Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 103: Tình Cờ Gặp Gỡ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sân vận động Hoa Lư nằm khá gần nhà Uyển My, chỉ mất khoảng 10 phút đi bộ nếu không bị kẹt xe. Tôi và Tuyết Mai đến đây vào buổi chiều nên hoàn toàn không bị chậm trễ, đặc biệt khi chiếc xe phân khối lớn của Tuyết Mai phóng như tên lửa, tiếng động cơ ầm ĩ đến mức chẳng ai muốn cản đường. Thực ra, tôi khá khó chịu với những đứa trẻ trâu hay những ông già phóng xe ồn ào, nhưng khi người ngồi cạnh tôi là một cô gái xinh xắn và đáng yêu như Tuyết Mai, tôi lại chẳng thể nghĩ nổi điều gì ngoài việc ngạc nhiên trước tốc độ kinh hoàng của cô ấy.
- Phù… phù… sợ chết đi mất! – Tôi vội vàng nhảy xuống xe, tim đập thình thịch vì những pha lái xe liều lĩnh của Tuyết Mai.
- Con trai gì mà nhát thế! – Nàng liếm môi trêu chọc tôi.
- Con gì mà chẳng… nhát, chạy thế thì…
- Mai chạy làm sao chứ? – Nàng hếch mặt, lại khiến tôi tức giận.
- Thôi… thôi… đỗ xe vào gửi đi, mình đợi ở đây!
Thấy tôi mặt tái xanh như tàu lá chuối, Tuyết Mai không nỡ tiếp tục trêu chọc, bèn cười tươi rồi lái xe vào bãi gửi, để tôi đứng một mình với chiếc balo to tướng của cô ấy.
Sân vận động Hoa Lư thường xuyên được thuê cho các sự kiện nhỏ như hội sách, hội thao, hay hội chợ. Tôi ít khi đến đây vì không thích chen chúc, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi đặt chân tới, và hóa ra, vào buổi chiều giữa tuần, nơi đây vẫn nhộn nhịp với hàng trăm người, chủ yếu là sinh viên trẻ tuổi. Có vài cô chú lớn tuổi hơn, nhưng không nhiều. Đúng như tên gọi, hội sách là nơi mua bán và trao đổi sách đủ mọi thể loại. Các quầy sách đa dạng về cách thức bán lẻ, từ bán theo cân đến bán giảm giá, thu hút không ít người qua lại.
Tôi vốn không thích đọc sách, ngoại trừ sách giáo khoa. Nhưng hôm nay, tôi lại bắt gặp một quầy sách nhỏ của hai cô gái trẻ, nhân viên bán sách. Điều khiến tôi chú ý là vài đầu sách quen thuộc, trong đó có tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Tôi đọc khá nhiều sách của bác Ánh hồi nhỏ, đặc biệt là cuốn “Hạ đỏ”, dù hồi đó chẳng hiểu nổi nội dung.
- Phong!!! Sao không đợi Mai?
Tuyết Mai lững thững tiến về phía tôi, mặt nhăn nhó tỏ vẻ không hài lòng.
- Hở? Sao thế? Ai trêu? – Tôi cười vui.
- Còn ai vào đây?
- Ai? Có biết ai đâu? Đọc sách đi này!
Tôi giả vờ ngơ ngác, nhét cuốn sách vào tay cô ấy, nhưng Tuyết Mai không dễ dàng bỏ qua.
- Lần sau phải chờ Mai đi chung đó! – Nàng ngước mắt nhìn tôi, giọng cầu xin.
- Đang ra lệnh hay đang cầu xin vậy? – Tôi bật cười trước sự ngô nghê của nàng.
- Là… đề nghị, lần sau Mai không rủ Phong đi nữa!
Câu nói nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa của Tuyết Mai khiến tôi bật cười. Dù chưa hiểu cô ấy thật lòng hay giả vờ, nhưng bên cạnh cô ấy, tôi luôn cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Ban đầu tôi định nói “Thế thì đừng rủ nữa, Phong cũng đâu có muốn đi”, nhưng nhớ lại mình đã mắc nợ cô ấy, tôi lại thôi.
- Ừ… mình nhớ rồi, lần sau sẽ đợi!
- Hihi, vậy đi xem xung quanh thôi!
Nàng kéo tay tôi đi, không chút ngại ngần. Thật ra, Tuyết Mai chưa bao giờ ngại ngần với tôi, ngoại trừ vài lần. Cô ấy luôn khiến tôi cảm giác như chúng tôi đã thân thiết từ lâu, hơn là những người bạn mới.
Chúng tôi đi từ quầy sách này sang quầy sách khác, nhưng chỉ vài phút sau, Tuyết Mai đã chán ngấy. Cô ấy kéo tôi đến dãy bán đồ ăn vặt, mỗi đứa một xiên thịt nướng và một ly nước mía. Tôi chẳng nhớ nổi lần cuối mình cảm thấy vui vẻ như thế này là khi nào, ngoại trừ những lúc ở bên Uyển My. Nhưng giờ đây, Tuyết Mai là người duy nhất khiến tôi cảm thấy thoải mái và dễ chịu.
Tuyết Mai không dè dặt như Ái Quyên, cũng không phân chia ranh giới với tôi như Thanh Ngân, và chắc chắn không liên quan gì đến gia đình tôi như dì Hạnh. Những cuộc trò chuyện và dạo chơi của chúng tôi luôn tràn ngập tiếng cười. Tuyết Mai không giỏi pha trò, nhưng những hành động ngốc nghếch của cô ấy lại khiến tôi cười không ngớt.
