Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 112: Vết Đau Không Lối Thoát
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cách đây không lâu, tôi vẫn nuôi dưỡng trong lòng những suy nghĩ đẹp đẽ, hoàn hảo về một cô gái xuất hiện đột ngột và soi sáng cuộc đời tôi theo cách khó tin. Tôi tưởng rằng, sau bao sóng gió, tôi đã may mắn tìm được ân nhân, người sẽ biến cuộc đời u ám của tôi thành ánh dương chói lọi, biến tôi thành ngôi sao sáng nhất gia đình như lời ông bà tôi dặn dò. Thế nhưng, chỉ sau hơn một năm, mọi hy vọng ấy dường như sụp đổ từng mảng, mạnh mẽ hơn từng ngày. Cứ mỗi lần trôi qua, tôi lại tình cờ—or có thể là hữu ý—nhận được những manh mối quan trọng, dù nhỏ bé, giúp tôi vén màn những bí ẩn kỳ quặc đang diễn ra. Nếu chưa từng chứng kiến sự… đặc biệt của Uyển My, chắc tôi vẫn chìm trong tuyệt vọng, chỉ biết than thở, trách phận và trông chờ vào… định mệnh.
Tôi không biết Uyển My đang ở đâu, làm gì, hay trải qua những gì. Nhưng dựa vào những thông tin tôi thu thập được những ngày qua, tôi mơ hồ đoán rằng việc tôi biết được những bí mật ấy chẳng phải ngẫu nhiên, mà chính Uyển My muốn như thế. Cảm giác tôi như lạc vào một thế giới trò chơi, một trò chơi giải đố xuyên suốt. Cứ bước qua một đoạn, lại có thêm gợi ý nhỏ để đoán hướng đi tiếp theo. Tôi là người chơi, còn người đứng sau tạo ra mọi sóng gió ấy, chẳng ai khác ngoài Uyển My… bé nhỏ của tôi.
Đến giờ, dù chưa thể đoán ra hết những điều nàng làm, những điều nàng che giấu, tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Tôi không thể xem Uyển My là người hoàn toàn… đáng tin như trước nữa, bởi mọi điều nàng khiến tôi chứng kiến đều phi thường. Từ lâu, tôi cảm thấy mình bị ai đó thao túng cuộc đời, dù tôi có hành động kỳ quặc đến mấy, vẫn chẳng thoát khỏi những gì người đó vạch sẵn—một bộ óc thiên tài và sự sắc sảo tuyệt đối.
Khi yêu nhau, tôi cảm thấy mọi thứ chống lại tình yêu chúng tôi, dù tôi có cố gắng thế nào, dường như kết thúc trọn vẹn chẳng bao giờ đến được. Giờ nghĩ lại, phải chăng tất cả những chông gai ấy chính là lời can ngăn của tổ tiên để tôi không phải đau đớn bước vào câu chuyện không lối thoát? Tôi không biết nữa. Giờ đây, ngoài nỗi nhớ nhung đau đáu, tôi chẳng còn biết mình sống, làm việc vì điều gì. Nếu thiếu Uyển My, mọi thứ trở nên vô nghĩa.
Và khi tưởng chừng mọi thứ rơi vào bế tắc, một nút thắt bất ngờ được mở—người mở nút ấy lại là kẻ tôi ghét nhất trên đời, người mà chỉ nghe tiếng thở thôi tôi đã muốn đánh gãy răng.
*"Kính coong!"*
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên khiến tôi giật mình. Hôm nay tôi không phải đi học, cũng chẳng có việc gì quan trọng, nên tôi quyết định sang nhà Uyển My chăm sóc vườn cây cho nhạc phụ và thăm mấy anh bạn cá. Dạo này tôi đến đây vài tuần một lần, không muốn nghĩ ngợi, nhớ Uyển My. Hơn nữa, tôi cũng có vài mối bận tâm khác—Quỳnh và bé Min.
