Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 120: Sự thật từ quá khứ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi biết đến sự tồn tại của một thằng nghịch ngợm tên Randall, và càng bất hạnh hơn khi hắn lại là người yêu cũ của Uyển My, tôi không khỏi căm ghét hắn vô cùng. Dù rằng tôi và hắn chưa từng gặp nhau, và hắn cũng chẳng biết tôi là ai, nhưng có lẽ thói đời, ghét thì vẫn cứ ghét. Chẳng thà không nhắc tới cái thằng người Mỹ cao 1m9 kia còn hơn. Dù trong lòng tôi vẫn cảm thấy áy náy khi ghét một kẻ chưa từng quen biết, nhưng chính Randall đã xóa tan nỗi niềm ấy bằng cách chứng tỏ hắn là một tên tồi tệ. Ngay sau khi nhận tin Uyển My trở lại Mỹ, hắn đã chủ động tiếp cận và dụ dỗ nàng, mong muốn quay lại bên cạnh mình, nhưng thật may, Uyển My của tôi đã từ chối thẳng thừng. Tuy nhiên, suốt những tháng qua, tôi không khỏi nghi ngờ lời nói ấy. Nếu có, tại sao giờ đây hắn lại liên lạc với tôi để tiết lộ điều gì đó? Liệu đó có phải là một bí mật động trời hay không?
Hàng loạt câu hỏi và kịch bản điên rồ cứ lởn vởn trong đầu tôi, nhưng chúng không khiến tâm trạng tôi tồi tệ đi. Bởi tôi biết, chỉ cần mở đoạn video mà Randall gửi, tôi sẽ có câu trả lời. Chỉ là… tôi không dám bấm nút Play.
Xét cho công bằng, Randall là một gã khá bảnh trai, tuy không thể đẹp như Hải, nhưng hắn lại nam tính hơn nhiều lần. Hắn thuần Việt, theo như Uyển My từng nói, còn tôi thì chẳng quan tâm đến gốc gác của hắn. Về ngoại hình, hắn không vượt trội hơn tôi là mấy, còn về gia thế, hắn có lẽ hơn tôi đôi chút. Nhưng Uyển My chắc chắn chẳng quan tâm đến những thứ phù phiếm ấy. Dù nói về gia thế, nàng cũng chẳng thua kém ai. Niềm an ủi duy nhất của tôi lúc này chính là việc Uyển My luôn thừa nhận rằng tôi là người khiến nàng khóc nhiều nhất, nhưng cũng chính là người nàng yêu nhất. Có thể nàng không nói toàn bộ sự thật, nhưng tôi tin rằng những cảm xúc ấy không hề giả dối, vì nàng chẳng có lợi ích gì từ việc này.
Sau khi suy nghĩ mãi, tôi vẫn chẳng tìm được chút dũng khí nào để xem đoạn video của Randall. Bởi tôi thấy gương mặt hắn ở đầu video khá nghiêm trọng, dường như không phải chuyện đùa.
Tôi cứ bấm đoạn phim chạy 1 giây, lại dừng, rồi bấm 1 giây nữa, lặp đi lặp lại suốt 10 lần: “Đằng nào mọi chuyện cũng đã rồi, chi bằng giải đáp tất cả, sẽ chẳng còn gì khiến mình phiền lòng nữa.” Tôi tự nhủ trong lòng, rồi nhắm mắt, hít thở sâu vài giây, lấy hết can đảm sau 25 năm đời để bấm nút Play định mệnh đó.
Randall ăn mặc chỉnh tề, dường như đang ngồi trong phòng ngủ, phía sau hắn là chiếc giường, bên cạnh còn có một chiếc bàn nhỏ với chiếc macbook đang mở:
“Chào Phong! Khi cậu xem được đoạn video này, thì có lẽ mọi chuyện cũng sắp sửa chấm dứt rồi. Như cậu đã biết, tôi là Randall, là người yêu cũ của Uyển My…”
Gương mặt nghiêm trọng và vẻ căng thẳng của Randall khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, như thể hắn sắp tiết lộ một bí mật động trời mà tôi chẳng sẵn sàng nghe.
Tôi lại bấm tạm dừng vài giây, hít hà lấy sức trước khi tiếp tục:
“Có lẽ cậu cũng đang tự hỏi, tại sao tôi lại chủ động liên lạc với cậu đúng không? Để trả lời cho câu hỏi này, có lẽ câu chuyện sẽ nên bắt đầu từ ban đầu, khi tôi và Uyển My mới quen biết nhau. Cậu yên tâm, tôi sẽ chỉ nói những ý chính, không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu.