Có ai đời mua sách xong, trả tiền lấy tiền thừa nhưng lại quên sách ở quầy, mà không quên ở… quán nước mía:
- Ơ, sách của Mai đâu rồi? – Nàng nhăn mặt nhìn tôi.
- Gì? Sách nào?
- Vừa mới mua đó, mới cầm đây mà…
- Xem lại trong balo thử!
- Không có, mất tiêu rồi, huhu…
Tuyết Mai bĩu môi, ngồi phịch xuống ghế đá, buông thõng hai tay mệt mỏi, nhưng lại khiến tôi bật cười.
- Mai không có não thật rồi, chậc chậc! – Tôi tặc lưỡi, ra chiều suy tư.
- Kệ người ta! Không tìm giúp còn trêu chọc nữa…
- Hơ, mình có biết đâu.
- …
Nàng nhìn tôi nhăn nhó, nhưng chẳng làm gì khác ngoài việc chống cằm nhìn xa xăm.
- Thôi được rồi, ngồi đó chờ đi, mình đi tìm cho!
- Không, cho Mai đi nữa! – Tuyết Mai mè nheo.
- Ở đó đi, về liền!
- Không, lạc mất thì sao?
- Điên, chỗ này bé tí tẹo, lạc kiểu gì?
- Không biết, lỡ Phong trốn về thì sao?
- Thích thì… đi!
- Hihi
Tôi vô cùng biết ơn Tuyết Mai vì cô ấy xuất hiện trong đời tôi đúng lúc tôi cần nhất. Có cảm giác như ông trời đã sắp đặt để cô ấy đến giúp tôi thoát khỏi những ngày buồn chán khi vắng Uyển My.
Khi Uyển My vừa rời đi, Tuyết Mai đến như một cơn mưa giữa sa mạc. Trong khi tất cả bạn bè tôi đều bận rộn với chuyện riêng tư, tôi trở thành kẻ ngoài lề không ai thèm để ý. Ái Quyên thì như hình với bóng với Trí, Đức thì theo đuôi dì Hạnh, còn đệ tử yêu quái và em trai thân thiết thì khỏi phải nói. Ngay cả Nhi, cô bé coi quán net, cũng đuổi tôi ra vì Duy lớp tôi luôn kề cận bên cô ấy.
Tôi từng hạnh phúc nhất khi được Uyển My để mắt, nhưng giờ đây, tôi trở thành kẻ đáng thương nhất vũ trụ, chỉ còn biết lặng nhìn bạn bè mình chìm đắm trong hạnh phúc. Nhưng ngoài đời, tôi đã có một người bạn mới, xinh đẹp, đáng yêu và ngốc nghếch nhất mà tôi từng biết. Tuyết Mai có thể không thông minh như Uyển My, nhưng sự ngô nghê của cô ấy lại là điểm thu hút tôi.
Nếu không phải vì cô ấy có cảm tình với tôi, chắc tôi đã phải ngốc nghếch nhìn cô ấy và Long đôi lứa. Long là một thằng tốt, đá bóng hay, tính tình vui vẻ, nhưng tôi không ghét gì nó. Tuyết Mai đáng yêu như thế, chắc chẳng ai dám nghi ngờ, nhưng cô ấy cũng có rất nhiều vệ tinh xung quanh, dù rằng vẻ bụi bặm và cá tính của cô ấy khiến mấy thằng con trai e dè khi muốn tiếp cận. Dù vậy, tôi chắc chắn, ngoài vẻ lấc cấc đó ra, Tuyết Mai hoàn toàn là một cô gái bình thường, nhỏ nhắn, xinh xắn, vui vẻ và đáng yêu.
Chúng tôi càng thân thiết, và tôi bắt đầu muốn mở lòng trò chuyện với cô ấy. Nhưng nếu là người yêu tôi bình thường, tôi sẽ chẳng ngại ngần gì mà hỏi cô ấy đủ thứ. Chỉ là Uyển My lại là người mà tôi nghĩ Tuyết Mai ghét nhất, nên tôi không dám hỏi thẳng.
- Mai nè!
- Mai nghe nè!
- Hồi giờ Mai có… yêu ai chưa?
Tuyết Mai chợt ngạc nhiên, nhìn tôi một cách vội vã rồi quay về phía trước, thả ánh mắt bâng quơ vào cảnh vật.
- Cũng có, mà sao vậy Phong?
- Mình hỏi điều này chút nhé?
- Ừ, sao thế?
- Mai có bao giờ yêu ai, mà không thực sự hiểu rõ người yêu của mình chưa?
Tôi cũng chống cằm nhìn theo hướng của Tuyết Mai, nhưng chẳng thấy gì ngoài bầu trời xanh.
- Mai không hiểu?
- Tức là người yêu của mình trước mặt mình là một người khác, khi không có mình thì lại là một con người hoàn toàn khác, ẩn chứa rất nhiều bí mật, kiểu như vậy đó…
Tuyết Mai nhìn tôi, cười hiền:
- Không, Mai không có, tất cả những người Mai quen đều rất bình thường.
Tôi thở dài, rõ ràng trường hợp của tôi khó hiểu hơn rất nhiều. Uyển My là một cô gái đặc biệt.
