Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 119: Ván Cờ Ác Mộng
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói về kẻ thù dai, có lẽ tôi là một trong số những kẻ dai nhất trong lịch sử nhân loại. Đó là với những kẻ tôi chẳng ưa nổi như Hải Ngựa, ví dụ điển hình nhất. Và những gì tôi biết về Hải, nó xứng đáng đứng đầu bảng danh sách kẻ thù của tôi, tất nhiên là ở vị trí tiêu cực nhất. Nhớ lại năm ngoái, khi tôi và Uyển My làm hòa với nhau ở Vũng Tàu, chính Hải đã thể hiện rõ nhất cái bản chất bẩn thỉu và đê tiện của mình. Nó không dám đụng đến tôi, nhưng lại thuê một băng giang hồ để trả thù. Hôm đó, cú đâm vào đùi tôi chẳng phải do chúng chủ động, mà là vì tôi đã chạy đến can ngăn thằng Đức—kẻ đang làm gián điệp hai mang, phản bội tôi vì Uyển My. Vết thương ấy, thỉnh thoảng vẫn còn nhức nhối, nhắc nhở tôi về một kỷ niệm vừa buồn vừa cay đắng. Dù nhờ trận đánh đó mà tôi và Đức đã hòa giải, cũng như giải tỏa hiểu lầm với Uyển My, nhưng cũng chính lúc đó, tôi nhận ra rằng: tôi có thể giỏi đánh nhau, nhưng khi đối mặt với kẻ tiểu nhân dùng vũ khí, mười thằng như tôi cũng chết hết.
Tôi luôn cảnh giác với Hải vì nó là kẻ tiểu nhân thất đức, vô liêm sỉ. Tôi đã tinh ý nhận ra cuộc hẹn của nó với tôi sáng hôm trước, và nhờ Trí trợ giúp, tự cứu lấy mình. Nhưng hôm nay, tôi đã quá chủ quan. Quá ngu ngốc.
Sau chuyến thăm bí mật của Tuyết Mai, tôi đã mất nhiều thời gian để tổng hợp, sàng lọc và xâu chuỗi những manh mối quan trọng, khiến tôi trở nên quá chủ quan. Tôi không thể ngờ rằng Hải lại đi nước cờ thâm độc đến vậy.
Đã gần nửa đêm, đường phố vắng lặng, chỉ còn vài bóng người lao động vẫn miệt mài kiếm sống. Tôi lái xe giữa không khí se lạnh, suy nghĩ về Uyển My, về Tuyết Mai, về tôi, và tất cả những người đã vô tình trở thành “con cờ” trong ván đấu định mệnh của tôi và Uyển My. Tôi thấy mình đáng thương, và những người bạn của tôi cũng chẳng khá hơn. Họ đã vô thức bước vào những nước đi mà Uyển My đã tiên liệu sẵn, buộc tôi phải theo sát để giữ thế cân bằng. Nhưng chúng tôi đã tính sai một bước khi một nhân vật bất ngờ xuất hiện, đảo lộn mọi thứ. Và người đó, không ai khác, chính là Quỳnh—người bạn thân của tôi.
Quỳnh giờ đã trưởng thành, hiểu chuyện hơn bất cứ ai xung quanh tôi. Nó chưa bao giờ tỏ ra thái độ quá đáng với tôi. Quỳnh là người duy nhất lắng nghe và tôn trọng tôi, dù tôi có ngang ngược thế nào, bởi vì nó đã quen với chuyện đó từ gần hai mươi năm trước. Quỳnh là một ẩn số mà Uyển My chưa bao giờ biết đến. Chính Quỳnh đã vô tình biến tôi từ một kẻ bất cần đời trở thành một kẻ yếu đuối với vô số điểm yếu chết người. Và Hải Ngựa, với cái đầu nhiều sạn nhưng đầy hiểm độc, không khó để khai thác những điểm yếu đó.
Trong lúc tôi đang chìm đắm trong suy tư, điện thoại bất ngờ reo vang:
- Alo, anh nghe!
- Anh Phong phải không? Anh đang ở đâu thế?
Giọng Quỳnh lo lắng khiến tim tôi đập nhanh hơn:
- Anh đang trên đường về nhà, sao vậy?
- Sao bạn anh bảo anh bị ngã xe? – Quỳnh vẫn sốt sắng
- Ngã xe? Ai nói thế? – Tôi nghi ngờ
- Thì anh Hải bảo anh bị tai nạn, em lo quá nên chạy ra xem, nhưng anh ở đâu rồi?
