Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 106: Nỗi Đau Chia lìa
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu cuộc đời tôi là một vở kịch, chắc chắn đó sẽ là vở kịch bi hài và đau khổ bậc nhất trên đời. Tôi chưa từng gặp ai phải trải qua những đau đớn như tôi trong suốt gần hai mươi lăm năm trên cõi đời này. Nếu bạn từng cảm thấy lo lắng, sợ hãi và hồi hộp ngay cả khi hạnh phúc, bạn sẽ hiểu được nỗi lòng tôi. Và tôi cũng xin chia buồn với bạn, bởi khi ấy, bạn cũng trở thành một trong những kẻ bất hạnh nhất trên đời. Cuộc đời ô trọc này chưa bao giờ cho tôi cảm giác yên tâm. Ngay cả trong những khoảnh khắc vui vẻ nhất, tôi vẫn không thể hoàn toàn thư giãn. Bởi dù sao đi nữa, sẽ luôn có những thứ khiến trái tim và đặc biệt là khối óc phải liên tục hoạt động, đề phòng. Cho đến giờ, khoảnh khắc khiến tôi thấy sung sướng nhất chính là khi Uyển My bé nhỏ của tôi trở về vào đúng ngày sinh nhật, chạy đến ôm tôi và khóc nức nở trong lòng tôi như thuở nào. Đó cũng là lúc tôi vô thức nhận ra rằng, giọt nước mắt của niềm vui mới là giọt nước mắt hạnh phúc nhất, chứ không phải nụ cười sáo rỗng như tôi từng biết. Nhưng rồi tất cả cũng chỉ là nhất thời. Ít lâu sau, Uyển My lại bỏ tôi một mình ra đi như cách nàng vẫn thường làm. Tôi đau đớn, tôi biết nàng cũng vậy, nhưng làm sao ngăn cản được sự thật đau lòng đó khi chính tôi cũng đã biết hết mọi sự thật tàn nhẫn ấy.
Uyển My bị bệnh, điều đó tôi chẳng hề hay biết cho đến khi chính nàng gợi ý. Nhưng để đến được với gợi ý đó, tôi không phải là kẻ đoán trước, mà phải nhờ đến dì Hạnh phát hiện. Sau hơn một tháng trải qua những nỗi niềm, có lẽ tôi đã phải thật mạnh mẽ mới giữ vững được mình trước cơn dại dột. Tôi không còn là đứa trẻ hiếu thắng, bồng bột như trước, nhưng cũng chưa đạt đến cảnh giới bình thản trong mọi hoàn cảnh. Tôi đang đứng trên bờ vực của sự gục ngã hay bước tiếp, và giờ đây, tôi cần một sự cứu rỗi rõ ràng, bởi dường như cơ thể tôi đã sẵn sàng theo hướng tồi tệ nhất.
Buổi chiều hôm nay là buổi chiều buồn nhất, đau nhất trong đời tôi. Nó còn tàn khốc hơn cả khi ông bà tôi qua đời, bởi dù sao, sự ra đi của họ đã được báo trước, còn với Uyển My, tôi chẳng hề nghi ngờ hay tinh tế nhận ra bất cứ dấu hiệu nào. Ngay cả khi nàng ở bên tôi, tôi đã gần như phát hiện ra sự thật, nhưng rồi thói vô tâm lại kéo tôi và nàng xa nhau, khiến giờ đây, sự gắn bó của chúng tôi trở nên xa xỉ vô cùng. Tôi và Uyển My giờ đây mỗi người một phương trời, muôn vàn nỗi niềm muốn nói với nàng, và vô vàn giọt nước mắt muốn nàng là người duy nhất biết đến.
Tâm trạng tôi lúc này thật lạ, không biết gọi tên hay diễn tả thế nào. Tôi đau đớn, quặn thắt, muốn khóc, nhưng khối óc tôi lại ra lệnh tôi phải cắn môi, không cho những giọt lệ buồn rơi. Tôi thương bản thân, thương Uyển My vô cùng, chỉ muốn đổi tất cả để bên cạnh nàng lúc này, lo lắng, chăm sóc, cùng nàng trải qua những khó khăn. Nhưng mọi mong muốn ấy sẽ chỉ dừng lại trong suy nghĩ, bởi từ đầu, tôi dường như chẳng bao giờ được quyết định bất cứ điều gì trong câu chuyện tình đẫm nước mắt của chúng tôi. Uyển My luôn sắp xếp mọi thứ, thậm chí chẳng để tôi có cơ hội bàn luận, chưa nói đến việc biết đến. Dĩ nhiên, nàng thông minh, giỏi giang, xuất chúng, nhưng liệu những lựa chọn ấy có thật sự đem lại bình yên, hạnh phúc cho cả hai như nàng nói? Theo tôi, câu trả lời là không. Bỏ qua những bất hạnh, Uyển My luôn nhận hết khổ đau về mình, chỉ để dành mọi điều tốt đẹp cho tôi. Nàng luôn muốn xuất hiện trước mặt tôi với vẻ đẹp rạng rỡ nhất, có lẽ bởi bệnh tật đã khiến cô tiểu thư xinh đẹp chẳng còn tự tin như xưa. Nhưng tôi không hiểu tại sao nàng không muốn nói rõ với tôi về chuyện đó, bởi tôi cảm thấy nàng rất muốn nói ra, nhưng cuối cùng lại giấu kín tất cả, trước khi bí mật gửi gắm trong những vần thơ man mác. Tôi chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ của Uyển My, và tôi cũng chẳng bao giờ có cơ hội biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, bởi nàng đã quyết định tất cả từ lâu rồi.