- Vậy à? – Tôi hỏi, nhưng chẳng mong cô ấy trả lời.
- Uyển My có chuyện gì hở? – Tuyết Mai vẫn cười, nhìn tôi cảm thông.
- Thật ra thì… Uyển My… thật sự… mình vẫn chưa hiểu hết về Uyển My…
- …
- Trước đây mình đã nghĩ, Uyển My là một cô gái dịu dàng, hiền lành và hòa đồng, nhưng rõ ràng thì không phải như vậy. Hôm Uyển My gặp Mai, mình cũng đã rất bất ngờ, vì đó là lần đầu tiên mình thấy Uyển My như vậy… bỗng nhiên Uyển My biến thành một cô gái quá bản lĩnh, sắc sảo, thông minh và cực kỳ nhạy bén, mình cũng đã cảm thấy hơi sợ khi chứng kiến sự thay đổi đó… Và mình nghĩ đó mới là trạng thái bình thường của Uyển My chứ không phải như những gì mình đã nghĩ từ ban đầu…
- …
- Và ngoài việc ấy ra, Uyển My còn rất nhiều điều mà mình chưa biết nữa, cảm tưởng như trong 2 đứa thì mình luôn luôn là người bị dắt theo vậy, vì Uyển My muốn điều gì, thì mình sẽ ngay lập tức làm theo điều đó, nhưng ở hướng ngược lại, thì có lẽ là không, mình muốn điều gì thì muốn, còn Uyển My mới là người quyết định. Còn khi Uyển My muốn điều gì xảy ra, thì điều đó phải được xảy ra, bằng không…
- Bằng không sao?
- Bằng không thì Uyển My sẽ làm mọi cách để điều đó phải xảy ra, vì cô ấy muốn như thế…
Tôi kết thúc câu chuyện của mình một cách cụt ngủn, không đầu không đuôi, chỉ là tự nhiên muốn chia sẻ với Tuyết Mai vậy thôi, và tôi nghĩ mình cũng không nên nói thêm quá nhiều về Uyển My, vì đây xét cho cùng cũng không liên quan gì đến mối quan hệ bạn bè giữa tôi và Tuyết Mai cả. Thế nhưng có vẻ, ông trời tạo ra Uyển My để khiến tôi chao đảo, và sau đó thì ông tạo ra tiếp Tuyết Mai để tiếp tục… làm tôi có thêm bất ngờ trong cuộc đời, vì nàng cư xử hoàn toàn khác so với những gì tôi nghĩ:
- Hì hì, thì bí mật tạo nên sự quyến rũ của người phụ nữ mà.
Đây là lần thứ 3 mà tôi nghe câu nói này, lần đầu tiên là từ chính Tuyết Mai, lần 2 là Uyển My, và bây giờ, lại là Tuyết Mai. Tôi có cảm giác, câu nói ấy như một lời gợi ý gì đó dành cho tôi trong trò chơi mang tên cuộc đời này, vì nó cứ xuất hiện thường xuyên và dai dẳng, hệt như những thứ mà tôi cần lưu tâm để giải quyết một câu đố khó trong mấy game kinh dị mà tôi vẫn thường chơi. Tại sao lại là game kinh dị ư, vì cuộc đời tôi, ngay lúc này, vốn dĩ, nó đã quá kinh dị rồi mà:
- Mai có bí mật không?
- Dĩ nhiên là có – Nàng mỉm cười lém lỉnh.
- Về vấn đề gì?
- Nhiều lắm, có vài bí mật Mai chẳng muốn giữ, nhưng lại không ai đủ tin tưởng để Mai nói ra điều đó…
- Là chuyện gì, bật mí một vài chuyện được không?
Tuyết Mai nhún vai, nhìn tôi cười hiền, có cảm giác nàng lúc này khác hẳn với lúc bình thường, một cô gái có phần sâu sắc và trầm lắng hơn, chẳng giống với cô nàng đáng yêu và ngô nghê như thông lệ:
- Mai rất ấn tượng với những người con trai luôn biết nhường nhịn và ga lăng với con gái, rất ấm áp, đáng tin cậy và thoải mái.
- Vậy… vậy à?
Bất giác, tôi nghĩ ngay đến thằng Long đen, trong lòng có chút… buồn nhẹ, vì dường như Tuyết Mai đang nhắc đến nó, một thằng vừa cao to, vừa đẹp trai, lại còn cực kỳ nam tính, đá bóng thì hay, miệng mồm trơn như bôi mỡ, cung phụng nàng có khác gì công chúa điện hạ đâu. Tôi mà là con gái, chắc tôi cũng mê nó như điếu đổ. Tuyết Mai thoáng đỏ mặt, nàng mỉm cười khoe răng khểnh, đứng dậy chuẩn bị bước đi:
- Về thôi, Mai đói bụng rồi!
- Ừa… chờ mình…
Nhưng câu nói sau đây của Tuyết Mai mới thực sự khiến tôi sững người vì ngạc nhiên, chẳng hiểu vì sao nữa, lời nói này đã ngay lập tức khiến trái tim tôi rạo rực không biết nói sao cho phải:
- Nhân tiện, Phong cũng là một người như thế, hì.
- Mình?