Mẹ con Quỳnh đã giúp tôi vượt qua những ngày u ám. Dù tình cảm giữa tôi và Quỳnh chẳng thể tiến xa, tôi vẫn cảm thấy chúng tôi là gia đình. Tôi là anh của Quỳnh, là bác Phong của bé Min. Tôi đưa bé Min đi chơi, đến nhà tôi chơi với mẹ, đưa cô bé đến công viên, khu trò chơi. Bé Min đã quen tôi như người bác yêu thương. Nó nghe lời tôi hơn cả bà ngoại và mẹ nó. Mỗi lần Quỳnh mắng, Min lại chạy đến mách tôi, đứng sau lưng tôi như tìm chỗ dựa. Hình ảnh bé Min khiến tôi nhớ về Quỳnh ngày xưa, khi cô bé cũng lẽo đẽo bám tôi, bị bạn trai trêu chọc. Lúc đó, Quỳnh chỉ thở dài nhìn Min, vì nó biết tôi chẳng bao giờ trách phạt bé, và nó cũng không dám nói gì về tôi—vì Quỳnh nghe lời tôi lắm.
Mải nghĩ về Quỳnh, tôi giật mình khi tiếng chuông cửa vang lên lần nữa—ba, bốn nhịp liên tục:
— Ai đấy?
Tôi cất hộp đồ ăn của mấy anh bạn cá, tiến về cửa. Và sững sờ khi nhận ra chiếc Maybach S450 quen thuộc cùng người đứng trước mặt—Hải, kẻ tôi ghét nhất, kẻ đã phá nát giấc mộng gia đình của tôi với Uyển My:
— Chào chú Phong, lâu không gặp?
— Mày… mày…
Tôi không mơ. Trước mặt tôi là Hải, kẻ tôi muốn né xa nhất:
— Lâu không gặp, chú mày vẫn láo như thế nhỉ? Anh hơn chú mấy tuổi đấy nhé!
Nó nhắc lại câu nói cũ. Tôi quen với kiểu xưng hô ấy, dù nó gọi tôi gì, tôi vẫn chỉ đáp "mày-tao", vì chưa bao giờ ưng cái mặt trịch thượng và vẻ đẹp trai giả tạo của nó:
— Sao… mày… ở đây?
— Câu đó phải hỏi chú mới đúng. Chú mày làm gì ở nhà My?
Tôi mở cửa. Hải đứng đó, như ngày nào. Từng là đối thủ lớn nhất, nhưng sau khi biết Uyển My chỉ hướng về tôi, tôi đã quên hắn. Giờ đây, sau bao bí mật của Uyển My, Hải lại trở thành cứu tinh bất đắc dĩ—nhờ thông tin từ hắn, tôi đã có cái nhìn mới về câu chuyện của tôi và Uyển My, lập kế hoạch, theo đuổi đến tận hôm nay:
— Qua… dọn dẹp thôi. Sao… ông… về đây?
Dù không ưa Hải, tôi đổi cách xưng hô:
— Ồ… lần đầu thấy chú mày nói chuyện tử tế. Đợi tí, anh mày đánh xe vào đã!
Trong lúc Hải lái xe vào gara, tôi ngồi ngay ngắn trên bàn, chuẩn bị cuộc đối thoại háo hức. Trái với tôi, Hải tỏ ra bình thản. Tôi không biết hắn đến đây mục đích gì, nhưng với tiếng chuông inh ỏi, chắc hắn nghĩ có người ở nhà—và người đó không phải tôi:
— Lâu không gặp, khỏe chứ chú Phong? – Hải ngồi xuống, nở nụ cười nửa miệng
— Khỏe… còn… ông? – Tôi gượng gạo
— Anh ổn thôi. Chỉ có chút vấn đề cần hỏi chú cho ra nhẽ…
Hải chưa mở lời, tôi đã biết hắn định dò tôi:
— Nếu là chuyện Uyển My… tôi không biết gì hơn.