Từng tiếng nấc của Quỳnh như từng nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi cảm nhận rõ sự nguy hiểm sắp ập đến:
- EM ĐANG Ở ĐÂU? NÓ ĐÂU RỒI? – Tôi gần như hét lên
- Anh Hải đang dẫn em đi tìm anh nè, anh ổn không?
- Trời ơi! Quỳnh! Em… em đang ở chỗ nào? Nói nhanh đi!
- Dạ chỗ này là…
Chưa kịp nghe Quỳnh trả lời, giọng Hải vang lên, đầy giễu cợt:
- Ồ, chú Phong, chú sao rồi? Té xe xong vẫn ổn chứ?
- THẰNG CHÓ! MÀY ĐƯA QUỲNH ĐI ĐÂU?
- Chậc, anh dẫn bé Quỳnh đi tìm chú đó mà, sao mà nóng nảy thế?
- THẰNG KHỐN NẠN! MÀY ĐỤNG ĐẾN QUỲNH, TAO SẼ GIẾT MÀY!!!
- Hề hề, cứ bình tĩnh, cô bé của mày sẽ ổn thôi, nhưng tao không chắc là sẽ được lâu đâu…
Một nỗi sợ hãi bao trùm tôi, tay run bần bật, thậm chí không giữ nổi vô lăng:
- MÀY… MÀY Ở ĐÂU???
- Xem nào, chỗ này là… à, chú biết Thiên Hồ Cốc chứ?
- THIÊN HỒ CỐC??? ĐÓ LÀ GÌ???
- Ở gần phà Bình Quới, cứ đến đó sẽ có người dẫn chú đến nơi, vậy nhé!
- DỪNG LẠI, THẰNG CHO KIA, QUỲNH ĐÂU, ĐƯA TAO NÓI CHUYỆN VỚI QUỲNH!
Hải là kẻ tiểu nhân đê tiện, sẵn sàng hạ nhục bất cứ ai, kể cả Quỳnh—một cô gái yếu đuối—để đạt mục đích. Và trước sự nóng nảy của tôi, nó càng thêm hung hăng:
- Anh Phong ơi, sao vậy? Em sợ quá… hức…
Tiếng khóc của Quỳnh khiến tôi không còn bình tĩnh được nữa. Bản chất sẽ luôn là bản chất:
- ĐỪNG SỢ! QUỲNH! ANH ĐẾN NGAY ĐÂY, CHỜ ANH! KHÔNG SAO ĐÂU!
- Anh…
Hải không để Quỳnh nói hết, nó chen ngang:
- Nghe rồi chứ gì? Giờ thì đến đây gặp tao nhanh trước khi tao đổi ý, cô Quỳnh của mày sẽ có chuyện đấy, hê hê…
- THẰNG CHÓ! MÀY ĐỢI TAO! TAO SẼ GIẾT MÀY!!!
Không đợi Hải nói thêm, tôi phóng xe đến Thiên Hồ Cốc với tốc độ kinh hoàng. Đêm khuya, chẳng thể nhờ ai giúp đỡ, dù tôi có muốn làm phiền bạn bè. Nhưng giờ, tôi chỉ còn nóng giận và máu sôi lên đến đỉnh đầu. Tôi không còn quan tâm đến an toàn hay tính mạng nữa. Tôi phóng như bay đến phà Bình Quới, nơi xa xôi và vắng vẻ, thuận lợi cho Hải giở trò bỉ ổi.
Tôi để xe ngoài đầu đường, thằng đàn em của Hải dẫn tôi băng qua con đường dài hẹp, rồi qua một cánh rừng nhỏ trước khi đến một khoảng đất rộng, nhìn ra bờ sông Sài Gòn thoáng gió. Hải ngồi trên chiếc xe sang, nhìn đám đàn em hiếu chiến đứng vây quanh. Một thằng giữ chặt Quỳnh, không cho thoát. Vừa thấy tôi, Hải cười phá lên, vỗ tay:
- Ái chà, sao đến một mình thế này, bọn huynh đệ của chú mày đâu?
- Anh Phong!!!
- QUỲNH! EM CÓ SAO KHÔNG? TỤI NÓ CÓ LÀM GÌ EM KHÔNG?
Quỳnh lắc đầu, không nói gì. Ít ra chúng vẫn chưa dám đụng đến em:
- THẰNG TIỂU NHÂN HÈN HẠ, MÀY MUỐN GÌ Ở TAO???
Hải không nao núng, trái lại còn lấy đó làm trò tiêu khiển:
- Chú cứ bình tĩnh, nghe anh nói hết câu đã!
- NHANH MẸ MÀY LÊN, THẰNG CHÓ CHẾT!!!
