Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 12: Bức tường sụp đổ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc đời vốn dĩ lắm chuyện kỳ lạ. Bạn chỉ là hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông, buộc phải bay khi gió thổi, nằm im khi gió ngừng, và chìm nghỉm khi sóng dập. Con người vốn nhỏ bé như thế, nên khi gặp chuyện không may, người ta thường đổ lỗi cho số phận, cho trời đất, chứ ít khi soi xét chính mình. Còn tôi, mỗi khi thất bại, dù có chửi thề một hai câu, rồi cũng bình tâm nhìn lại: mình đã sai ở đâu, đã làm điều gì không phải để phải nhận lấy hậu quả đáng tiếc.
Nhưng cuộc đời哪里有什么未卜先知?Dù bạn lập ngàn kế hoạch, chẳng qua cũng vô ích, vì chẳng bao lâu, một biến cố dù lớn dù nhỏ cũng sẽ phá tan mọi dự định. Cuộc chiến giữ "khoảng cách" giữa tôi và Uyển My kéo dài suốt một tháng tưởng chừng vững bền, thế rồi cũng sụp đổ vào một ngày mưa.
Đã hơn một tháng kể từ khi chúng tôi bước vào ngôi trường mới. Mọi thứ vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch: học, thi, ôn luyện. Và hôm nay, theo lịch của cô Hân, lớp sẽ thuyết trình về chủ đề quen thuộc: "Kế hoạch phát triển bản thân trong suốt 3 năm học". Chủ đề đơn giản nhưng không kém phần phức tạp, bởi nội dung cô Hân hướng dẫn khá chi tiết, và cái khó nằm ở khả năng thuyết trình lưu loát cùng thiết kế slide ấn tượng.
Tôi tự tin về phần bài vở, nhưng phần trình bày trước đám đông khiến tôi rụt rè. Lần trước tôi cũng từng thuyết trình, nhưng hồi đó chẳng bận tâm ai có ở dưới nhìn mình. Bây giờ thì khác: có Đức, có Uyển My, lại còn có Ái Quyên nữa. Dù điểm số cao nên tôi được cô Hân ưu ái thuyết trình sớm, nhưng nỗi lo sợ khi đứng trước mọi người vẫn hiện hữu.
Cuối cùng, phần thuyết trình của tôi diễn ra suôn sẻ. Tôi nhận được 9 điểm, cộng thêm điểm thuyết trình lưu loát. Điểm số cao, nhưng tôi chẳng mảy may vui vẻ. Bởi khi nhận lời khen từ cô giáo, tôi vô thức nhìn về phía Uyển My. Cô ấy vẫn ở đó, luôn ủng hộ tôi như mọi khi. Tôi ngỡ ngàng khi thấy nàng mỉm cười, vỗ tay khích lệ. Phản bội lời hứa với Đức, tôi cảm thấy day dứt.
Tôi vội vã chạy ra ngoài, hít thở không khí mát lạnh của cơn mưa. Bỗng, tôi nghe tiếng bước chân nhẹ phía sau và cảm nhận chiếc chai nước lạnh kề sát má:
— Nè, phần thưởng cho người điểm cao!
Uyển My đứng đó, tóc dài xõa ngang lưng. Hôm nay nàng xinh đẹp lạ thường trong chiếc áo sơ mi trắng dài tay, đầm đen huyền ảo, cùng chiếc kính gọng tròn to bản. Nàng nở nụ cười tươi tắn như bình minh, đưa chai nước cho tôi:
— Ừ… ừm, cảm ơn… cảm ơn, Uyển My! Sao… ra ngoài này vậy, không thi hả?
— Mình thuyết trình xong rồi, ra ngoài nghỉ ngơi một lát.
— Vậy… vậy à? Rồi, bao nhiêu… điểm?
— 9 điểm, nhưng được cộng 1 điểm nói lưu loát, hì hì!
Tôi mỉm cười, vặn nắp chai nước rồi đưa lại cho nàng. Uyển My lặng lẽ nhận lấy, nhấp vài ngụm nhỏ. Khoảng lặng giữa chúng tôi lại trở lại, rất lâu rồi. Tôi chẳng nghĩ ngợi được gì, chỉ cảm thấy khó xử: một bên là bạn thân mười năm, một bên là người bạn tôi không muốn mất.
Bất chợt, Uyển My lên tiếng:
— Phong nè!
— Hửm? Có… chuyện gì thế?
— Mình hỏi Phong một câu nhé?
Sự nghiêm túc của nàng khiến tôi chột dạ:
— Ừm, Uyển My hỏi đi!
— Phong có xem mình là… bạn không?
Tim tôi như ngừng đập. Câu hỏi tưởng nhẹ nhàng, nhưng như từng mũi dao đâm vào tim. Uyển My không trách móc, không gay gắt, nhưng những lời thủ thỉ của nàng khiến tôi mủi lòng. Phải chăng nàng đã hiểu hết mọi chuyện tôi làm suốt tháng qua?
— Mình… mình… - Tôi bối rối, chẳng biết nói sao nữa.
— Mình đang nghe đây!
— Ừ… thì có!
— Có? Bạn kiểu gì mà lại né tránh nhau như vậy chứ?
— Đâu… đâu có… tránh gì đâu!