Tôi ngồi im lặng trước thềm cửa, ngắm nhìn quang cảnh vốn dĩ đã tĩnh lặng xung quanh. Thật tàn nhẫn khi chỉ mới vài giờ trước, tôi còn nhận xét rằng, sự thư thái ấy là một trong số ít những cảm giác yên bình nhất đời tôi. Nhưng rồi mọi thứ diễn ra như đúng trình tự, ít nhất là với tôi, bởi tôi đã trải qua điều đó quá nhiều lần. Niềm vui đến, chỉ lướt qua trong khoảnh khắc, rồi niềm đau như cơn bão ập tới, cuốn phăng mọi niềm tin, hy vọng, nhấn chìm tôi trong làn nước sâu thẳm và lạnh lẽo. Những chú cá vẫn vô tư bơi lội, những chiếc lá vẫn hờ hững xào xạc, những cơn gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua, nhưng cảm giác bình yên ấy đã biến mất.
Tôi gục mặt xuống đầu gối, khóc nức nở khi nghĩ về Uyển My, rồi lại bịn rịn níu kéo giữa dòng cảm xúc khi ánh đèn chói lóa cùng tiếng xe máy vang trời xuất hiện. Người con gái ấy đã lại xuất hiện ở đây:
- Phong sao vậy? Sao Mai gọi không bắt máy?
Nhận ra giọng nói quen thuộc của Tuyết Mai, tôi dùng hết sức lực cuối cùng để giữ nước mắt không tuôn rơi, lấy tay quẹt ngang mặt, tôi nói bằng giọng đều đều nhất có thể:
- À… mình… hơi mệt thôi, đang nghỉ một chút…
Tuyết Mai nhận thấy sự khác lạ trên gương mặt tôi, vội dựng xe rồi chạy đến ngồi bên cạnh, đầy lo lắng:
- Có gì buồn không, kể cho Mai nghe đi! – Nàng nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh, tuyệt đẹp và thu hút.
- Không có gì… đâu, mình…
- Có gì buồn thì hãy nói ra đi, đừng giữ trong lòng!
Tôi vốn là kẻ sĩ diện, ít nhất là trước mặt mọi người, trừ Uyển My ra. Người duy nhất có thể thấy tôi khóc như trẻ con chính là Uyển My. Nhưng thực tế, ngay lúc này, Tuyết Mai đã nhìn thấy rõ ràng mọi sự yếu đuối trong tâm hồn tôi, nhưng bằng sự tế nhị, nàng chẳng hề nhắc đến điều đó, điều ấy thật tốt cho tôi:
- Hờ… gì đâu, mà sao… Mai biết mình ở đây? – Tôi cười gượng gạo.
- Mai gọi không nghe máy, Mai cũng tạt qua nhà Phong rồi, không có nên Mai nghĩ Phong ở đây. Có thật là không sao không đó?
Tuyết Mai là cô gái đáng yêu, tốt bụng, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó. Chỉ là, tôi luôn có cảm giác bất an khi ở bên nàng, bởi tôi sợ vẻ đẹp ấy sẽ khiến tôi vô tình động lòng, làm điều có lỗi với Uyển My. Tôi có thể mê nữ sắc, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ muốn làm điều không phải với tiểu thư bé nhỏ của tôi, vì nàng là tất cả những gì tôi có trên đời này. Nếu ngay cả việc toàn tâm toàn ý với Uyển My, tôi còn không làm được, sống trên đời liệu có ý nghĩa gì nữa. Nhưng tôi luôn có cảm giác, Tuyết Mai dường như luôn xuất hiện đúng lúc khi tôi gặp chuyện không vui. Kể từ khi Uyển My rời đi, nàng chưa từng bỏ rơi tôi trong mọi khoảnh khắc. Cách đây ít lâu, chẳng phải Tuyết Mai đã từ chối cuộc hẹn với thằng Long đen chỉ để giúp tôi giải tỏa căng thẳng hay sao:
- Mình ổn mà, hơi nhức đầu, chắc hôm nay không đi với Mai được, bữa khác hen?
Nàng cười tươi nhìn tôi, nụ cười duyên dáng mê mệt ấy:
- Ừ, không sao đâu, Phong ổn là Mai đỡ lo rồi, hì hì.
Tôi chẳng rõ lý do gì khiến Tuyết Mai quan tâm tôi đặc biệt như thế, chỉ sợ rằng nếu nàng cứ đáng yêu khủng khiếp trước mặt tôi, tôi sẽ lại mất đi một tình bạn đẹp nữa:
- Mai… về nghỉ ngơi đi, trễ rồi đó!
- Mình về ngay, Phong cũng về nhà chứ? Hay ở lại đây?
Tôi ngoái nhìn lại quang cảnh xung quanh, lặng yên vài giây:
- Chắc là… mình cũng về nghỉ, tối rồi.
Tuyết Mai bỗng nắm lấy tay tôi, thủ thỉ:
- Sau này có bất cứ chuyện gì, nói với Mai nhen? – Nàng lại nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa nỗi niềm.
- Mình… mình… - Tôi ấp úng.
- Mình biết mình là ai, mình sẽ không làm kỳ đà cản mũi đâu, cứ xem như tụi mình là tri kỷ của nhau vậy, hì hì.
Nụ cười tuyệt mỹ của Tuyết Mai như một liều thuốc an thần cấp kỳ, khiến tôi cảm thấy mọi thứ nhẹ nhõm hẳn đi, dù mọi nỗi niềm vẫn còn đó:
- Cảm ơn… Mai, mình hiểu rồi!
- Nhớ đó, về sớm đi Phong, mình cũng về luôn!
- Ừm, Mai về trước đi, mình cũng đi ngay đây!