Hải là kẻ láu cá, thông minh. Không ngẫu nhiên hắn thành công như ngày hôm nay, dù sinh ra trong gia đình giàu có. Tôi vẫn thấy hắn ngu ngốc trong chuyện tình cảm:
— Anh biết My không thích anh, chỉ thích chú. Chuyện này anh không cãi được. Nhưng…
— …
Hải ngưng lại, nhìn tôi chăm chú, chép miệng:
— Khi cơ hội đến, anh đã nắm lấy và làm tốt nhất có thể…
— …
— "Nhất cự li, nhì tốc độ". Lúc làm việc chung với My, anh tưởng sẽ thắng chú dễ như trở bàn tay… nhưng hóa ra không đúng.
— …
— Khi cơ hội đến, anh nắm lấy, nhưng hơi vội vàng. Anh chưa kịp nghĩ cách chinh phục cô gái cứng đầu…
— Ông… nói gì? Cơ hội nào đến?
— Chuyến đi Mỹ lần này chứ còn cơ hội nào? Chú giả ngu à?
Lời hắn như tiếng chuông giác ngộ. Mọi thứ không như tôi nghĩ, không như Uyển My kể:
— Sao? Chẳng phải chuyến đi này do ông và ba ông bày ra hay sao?
— Chú đừng ngậm máu phun người. Anh với ông già anh chẳng liên quan. Ý tưởng này là ba My nói với ba anh đấy!
Tôi chợt nhớ buổi chiều nhạc phụ gọi điện, tiết lộ ân huệ giữa ông và ba Hải. Giọng ông chân tình khiến tôi tin tưởng hoàn toàn vào "sự cố" và tình cảm của ông dành tôi—một chàng rể tốt bụng, giỏi giang nhưng… xui xẻo. Từ đó, tôi nghĩ ba Hải bày trò ly gián tôi và Uyển My, nên ghét hắn tận xương. Nhưng hôm nay, lời thú nhận từ kẻ thù khiến tôi nhìn lại câu chuyện. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy:
— Anh còn không biết ông già anh với ba My có ân huệ ấy, nói gì đến việc tạo cơ hội.
— …
— Đợt đó anh định buông xuôi rồi. Làm đủ trò mà chú mày với My vẫn như hình với bóng… anh chán… nhưng tự nhiên thời cơ đến, anh không thể bỏ qua. Chú biết là anh thích My mà đúng không? My vừa đẹp vừa giỏi, thằng nào chả thích, chú Phong nhỉ?
Hải tặc lưỡi nhìn tôi, cười khẩy. Vẻ mặt vẫn thản nhiên, nụ cười thường trực. Chỉ khác là không tỏ ra thù hận như trước:
— Nhưng nói vậy thôi. Anh không rảnh tâm sự. Giờ nói thẳng: My đâu?
Tôi nghe rõ câu hỏi, nhưng đầu tôi vẫn loay hoay ráp nối manh mối. Bức tranh tôi tưởng vẽ gần xong bỗng tan vỡ:
— Ê! Anh đang hỏi chú mày đấy? Có nghe không?
— …
— PHONG!!!
Tiếng hét cùng tiếng đập bàn đưa tôi trở về hiện thực:
— Ông nói gì?
— Chú mày giỡn mặt với anh à? My đâu rồi? Đưa My ra đây, anh không nói nhiều đâu!
Nếu là trước, tôi đã đứng lên đánh nhau. Nhưng lúc này, tôi chủ động nhẹ nhàng:
— Tôi nói thật. Ông không tin tùy, vì tôi không biết Uyển My ở đâu. Tôi tiễn nàng lên máy bay từ lúc đó. Nếu muốn, ông qua đó tìm. Tôi cũng muốn biết nàng thế nào.