Sự chống chế yếu ớt của tôi chẳng giải quyết được gì, mà càng khiến mọi chuyện rối rắm hơn. Uyển My đủ thông minh để đoán ra nhiều chuyện:
— Vậy mà có người tránh mặt mình cả tháng nay rồi đó, lạ ghê hen?
— …………… !!! Tôi bật ngửa.
— Mình không biết tại sao Phong làm như vậy, nhưng mình thấy rất buồn…
Lời trách móc nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, như từng mũi khoan xoáy vào tâm can tôi. Tôi đã ích kỷ tự nghĩ mình cao thượng, sẵn sàng từ bỏ tình bạn vì một tình bạn lâu năm hơn:
— Dù gì thì Phong cũng là người bạn đầu tiên của mình ở đây, mình không muốn đánh mất tình bạn đó.
— ………….. !!! Tôi nghẹn ngào.
— Nếu mình có gì không phải, cứ nói với mình, đừng như vậy nhen!
— Không… không có gì đâu, chỉ tại mình… mình xin lỗi!
Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi muốn khóc. Không phải vì yếu đuối hay bị bắt gặp sai lầm, mà vì mình đã ích kỷ, vô tình làm Uyển My tổn thương. Nàng biết tôi xử sự như vậy vì lý do gì, nhưng vẫn luôn ở đó, không quay lưng lại tôi.
Tôi biết Uyển My luôn quan tâm đến mình, nhưng tôi không thể làm khác đi được. Tôi đã hứa với Đức rồi mà. Hôm nay, tôi không thể giữ trọn lời hứa, không thể tiếp tục xa lánh cô bạn vô tội nữa. Một tình bạn đẹp, liệu có quá khó?
— Mình đã suy nghĩ rất nhiều, cũng tự hỏi bản thân rất nhiều, không biết liệu mình có làm gì sai hay không?
— ………… !!! Tôi không nói nên lời.
— Mình đã định hỏi thẳng Phong nhưng rồi lại thôi vì mình nghĩ, Phong sẽ lại tránh mặt mình lần nữa…
— ………… !!! Tôi nghẹn ngào.
— Không biết giờ mình đội mưa ra về, liệu có ai đòi đưa mình đến tận nhà không nhỉ?
— ………… !!! Tôi không thể nói nên lời.
Lời tâm sự của Uyển My như từng lưỡi dao cắt vào tâm can tôi. Tình cảm con người đâu phải thứ có thể ép buộc. Uyển My rất thích nói chuyện với tôi, nhưng điều đó không có nghĩa rằng nếu tôi không làm vậy, nàng sẽ quay sang thích Đức. Ấn tượng lần đầu gặp mặt đã khiến Uyển My tin tưởng tôi, không như những đứa con trai khác.
— Xin lỗi… Uyển My… là lỗi của mình… - Tôi nói không thành tiếng.
— Hì, không có gì đâu, mình chỉ muốn nói vậy thôi, Phong không giận mình là tốt rồi.
Nụ cười rực rỡ của Uyển My lúc nào cũng vậy, khiến người ta xiêu lòng. Dù đang giận dỗi, được nhìn nụ cười đó, tôi cũng chẳng thể giữ nổi suy nghĩ tiêu cực.
— Không, có giận gì đâu…
— Vậy đừng như thế nữa nhen!
— Ừ… không thế nữa đâu!
— Hì.
Cuộc trò chuyện cảm động bỗng bị gián đoạn. Ái Quyên xuất hiện, chen vào giữa tôi và Uyển My:
— Hai người tâm sự gì đó?
Ái Quyên nở nụ cười lém lỉnh, nhìn tôi và Uyển My. Hôm nay Uyển My được 10 điểm, nàng cũng được 9,5. Phong cách ăn mặc năng động, hiện đại, nhưng vẫn lịch sự.
— À, không có gì, bé Quyên thi xong chưa đó, mấy điểm? – Uyển My cười tươi.
— Sao bằng được chị, có 8 thôi à! – Nàng xị mặt.
— Hì, chị may mắn thôi, bé Quyên 8đ là giỏi rồi nè!
— Vậy chị nói cô chia cho em 1 điểm đi, chịu không?
— Nhỏ này, hâm ghê!
Tôi nhìn hai cô gái, mỗi người một vẻ, khiến tôi bất giác thấy mình là chàng trai may mắn nhất thế giới. Tình cảm của Ái Quyên và Uyển My khiến tôi liên tưởng đến những bộ phim hậu cung, nơi hoàng hậu và ái phi đấu đá nhau. Nhưng họ không phải hoàng hậu, không phải ái phi, và tôi cũng chẳng phải hoàng thượng.
— Bạn Phong để ý chị tôi hả, không dễ đâu ha?
— ………. !!! Tôi sững sờ.
Thề có trời đất, tôi muốn lăn ra ngất xỉu sau lời phát biểu của Ái Quyên. Tôi đã trao trái tim cho mỗi mình nàng, thế mà giờ nàng lại ngang nhiên gán ghép tôi với cô chị yêu dấu. Dẫu vậy, chuyện chẳng to tát gì, vì ngay sau khi Ái Quyên rời đi, vấn đề mới thực sự nảy sinh.
Đề xuất Tâm Linh: Trùng Tang Thất Xác