Nói xong, Tuyết Mai đứng dậy quay xe ra ngoài, trước khi đi, nàng vẫn gửi gắm nơi tôi một ánh nhìn đầy cảm thông. Sự có mặt của Tuyết Mai đã giúp tôi rất nhiều trong khoảnh khắc khó khăn này. Nếu không có nàng, tôi chẳng biết mình sẽ làm gì trong tâm trạng hoảng loạn như thế. Chắc chắn tôi sẽ không quyên sinh, nhưng ai biết được tôi sẽ làm những chuyện điên rồ nào. Thật may, khi Uyển My tạm thời xa lánh, Tuyết Mai đã đến như vị cứu tinh đích thực của cuộc đời tôi. Và dù giờ đây tôi chẳng còn tâm trạng để nghĩ ngợi, tôi vẫn thật sự cảm thấy khó hiểu với sự trùng hợp ngẫu nhiên này.
Vì đã quen với những nỗi buồn thường trực, tôi vẫn đủ tỉnh táo để diễn tròn vai một kẻ không biết buồn là gì, ít nhất trước mặt gia đình. Tôi là chỗ dựa tương lai của gia đình, của ba mẹ, nên không thể lúc nào cũng tỏ ra mình là kẻ có tâm hồn yếu ớt, dễ vỡ. Dẫu biết nỗi đau của tôi quá lớn, nhưng khiến ba mẹ thêm lo lắng chẳng giải quyết được gì ngoài lòng thương hại. Uyển My không nói với tôi nàng bị bệnh gì, cũng chẳng hề tiết lộ mức độ bệnh. Điều này khiến tôi vừa thấp thỏm, vừa dấy lên thêm hy vọng. Tôi không rõ đây có phải chủ ý của nàng hay không, nhưng chính điều đó đã khiến tôi bớt đau khổ đi 2% trong tổng số 100% nỗi buồn của mình:
- Sao rồi Phong, bài thơ hồi sáng có phải vậy không?
Dì Hạnh hỏi tôi khi hai dì cháu đang rửa chén. Dạo trước, dì Hạnh rửa một mình, sau đó tôi thấy thương dì quá nên giành lấy phần hậu cần. Cuối cùng, hai người thống nhất tôi chà rửa bằng nước rửa chén trước còn dì Hạnh rửa lại bằng nước sạch, vừa nhanh nhất:
- Dì nói sao? – Tôi lơ đãng hỏi lại.
- Tui hỏi cái bài thơ hồi sáng ấy, có ý nghĩa gì không, hay là vô tình trùng hợp?
Với cái đầu trống rỗng, tôi nói bâng quơ điều gì chẳng rõ:
- Chắc đúng đó dì, mà con cũng không biết nữa, chắc là không…
- Nói gì vậy? Thấy mặt Phong xanh lắm đó nha, có đau ốm gì không?
- Con bình thường, sao dì hỏi thế?
- Ông cứ lúc này lúc khác, tui không lo sao được, thôi lên nghỉ sớm đi, để tui rửa nốt cho!
Dì Hạnh lấy tay tôi đặt xuống vòi nước sạch để rửa trôi đi những miếng bọt xà phòng cuối cùng rồi đẩy tôi ra ngoài:
- Nghỉ ngơi đi, mai còn đi học!
- Vậy dì rửa giúp con… - Tôi chẳng buồn cãi lại, lảo đảo bước lên phòng.
Thật may mắn cho cuộc đời tôi, đúng lúc tưởng chừng đau khổ nhất, lại xuất hiện thêm rất nhiều người quan tâm đến tôi, thậm chí sẵn sàng hy sinh vì tôi. Việc tôi luôn sống hết mình vì người khác, đến một lúc nào đó sẽ đem lại quả ngọt. Chẳng hạn như lúc này, em có thấy không, Uyển My của anh?
Suốt vài tuần sau đó, tôi vẫn cố gắng diễn tròn vai trước mặt mọi người. Khi đứng trước ba mẹ, dì Hạnh, tôi cố gắng vui vẻ hết mức, chọc ghẹo dì Hạnh như đôi vẫn làm, dù đôi khi nói ra những câu đùa… khó hiểu. Dường như gia đình tôi chẳng hề chú ý. Đến lớp, tôi vẫn là thằng Phong chăm chỉ, giỏi giang như xưa. Tôi thậm chí còn không hề nao núng trong tất cả những thứ liên quan đến học tập, có khi điểm còn cao hơn cả trước khi tôi suy sụp. Đối với bạn bè, đặc biệt là những người thân thiết như Ái Quyên, Tuyết Mai hay thằng Đức, thằng Linh, tôi luôn cố gắng nở nụ cười liên tục, khiến đôi lúc họ tưởng tôi bị… điên. Nhưng nói gì thì nói, Tuyết Mai dù ngoài mặt vẫn cố gắng động viên tôi thường xuyên, nhưng tôi vẫn biết, rất nhiều lần, nàng nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp và thương cảm, dù rằng không hề nói ra. Tôi có cảm giác Tuyết Mai hiểu tôi hơn tất cả những người khác, và trong suy nghĩ mơ hồ, tôi đã nghĩ rằng, Tuyết Mai thật sự rất giống… Uyển My của tôi.
Nhưng Tuyết Mai vẫn là cô nàng tinh tế và hiểu chuyện, điều này khác hẳn với quãng thời gian đầu biết nhau. Nàng cũng chủ động bắt chuyện với tôi ít hơn, chỉ quan tâm lặng lẽ từ xa. Không chỉ nàng, bản thân tôi cũng cố ý không tiếp xúc quá nhiều với Tuyết Mai, bởi tôi sợ cái cảm giác khi đối diện với nàng, bởi sự cuốn hút ấy không thể cưỡng lại được. Có những hôm, tôi vờ bận việc rồi tót ra ngoài vào giờ đổi tiết, đủ thời gian để thằng Long đen có cơ hội đến gần và tranh thủ một cuộc hẹn với Tuyết Mai. Chẳng biết kế hoạch của nó có thành công hay không, nhưng tôi cam đoan nó đã phấn khởi hơn dạo trước, vậy cũng mừng cho nó, cho Tuyết Mai nữa chứ.