Tuyết Mai chẳng đợi tôi như cách nàng bắt tôi đợi nàng, nàng quay lưng bước đi thật nhanh, có lẽ là để tránh những dòng cảm xúc của tôi đang biểu lộ rõ rệt ra ngoài mặt ngay lúc này. Cái gì vậy chứ? Chẳng phải Tuyết Mai đang muốn… đùa với tôi hay chăng, tại sao nàng lại nỡ nói ra những câu nói dễ gây hiểu lầm như vậy trong tình trạng ngặt nghèo của tôi hiện tại. Tôi không biết Tuyết Mai có ý gì trong câu nói đó hay không, chỉ là tôi cảm thấy mình vừa lâng lâng như đang trên mây, lại vừa lo lắng như có thể rơi xuống địa ngục bất cứ lúc nào. Tuyết Mai thích tôi? Điều đó nghe có vẻ không hợp lý cho lắm. Thế nhưng nếu không phải, tại sao nàng lại nói ra một câu… khó hiểu như vậy kia chứ? Điều khiến tôi hồi hộp và lo lắng hơn cả chính là việc, nếu ngay lúc này, tôi là một chàng trai độc thân thì đã quá dễ dàng xử lý, chỉ là hiện tại, tôi đã có Uyển My, và một tương lai… khó đoán đang chờ đợi tụi tôi phía trước, và bí mật của Tuyết Mai thực sự xảy đến… một cách không được hợp thời điểm cho lắm. Chỉ hy vọng, đó là một lời khen giữa những người bạn, còn nếu nó đi xa hơn, tôi thật chẳng biết phải xử sự với nàng thế nào cho phải nữa…
Tối hôm đó, tôi đã ngồi đắn đo rất lâu rằng không biết liệu mình có nên nhắn tin trả lời thằng Hải hay không? Thật lòng thì tôi rất lo lắng cho Uyển My, nhưng bên cạnh đó, niềm tin cực kỳ mãnh liệt của tôi vào nàng đã níu tôi lại để tôi không cần phải quá manh động. Uyển My đã hứa sẽ liên lạc lại với tôi, và tôi hoàn toàn tin điều đó, dù sớm hay muộn, nó cũng sẽ xảy ra. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định rằng nếu thằng Hải nhắn thêm 1 tin nữa, thì tôi sẽ trả lời nó, vì điều đó chứng tỏ nó vẫn chưa tìm được tung tích của Uyển My. Thế nhưng, tôi cứ chờ chờ mãi, chờ mãi, mà chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ là màn đêm im ắng với những tiếng tíc tắc lạnh lùng từ chiếc đồng hồ trong phòng tôi lúc này.
Suốt những ngày sau đó, ngoài việc lên trường, về nhà ăn cơm, rồi thì mong ngóng tin tức từ phía Hải ngựa cùng Uyển My, tôi chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa sất. À không, dĩ nhiên là tôi vẫn còn một việc quan trọng hằng ngày phải làm khác, đó chính là trò chuyện cùng Tuyết Mai để nàng có thể giúp tôi tạm thời quên đi những nỗi buồn cố hữu, dù rằng ngoài những lúc đó ra, đầu óc tôi lại ủ dột như ban đầu, thế nhưng, có thì vẫn hơn không chứ nhỉ?
Sự thân thiết của Tuyết Mai và tôi đến lúc này đã không còn giấu giếm được trước ánh mắt soi mói của tụi nhiều chuyện trong lớp cũng như mấy người bạn thân thiết của tôi. Tuy vậy, thì trong số đó, rất nhiều người đang là… camera chạy bằng cơm của Uyển My, nhưng họ lại cũng chẳng tỏ vẻ gì quá sốt ruột hay nhắc nhở gì với tôi cả, đặc biệt là Ái Quyên, người mà Uyển My đã dặn tôi phải nghe lời, và có chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến của cô bé. Cơ mà dạo này thằng Trí với Ái Quyên cứ như hình với bóng, gần như mọi lúc tôi thấy Ái Quyên, thì y như rằng thằng Trí cũng lảng vảng quanh đó. Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy… an ủi, đó là việc tuy hai người đó vẫn thân mật quá cỡ, Ái Quyên không biểu lộ ra bất cứ thứ gì để khiến mọi người nghĩ rằng cô bé thích thằng Trí. Thật vậy, không ít lần tôi đã thấy thằng Trí thất thểu… ra về một mình, vì Ái Quyên tự đi xe riêng, không cần sự đưa đón của nó. Tần suất này diễn ra ngày càng nhiều khiến tôi có một chút… hy vọng, rằng cô bé sẽ… không gục ngã trước sự tán tỉnh của thằng Trí, vì quả thực là tôi không khoái thằng này chút nào. Tuy thế, tôi cũng tự biết kìm hãm cái tôi của bản thân bằng cách hạn chế đến mức tối đa việc trò chuyện cùng Ái Quyên, vì tôi không muốn mọi người lại nghĩ tôi là một thằng háo sắc, đứng núi này trông núi nọ, cứ thấy gái là nhào tới:
- Sao dạo này anh không nói chuyện với em? – Ái Quyên bất ngờ tiến tới trước mặt tôi.
- Ờ… có mà, anh mới… nhắn tin cho em đấy thôi – Tôi gãi đầu cười trừ.
- Anh hỏi lịch học chứ nói chuyện gì đâu? Anh giận em à? – Cô bé bĩu môi.
- Đâu có… tại anh thấy em với Trí… nên là anh cũng không muốn mang tiếng… phá đám.