Sự chân thành khiến Hải hơi sững, có lẽ không nghĩ tôi lại mềm mỏng trước lời dọa:
— Chú mày nói thật à?
— Thật chứ sao. Tôi không biết Uyển My ở đâu, và thật sự không biết nàng gặp vấn đề gì.
— …
— Tôi không muốn nói hết mọi thứ, nhưng vì ông cho tôi vài thông tin, tôi chỉ tiết lộ My nói với tôi… rằng nàng có bệnh, qua Mỹ chữa trị.
— Bệnh?
— Đúng. Chỉ vậy thôi. Tôi không chắc. Tôi chỉ muốn hỏi ông: trong quãng thời gian hai người bên đó, ông có thấy My gặp vấn đề sức khỏe không?
Hải cũng ngơ ngác như tôi. Nó cố gắng ráp nối kỷ niệm, nhưng chẳng đâu vào đâu:
— Sao im thế, trả lời đi chứ!
Thở hắt ra, Hải nhìn tôi khó hiểu:
— Thật lạ. Ngoài ở nhà, anh chưa thấy My bệnh tật gì. Hoàn toàn khỏe mạnh.
— Ông chắc chưa?
— Chắc chắn. Mấy ngày đầu sang đó, anh chưa quen bệnh, còn My vẫn khỏe, lo liệu công ty, chăm sóc anh.
Tôi quên mất chi tiết Uyển My chăm sóc Hải. Nếu bình thường, tôi đã cho hắn vài bạt tai:
— Có hôm nào My thăm ba mẹ không?
— Không. Cô chú vẫn thăm My thường xuyên, vài tuần một lần.
Câu trả lời của Hải khiến tôi tin vào suy đoán: tôi đã bị Uyển My và gia đình dắt mũi. Lúc tôi hỏi, ba mẹ nàng nói không đến thăm, giờ lại khác:
— Vậy còn vắng mặt dài ngày?
— Có, nhưng không lâu. My nói muốn thăm bạn hai tuần, làm việc qua email.
— Bạn…?
— Anh không rõ. My chỉ nói vậy.
Người bạn ấy có thể là Randall—Uyển My từng nói gặp hắn ở Mỹ, muốn tái hợp nhưng bị nàng cự tuyệt. Nếu là Randall, sao hắn để cơ hội vụt mất? Những manh mối lộn xộn khiến đầu tôi đau như búa:
— Có phải Randall?
— Randall… là thằng nào? – Hải ngạc nhiên
— Người bạn My thăm ấy.
— … Tôi không biết. My chỉ nói vậy, anh không hỏi.
Nhưng điều Hải tiết lộ sau đó hủy diệt tôi hơn bất cứ thứ gì:
— Sao giờ ông mới sốt sắng tìm My?
— Ai nói My nghỉ làm?
— Chứ sao… ông… gì chứ?
— My vẫn làm việc online, không nghỉ. Chỉ không đến văn phòng.
Tôi chết ngất khi Hải xác nhận Uyển My vẫn làm việc bình thường, trái ngược lời nàng nói với tôi—sẽ nghỉ chữa bệnh:
— Ông nói thật không?
— Thật chứ sao. Anh lừa chú làm gì. Sao chú hỏi vậy?
— Uyển My nói với tôi… cần chữa bệnh, không liên lạc mấy tháng… sao lại còn làm việc?
Hải nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu:
— My cắt liên lạc với chú mày? Thật à?
— Thật. Chẳng lẽ… ông với My… vẫn còn à?
Không để tôi nghi ngờ thêm, Hải đứng phắt dậy, lấy điện thoại, mở Messenger giữa hắn và Uyển My. Tin nhắn mới nhất vài tiếng trước:
"Đối tác hẹn video call, em sắp xếp nhé My"
"Em biết rồi, xong việc em sẽ báo với anh!"
"Em đang ở đâu?"
"Em đang giải quyết việc riêng, khi nào xong em sẽ về"
"Em về Việt Nam với thằng Phong đúng không?"