Tôi vẫn đến nhà Uyển My vào mỗi buổi chiều, nhưng tôi cố gắng không ở lại đó quá lâu, chỉ quanh quẩn trong sân vườn, thăm thú mấy con cá trong hòn non bộ, ngắm nhìn hít thở không khí đôi chút rồi lại rất nhanh chạy trốn về nhà. Tôi thậm chí còn chẳng dám vào trong, chẳng dám nhìn ngắm cái khung cảnh sẽ khiến tôi nhớ về Uyển My thêm nhiều nữa, lòng tôi đã đủ đau đớn rồi mà.
Dạo gần đây, thằng Hải vẫn liên tục nhắn tin, gọi điện cho tôi để hỏi thăm về Uyển My, nhưng trái với sự mong mỏi của nó, tôi không còn chút tâm trạng nào để trả lời ngoài một câu chốt hạ “Tao cũng đang tìm” để nó tạm thời yên tâm. Sự cố chấp của thằng Hải chưa bao giờ biến mất, và nó vẫn làm phiền tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Thật may mắn, tính năng “chặn người dùng” là tính năng cơ bản nhất của Facebook, và tôi đã áp dụng nó cho đối tượng cần thiết nhất. Nó có thể biết, nhưng cũng chẳng thể thay đổi thế cục, bởi tôi đã muốn như thế.
Tôi vẫn giữ thói quen kiểm tra trạng thái hoạt động của Uyển My, vẫn thường xuyên nhắn tin chúc nàng ngủ ngon mỗi ngày, dù những tin nhắn ấy sẽ không bao giờ được trả lời, thậm chí được xem bởi nàng tiểu thư của tôi. Nhưng tôi sẽ cảm thấy thật áy náy và day dứt nếu không làm điều đó mỗi ngày, bởi tôi hy vọng, trong số hàng ngàn lời nhắn gửi thăm thẳm đó, chỉ một tin nhắn đến được với Uyển My, đó cũng sẽ là niềm an ủi lớn lao nhất dành cho tôi.
Và sau tất cả, khi trở về căn phòng thân yêu của mình, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn, tôi để cho sự yếu đuối và nỗi buồn khổ trong lòng mình trải dài ra một cách tự do nhất. Tôi không cố gắng kìm nén thêm những cảm xúc khó chịu ấy vào lòng nữa, bởi tôi biết, nếu như ngay cả với chính bản thân mình, tôi còn không thành thật nổi, thì thật khó để chống chọi được với những tác nhân từ bên ngoài, và thật khó để vai diễn của tôi có thể được hoàn thành một cách trọn vẹn.
Đêm nay, lại một đêm nữa, cũng như bao đêm khác trong mấy tuần vừa qua, kịch bản cho giấc ngủ tạm bợ của tôi vẫn cứ như thế, chẳng hề thay đổi. Ban đầu, tôi cứ trằn trọc thao thức mãi không sao chợp mắt được. Tôi cứ lặng người nghĩ đến những kỷ niệm buồn vui của tôi và Uyển My, từng chút, từng chút một. Những thước phim rực rỡ nhất đời tôi cứ hờ hững lướt qua, để lại trong lòng tôi những nỗi niềm chẳng biết giãi bày cùng ai. Tôi nhớ Uyển My, thương nàng thật nhiều, nhưng làm sao để nàng biết được, ngay lúc này đây, tôi đang đau khổ và quặn thắt đến nhường nào. Tôi biết Uyển My là người trọng danh dự, hơn thế nữa, nàng vẫn luôn tự tin và tự hào về nhan sắc xinh đẹp, kiều diễm của mình, vậy nên, trong giờ phút khó khăn này, việc nàng chẳng muốn giáp mặt với tôi rõ ràng là một điều hoàn toàn… bình thường. Nếu xét một cách tích cực hơn, tạm thời không gặp nhau cũng là điều tốt, tốt cho nàng và cũng tốt cho tôi, đủ để hai đứa luôn giữ được những hình ảnh đẹp nhất về nhau. Nhưng việc đó cũng vô tình làm cho nó trở thành một điều… không ổn, bởi một khi đã muốn cùng nhau nắm tay đi đến cuối con đường, chúng tôi buộc lòng phải cùng nhau gánh chịu hết mọi cực khổ, khó khăn và thử thách. Đau ốm bệnh tật dĩ nhiên là điều chẳng ai muốn, nhưng có một người ở bên để sẻ chia và đồng hành chưa bao giờ là điều không đúng, và tôi thiết nghĩ rằng, mình đã sẵn sàng và đủ khả năng làm được điều cao cả đó, chỉ tiếc là, Uyển My đã không để điều đó xảy ra.
