Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 104: Người tình xa cách
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấm thoát đã một tháng kể từ lần cuối cùng tôi được trò chuyện trực tiếp cùng Uyển My. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại diễn biến theo hướng kinh khủng và đầy lo lắng như thế. Uyển My biến mất không dấu vết, chẳng biết nàng đang ở đâu, làm gì, hay vướng bận chuyện gì. Tại sao nàng không gọi điện, không gửi tin nhắn an ủi dù chỉ vài dòng? Tại sao vậy chứ?"
"Từ ngày ấy, tôi dần nhận ra mình trưởng thành hơn. Tôi vẫn nhớ Uyển My, vẫn đau lòng, vẫn thấp thỏm lo sợ, nhưng không vì thế mà lơ là học tập hay công việc. Tôi vẫn là Phong – chăm chỉ, giỏi giang, ưu tú – song lúc nào cũng lo lắng không yên. Tôi sợ Uyển My gặp chuyện chẳng lành, nhưng gia đình nàng lại giấu kín mọi thứ. Có lẽ đó là yêu cầu của nàng, bởi tôi nhận thấy sự bối rối trong lời nói của nhạc mẫu khi tôi gọi hỏi thăm tuần trước."
"Uyển My vốn là cô gái thông minh, có kế hoạch rõ ràng cho cuộc đời mình. Chính vì vậy, tôi không quá hoảng loạn trong suốt tháng qua. Tôi tin tưởng nàng, tin rằng khi chuyện này xảy ra, cô ấy đã chuẩn bị sẵn đường đi nước bước. Và tôi cũng cảm nhận được rằng, việc nàng về thăm tôi đúng ngày sinh nhật có lẽ là món quà chia tay trước khi chúng ta lại xa nhau – như cách mọi thứ vẫn diễn ra suốt tháng qua. Cảm giác muốn biết song lại không thể làm được cứ bủa vây tâm trí tôi."
"Buổi sáng hôm ấy, tôi vẫn dậy đi học như thường lệ. Ăn sáng cùng gia đình, học bài, làm việc, chuẩn bị dự án freelance. Những lời động viên của Uyển My vẫn là liều thuốc tinh thần giúp tôi trụ vững, dù trong lòng đầy dẫy nỗi buồn. Đêm đến, tôi trằn trọc không ngủ, chỉ nghĩ về Uyển My – nụ cười rạng rỡ của nàng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, chưa bao giờ phai nhạt."
"Sáng nay, sau khi tiễn gia đình đi làm, tôi ngồi nghỉ ngơi đọc báo thì dì Hạnh bước xuống, mệt mỏi với những cái ngáp dài."
"— Hôm qua dì nhắn tin suốt đêm à?
Dì ngồi phịch xuống ghế, tựa đầu lên vai tôi, nhắm mắt.
— Dì không đi làm à?
— Cho tui ngủ năm phút, hôm qua đọc sách hay quá!
Tôi nhận lấy quyển sách dì đưa – đó chính là tiểu thuyết Uyển My tặng. Tôi nâng niu nó như báu vật. Chợt nhớ đến lời nhạc mẫu nhắc nhở: "Hãy nhớ kỹ những điều nàng dặn trước khi đi." Đây chính là lời nhắc nhở cuối cùng từ nàng."
"Uyển My biết tôi không thích tiểu thuyết tình cảm, vậy mà vẫn tặng. Hôm ấy, nàng nói quên sách ở nhà nhưng lại nhớ nó nằm trên tủ. Sao lại thế?"
"— Hay không mà dì đọc dữ vậy?
— Hay… nhưng hơi buồn.
— Buồn? Dì kể nội dung cho con nghe được không?
— Kể về tình yêu nam nữ, nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau…
Tôi cau mày:
— Dì nói thế chẳng khác gì không nói!
— Muốn gì thì tự đọc đi. Nói chung là hay. Tui đi làm đây!
Dì Hạnh vừa nói vừa khựng lại:
— À, Phong! Ở trang ngoài cùng có bài thơ không?
Tôi lật sách, đó chính là bài thơ Uyển My viết tặng:
*"Ở nơi thầm lặng không nên lời
Ngăn lòng che giấu đời nặng mang
Tủ sách cũ chứa bao nỗi nhớ
Trái tim gửi lại, vết thương lành"*
Tôi vừa đọc, lòng lại buồn tê tái. Dì Hạnh tiếp lời:
— Ai viết đó?
— Uyển My… viết tặng con!
— Oáp!!! Ghép bốn chữ đầu của bốn dòng thơ lại xem!
Tôi lạnh sống lưng. Dì Hạnh nói đúng – đó chính xác là những gì Uyển My sắp xếp. Nếu là người bình thường, tôi đã nghĩ đây là trùng hợp, nhưng người viết lại là Uyển My. Làm sao tôi có thể coi đây là sự tình cờ?"
"— Ở… ngăn… tủ… trái???
Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi đổ ra như tắm. "Ngăn tủ trái" của cái gì? Tôi quay cuồng suy nghĩ – quyển sách lấy từ phòng Uyển My, trên chiếc tủ có nhiều ngăn, có lẽ là tủ đựng trang sức. Nếu ghép tất cả gợi ý, có thể trong ngăn tủ trái ấy, Uyển My giấu một bí mật kinh khủng mà không thể nói thẳng.