Đoạn hội thoại kết thúc bằng "đã xem" từ phía Uyển My. Giờ đây, tôi biết nàng vẫn làm việc bình thường, thậm chí chấp nhận video call—điều nàng từng từ chối với tôi vì "ngoại hình thay đổi":
— Thế gần đây, ông có nhìn thấy My không, video call cũng được?
— Có. Anh với My mới họp gần đây!
— Có gì bất thường không… như My cạo tóc?
Tôi lo ngại, nhưng Hải bật cười:
— Làm gì có. My còn cột tóc lên mấy lần. Chú nói vớ vẩn… trù vợ ung thư à?
— Vợ cái cứt ấy… rồi còn mặt mũi tay chân thì sao?
— Anh đã nói với chú rồi, bình thường. Chỉ khác là My nói chuyện ở chỗ ồn ào, nhiều người, không phải phòng riêng.
— Nhưng My có biết ông về Việt Nam không?
— Dĩ nhiên không. My trốn anh rồi mà anh còn nói về Việt Nam tìm? Chú mày hỏi ngu thế?
Hải nhún vai, giọng khích, nhưng tôi không quan tâm. Tai tôi như nổ bùng sau lời khẳng định của Hải. Hắn không có lý do nói dối, vì cũng muốn tìm Uyển My. Bất đắc dĩ, tôi và hắn trở thành đồng minh tạm thời. Và nếu có sơ suất trong kế hoạch của Uyển My, đó chính là lúc tôi và Hải hợp tác—khi cả hai tưởng bước vào đường cùng.
Sau cuộc gặp, Hải quay xe về thăm ba mẹ, bỏ tôi với mớ bòng bong trong đầu. Uyển My không nghỉ làm, vẫn làm việc với Hải bình thường, thậm chí gọi video call—trái ngược lời nàng nói với tôi. Nàng nói về ngoại hình thay đổi, không muốn tôi nhìn thấy. Nhưng nếu bị bệnh, sao nàng bất chấp làm việc? Gia đình nàng không thiếu tiền, nàng cũng đủ sức tìm việc khác. Việc tiếp tục công việc có thể là cách duy trì niềm tin của Hải—nếu không làm, hắn sẽ nghĩ nàng về với tôi. Nhưng ngay cả khi vẫn làm việc, Hải vẫn tin nàng về với tôi khi không nhìn thấy lâu. Tôi không biết Uyển My có nghĩ đến việc tôi và Hải gặp nhau không, nhưng rõ ràng nàng không thể bỏ qua chi tiết này. Liệu mọi thứ tôi biết, Hải biết, cuộc đối thoại chiều nay có nằm trong kế hoạch dài hơi của Uyển My? Có thể, vì tôi tin rằng, khi tôi biết điều gì đó, đó là do Uyển My… muốn tôi biết, chứ trình độ tôi chẳng thể đọc vị nàng.
Vài ngày trước, tôi còn tin vào tiến triển khi Tuyết Mai nói tôi đi đúng hướng. Nhưng chỉ sau cuộc nói chuyện với Hải, hỗn loạn lại dâng lên trong đầu tôi, không thoát ra được. Những suy luận logic nhất cũng dễ dàng bị bẻ gãy, và không có phương án nào chắc chắn về sự thật—mỗi lần đưa ra đáp án, lại có manh mối mới phủ định nó.
Từ Hải, tôi biết:
1. Sang Mỹ không phải kế hoạch của cha con Hải, mà là ba Uyển My.
2. Uyển My vẫn thăm ba mẹ thường xuyên, không lâu như tôi nghĩ.
3. Nàng vẫn làm việc cho Hải suốt thời gian, không nghỉ chữa bệnh như nói, và có vết trầy xước—tôi chưa biết nguyên nhân.