Loay hoay mãi một lúc lâu, tôi giật mình ngồi bật dậy khi đồng hồ đã vượt qua 1h sáng. Trong không gian yên lặng đến đáng sợ, tôi không thể giữ nổi trạng thái bình tĩnh cũng như tỉnh táo. Chẳng biết mọi người trên thế giới này có ai đã từng trải qua những cảm giác giống tôi hay không, nhưng mỗi khi đêm xuống, tôi luôn sợ và thường xuyên nghĩ đến những vấn đề tiêu cực cũng như những chuyện buồn trong tương lai. Cụ thể chính là việc sau này, tôi rất sợ đến một lúc nào đó, ba mẹ tôi cũng sẽ không còn trên thế gian này nữa, và khi ấy, tôi thực sự nghĩ mình sẽ vô cùng, vô cùng đau khổ. Tôi biết điều này chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng tôi không thể xóa bỏ đi những suy nghĩ tiêu cực ấy ra khỏi đầu, nhất là khi gặp phải những chuyện không vui. Nhưng lạ ở chỗ, khi trời sáng, những suy nghĩ ấy lại rất ít khi xuất hiện, dường như không gian rực rỡ ánh bình minh khiến con người tôi tích cực lên rất nhiều. Và lúc ấy, tôi lại thầm cảm ơn tạo hóa, bởi đã tạo ra ban ngày và ban đêm, chứ nếu không, giờ này, tôi đã phải sống trong cảnh trầm cảm suốt đời mất rồi. Ngày còn bé, tôi nhớ có một cô giáo đã nói với tôi một câu rất hay, và đến tận bây giờ, tôi vẫn ghi nhớ rồi lấy nó làm tôn chỉ cho cuộc sống, đó là câu “Dù ngày mai có ra sao đi chăng nữa, thì ra sao cũng sẽ… chẳng sao cả”. Thật vậy, ngày mai sẽ là một ngày mới, sẽ có những cơ hội mới, những cánh cửa mới, chừng nào bạn vẫn còn hiện diện trên thế gian này, đó đã là một điều may mắn và hạnh phúc nhất rồi, quan tâm làm gì đến những chuyện buồn tủi phù phiếm. Mỗi khi buồn, tôi lại nhớ về câu nói ấy, rồi cố gắng tự trấn an mình, rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ… ổn thôi mà, phải vậy không?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với không gian quá tĩnh lặng, cộng thêm tâm trạng ủ dột và buồn bã chạm đáy, tôi chẳng thể đủ dũng khí để tự an ủi bản thân như vậy. Hơn thế nữa, bây giờ đang là khuya, tôi cũng không thể mở nhạc xập xình để xua tan sự ảm đạm đó, bởi nếu làm vậy, trước khi chết vì trầm cảm, mẹ tôi sẽ cầm chổi quất thẳng vào đỉnh đầu tôi không thương tiếc, và sau đó… làm gì còn sau đó nữa. Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, tôi quyết định phóng xe thẳng đến quán net của ông Khánh, nơi vẫn luôn có con nhóc Nhi mỏ hỗn nhưng tốt bụng ở đó. Mỗi lúc tuyệt vọng, tôi chỉ nghĩ đến nhỏ Nhi, người em gái láu cá nhưng cũng rất thương tôi như chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Nó chẳng bao giờ biết buồn, và nó cũng luôn muốn những người xung quanh phải như vậy, bởi với nó, cuộc đời này có bao nhiêu mà sầu:
- Alo, nghe nè cha nội, gọi gì giờ này? – Giọng nhỏ Nhi bực bội.
- Mở cửa cho anh, đang trước quán nè!
- Điên hay gì giờ này ra đây, bị gì nữa hả? – Nhỏ Nhi quát lớn nhưng chợt khựng lại ngay.
- Mở đi, nhiều lời!
- Mé…
Miệng thì chửi vậy thôi, nhưng tay chân vẫn nhanh nhảu ra đón ông anh quý hóa. Thiệt đúng là con nhỏ… tốt bụng:
- Sao rồi, tự dưng ghé là biết có chuyện rồi, chứ hơi đâu mà tốt bụng nhớ đến con em này đúng không?
- Hờ hờ, mày chỉ được cái… hiểu anh, sao giờ chưa ngủ?
Nhỏ Nhi gãi đầu, ngáp ngắn ngáp dài:
- Oáp, buồn ngủ thấy mẹ, mỗi tội là nay không có ai trông dùm, ráng thức thêm xíu nữa rồi ngủ nè!
- Mày nói ông Khánh cho nghỉ khuya đi, thuê đứa nào làm cũng được mà, mày con gái thức khuya không tốt đâu!
- Hay quá, anh tui, tốt quá, giới thiệu ai đi rồi thay, chứ papa không có tin tưởng ai ngoài tui rồi đó!
Ông Khánh hơn con nhóc này tầm chục tuổi, vậy mà nó gọi ông là “papa” xưng “con” mới ghê. Ai mà không biết sự thật chắc lại nghĩ hai người này có mối quan hệ không lành mạnh lắm, cũng may không phải tôi:
- Không thôi thì bắt mấy thằng chơi đêm nạp tiền vô mà chơi, không thì phắn!
- Cũng là một ý hay, bữa tui nói rồi mà papa chưa chịu, ông kêu nhiều khi khách bị này bị kia cần người giúp đỡ thì sao…
Nhỏ Nhi vừa nói vừa dắt tôi vào quán, ngay quầy thu ngân mà nó đang ngồi. Gọi là quầy thu ngân hoàn toàn không sai tẹo nào, bởi chỉ cách đây gần 1 năm, lúc tôi còn thường xuyên có mặt, nhỏ Nhi còn ngồi tính tiền ngay sát dàn máy chơi của khách, vậy mà giờ ông Khánh đã xây cho nó nguyên một cái quầy với đầy đủ tiện nghi từ máy chủ cho đến một chiếc giường con con để nó nằm nghỉ, đã thế còn có cả TV, tủ lạnh đủ kiểu nữa chứ:
- Mày sướng quá ha, ngồi tính tiền kiểu này anh mày ngồi cả ngày cũng được – Tôi chép miệng.
- Ừa, giỏi, vậy ngồi trông quán đi, tui ngủ, có gì gọi tui dậy!
Nó không nói không rằng, lăn quay ra giường cái một, chăn ấm nệm êm không thiếu gì, đúng là một cuộc sống… đầy mơ ước:
- Ê con kia, không hỏi thăm anh mày mà ngủ à?
Nhỏ vỗ bồm bộp lên chiếc ghế ngay máy tính tiền, mắt vẫn nhắm tịt:
- Ngồi đây! Rồi kể gì kể, đau lưng lắm rồi!