Một thằng nhãi con định tát tôi, nhưng tôi bắt thóp và quật ngã nó bằng một cú triệt chân. Tôi giữ chặt nó, quát:
- THẢ QUỲNH RA, BẰNG KHÔNG TAO ĐẤM VỠ MẶT THẰNG NÀY!!!
- Hề, chú cứ tự nhiên, anh còn chục thằng ở đây, chú thoải mái mà thể hiện.
Quả nhiên, chúng đông hơn tôi gấp bội. Thằng tôi đang giữ ngã lăn ra, tôi chuẩn bị nắm đấm:
- THẢ QUỲNH RA RỒI MỚI NÓI CHUYỆN, BẰNG KHÔNG, TAO SẼ ĐÉO NÓI GÌ HẾT!
- Haha, chú em nóng nảy thật. Được rồi, thả nó đi tụi bay!
Tôi không rõ Hải đang tính gì, nhưng nó hạ lệnh, đàn em buông Quỳnh. Quỳnh chạy về phía tôi, mặt tái sợ. Tôi ôm chầm lấy em:
- Đừng sợ, có anh đây rồi!
- Hức, anh Phong ơi, anh đừng… đừng đánh nhau mà, họ đông lắm, hức!
- Anh không đánh nhau, nhưng tụi nó chẳng tha cho anh đâu. Quỳnh ngoan, không khóc nữa nhé, có anh đây, không ai dám đụng đến Quỳnh đâu!
- Huhu, đừng mà anh!!!
Nhưng lời tôi nói chẳng có tác dụng. Hải tung bài ngửa:
- Đủ rồi đấy! Thằng ranh kia, mày vểnh tai chó lên nghe cho rõ lời tao đây!
- …
- Bây giờ, tao hỏi mày lần cuối, Uyển My đang ở đâu, và mày còn giấu tao điều gì, nói ra nhanh!
- Mày không hiểu tiếng người à Hải? Tao đã nói rất nhiều lần, tao không hề biết Uyển My đang ở đâu cả, mày nghe rõ chưa vậy?
Hải ngoan cố hơn tôi tưởng. Nó nhận ra tôi chưa nói hết sự thật, trong đó có manh mối từ bạn trai cũ của Uyển My—Randall:
- Tao biết mày không dám nói dối đâu, chỉ là tao nghĩ mày vẫn nắm vài bí mật, và tao cần biết điều đó. Nếu khôn hồn khai ra sớm, biết đâu đấy, tao sẽ tha cho hai đứa mày!
Tôi không phải kẻ ngu dốt để nghe theo nó. Chắc chắn nó chẳng có thời gian nửa đêm dụ Quỳnh ra nơi hoang vắng để uy hiếp tôi. Dù tôi nói gì, tôi cũng sẽ no đòn trước đàn em của nó. Nhưng tôi buộc phải xuống nước, hy vọng có phép màu giúp tôi và Quỳnh thoát khỏi đây:
- Xem ra chú mày thương con bé này quá nhỉ? Trông cũng đẹp đôi đấy, hay là nhường Uyển My cho anh đi, bé Quỳnh sẽ là của chú, thấy sao?
- THẰNG CẶN BÃ, MÀY… MÀY…
- Bé Quỳnh ngon thế này, bảo sao chú em không động lòng… chắc cũng quên My nhà anh nhiều rồi chứ hả?
Hải cười khẩy, càng làm tôi tức giận:
- THẰNG CHÓ! MÀY MÀ XÚC PHẠM QUỲNH VỚI UYỂN MY LẦN NỮA, TAO SẼ SỐNG CHẾT VỚI MÀY!!!
- Hê, chỉ có mày chết thôi, anh vẫn sống vui, sống khỏe… Còn gì nữa, phun tiếp ra đi!
- Mày muốn nghe con mẹ gì nữa?
- Tiếp tục đi, thằng đó đang ở đâu?
Tôi quyết định khai thẳng về Randall:
- Nó ở Mỹ chứ đâu, học chung trường với Uyển My, nhưng sau đó hình như đã đi làm ở chỗ xa, tao thực sự không biết nó ở đâu, nhưng mày có thể tìm thấy nó trên trang mạng xã hội của Uyển My.
Hải lôi điện thoại ra, lướt vài đường, rồi quay lại:
- Đúng thằng này không?
- Đúng!
- Được rồi, tao sẽ điều tra thằng này sau. Tốt hơn hết thì chú mày đã nói thật, bằng không, tao sẽ không để yên đâu!
- Tao đã nói hết tất cả những gì tao biết, tha cho tụi tao được chứ?