Tôi không thể nhắn hay gọi Uyển My hỏi thẳng, vì có thể làm xáo trộn mọi thứ. Việc nàng không liên lạc chắc vì lý do… chính đáng, đến nỗi bỏ mặc tôi chỉ để… giảm bớt mối lo. Có cảm giác từ khi Uyển My trở về đến lúc rời đi, nàng đã chuẩn bị mọi thứ để tôi lo lắng về an nguy của nàng—không như lời nàng nói về chữa bệnh. Và chính nỗi lo ấy khiến tôi không thể ngồi yên, hành động điều tra—như theo dõi Tuyết Mai, được nhận định "đúng hướng" trước khi xe tải của Hải húc tôi lệch đường ray.
Sau tất cả, tôi nghĩ Uyển My đang giấu điều gì đó, nhưng mặt khác, nàng chủ động rải manh mối giúp tôi tìm ra sự thật. Nếu đúng vậy, tôi không chắc mình có đủ khả năng làm chồng nàng nữa, vì cô gái ấy… thật đáng sợ, cực kỳ đáng sợ.
Sáng hôm sau, tôi mang mối lo đến lớp học, đề phòng cô bạn tóc xoăn ngồi cạnh—vì nhiều khả năng cô ấy liên quan, thậm chí có bí mật kinh khủng khác. Chính Tuyết Mai xác nhận tôi đi đúng hướng, dù không chắc nàng nói gì. Ban đầu, tôi nghĩ Uyển My có dự định nào đó, cần sự trợ giúp của mọi người xung quanh—nàng đã đi ăn riêng với Thanh Ngân, Ái Quyên. Nhưng giờ, tôi nghĩ họ vô can, manh mối ấy chẳng đáng bận tâm. Người đáng nghi nhất chỉ còn Tuyết Mai—người có nét gì đó giống Uyển My:
— Hì, nhìn mình dữ vậy? – Tuyết Mai lém lỉnh
— À… không… xin lỗi…
— Sao rồi?
— Sao gì?
— Vụ điều tra của Phong đó? – Nàng nháy mắt cười tươi
— Mai biết rồi còn gì. Dĩ nhiên chẳng có gì mới. – Tôi buồn rầu
— Vậy không cần điều tra nữa. Mai chịu thua, hì hì…
Tôi không tin vào tai mình. Tôi tin vào con mắt tinh đời của mình—Tuyết Mai quá thu hút với nụ cười chết người ấy. Nhưng việc này nằm ngoài dự tính. Tôi không nghĩ nàng sẽ bật mí sau khi giấu diếm kế hoạch. Nhưng nghĩ lại, tôi hoang mang. Chỉ mới hôm qua, Hải trở về, sáng nay Tuyết Mai lại giương cờ trắng. Chắc chắn có gì đó không đúng, phải chăng họ có liên quan?
Hàng trăm câu hỏi nhảy nhót trong đầu tôi, nhưng đáp án chẳng thấy đâu. Càng lúc, tôi càng cảm thấy mình như con cờ trên bàn cờ… vua. Tôi không phải vua—Uyển My mới là vua. Tôi chỉ là con mã, đánh ngang dẹp dọc để bảo vệ chủ công. Đau đớn thay, tôi chỉ là con tốt, thí cho Uyển My đạt mục đích. Có cảm giác tôi hành động theo kế hoạch của nàng, không sai sót chút nào. Ngay cả khi tôi trở nên khó bảo, cận vệ của nàng vẫn bắt tôi đi theo hướng nàng vạch sẵn.
Sau buổi học, Tuyết Mai chủ động muốn tôi đi theo, đến nơi nàng nói sẽ giúp tôi không phải đau đầu về "thuyết âm mưu" những ngày qua.
Nhưng như đã nói, tôi sẽ chỉ biết khi Uyển My cho phép. Mọi chuyện lần này có đơn giản như tôi nghĩ không đây…
*Đề xuất Tiên Hiệp: Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]*