu em nhận ra anh, sao lại không nhớ thầy Lâm? Thầy ấy là giảng viên hướng dẫn tốt nghiệp của chúng ta mà.”
Hạ Văn Nam chợt bừng tỉnh, đồng thời vô cùng kinh ngạc: “Chúng ta có cùng một giảng viên hướng dẫn sao?”
Hà Dục Phong thấy thật khó tin, cười đáp: “Em là đệ tử cuối cùng của thầy Lâm, nếu không thì tại sao anh lại gọi em là đàn em?”
“Em cứ tưởng…” Hạ Văn Nam lắc đầu, “Thôi, em xin lỗi anh, em thực sự không nhớ được.”
Bất chợt, Hà Dục Phong đưa tay xoa đầu Hạ Văn Nam. Hạ Văn Nam theo bản năng nghiêng người né tránh. Hà Dục Phong rụt tay về, siết thành nắm đấm, rồi nói với cậu: “Anh xin lỗi.”
Hạ Văn Nam cảm thấy không khí có chút gượng gạo, đáp: “Vâng, không có gì đâu ạ.”
Hà Dục Phong nói tiếp: “Anh chỉ muốn biết em bị thương nặng đến mức nào thôi, tại sao em lại không nhớ những chuyện này chứ?”
Hạ Văn Nam đưa tay sờ đầu mình: “Bác sĩ nói có thể hồi phục ký ức, đây chỉ là mất trí nhớ tạm thời thôi, không có gì to tát đâu.”
“Thật sao?” Hà Dục Phong khẽ hỏi.
Hạ Văn Nam nhìn anh, thấy ánh mắt anh có chút thẫn thờ. Cậu cảm thấy câu chuyện này càng nói tiếp thì càng thêm khó xử, bèn nói: “Lộ Xuyên đang đợi em, em đi trước…”
Hà Dục Phong gật đầu.
Hạ Văn Nam vội vàng lướt qua Hà Dục Phong, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
“Đàn em.” Hà Dục Phong gọi cậu từ phía sau.
Hạ Văn Nam quay đầu lại, thấy Hà Dục Phong nói: “Khi nào có thời gian thì gọi cho anh, chúng ta sẽ cùng đi thăm thầy Lâm.”
“Vâng.” Hạ Văn Nam đáp. Khi cậu quay đầu định rời đi, lại nói thêm với Hà Dục Phong một câu: “Chocolate truffle ngon lắm.”
Hạ Văn Nam quay trở lại chỗ ngồi của mình trong sảnh tiệc, buổi đấu giá từ thiện vẫn đang tiếp diễn.
Minh Lộ Xuyên đang trò chuyện nhỏ tiếng với Alpha bên cạnh. Khi thấy Hạ Văn Nam quay lại, hắn chỉ ngước mắt nhìn cậu.
Đầu óc Hạ Văn Nam rối bời. Cậu lật xem danh bạ trong điện thoại di động, quả nhiên tìm thấy số điện thoại của Hà Dục Phong. Sau đó, cậu mở WeChat. Mặc dù không tìm thấy Hà Dục Phong trong danh sách bạn bè, nhưng cậu lại thấy một người tên là “Chocolate Truffle”. Cậu nhấp vào xem thông tin chi tiết của người đó, phát hiện đây chính là Hà Dục Phong, và “Chocolate Truffle” là biệt danh cậu đã đặt cho anh.
Trước đây cậu cũng từng xem qua danh bạ, nhưng Hạ Văn Nam thấy tên Hà Dục Phong cũng không để ý lắm. Cậu chỉ nghĩ anh ấy là một đàn anh năm cuối bình thường, sau khi tốt nghiệp sẽ không liên lạc với những người như thế này. Bây giờ cậu mới nhận ra, có lẽ mối quan hệ của cậu và Hà Dục Phong thân thiết hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.
Sau khi bữa tiệc tối từ thiện kết thúc, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên rời đi, cũng không gặp lại Hà Dục Phong, Đoàn Ninh, hay Lục Hoài Dã và Minh Tư Ngạn.
Tài xế đậu xe ở lối ra vào khách sạn để đón họ. Trên đường về nhà, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, cậu im lặng suốt cả quãng đường.
Khi ở cùng Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam luôn là người chủ động bắt chuyện, vì vậy tối nay thấy cậu im lặng, Minh Lộ Xuyên cũng giữ im lặng.
“Em uống rượu à?” Sau khi xe chạy được hơn nửa quãng đường, Minh Lộ Xuyên mới cất tiếng nói câu đầu tiên.
“Không.” Hạ Văn Nam đáp, rồi lại chìm vào im lặng. Cậu có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, ví dụ như có phải buổi tối hôm đó đã có người cố ý bỏ thuốc ngủ cậu không? Ví dụ như có phải Minh Tư Ngạn đang ám chỉ với cậu rằng mối quan hệ của Minh Lộ Xuyên và Đoàn Ninh có gì đó không? Nhưng vấn đề mà cậu đang trăn trở nhiều nhất bây giờ chính là chuyện cậu và Hà Dục Phong là học trò của cùng một người thầy.