Với người khác thì chắc tôi sẽ bịa đại một lý do vớ vẩn, kiểu như “dạo này anh bận”, hoặc là “anh đang không có tâm trạng”, đại loại thế. Thế nhưng với Ái Quyên thì kiểu lý do này không hợp lý cho lắm, bởi vì tôi cũng nói chuyện với Tuyết Mai ầm ầm kia mà, vậy nên, nói dài, nói dai chi bằng nói thật cho xong:
- Ai phá đám? – Ái Quyên hỏi như giận.
- Thì… anh… - Tôi dè dặt đáp.
- Nếu anh còn nghĩ như thế… thì sau này đừng coi em là bạn nữa!
Cô bé giận dỗi đùng đùng bỏ đi, trong khi tôi chỉ kịp gọi với theo những tiếng vô nghĩa mà không níu giữ lại được gì. Tính tôi nó vậy, chắc ngoại trừ Uyển My ra, thì mấy cô gái mà tỏ ra giận dỗi với tôi là tôi cho đi luôn chứ không có thiết tha gì đâu. Không phải là tôi không xem Ái Quyên là một người bạn thân, chẳng là ngay lúc này, Tuyết Mai cũng vừa bước vào cửa lớp, và vô tình hai người lại… va vào nhau, như lần trước, và thế là:
- Làm gì giận dỗi thế?
- Không phải việc của bạn! – Ái Quyên gay gắt.
- Thì tất nhiên không phải việc của mình rồi, mình đâu quan tâm, chúc vui! – Tuyết Mai nhún vai đáp.
- Hừ…
Ái Quyên hừ nhạt rồi bỏ ra khỏi lớp, trong khi tôi ngơ ngác nhìn về phía Tuyết Mai, đang hào hứng nhảy chân sáo về chỗ ngồi, ra chiều vui vẻ lắm:
- Người ta giận mà cười?
- Hihi, kệ Mai, Mai thích cười.
- Xấu tính lắm nhé!
- Pleuuu.
Thoáng đó thôi mà đã hơn 1 tuần kể từ khi tôi nhận được tin nhắn của thằng Hải. Cũng trong suốt những ngày đó, tôi vẫn thường xuyên kiểm tra tình trạng online của Uyển My và nhắn tin chúc ngủ ngon đến nàng mỗi tối đồng thời nhắc nàng dậy vào mỗi buổi sáng, dĩ nhiên là theo múi giờ của nàng rồi. Nàng không trả lời tôi cũng được, tôi chẳng trông mong gì ở điều đó, chỉ cần thấy tin nhắn của tôi hiện lên dòng chữ “đã xem” thì tôi cũng đã yên tâm phần nào rồi, ít nhất là nàng vẫn đọc và không bỏ qua tin nhắn của tôi. Tôi không biết Uyển My đang làm gì, ở đâu, tại sao phải vắng mặt lâu như thế, và cũng tại sao lại không thể gọi điện nói chuyện hay nhắn tin với tôi, những điều ấy thực sự đâu có gì khó kia chứ? Công việc bận rộn ư? Không đúng lắm, vì nếu là công việc, thì Uyển My phải ở chỗ thằng Hải, mà cách đay 1 tuần, nó còn hỏi tôi về tung tích của nàng, thế thì loại bỏ được ngay trường hợp này. Tôi cũng đã mơ hồ hình dung ra rằng, Uyển My và ba mẹ nàng đang giấu giếm 1 sự thật kinh khủng nào đó đối với tôi, và điều này có liên quan trực tiếp đến sự biến mất của Uyển My những ngày qua. Đã gần 1 tháng kể từ lần cuối cùng, tôi nhận được liên lạc từ Uyển My, dù rất buồn, rất lo lắng, rất đau đớn, nhưng tôi vẫn phải cố gắng bắt mình thực hiện tốt những công việc cần làm, và hơn tất cả là tin tưởng tuyệt đối vào Uyển My, vì chắc chắn, Uyển My của tôi, đã tính hết rồi!
Nhưng khi tưởng chừng như mọi thứ đã… an bài, bất ngờ, tôi lại nhận được tin từ bên kia địa cầu, và lần này, người gọi đến, không ai khác, chính là:
- Nghe đây!
- Chào chú Phong, khỏe không? – Đầu dây bên kia hồ hởi nói lớn.
- Bình thường, gọi có gì không?
- Anh em lâu ngày không gặp gọi hỏi thăm thôi mà, hề hề.
- Ai anh em với mày? Có gì nói nhanh đi, tao không rảnh!
- Làm gì mà nóng thế chú em? Chân còn đau không?
Không thấy mặt, nhưng tôi khá chắc chắn rằng ở đầu dây bên kia, thằng Hải đang cười nhếch mép, và tôi vô cùng căm ghét cái bộ mặt đó của nó:
- Cũng còn, chưa đá vỡ mồm cái thằng hung thủ được thì vẫn còn nhói lắm, hừ!
- Haha, chậc chậc, chú em mày cay cú làm gì, dù sao cũng qua rồi mà – Nó cười lớn, giọng nói đầy giả tạo.
- Mày gọi tao làm gì? Nói nhanh đi, không tao dập máy đây!
- Ấy ấy, chết, từ từ đã nào. Rồi rồi, anh hỏi ngay đây, chú nghe kỹ rồi trả lời nhé!