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, thành thật kể lại mọi diễn biến trong suốt quãng thời gian qua. Nhỏ Nhi chẳng biết có nghe được trọn vẹn câu chuyện không mà cứ chốc chốc, tôi lại thấy nó khẽ gật đầu, dù rằng vẫn đang nằm ôm gối, hai mắt chưa bao giờ biết mở ra dù chỉ là nửa khắc:
- Chuyện là vậy đó! – Tôi thở hắt ra, ngồi ngả người ra phía sau.
- …
- Mày nghĩ sao?
- …
- Ê!
- …
- Cái con chó con này, anh mày nói có nghe không vậy?
Tôi cốc nhẹ lên trán nhỏ Nhi khiến nhỏ nhăn nhó, vùng vằng:
- Mé, tự nhiên… đánh người ta, ngủ cũng không yên nữa!
- Tự nhiên hả? Mày bảo anh kể rồi mày ngủ?
- Thì tui bảo ông kể, chứ tui có nói là tui nghe không? – Nhỏ Nhi chống chế.
- Mày giỡn mặt tao hả Nhi?
- Giỡn mặt đó rồi sao, bước vô kiếm ăn! – Nhỏ vênh mặt thách thức, tay vẫn xoa lên đầu.
- Á đù, mày thích thì bố chiều…
Tôi vung tay lên, toan cốc nó một cái nữa, nhưng chợt khựng lại ngay tắp lự khi bất thình lình… một con nhỏ tiến đến trước quầy thu ngân, nhẹ giọng:
- Tính tiền em ơi!
Tôi vội thu nắm tay lại, quay ghế về phía màn hình tính tiền, quan sát số giờ số tiền trước khi ngước lên hỏi con nhỏ và sững người khi chợt nhận ra một khuôn mặt thân quen trong cái ánh sáng lập lòe của căn phòng. Con nhỏ này, chính là:
- Ủa? Quỳnh? Quỳnh hả? Phải Quỳnh không? – Tôi hốt hoảng đứng bật dậy.
- Ai? Ủa, anh Phong? – Con nhỏ tròn mắt ngạc nhiên, nhìn tôi bất động.
- Quỳnh làm gì ở đây vậy?
- …
Cuộc hội ngộ quá đỗi bất ngờ khiến tôi chẳng còn tin được vào mắt mình nữa, bởi việc gặp lại Quỳnh là một trong những điều tưởng như vô lý nhất trên đời mà tôi có thể nghĩ đến. Nhưng khoan hãy nói về diễn biến tiếp theo, dừng ngay lại chỗ này một chút, để tôi kể cho mọi người nghe về cô nàng Quỳnh “của tôi” đã nhé.
Trần Phương Quỳnh, 25 tuổi, bằng tuổi với tôi, hiện tại không biết đang làm gì, nhưng cách đây gần 20 năm, nó và tôi là đôi bạn thân hơn cả chữ thân, hoàn toàn có thể xem là cặp thanh mai trúc mã đẹp nhất trên đời, ít nhất là trong suy nghĩ của tôi và nó lúc bấy giờ. Gia đình tôi đã ở đó từ lâu, nhưng mãi đến năm tôi lên 6 tuổi, tôi mới biết đến Quỳnh, bởi nhà nó cũng vừa chuyển về ở cạnh nhà tôi. Nói ở cạnh cũng không hoàn toàn đúng, bởi nhà của Quỳnh cách nhà tôi tầm 2, 3 căn gì đó, nhưng vì ngày nào cũng chơi với nhau, thành ra tôi mặc định nó như là cô bạn… nhà bên. Ngày còn nhỏ, tôi hung hăng và háo thắng hơn bây giờ rất nhiều, vậy nên tôi bắt Quỳnh không được gọi tôi bằng tên, mà phải gọi tôi bằng anh, bởi tôi là “đại ca” của lũ nhóc trong xóm, của một băng đảng khét tiếng với… 2 thành viên là nó và tôi. Vậy nên, nó phải nghe lời tôi, hờ hờ. Chính vì lý do đó, Quỳnh gọi tôi bằng anh suốt từ nhỏ đến giờ, nên nó quen, không sửa được, chứ nó bằng tuổi tôi, thậm chí còn lớn tháng hơn tôi nữa kìa.
Gia đình Quỳnh là một gia đình khá ngộ nghĩnh, đặc biệt là ở những năm 2000, khi ba nó là người ngoại quốc, người Úc, còn mẹ nó là người Việt Nam, vậy nên, nói chính xác, Quỳnh là con lai, nên nó xinh xắn hơn người bình thường rất nhiều, dù rằng theo con mắt không tinh đời lắm của tôi, Quỳnh giống mẹ nó hơn là giống ba, và phải đến 70% là nó giống người Việt, dù vẫn có một chút gì đó ưu tú hơn. Không biết lúc đó có phải do ba mẹ nó sắp xếp hay không, mà ngay khi vừa chuyển đến gần nhà tôi, nó đã được ba mẹ đăng ký vào học lớp 1 cùng lúc với tôi, dĩ nhiên là cũng cùng lớp luôn:
- Có gì Phong trông nom Quỳnh giúp cô nha! – Mẹ Quỳnh tươi tắn nói.
- Cô cứ yên tâm, thằng nào bắt nạt nó là con “quýnh” thằng đó liền! – Tôi vỗ ngực tự hào.
- Thôi mà, chỉ cần hai đứa bảo ban nhau là được rồi, không cần đánh lộn đâu! – Mẹ nó lộ vẻ lo lắng vì độ hổ báo của tôi.
Ngày đó tôi hung hăng và quyết đoán bao nhiêu thì bây giờ lại e dè bấy nhiêu, tôi nói 1, Quỳnh chẳng bao giờ dám nói 2:
- Mày đừng sợ, thằng nào chọc mày cứ nói tao biết, tao đập nó ngay!