Tôi và Uyển My quen nhau khi chúng tôi học chung trường đại học ở Minnesota. Dù không chung ngành, nhưng hai đứa thường xuyên gặp mặt nhau ở thư viện trường, bởi đều là sinh viên Việt Nam mới chuyển sang, chưa quen với cuộc sống ở đây.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã say mê Uyển My rồi, vì chưa bao giờ tôi thấy một cô gái xinh đẹp và dịu dàng đến thế. Quả thực, cho đến tận bây giờ, dù đã gặp hàng trăm, hàng nghìn người, tôi vẫn khẳng định rằng Uyển My là người con gái xinh đẹp nhất mà tôi gặp trong đời. Và càng tuyệt vời hơn khi tôi được trở thành người yêu của My, tôi nghĩ đó thực sự là một đặc ân quá lớn…”
Lần này, tôi không bấm dừng video vì lo lắng hay tức giận, mà bởi sự tức giận bốc lên ngùn ngụt. Randall nói rằng nó sẽ kể vắn tắt, nhưng lại mất gần 1 phút chỉ để nói rằng Uyển My rất đẹp. Dĩ nhiên rồi, không đẹp mà tôi… thôi, tôi nên bình tĩnh để nghe tiếp:
“Ở bên cạnh My, tôi sớm nhận ra rằng cô ấy không hề mỏng manh, yếu đuối như tôi nghĩ. My là một cô gái rất mạnh mẽ, thông minh, lém lỉnh và vô cùng tự tin. Sự tự tin của Uyển My là điều khiến tôi vừa thích nhưng cũng vừa cảm thấy e sợ. Khi ở bên cạnh My, tôi từ một sinh viên khá trở thành một đứa trẻ chẳng biết gì, bởi dường như mọi thứ trên cuộc đời này, My đều hiểu biết sâu rộng. Tôi luôn nghĩ rằng chẳng có thứ gì mà My không biết, và điều này khiến tôi ngày càng ngưỡng mộ My hơn.
Càng ngày, khoảng cách giữa chúng tôi càng lớn hơn, bởi tôi lúc ấy chẳng còn là chính mình nữa, chỉ biết lắng nghe theo My, làm theo những gì My muốn. Tôi có cảm giác mối quan hệ của chúng tôi như một người hâm mộ và thần tượng, bởi điều khiến tôi tự hào nhất luôn là Uyển My, còn thứ khiến cô ấy khác biệt là vì cô ấy luôn tin vào bản thân mình.
Tôi yêu My là thật, nhưng tôi cũng không ngu đến mức không nhận ra rằng My ở bên tôi giống như một người bạn hơn là một người yêu. Nói ra điều này có lẽ cũng hơi xấu hổ, nhưng cậu có tin không, bởi trong suốt quãng thời gian hai đứa tôi ở bên nhau với tư cách ‘người yêu’, tôi còn chưa được hôn môi My một lần nào, chưa một lần. Việc chúng tôi vẫn thường xuyên làm chỉ là nắm tay, còn nụ hôn lên má là thứ bạo dạn nhất mà My làm trong ngày sinh nhật của tôi.
Nhận thấy tôi và My chẳng thể đi đến đâu, tôi quyết định làm thân với gia đình cô ấy, dĩ nhiên là cả ba lẫn mẹ. Thế nhưng dù đã rất cố gắng, hai người họ đều không thích tôi cho lắm, đặc biệt là ba của My. Lần đó, ông ấy xoay tôi như chong chóng, hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, thậm chí cả những chuyện chẳng liên quan đến tôi và My…”
Tôi lại tạm dừng, không phải lo lắng hay tức giận, mà bởi tiếng cười bật ra không kiểm soát. So với tôi, Randall chẳng có lấy một chút lợi thế nào. Nó nói rằng mối quan hệ giữa nó và Uyển My không sâu đậm, bởi trong khi Uyển My bé nhỏ luôn muốn chui vào lòng tôi, chủ động thơm má thơm môi đủ kiểu đầy mãnh liệt, thì Randall thậm chí còn chẳng có cơ hội hôn người mà nó gọi là bạn gái. Thật là bất công không hề nhẹ, hừ hừ:
“Và rồi thì chuyện gì đến cũng đã đến, hai chúng tôi ra trường, đi làm xa nhau, và số lần gặp nhau cũng dần dần ít lại, mọi chuyện có vẻ như đã trên bờ vực tan vỡ.
Sau đó vài tháng, ba mẹ của My muốn cô ấy sang Canada ở chung với họ và có thể nghĩ tới việc lập gia đình bên đó, vì họ có đang có một anh chàng ưu tú để làm mai cho My. Bản thân tôi khi nghe My nói điều đó cũng đã kiên quyết phản đối, rằng tôi muốn cô ấy ở bên cạnh tôi mãi mãi, dù cho có mất thêm bao nhiêu thời gian nữa cũng được, tôi tin mình sẽ khiến My yêu tôi một ngày nào đó.
Nhưng như đã nói, tôi chưa bao giờ là người quyết định trong mối quan hệ này, và My thì lại không hề thích sự gò bó do ba mẹ cô ấy tạo ra. Vậy nên, sau một thời gian tranh cãi, My quyết định sẽ chia tay tôi và trở về Việt Nam, vì cô ấy nói rằng cô ấy luôn luôn muốn trở về, và tôi thì chắc chắn không bao giờ có thể từ bỏ mọi thứ để đi theo cô ấy được. Về điểm này, dù rất đau lòng nhưng tôi cũng không thể bào chữa hơn. Ba mẹ, ông bà, cả gia đình tôi đang ở đây, tôi cố gắng học tập đến ngày hôm nay cũng chỉ để trở thành một chỗ dựa kinh tế vững chắc cho gia đình, và tôi thực sự chẳng thể bỏ tất cả người thân của mình ở lại để theo Uyển My trở về Việt Nam, thật sự không thể.