Thằng này đúng là dân văn vở, nó cứ úp úp mở mở làm tôi khó chịu vô cùng. Gặp đúng tôi là loại người thiếu kiên nhẫn, thành ra lúc này tâm trạng tôi đang cực kỳ bực bội và khuôn mặt cũng đã nóng ran lên từ lúc nào:
- Anh hỏi chú, Uyển My của anh đâu?
- Của mày? Mày đang nói cái ngu xuẩn gì vậy Hải? – Tôi nghiến răng ken két.
- Anh hơn chú mấy tuổi đấy nhé, ăn nói cho cẩn thận!
- Mày có hơn tao trăm tuổi thì tao vẫn đếch quan tâm, mày hỏi thế là ý gì?
- Chẳng có ý gì, anh hỏi thật, Uyển My nói về Việt Nam thăm chú, mà sao giờ này vẫn không trở lại là thế nào?
Tiết lộ của thằng Hải khiến tôi thực sự… bị sốc, và sự lo lắng đã lên cao đến mức báo động:
- Mày… mày nói gì, Uyển My không trở lại là sao?
- Chú bị điếc à? Anh bảo là My chưa về đây, và mấy tuần nay anh có hỏi nhưng My không trả lời, có phải chú giấu My của anh ở đâu không?
- Mày… điên à? Tao giấu kiểu gì được?
- Hừ, chuyện đó chú biết chứ sao anh biết được – Nó hừ giọng.
- Thế còn công việc thì sao?
- Dĩ nhiên là bỏ luôn chứ sao, đối tác đang đòi gặp bé My đây, và anh thì không thay thế được bé My trong mấy việc đó, và trùng hợp là nó đến ngay sau khi bé My về Việt Nam, vậy nên anh nghĩ là chú mày biết gì đó, đúng chứ?
Càng nghe thêm những tiết lộ động trời của thằng Hải, lòng tôi càng như lửa đốt, Uyển My đã đi đâu vậy hả trời:
- Sao giờ mày mới nói? Uyển My đâu?
- Hề, chú mày định giỡn mặt với anh à? Anh đang hỏi chú mà giờ chú lại hỏi ngược anh?
- Uyển My lên máy bay cả mấy tuần nay rồi, giờ mày lại bảo là Uyển My không có ở đó là sao?
- Chú nói gì? My đi mấy tuần rồi? Từ ngày nào?
Tôi không trả lời thằng Hải, chỉ ngây người ra vì những thông tin quá đỗi bất ngờ từ nãy tới giờ. Lần cuối cùng tôi thấy Uyển My là khi nàng ở cạnh ba mẹ mình, và trong một căn phòng hoàn toàn khác biệt, và đó chắc chắn không phải là căn phòng nơi Uyển My vẫn thường gọi điện về cho tôi dạo trước. Lòng tôi lúc này thật sự đang rạo rực quá đỗi, không phải vì háo hức, mà vì quá lo lắng, quá bồn chồn và sợ hãi. Tay cầm điện thoại mà như đang muốn run rẩy từng hồi. Miệng mồm tôi lúc này lắp ba lắp bắp, tính nói gì đó thêm nữa với thằng Hải nhưng không thể gãy gọn cho nổi:
- Chừng nào biết Uyển My ở đâu nhớ báo cho tao!
- …
Không để Hải ngựa kịp trả lời, tôi dập máy ngay tắp lự, hồi hộp đến cực độ mở Messenger để gọi điện cho Uyển My, và dĩ nhiên là… nàng không bắt máy. Mấy hôm trước mỗi khi tôi gọi thì trạng thái hoạt động của nàng vẫn đang hiện một dấu tròn màu xanh, nhưng hôm nay thì nó đã hoàn toàn biến mất, và có vẻ như là nàng đang không có mặt trên mạng xã hội, hoặc chí ít là nàng đang… trốn tránh tôi. Với đôi bàn tay đang ngày một run, mồ hôi tôi vã ra như tắm dù đang nằm trong phòng điều hòa. Hơi thở tôi mỗi lúc một dồn dập, vừa lo lắng, vừa sợ hãi, tôi như đang muốn khóc vì nỗi bất an trong lòng lớn dần. Cố gắng vỗ hai tay vào mặt để giữ cho mình tỉnh táo, tôi quyết định bấm điện thoại gọi cho… mẹ của Uyển My, dù sao thì bà cũng là người mà tôi cho rằng dễ khai thác thông tin nhất, ít nhất là nếu so sánh trực tiếp với Uyển My và nhạc phụ.
Những tiếng “tút, tút” đổ chuông dài nhất trong cuộc đời của tôi, chắc chắn là như vậy. Mỗi một tiếng “tút” vang lên là trong lòng tôi lại như có thêm một mũi dao đâm thẳng vào, Uyển My đang ở đâu vậy hả trời ơi:
- Cô nghe Phong ơi! – Giọng mẹ nàng bình thản vang lên.
- Dạ, cô ơi, Uyển My… có ở đó với cô chú không ạ? – Tôi bối rối, không muốn vòng vo.
- Ừm, cháu nói vậy là sao? Uyển My… đâu có ở đây? – Tiếng nhạc mẫu hơi khựng lại, dường như có gì đó không ổn.
- Dạ, Hải mới gọi cho con, nó bảo Uyển My chưa về Mỹ, chưa đi làm, mà liên lạc cũng không được, nên con hỏi thử cô chú xem thế nào… Con sợ… Uyển My bị làm sao… dạo này con gọi em cũng không nghe máy… con lo quá… - Tôi nói bằng giọng xúc động.