Hà Dục Phong là ông chủ của Mạt Trạch, vậy tại sao cậu không làm việc ở Mạt Trạch mà lại ở Minh Nghiên, không lẽ đúng như lời Minh Lộ Xuyên đã nói, cậu thực sự yêu Minh Lộ Xuyên?
“Có thấy nóng không?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
“Không nóng.” Hạ Văn Nam thuận miệng đáp. Cậu nghĩ, nếu Minh Lộ Xuyên có quan hệ gì đó với Đoàn Ninh, vậy tại sao lại kết hôn với cậu?
Hiệu quả cách âm của xe rất tốt, trong khoang xe lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng động cơ xe rất khẽ.
Minh Lộ Xuyên nói: “Có đói không?”
Hạ Văn Nam trả lời: “Không.”
Khoảng nửa phút sau, giọng Minh Lộ Xuyên vô cùng lạnh lùng nói: “Tôi đói, tìm một chỗ ăn khuya đi.”
Không hiểu sao Hạ Văn Nam lại đi theo Minh Lộ Xuyên đến một quán ăn nhỏ ven đường để ăn khuya. Hai người vẫn mặc trang phục dự tiệc, ngồi trong quán ăn bình dân bên đường. Ai bước vào quán cũng đều liếc nhìn họ một cái rồi mới tìm chỗ ngồi cho mình, ngồi xuống xong lại tiếp tục lén nhìn bọn họ.
Tài xế đậu xe bên vệ đường, mặc bộ âu phục chỉnh tề dựa vào xe hút thuốc.
Hạ Văn Nam thuận theo nguyên tắc Minh Lộ Xuyên không sợ mất mặt thì cậu cũng không sợ mất mặt. Đã đến rồi thì nên ngồi lại, cậu gọi một tô mì vằn thắn.
Minh Lộ Xuyên ngồi đối diện cậu, cầm đôi đũa dùng một lần trên bàn, hỏi: “Không phải em không đói à?”
Hạ Văn Nam nhìn anh: “Dù sao cũng vào đây rồi…”
Mùa hè nóng bức vẫn chưa kết thúc. Buổi tối mặt trời xuống núi, nhiệt độ vẫn oi ả như lửa đốt. Tuy quán ăn có bật điều hòa nhưng người ra người vào, cửa kính vừa đóng lại mở nên không mát lắm.
Hạ Văn Nam ngồi một lúc thì cởi áo khoác ra, tùy tiện vắt lên lưng ghế, cởi cúc cổ áo sơ mi. Cuối cùng cậu cũng cảm thấy mình đỡ “ngố” hơn Minh Lộ Xuyên đang ngồi đối diện.
Cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Anh ăn bánh chưa no hả?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời.
Hạ Văn Nam cẩn thận quan sát vẻ mặt của Minh Lộ Xuyên, ngập ngừng hỏi: “Anh đang giận à?”
Minh Lộ Xuyên hừ nhẹ một cái.
“Sao lại giận?” Hạ Văn Nam cầm đôi đũa dùng một lần trong tay, “Tối nay tôi đâu có quậy anh đâu?”
Minh Lộ Xuyên vẫn không trả lời.
Biết mình sẽ không nhận được bất cứ câu trả lời nào từ hắn, Hạ Văn Nam liền từ bỏ việc hỏi, ngẩng đầu nhìn xung quanh: “Sao mì vằn thắn của tôi vẫn chưa ra nhỉ?”
Hôm nay ăn tối khá muộn. Máu của Hạ Văn Nam dồn hết vào dạ dày, đầu óc trống rỗng. Cậu ngồi trong xe, ôm bụng thẫn thờ.
Không biết qua bao lâu, Minh Lộ Xuyên chợt nói: “Sao em không nói chuyện đi?”
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn hắn, buột miệng: “Đoàn Ninh là bạn trai cũ của anh à?”
Minh Lộ Xuyên hơi giật mình, thuận miệng đáp: “Không phải.”
Hạ Văn Nam hỏi tiếp: “Vậy trước đây anh từng thích anh ấy?”
Lần này Minh Lộ Xuyên không nói.
Hạ Văn Nam nhích lại gần Minh Lộ Xuyên, giơ hai ngón tay trước mặt hắn: “Tôi cho anh một cơ hội,” Cậu bỏ xuống một ngón tay, “Lắc đầu có nghĩa là phủ nhận.” Bỏ tiếp một ngón tay còn lại, “Nếu không lắc đầu, tức là anh thừa nhận điều đó.” Dứt lời, cậu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên không gật đầu cũng không lắc đầu.
Hạ Văn Nam ngồi lại vị trí của mình, “Thế là thích rồi.”