Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 105: Lời chia ly
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên tôi nhận ra mình đã yêu cô gái xinh đẹp nhất đời, tôi bỗng nhiên nhớ đến câu chuyện huyền thoại mà ông bà tôi thường kể. Ngày ấy, sau lời tiên tri của thầy bói lừng danh, tôi được định sẵn sẽ trở thành ngôi sao sáng nhất dòng tộc. Dẫu chẳng có gì đáng tự hào, nhưng rồi tôi hiểu ra - tôi chỉ thực sự tỏa sáng nhờ người con gái luôn bên cạnh tôi suốt bấy lâu nay.
Uyển My đến bên tôi nhẹ nhàng nhưng đầy lưu luyến. Tôi yêu nàng không chỉ vì vẻ đẹp tuyệt trần, trí tuệ sắc sảo, mà còn bởi sự lạc quan và nghị lực phi thường. Mỗi ngày bên nàng, tôi lại khám phá thêm những điều mới mẻ, càng yêu thương nàng hơn. Khác với những cô gái khác, Uyển My không cần ai bảo vệ, nhưng nàng vẫn chọn tôi - không phải để che chở, mà bởi nơi tôi có hình bóng mà nàng muốn gắn bó trọn đời.
Tôi chẳng biết kiếp trước tôi làm gì mà được nàng trao trọn tình yêu. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có xứng đáng với tiểu thư tài sắc vẹn toàn này, trong khi tôi chỉ là chàng trai bình thường. Nhưng từ khi bên cạnh Uyển My, tôi hiểu mình có thể trở thành bất cứ ai nếu nỗ lực không ngừng. Chính nàng đã dạy tôi tinh thần kiên trì, không bao giờ từ bỏ, cho dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu.
Ngày nàng rời xa tôi, tim tôi như bị cắt đôi. Ký ức về những ngày tháng vui vẻ bên nhau ùa về dồn dập. Trước khi gặp Uyển My, tôi chẳng là gì cả, nhưng sau khi nàng đến, tôi trở thành người đàn ông có trách nhiệm, có ước mơ, có người luôn yêu thương và bảo vệ mình.
Tôi run rẩy bấm nút Play trên điều khiển, chuẩn bị tinh thần nghe những lời chia sẻ mà tôi đã đoán trước sẽ đau đớn:
"Bảo bối ngốc nghếch của mình, nếu có một lúc nào đó em xem được đoạn video này, dù là rất lâu sau hay ngay hôm nay, em cũng không biết. Chỉ mong là em sẽ không bao giờ nhìn thấy mình trong tình trạng này, hì hì, ngốc quá, nếu không xem thì mình cần gì nói nữa nhỉ? Nhưng mà, mình thật sự xin lỗi..."
Trái tim tôi như vỡ tan khi nhìn thấy những giọt lệ lăn dài trên gương mặt nàng, nhưng Uyển My vẫn cố gắng nở nụ cười trấn an tôi:
"Câu chuyện của mình thật sự rất dài, lần này mình sẽ thành thật chia sẻ với em. À mà trước khi nói tiếp, mình vẫn sẽ xưng hô là 'bạn' với 'mình' nhé, vì mình muốn để dành những lời ngọt ngào hơn cho sau này, nếu ngày đó thực sự đến, hì..."
"Phong của mình, mình biết sẽ có lúc em thắc mắc về những gì đã xảy ra, về lý do mình chấp nhận quay lại Mỹ trong hai năm để đổi lấy sự đồng thuận của gia đình. Ba mẹ mình cũng vậy, nhưng mình chẳng thể nghĩ ra lý do nào thuyết phục hơn để trấn an em, vì mình không muốn em cảm thấy thương hại mình chút nào..."
Tôi tạm dừng video để kìm nén cảm xúc. Sống mũi cay xè, nước mắt tuôn trào không ngừng. Những giọt nước mắt ấy như những mũi dao cứa vào trái tim tôi, nơi vốn đã đau đớn từ khi nàng ra đi.
"Sự thật là, mình trở về Việt Nam một phần vì không muốn ba mẹ sắp xếp tương lai của mình, nhưng còn một lý do khác, và nó cũng liên quan đến việc mình quay lại Mỹ sau này..."
Uyển My ngừng nói, mắt nhắm chặt, những giọt lệ vẫn lăn dài. Những lời của nàng như những quả bom nổ trong lòng tôi, khiến trái tim vốn đã hoang tàn càng thêm rỉ máu:
"Mình chẳng bao giờ muốn nói điều này với em, cũng như bất cứ ai, nhưng nếu có một lúc em xem được những gì mình nói, hãy cố gắng bình tĩnh nhé, mình không muốn em buồn đâu, hì hì..."
"Thật ra, mình bị bệnh, và không nhẹ chút nào. Ngày đó, mình về Việt Nam để tìm cách chữa trị. Có người quen của gia đình từng chữa khỏi căn bệnh tương tự, và mình muốn trở về quê hương, hy vọng bầu không khí yên bình sẽ giúp quá trình điều trị.