Dù trong lòng tôi vẫn đang có nhiều nghi vấn, nhưng việc ba mẹ nàng đang cố gắng che giấu gì đó là điều mà tôi có thể khá chắc rằng hoàn toàn đúng, vì xâu chuỗi lại mọi thứ từ cái hôm Uyển My trở về đến giờ, tôi tự tin rằng những gì mình đang đắn đo là có cơ sở. Hôm trước khi Uyển My lên máy bay, mẹ nàng còn gọi điện về nói chuyện gì đó, và rồi thì tôi nghe thấy nhạc mẫu hỏi nhạc phụ rằng “có kịp không?”. Tôi không chắc rằng câu hỏi đó mang ý nghĩa gì, nhưng khi Uyển My gọi điện về và báo rằng nàng đang ở chung với ba mẹ thì tôi có thể suy luận ra rằng, dường như ba mẹ Uyển My đang hồi hộp đợi nàng đến nhằm mục đích kịp thời cho việc gì đó, có thể là gặp gỡ một người nào đấy, vì hôm Uyển My gọi video, tôi đã để ý thấy trên bàn có 4 tách trà chứ không phải 3, chỉ là một người đã được giấu nhẹm đi. Tôi cũng thừa hiểu Uyển My vẫn còn nhiều bí mật không nói cho tôi biết, nhưng không ngờ rằng mọi chuyện lại rắc rối đến nhường này. Nếu hôm nay thằng Hải không gọi điện, thì tôi chắc sẽ vẫn tiếp tục chờ đợi cái hẹn mà Uyển My đã hứa cách đây không lâu, dù rằng trong lòng vẫn thập phần lo lắng:
- À chuyện này…
- …
- Hình như bé My nó đi… du lịch với hội bạn của nó thì phải, Phong à, cháu đừng lo lắng quá…
Tôi chẳng phải là thám tử, tôi cũng không phải hình sự viên, chỉ là tôi đã nhận ra được điểm không bình thường trong lời nói của nhạc mẫu. Tôi biết Uyển My rất yêu thương và tôn trọng ba mẹ của mình, việc nàng muốn bỏ 2 năm nữa để sang Mỹ cũng nhằm mục đích lấy được niềm tin, sự đồng thuận từ ba mẹ là minh chứng rõ ràng nhất cho việc đó, trừ khi điều đó… không phải là sự thật. Ấy vậy mà, giờ đây, mẹ nàng lại tỏ ra… hơi bình thản thái quá trong khi tôi thì lo sốt vó, nó trái ngược hẳn với biểu hiện của bà dạo trước, khi mà Uyển My bỏ nhà chạy ra trạm xe bus ngồi khóc và được tôi tìm thấy. Lúc đó, nhạc mẫu đã gọi cho tôi cả mấy chục cuộc vì sốt ruột còn gì. Bằng tất cả những thứ đó, tôi có thể mơ hồ đoán được, rằng mẹ của Uyển My đang biết tung tích của nàng, nhưng bằng lý do nào đó, bà đang cố gắng che giấu nó khỏi tôi:
- Nhưng gần đây con gọi điện thì Uyển My không nghe máy, em còn hẹn con sau khi xong chuyện sẽ liên lạc lại, nhưng con chẳng rõ em đang bị gì, đã gần 1 tháng trôi qua rồi, con sợ quá, cô ơi!
Dường như nhận ra được sự xúc động mạnh mẽ trong lời nói của tôi, nhạc mẫu im lặng mất mấy giây, rồi bà bình tĩnh đáp:
- Uyển My nhà cô nó rất thông minh và giỏi tính toán, nó đã nói vậy thì chắc nó có nỗi khổ riêng. Cháu cứ yên tâm Phong nhé, cô biết Uyển My nó rất thương cháu và cháu cũng vậy, hãy cho nó một thời gian để giải quyết công việc, rồi nó sẽ tự động quay về thôi…
Nhạc mẫu nói bằng giọng an ủi, hệt như khi một người đã biết nguyên nhân, kết quả và đang cố gắng an ủi một người đang lo lắng khác thậm chí còn chưa biết gì, và đó chính là tôi:
- Phong à!
- Dạ… con… nghe… - Sống mũi tôi đã hơi cay cay.
- Cách đây không lâu thì Uyển My nhờ cô, nếu cháu có gọi, thì hãy nói với cháu rằng hãy nhớ kỹ những gì nó căn dặn trước khi đi, cô không biết là nó đã nói với cháu những gì, nhưng hãy cứ an tâm Phong nhé, mọi chuyện rồi thì… sẽ ổn thôi…
Những tiếng sụt sịt ở đầu dây bên kia khiến tim tôi quặn thắt từng nhịp, vì dường như nhạc mẫu cũng đang rất xúc động và không thể kìm nén. Tôi biết những lời nói này nếu không phải là khi nhạc mẫu đã biết mọi thứ thì nó sẽ chẳng bao giờ xuất hiện được. Mà lý do tại sao Uyển My lại muốn nhắc với tôi điều đó, những thứ nàng căn dặn, đâu có gì quá khó hiểu đâu nhỉ, tại sao lại vậy:
- Vâng, con cảm ơn cô… con hiểu ý Uyển My rồi. Nếu có tin gì của em, cô nhắn con với nhé, con nhớ em lắm!