- Được, tội chết có thể tha, nhưng tội sống… dĩ nhiên là không rồi. Tụi bay, đập nó cho tao, chừa con nhỏ kia ra, tao không muốn đánh phụ nữ, đập làm sao cho nó khỏi võ vẽ gì nữa càng tốt!
Hải bĩu môi. Nó chẳng cho tôi thêm cơ hội. Ngay khi cú phất tay của Hải, gần chục đàn em tiến sát tôi. Quỳnh đứng phía sau, sợ hãi:
- Em đứng đây, không sao đâu, anh là Phong mà!
- Huhu, Phong ơi, đừng đánh Phong mà, tôi xin các người…
Quỳnh khóc lóc, nhưng tụi nó chẳng mảy may xúc động. Hai thằng giữ chặt Quỳnh, bảy thằng áp sát tôi. Tôi đảo mắt nhìn quanh, tụi nó đều mạnh hơn mấy thằng võ mèo cào tôi từng gặp. Lúc này, tôi buộc phải chủ động ra tay trước, lấy lợi thế quân số, triệt hạ từng tên.
Không chần chừ, tôi tung người lên không, tặng thằng bên trái một cước thẳng vào thái dương. Nó đổ rầm xuống. Tiếp theo, tôi lao thẳng, tặng thằng tóc vàng đối diện một cú đầu gối vào cằm. Nó bất tỉnh. Tôi mở đường máu thoát khỏi vòng vây. Vừa khi tụi nó đang ngỡ ngàng, tôi tiếp tục Spinning Wheel Kick, đá thẳng vào mặt một thằng khác. Quân số giảm, nhưng tôi quên mất hai thằng giữ Quỳnh. Một thằng từ phía sau tặng tôi cú đá muốn thủng phổi. Tôi loạng choạng, ngã bổ. Bốn thằng cùng lúc nhào tới, tặng tôi liên tiếp những cú đấm, đá. Tôi chỉ còn biết lịm đi trước những đòn tấn công quá mạnh.
Trong cơn mê, tôi vẫn nghe tiếng Quỳnh khóc. Dù cố vươn tay an ủi em, tôi vẫn bất lực trước đàn em của Hải.
Tôi không thể mở mắt ra để chứng kiến những gì xảy ra sau đó, chỉ nghe tiếng la thất thanh của bè lũ Hải ngựa tháo chạy, và mỉm cười mãn nguyện vì kế hoạch câu giờ của mình đã thành công, dù trước mắt tôi chỉ còn toàn là màu đen.
…
…
…
…
Tít… tít… tít…
Những tiếng kêu khó chịu nhịp đều kéo tôi trở lại hiện thực đau đớn. Tôi mở mắt, nhận ra mình vẫn trong bóng đêm hoàn hảo.
“Chẳng lẽ, mình… chết rồi sao?”
Tôi vô thức đưa tay sờ soạng, chạm vào thứ gì đó mềm mại, mát lạnh:
- Aaaaaaa!!!
Tiếng hét khẽ của tôi khiến thứ đó chuyển động, và trong bóng đêm, giọng Quỳnh vang lên:
- Hức, anh tỉnh rồi sao? Huhu, em sợ lắm, Phong ơi!
Tôi không chết, không bị mù, chỉ là trải qua trận đòn nhừ tử và lại đến bệnh viện. Và lần này, người bên cạnh tôi không phải Uyển My, mà là Quỳnh:
- Qu… Quỳnh… Quỳnh…
Cơn đau làm cơ hàm tê liệt, tôi gọi khó khăn:
- Quỳnh, Quỳnh… anh có đau lắm không? Hức, tại em mà anh… huhu… em xin lỗi… Phong ơi, em xin lỗi…
Quỳnh nắm chặt tay tôi, khóc nức nở:
- Hề… anh… anh… ái da… anh… ổn…
- Hức, anh đừng nói nữa, để em bật điện lên nhé!
Tôi giữ chặt tay Quỳnh, không muốn cô ấy rời đi:
- Đừng… đừng…. Quỳnh… ở lại… với… với anh…
- Em đây, em không đi đâu, anh đừng sợ!
Quỳnh nắm chặt tay tôi hơn, run lên, nhưng tôi vẫn chẳng thể an ủi em được. Thân thể tôi đau nhức khắp nơi. Rồi tôi lại thiếp đi.
…
…
…
Lần thứ hai tỉnh dậy, trời đã sáng. Quỳnh vẫn ngồi cạnh, mặt tái nhợt vì thiếu ngủ, nhưng vẫn nắm tay tôi không rời. Ba mẹ tôi đứng ở góc phòng, nói chuyện với bác sĩ. Thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng, tôi cảm thấy nhẹ hơn, dù vẫn ê ẩm khi cử động:
- Ba… mẹ… ba… mẹ…
Mẹ tôi chạy tới, nắm tay tôi, mắt ngấn lệ:
- Thằng mất dạy, mày… mà có mệnh hệ gì… mẹ biết làm sao đây hả con?