Chỉ vừa nghĩ đến kết thúc tiểu thuyết "A Walk To Remember" – nam nữ chính không thể ở bên nhau – chân tôi bủn rủn. Tôi ngồi phịch xuống ghế, khóe mắt cay xít, chỉ chờ một cú đẩy là nước mắt sẽ tuôn trào."
"Từ nhỏ đến giờ, tôi ít khi khóc. Chỉ những người thân yêu nhất mới khiến tôi rơi lệ. Nhưng hôm nay, tôi cảm nhận được một tương lai tăm tối đang phủ bóng lên cuộc đời mình. Mọi thứ – những lời chia ly, những giọt nước mắt bên giường, bài thơ, cuốn tiểu thuyết, "ngăn tủ trái" – đều biến thành những mũi tên sắc nhọn đâm vào trái tim tôi."
"Tôi ngồi thẫn thờ hồi lâu, đấu tranh nội tâm. Một nửa muốn chạy đến nhà Uyển My, nửa còn lại đau đớn níu giữ tôi lại. Nếu đây là sự thật, và Uyển My đang nói lời tạm biệt qua bí mật này, thì hôm nay sẽ là ngày tồi tệ nhất đời tôi."
"Tôi quên mất việc đến trường, quên cả lời hứa với Tuyết Mai. Điện thoại reo – đó chính là cô ấy."
"— Phong ơi, sao không đi học? Cậu ở đâu rồi?
— Mình… không sao… không sao…
— Cậu có bệnh không? Sao thế?
— Mình ổn… đừng lo… mình ở nhà…
Tôi nói một cách khó khăn. Chưa kịp nói hết, Tuyết Mai đã cúp máy. Chắc nàng giận tôi vì lúc nào tôi cũng tỏ ra ổn dù trong lòng chẳng hề."
"Tuyết Mai biết tôi nhớ Uyển My, nàng luôn ở bên an ủi. Mới quen nhau chưa lâu, song tôi luôn có cảm giác chúng tôi đã quen nhau từ kiếp trước. Chúng tôi tâm đầu ý hợp, chia sẻ mọi ý tưởng, cùng nhau học tập, giải trí. Nàng xinh xắn, đáng yêu, tốt bụng. Tôi cảm thấy mình mắc nợ nàng, dù chưa bao giờ nói ra."
"Bên cạnh Tuyết Mai, tôi luôn cảm thấy vui vẻ, tích cực. Nhưng với Uyển My, nàng trở thành biểu tượng của hạnh phúc, là vị tiên nữ mà tôi muốn suốt đời gắn bó. Tôi nhớ nàng, thương nàng vô cùng. Tại sao ông trời lại nỡ khiến tình yêu chúng tôi dang dở như thế?"
"Tôi bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài. Tôi nhớ đến tấm hình Uyển My cười tít mắt dưới cơn mưa phùn, vòng tay ôm tôi. Nụ hôn ngại ngùng ấy – đó là tất cả những gì tôi có thể gọi là tình yêu."
"Tôi cố gắng trấn tĩnh, hy vọng mọi thứ chưa tồi tệ. Dù sao, tôi cũng quyết tâm đối mặt với sự thật. Liệu "ngăn tủ trái" có chứa bí mật khủng khiếp, hay chỉ là món quà khác từ Uyển My?"
"Cả buổi sáng, tôi ngồi im lặng, thấp thỏm lo lắng. Buổi trưa, tôi báo bệnh, nằm im trong phòng. Ba mẹ tôi không biết, nhưng tôi không muốn họ phải lo lắng thêm. Uyển My đối với tôi hơn cả người yêu – nàng là cứu tinh, là thánh nhân, là tất cả những gì tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi."
"Một tin nhắn đến – đó là lời giải đáp. Tôi quyết định đối mặt với mọi thứ. Tôi chạy xe đến nhà Uyển My, bất chấp luật lệ, bất chấp nguy hiểm. Tôi phải biết sự thật."
"Cánh cửa sắt quen thuộc, những sợi giấy rực rỡ sắc màu, cá rồng thân thiết. Tất cả như chào đón tôi trở về. Từng bậc cầu thang như dài gấp bội, tim tôi đau nhói. Cuối cùng, tôi đứng trong căn phòng ấm áp của Uyển My, nhớ lại những ngày vui vẻ bên nàng."
"Chiếc tủ gỗ – đúng là có hai ngăn. Tôi mở ngăn bên phải trước – son và nước hoa. Mùi thơm quen thuộc khiến tôi nhớ nàng hơn. Rồi tôi kéo ngăn bên trái – không gì cả, chỉ có một chiếc USB nhỏ."
"Tim tôi đập thình thịch, lòng nóng ran. Tôi chạy xuống, cắm USB vào TV. Màn hình sáng lên – hình ảnh Uyển My hiện ra, ngồi trên chiếc giường quen thuộc, lau nước mắt."
"Uyển My nhìn thẳng vào camera, như thể nàng đang đối diện với tôi vậy. Tôi muốn ôm nàng, nhưng nàng chỉ ngồi đó, xa xôi, khiến tôi đau lòng."
"Ngày tôi gặp lại nàng, tôi tưởng đó là ngày hạnh phúc nhất đời. Tôi biết mình sẽ không bao giờ tìm lại được cảm giác ấy."
"Nhưng hôm nay, cảm giác ấy quay trở lại – không còn là niềm vui, mà là lo lắng, hồi hộp, đau nhói. Tôi hiểu bí mật này sẽ thay đổi cuộc đời chúng tôi mãi mãi.