Tôi đã chẳng còn giữ ý và che giấu tình cảm của mình nữa, vì tôi rất nhớ cô tiểu thư đáng yêu của tôi, và nếu chẳng may nàng có chuyện gì, chắc quãng đời từ nay về sau, tôi sẽ chẳng thể sống nổi nữa:
- Ừ… cô… biết rồi, Phong yên tâm!
- Dạ, cô cho con gửi lời hỏi thăm chú, hy vọng sẽ sớm gặp lại mọi người!
- Thế thôi Phong nhé, cô có chút công chuyện, gọi lại cháu sau!
- Dạ, con chào cô.
Tôi gác máy, ngồi thẫn thờ dựa đầu vào thành giường, mặt mày lộ rõ vẻ thất thần, tay run lẩy bẩy vì xúc động. Tôi rất lo lắng cho Uyển My, và càng lo lắng hơn nữa khi ba mẹ nàng lại muốn giấu đi điều gì đó về những thứ nàng đang làm, và tôi đồ rằng, đó là những thứ thực sự không hề hay ho một tí xíu nào. Tôi cố gắng nhặt nhạnh những mảnh ký ức vụn vỡ trong quá khứ, cố gắng xâu chuỗi và gắn kết lại tất thảy những điểm nghi vấn xảy ra tính từ khi Uyển My trở về Việt Nam đến tận bây giờ. Trước khi đi, nàng dặn tôi rằng “hãy quý trọng những người xung quanh, và hãy nghe lời Ái Quyên”. Trong hai vế đó, rõ ràng vế sau là khó hiểu hơn cả, vì tôi không chắc tại sao Uyển My lại muốn tôi nghe theo Ái Quyên, người trước đó đã bị nàng… dằn mặt thị uy. Suy đi tính lại, thì có thể rằng Ái Quyên biết điều gì đó, và vì Uyển My đoán trước được việc tôi sẽ… mất bình tĩnh khi nhận ra sự vắng mặt quá lâu của nàng, thế nên nàng muốn tôi trước khi quyết định làm trò gì ngu xuẩn, hãy hỏi ý kiến của Ái Quyên, và có thể theo hướng suy nghĩ này, thì cô bé biết điều gì đó mà tôi không biết.
Uyển My của tôi là một người như đã nói, rất thông minh, và vô cùng cầu toàn, kỹ lưỡng. Tất cả những gì mà nàng làm đều có nguyên do, và những gì nàng nói thậm chí có thể mang theo những ẩn ý không ngờ đến. Nhưng điều đặc biệt, đó là, trong kế hoạch của Uyển My, có cảm giác như mỗi cá thể, mỗi người, chỉ đóng một vài trò rất nhỏ. Tức là mỗi người sẽ biết một vài thông tin, rồi khi đem ráp lại, nó mới tạo thành bức tranh hoàn chỉnh, chứ ít khi nào nàng tiết lộ mọi thứ cho mảnh ghép cụ thể nào, kể cả tôi. Thế nên, suốt đêm hôm đó, tôi đã chẳng thể nào có thể chợp mắt nổi, vì những kịch bản tồi tệ cứ thế diễn biến một cách hỗn loạn trong đầu tôi. Nhưng tôi chẳng thể nào giải đáp nổi những thắc mắc của mình, vì rõ ràng cái đầu của Uyển My nó nằm trên tôi phải vài chục bậc, nàng đã muốn giấu, tôi có tài thánh cũng không thể dễ dàng tìm ra được.
Trong những ngày tiếp theo, tôi đã cố gắng hết sức để tìm kiếm câu trả lời, nhưng đều công cốc. Về vấn đề liên quan đến Ái Quyên, tôi không hỏi cô bé như dự định, vì tôi đang muốn tự mình tìm hiểu trước. Ái Quyên là một cô em cực kỳ thân thiết của Uyển My, gần như có thể gọi cô bé là… tai mắt của nàng bên cạnh tôi, vậy nên, nếu tôi hỏi thẳng Ái Quyên, khả năng cao cô bé sẽ chối biến rồi thông báo cho Uyển My, và kế hoạch của tôi sẽ khả năng cao đứt gánh. Bằng những lo lắng đó, tôi quyết định sẽ từ từ phân tích mọi thứ rồi mới đưa ra thêm quyết định. Thằng Hải vẫn tiếp tục nhắn tin cho tôi, nhưng thay vì thông báo đã tìm thấy Uyển My, nó chỉ chửi rủa tôi không ngớt vì nghĩ tôi đang giấu nàng ở Việt Nam. Một thằng ngu ngốc như vậy, tôi không hiểu bằng cách nào nó lấy được bằng MBA nữa, thành ra tôi ngó lơ nó luôn.
Thế nhưng tưởng chừng như khi mọi việc sẽ đi vào bế tắc, một thông tin có ý nghĩa thay đổi cục diện đã bất ngờ xuất hiện, và nó cũng đến từ một người mà tưởng chừng như sẽ chẳng có tí liên quan gì đến sự vụ lần này. Một thông tin khiến tôi như muốn ngã quỵ ngay khi tìm ra, và quả thực, những thứ đó, đã đánh một đòn rất mạnh vào cảm xúc cũng như tâm hồn của tôi.
Buổi sáng hôm đó, một buổi sáng… không mấy đẹp trời...
Đề xuất: Đừng Đùa Với Gái Hư