Nhưng mọi chuyện ngày càng tệ đi, và mối tình của chúng ta cũng thế. Giai đoạn em thấy mình ngồi khóc ở trạm xe bus, không phải vì gia đình ngăn cấm, mà vì mình không muốn rời xa em. Mình chỉ muốn ở bên cạnh em, chẳng cần chữa bệnh gì nữa. Nhưng... mình biết mình không thể ích kỷ như thế..."
Tôi khóc không ngừng, những giọt lệ đau đớn tuôn trào. Tôi ước gì mình có thể ôm nàng vào lòng, đưa nàng đến bất cứ nơi nào để nàng được vui. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn không thể ngăn chân mình run rẩy, đôi tay siết chặt lẫn nhau.
"Việc mình bị bệnh, ngoài gia đình ra, chẳng ai biết. Lý do quan trọng hơn nữa để mình chấp nhận yêu cầu của gia đình Hải, đó là mình không muốn Hải tiếp tục gây tổn hại cho em. Mình không cho phép bất cứ ai làm tổn thương bảo bối của mình, hì hì, mình cứng đầu quá phải không?"
Uyển My cười mếu, gương mặt ướt đẫm lệ. Những chia sẻ chân thành của nàng khiến tôi xúc động không thể kể xiết. Tất cả những gì nàng làm, đều dành cho gia đình, cho những người thân yêu, và hơn hết, cho tôi.
"Ba mẹ thương mình và muốn mình quay trở lại Mỹ chữa trị vì hệ thống y tế ở đó tốt hơn. Dù vậy, điều đó sẽ khiến mình phải đánh đổi cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc của mình, và cả em nữa, hì hì..."
Nàng càng nói, càng khóc nhiều hơn. Cảm xúc trong tôi lúc này không thể nào kìm nén nổi. Dù không gian, thời gian chẳng có gì giống nhau, nhưng nỗi đau dường như đã xóa nhòa mọi ranh giới.
"Mình không muốn em lo lắng hay buồn phiền. Nếu em thực sự nghe đến đây, hãy cố gắng sống thật tốt nhé, chăm chỉ học, rồi đi làm. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến mình và đừng đau khổ vì mình quá. Dù biết em sẽ chẳng thể làm được, nhưng mình tin em sẽ cố gắng...
Vài tháng qua, với sự giúp đỡ của bác sĩ quen biết của gia đình, bệnh tình của mình đã có chút cải thiện, dù không đáng kể. Bác sĩ nói bệnh có thể bùng phát trở lại sau vài tháng. Để đối mặt, mình phải luôn lạc quan, tích cực.
Đó là lý do sau này mình không thể gặp em thường xuyên, cũng không thể nhắn tin hay gọi điện. Nếu làm vậy, mình sẽ không thể tập trung chữa bệnh. Mình sợ khi nhìn thấy em, nghe những tâm sự của em, mình sẽ lại buồn và lo lắng nhiều hơn, điều đó không tốt cho sức khỏe. Ngoài ra, ngoại hình mình sẽ thay đổi, và mình không muốn em thấy mình như vậy, hì. Mình còn rất nhiều ước mơ: trở thành người vợ xinh đẹp, giỏi giang của em, luôn bên cạnh bảo vệ em, dắt bé Ngữ Yên dạo phố... Mình sẽ nỗ lực hết sức trong cuộc chiến này, nên em đừng lo nhé, mình sẽ làm được...
Mình không hứa chắc chắn, cũng chẳng dám hy vọng. Nếu sau này, chúng ta không có duyên đi tiếp, em hãy mạnh mẽ bước tiếp trên con đường của mình nhé? Mình là kẻ ích kỷ, thật, không bao giờ nhường em cho bất cứ ai. Nhưng hiện tại, mình hiểu mình không có quyền cướp đi tương lai của em. Và nếu... chỉ nếu thôi nhé, nếu mình không trở lại, em hãy tự tìm cho mình chỗ dựa khác. Đừng mong mình làm gì cả. Mình muốn mãi mãi là ký ức đẹp trong tim em, dù bất cứ chuyện gì xảy ra...
Cho mình gửi lời hỏi thăm ba mẹ em và lời xin lỗi đến mẹ em. Cô ấy rất thương mình, nhưng mình có lẽ sẽ làm cô thất vọng rồi, hì, mình có lẽ sẽ không có may mắn trở thành con dâu của cô. Mình để lại chiếc lắc tay cô tặng ở dưới ngăn tủ TV. Em mở ra sẽ thấy. Hy vọng cô sẽ có một cô con dâu giỏi giang, nhưng không hơn mình được đâu nhé, vì mình vẫn luôn là nhất, hì hì..."
"Hứa với mình nhé, hãy luôn mạnh mẽ, trở thành người đàn ông cứng rắn, đầu đội trời chân đạp đất. Đừng bao giờ từ bỏ khó khăn, hãy luôn cố gắng hết sức. Ngay cả khi mình không trở về, em cũng phải trở thành người giỏi giang và bản lĩnh. Nếu không, mình sẽ không tha cho em đâu.