- Thôi... không ai chọc em hết, em không sao!
Ngày đầu tiên đi học, dù trong lòng vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, tôi đã tỏ ra tư chất thủ lĩnh và sự quyết đoán như một người đàn ông bằng cách dắt tay Quỳnh vào lớp một cách hiên ngang, trước khi cãi luôn lại lời của cô giáo chủ nhiệm, chỉ để tôi có thể hoàn thành trách nhiệm to lớn, đó là bảo vệ… Quỳnh:
- Cô ơi, con muốn ngồi ở đây với Quỳnh!
Tôi lớn tiếng khiến Quỳnh xấu hổ đỏ mặt, nó cứ nép mình sau lưng tôi mãi cho đến khi cô chủ nhiệm cười tươi đồng ý:
- Ừ, hai bạn quen nhau trước rồi hả?
- Dạ, con muốn ngồi cạnh Quỳnh để bảo vệ nó! – Tôi cứng rắn.
- Ừ, rồi, Phong bảo vệ Quỳnh cẩn thận nhé!
Cô cười hiền rồi rảo bước thật nhanh, trong khi Quỳnh vẫn ngượng chín người đằng sau tôi:
- Cô đi rồi, mày đừng sợ, có tao đây!
- Lần sau anh… đừng như vậy nữa, kỳ lắm!
- Kỳ gì mà kỳ, mày thật ngốc, tao đã hứa với mẹ mày rồi, tao sẽ bảo vệ mày, đừng có lo!
Tình bạn của tôi và Quỳnh diễn biến tốt đẹp và hoàn hảo đến mức không ngờ. Dẫu có đôi khi, tôi và nó vẫn cãi nhau, vẫn giận nhau mấy ngày liền vì cái tính hậu đậu của tôi, không lo chuẩn bị dụng cụ sách vở mà cứ suốt ngày lấy của nó, rồi làm mất luôn vào cuối giờ.
Hai đứa tôi đi đâu, chơi gì cũng có nhau, hễ Quỳnh muốn là tôi sẽ làm cho bằng được, bởi tôi luôn nhớ đến lời hứa của tôi với mẹ nó, rằng sẽ bảo vệ nó mọi lúc mọi nơi. Kỷ niệm đáng nhớ nhất mà tôi luôn không quên khi nhắc đến Quỳnh, đó là vào năm hai đứa chúng tôi học lớp 5, tức là khoảng 5 năm sau ngày đầu quen biết, khi này, bọn tôi đã quá thân thiết với nhau, không khác gì người trong gia đình, vậy nên chẳng bao giờ có chút khoảng cách nào cả. Tôi là anh trai, còn Quỳnh là cô em gái bé bỏng… tâm hồn, bởi thể xác nó lúc này đã nhỉnh hơn tôi đôi chút. Chúng tôi vẫn học chung lớp với nhau, bởi nghe đâu ba mẹ của Quỳnh luôn phải vất vả xin phép nhà trường để Quỳnh được học chung lớp với tôi, bởi Quỳnh muốn thế, tôi cũng muốn, hơn nữa dù sao ba mẹ nó cũng rất tin tưởng tôi kia mà:
- Tối nay lớp mình có diễn văn nghệ trước trường, anh đưa em đi nghen? – Quỳnh níu tay tôi, thủ thỉ.
- Mày làm gì trong đó?
- Em múa, hihi – Quỳnh tươi tắn nhìn tôi.
- Tao có thấy mày tập bao giờ đâu?
Quỳnh nhăn mặt, đánh nhẹ vào vai tôi, nói giọng quở trách:
- Em có tập, mà em rủ anh sang xem anh có sang đâu!
- Tao tưởng mày tập… dưỡng sinh, tao không khoái, tao chỉ thích… tập võ!
- Dưỡng sinh cái đầu anh đó, người ta múa đẹp vậy mà – Quỳnh dậm chân xuống đất giận dỗi.
- Rồi rồi, mấy giờ mày đi?
Thấy tôi xuống nước, Quỳnh lại vui vẻ trở lại, nó cười tít mắt:
- Hihi, 6h là bắt đầu, em diễn đầu tiên – Quỳnh hứng khởi đáp.
- Rồi, rồi, để 6h tao đưa mày đi!
Nói đưa là nói thật, bởi ngày đó ba mẹ Quỳnh thường xuyên vắng nhà, ba nó thì đi công tác suốt, cứ bay bay về về Việt Nam với Úc liền tù tì, thi thoảng khi nghỉ hè thì nó cũng được ba đưa về quê thăm ông bà nội, hết hè lại về Việt Nam học tiếp, thành ra Quỳnh cũng không lạ lẫm gì với lịch trình đó, nó dửng dưng như không. Mẹ nó thì ở lại Việt Nam, bận rộn với công việc văn phòng, bởi bà là người thích tự lập, không muốn dựa dẫm vào chồng, nên cũng ít khi ở nhà. Chính vì lẽ đó, cả hai người đều hoàn toàn tin tưởng tuyệt đối vào tôi, và trao gửi Quỳnh cho tôi không chút đắn đo, bởi lúc này, tôi đã học võ được mấy năm rồi, dư sức bảo vệ Quỳnh, mặc dù chưa… đụng chuyện bao giờ.