- Con… con… xin… xin lỗi… ba mẹ… con…
Ba tôi kéo mẹ ra khỏi phòng, để tôi ở lại với Quỳnh. Cô ấy chuẩn bị khăn lau người cho tôi:
- Dạ, cô chú yên tâm, con sẽ ở đây, cô chú cứ về nghỉ đi!
- Ổn không con, nhìn mày xanh lắm Quỳnh ơi, hay về ngủ một chút đi, để cô ở lại…
- Hì, không sao đâu, con khỏe mà, chứ anh Phong như vậy, con không ngủ được…
Ba tôi hiểu tâm trạng của Quỳnh, chủ động kéo mẹ đi.
Lần tỉnh lại tiếp theo, tôi nhận thấy trời đã sáng. Quỳnh vẫn ngồi cạnh, mặt tái nhợt vì thiếu ngủ, nhưng vẫn nắm tay tôi không rời. Ba mẹ tôi đứng ở góc phòng, nói chuyện với bác sĩ. Thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng, tôi cảm thấy nhẹ hơn, dù vẫn ê ẩm khi cử động:
- Ba… mẹ… ba… mẹ…
Mẹ tôi chạy tới, nắm tay tôi, mắt ngấn lệ:
- Thằng mất dạy, mày… mà có mệnh hệ gì… mẹ biết làm sao đây hả con?
- Con… con… xin… xin lỗi… ba mẹ… con…
Ba tôi kéo mẹ ra khỏi phòng, để tôi ở lại với Quỳnh. Cô ấy chuẩn bị khăn lau người cho tôi:
- Dạ, cô chú yên tâm, con sẽ ở đây, cô chú cứ về nghỉ đi!
- Ổn không con, nhìn mày xanh lắm Quỳnh ơi, hay về ngủ một chút đi, để cô ở lại…
- Hì, không sao đâu, con khỏe mà, chứ anh Phong như vậy, con không ngủ được…
Ba tôi hiểu tâm trạng của Quỳnh, chủ động kéo mẹ đi.
Tôi lại ngủ thiếp đi, mơ thấy Hải Ngựa đuổi tôi, nhưng người chỉ đạo lại là Uyển My. Nàng chỉ đạo Hải đánh tôi, dù tôi van xin. Cuối cùng, Uyển My quyết định điều khiển Hải lái xe đâm thẳng vào tôi. Tôi giật mình tỉnh giấc:
- Aaaaaaaaaaaa!!!!!!!
…
- Anh Phong! Anh Phong! Anh tỉnh rồi hả? Anh có đau lắm không?
Giọng Quỳnh nhẹ nhàng, đầy lo lắng:
- Quỳnh… Quỳnh… anh đang ở đâu vậy?
- Anh đang ở bệnh viện đó, anh bớt đau chưa? – Quỳnh nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng
- Đỡ… đỡ một chút rồi, anh ngủ bao lâu rồi?
- Hôm nay là sáng ngày thứ 3, anh ngủ được đúng 1 ngày rồi đó.
Quỳnh mỉm cười, mặt em đáng thương:
- Em ở đây… suốt thời gian đó sao?
- Hì, em không chăm anh thì ai chăm đây, cô chú lớn tuổi còn phải nghỉ ngơi chứ. Hôm qua chị Mai có ghé thăm anh, nhưng anh mê man rồi, em dặn khi nào anh khỏe, em sẽ gọi cho chị ấy, giờ em gọi hen?
- Ừ… ừ…cũng được.
- Anh có muốn ăn gì không, em xuống căn tin mua, cháo nhé?
- Tùy… em, anh cũng… ây da… chắc cũng chỉ ăn được cháo thôi… hic hic, ê ẩm quá…
Quỳnh vội vàng dặn dò cô y tá rồi chạy đi. Tôi nằm liệt giường hơn một ngày, Quỳnh vẫn chu đáo sạc pin điện thoại cho tôi. Chiếc điện thoại sáng lên, nhưng tôi không quan tâm đến nó, cũng không quan tâm đến thân thể đau nhức của mình. Tôi nhìn thấy một video được gửi từ Randall. Chỉ ít phút nữa, khi tôi bấm nút phát, mọi thứ sẽ thay đổi kinh hoàng.
Tại sao em lại làm thế với tôi, Uyển My ơi?
Đề xuất : BÀI THƠ CHO AI ĐÓ YÊU THẦM VÀ BỎ