Được gặp và yêu em là niềm hạnh phúc lớn nhất đời mình. Mình chẳng hiểu tại sao mình lại thương em nhiều như thế, dù nói thật, so với người khác, em... cũng không có gì đặc biệt, hì hì, đừng giận mình nhé? Có lẽ tụi mình gặp nhau là duyên, còn phận hay không thì mình không biết. Chỉ hy vọng nếu sau này gặp lại, em đừng quên mình là được rồi...
Lời cuối, mình nói yêu em một lần nữa nhé. Mình hứa chỉ một lần thôi. Và nếu mình không thể cùng em đi tiếp, chỉ mong em luôn hạnh phúc và bình an.
Mình sẽ làm được, em cũng vậy chứ?
Tạm biệt, hẹn gặp lại, bảo bối ngốc nghếch của mình, mình thương em rất nhiều đấy!"
Ngay sau đó, Uyển My rời khỏi chỗ ngồi, để lại căn phòng trống vắng. Tôi ngã gục xuống, úp mặt vào bàn khóc nức nở. Chưa bao giờ tôi khóc nhiều như thế. Tôi thương Uyển My biết bao, nàng là người con gái thông minh, hiểu chuyện, luôn lo lắng và chu toàn mọi thứ cho tôi dù bản thân đang gặp nhiều bất hạnh.
Tôi hiểu nàng thương tôi, lo lắng tôi sẽ suy sụp nếu biết sự thật. Nàng chỉ muốn tôi cố gắng tiếp tục cuộc sống, dù không có nàng. Một người con gái như thế, dù có tan nát thân mình, tôi cũng quyết tâm lấy nàng làm vợ.
Thế giới xung quanh như sụp đổ. Tôi khóc thành tiếng, nấc lên từng hồi. Tôi mở ngăn kéo tủ, lấy chiếc lắc tay nàng để lại, nắm chặt vào lòng bàn tay, khóc dữ dội hơn. Trái tim tôi quặn thắt, như bị hàng trăm người bóp nghẹt. Những lời của Uyển My về bệnh tật, về tương lai không chắc chắn của chúng ta vang lên như tiếng sét, xé tan trái tim tôi.
Tôi nhớ lại những buổi chiều dạo bước bên nhau, những ước mơ về tương lai, gia đình nhỏ. Tất cả giờ đây như phủ một lớp mây xám. Tại sao lại là Uyển My của tôi chứ? Tôi than trách trời đất, tự hỏi tại sao không nhận ra sớm hơn.
Dù đang chìm trong niềm đau, tôi vẫn cảm thấy hy vọng khi Uyển My quay trở lại sau vài phút biến mất trên màn hình:
"Thôi nào, ngồi dậy đi chứ! Mình biết là em đang làm gì đấy nhé, hì hì, đàn ông mà khóc lóc như thế hả?"
Sự tinh nghịch của Uyển My như tia nắng chiếu sáng không gian u ám. Nàng sửa soạn lại gương mặt, dù mắt vẫn hoe đỏ:
"Ban nãy mình đùa đó. Nếu Phong xem đến đây, mình tin đã chọn đúng người - người yêu mình như mạng sống. Nếu sau này không có duyên phận, mình cũng hạnh phúc lắm rồi. Em hãy tự bước trên đôi chân mình nhé. Nó vững chắc hơn em nghĩ nhiều đó. Em có nhớ mình từng nói, nếu cố gắng, em sẽ giỏi hơn mình không? Giờ đã đến lúc em thực hiện điều đó giùm mình rồi, hì.
Sau này nếu gặp lại, chơi cờ với mình nhé. Mình sẽ vui nếu em thắng, vì lúc ấy, chắc hẳn chồng suýt cưới của mình đã giỏi hơn mình rồi, hì hì. Tạm biệt, sẽ nhớ em nhiều lắm.
Tạm biệt thật đấy, tắt đi, không còn gì nữa đâu. Mình yêu em, mãi mãi!"
Dẫu biết hiện tại quá tàn nhẫn, nhưng Uyển My vẫn là cô tiểu thư ương ngạnh, tự tin và đáng yêu như xưa. Dù nàng nhắc đi nhắc lại rằng chúng ta có thể không gặp lại, nhưng tôi quyết tâm trở thành người đàn ông mạnh mẽ như nàng mong đợi. Để gia đình nhỏ của chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi giông bão.
Bầu trời bên ngoài trở nên xám xịt, ảm đạm như tâm trạng tôi. Gió thổi mạnh, tiếng rít qua khe cửa. Tự nhiên tôi ghét những cơn mưa - điều tôi từng nghĩ đã đem Uyển My đến và giữ nàng bên tôi. Giờ đây, tất cả chỉ còn là dĩ vãng.
Sài Gòn, ngày buồn, tháng nhớ... Một khoảnh khắc đau lòng mà tôi chẳng bao giờ muốn nhớ, nhưng oái oăm thay, nó lại trở thành nỗi nhớ vĩnh cửu trong tim tôi, cho đến tận về sau.