Nhưng rồi cầu được ước thấy, ngay buổi biểu diễn văn nghệ tối hôm đó, cơ hội để tôi nổi máu anh hùng đã đến. Tôi không nhớ rằng tụi lớp tôi đang diễn xuất cái gì, múa máy ra làm sao, cả buổi tôi chỉ tập trung nhìn về phía Quỳnh, nơi nó cứ chốc chốc lại vuốt mái tóc dài óng ả rồi nở một nụ cười làm xao xuyến bọn con trai bên dưới. Quỳnh là con lai, nên vẻ đẹp của nó cũng thực sự rất khác biệt. Sống mũi nó cao, da nó trắng, tóc nó hơi nâu nâu vàng vàng, nhìn đến là mê, khác hẳn với bọn con gái thò lò mũi xanh lớp tôi. Nhưng mọi chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nếu như ở những giây cuối cùng, sự vụ sau đây không diễn ra. Số là ở những giây cuối cùng, không rõ là vô tình hay hữu ý, Quỳnh với vai trò là nữ chính sẽ lao lên phía trước để một thằng ôm eo nó nhấc bổng lên và xoay mấy vòng. Không biết là tập tành thế nào hay có nguyên nhân khác, thằng này vừa nhấc Quỳnh lên được vài giây thì nó đã… rụng như sung, và rồi trượt tay, nó không ôm eo Quỳnh nữa, và hai bàn tay đã đụng chạm vào một chỗ khác… vô cùng nhạy cảm. Như đã nói, Quỳnh là con lai, nên nó phát triển hơn so với đám bạn cùng trang lứa. Mới lớp 5, nhưng nó đã cao lêu nghêu rồi, thậm chí còn hơn tôi vài phân, và cơ thể nó thì dĩ nhiên cũng… phổng phao hơn bình thường. Chẳng thế mà ngay khi đôi bàn tay hư hỏng của thằng nhãi kia vừa chạm vào… khu vực cấm, Quỳnh đã hốt hoảng hét lên thật lớn giữa thanh thiên bạch nhật. Bị bất ngờ, thằng kia dù không cố ý nhưng cũng giật mình buông tay ra, làm Quỳnh ngã sấp xuống sàn diễn. Một tiếng “rầm” dữ dội vang lên, và Quỳnh ôm mặt khóc nức nở ngay sau đó vì đau:
- Huhuhu…
Tiếng khóc của Quỳnh khiến tôi nóng máu, và trong lúc thằng nhãi kia vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, tôi đã bất thình lình lao thẳng lên sân khấu và đấm nó một cú thôi sơn trước sự chứng kiến của hàng trăm, hàng nghìn ánh mắt, từ thầy cô cho đến quý phụ huynh:
- Cái thằng này, sao mày dám chọc Quỳnh khóc hả?
- Ơ… ơ…
Với một đứa nhóc tầm tuổi này, dĩ nhiên không thằng nào đủ trình độ tránh được đòn quyền của tôi, một đứa đã được đích thân tuyển thủ Karate quốc gia là ba tôi dạy dỗ từ tấm bé. Nó ăn trọn một đấm của tôi, ngã lăn ra đất, tưởng chừng như muốn bất tỉnh:
- Mày mà làm Quỳnh khóc nữa là tao sẽ đấm vào mặt mày thêm một trăm cái nữa!
Nhưng không để cho tôi có thời gian tiếp tục manh động, một số thầy cô ở hàng ghế đầu đã rất nhanh lao tới và kéo tôi ra bên ngoài, không quên kiểm tra tình trạng sức khỏe của thằng nhóc kia như thế nào. Mà công nhận ngày đó tôi cũng liều thật, lỡ mà nó có mệnh hệ gì, chắc ba mẹ tôi không bao giờ dám ngẩng mặt lên nhìn đời nữa.
Sau màn “diễu võ giương oai” đó, tôi bị kỷ luật nặng nề, phạt trực nhật xuyên suốt 1 tháng, phải chép phạt tận 50 trang giấy và hạ hạnh kiểm xuống mức “khá” vì cái thói côn đồ hung hăng. Khỏi cần nói, về đến nhà thì ba tôi đánh tôi nát đít, vết thương hằn lên mông tôi suốt cả mấy tuần trời chưa hết, ngồi xuống là đau thấu trời xanh. Nhưng có ra sao thì đúng là cũng chẳng sao, bởi sau sự kiện đó, Quỳnh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy… ngưỡng mộ, có lẽ vì nó biết rằng, trên đời này, ngoài ba mẹ nó ra, tôi chắc chắn là người thương yêu và bảo vệ nó nhất:
- Anh nghĩ gì mà cười vậy? Lại tính trêu em phải không? – Quỳnh khẽ vỗ vai tôi, nó cười tít mắt.
Tôi ngơ ngác nhìn cô bé Quỳnh ngày nào còn bé xíu, lẽo đẽo chạy sau lưng tôi, giờ đã trở thành một cô gái xinh đẹp, trưởng thành. Tôi khẽ bất giác mỉm cười nhìn nó:
- Cảm ơn Quỳnh vì đã về với anh…
Tôi không biết tại sao Quỳnh ở đây, cũng chẳng biết nó sẽ ở Việt Nam bao lâu, và thậm chí tôi cũng chẳng cần biết điều đó, chỉ cần nhìn thấy Quỳnh là tôi đã thật sự rất vui, rất rất vui rồi. Tôi nhớ nó da diết, chắc nó chẳng biết đâu. Và hơn lúc nào hết, ngay bây giờ, khi mà tôi tưởng chừng sẽ phải gánh chịu nỗi buồn khổ đó một mình, thì Quỳnh đã quay về, lại ngồi trước mặt tôi như ngày nào, và có lẽ nó sẽ lắng nghe tất cả mọi tâm sự thầm kín nhất của tôi, như một cô em gái bé bỏng đáng yêu như nó đã từng. Quỳnh không nói gì, chỉ nhìn tôi ngơ ngác, có lẽ nó không thể hiểu nổi tôi đang nghĩ gì, nói gì, và đương nhiên ngay lúc đó, Quỳnh cũng chẳng thể mường tượng ra được, nó sẽ đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong hành trình khám phá ra sự thật của tôi, một sự thật… kinh hoàng và hãi hùng hơn tất thảy những gì tôi tưởng tượng…
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)