Tôi đã cố gắng níu kéo My nhưng dĩ nhiên là chẳng có kết quả gì, vì My đã muốn thì cô ấy sẽ làm, và chẳng ai có thể ngăn cấm được, kể cả ba mẹ của My. Về điểm này, tôi còn thua kém cô ấy rất nhiều, một cô gái mạnh mẽ, độc lập và tự tin khủng khiếp…”
Giọng nói xúc động của Randall khiến tôi hoàn toàn tin tưởng vào những gì nó chia sẻ, nhưng dường như sự xúc động mỗi lúc một lên cao và vẫn còn ẩn giấu một thông tin bùng nổ nào đó. Cách kể chuyện của Randall tuy có hơi dài dòng nhưng nghe lại rất cuốn hút, khiến tôi quên bẵng đi mọi chuyện, kể cả sự lo lắng về những bí mật trong đoạn video. Tôi chỉ muốn xem cho bằng hết, bằng sạch ngay bây giờ mà thôi. Tất cả những gì Randall kể đều hoàn toàn trùng khớp với Uyển My của tôi, chính vì lẽ đó, cộng thêm những xúc cảm mà Randall gửi gắm, tôi tuyệt nhiên đã tin tưởng 100% vào những thứ mình đang nghe, và không có lý do gì khiến tôi có thể dừng lại được đoạn phim này một lần nữa, nếu như đó không phải là:
- Anh Phong ơi, ăn cháo nè, em mới nấu, thơm lắm!
Quỳnh xuất hiện trong một bộ dạng phờ phạc đến tội nghiệp, mái tóc em dính bệt vào hai bên, vầng trán lấm tấm những giọt mồ hôi và cả khuôn mặt ửng đỏ đang tỉ mỉ mang chén cháo nóng hổi đến phía cạnh giường cho tôi:
- Anh tưởng… em mua ở căn tin, sao lại là nấu?
- Hì, người ta nấu… không ngon, em sợ anh ăn không được, nên em mượn bếp nấu đó, anh ăn đi cho nóng!
Ngay sau khi nói ra câu đó, dường như cũng tự nhận thức được sự sai trái của mình, Quỳnh tự vỗ tay lên trán, cười bẽn lẽn:
- Ôi, ngốc quá, sao mà anh tự ăn được, để em… đút cho anh ăn hen?
Tôi là kiểu người rất ít khi muốn nhận sự giúp đỡ của người khác, trừ trường hợp bất khả kháng. Nhưng đổi lại, nếu người ta nhờ vả tôi, tôi lại rất muốn giúp đỡ. Đó cũng là cái bản tính khiến tôi trở thành một thằng bao đồng, và là một trong những đức tính khiến Uyển My ghét nhất ở tôi. Cơ mà với thể trạng hiện tại, tay chân băng bó đủ cả, tôi chẳng thể nào tự mình ăn hết chén cháo đó được. Dĩ nhiên tôi vẫn có thể ăn trong khó khăn, nhưng cứ di chuyển cánh tay như vậy thì đau lắm:
- Vậy… nhờ Quỳnh giúp anh!
- Sao anh khách sáo với em thế, em giận đó! – Quỳnh bĩu môi nhìn tôi
- À… ừ… anh xin lỗi, vậy… ăn đi!
- Hì hì, vậy mới ngoan chứ, há miệng nè, em thổi cho nguội rồi!
Sự xuất hiện của Quỳnh khiến tôi quên béng đi mất việc phải xem nốt đoạn video từ Randall. Nhưng dù sao, nó cũng nằm trong đó, chẳng mất đi đâu. Lúc quái nào tôi xem mà không được, còn cơ hội được Quỳnh đút cháo cho ăn, nó phải thuộc dạng hiếm hơn cả chữ hiếm, may mắn lắm mới có được chứ chẳng chơi:
- Ngon quá, em nấu ăn càng ngày càng giỏi đó Quỳnh!
Tôi khen Quỳnh thực tâm, không có chút giả dối hay nịnh nọt gì. Mà cũng chẳng biết có phải do tôi khen hay là do sức nóng của nhà bếp khiến đôi má của Quỳnh ửng đỏ lên từ bao giờ, em nhỏ nhẹ đáp:
- Tại em làm quen đó thôi, anh ăn nốt đi rồi nghỉ ngơi, để em về lấy quần áo lên cho anh thay!
Nghe xong câu nói đó của Quỳnh, chẳng rõ vì sao nữa, tự dưng sống mũi tôi cay cay, và đôi mắt thì đã có dấu hiệu ngấn lệ. Tôi biết Quỳnh rất thương tôi, nhưng cái cách em chăm sóc tôi không một lời than vãn, thức cạnh giường bệnh của tôi mấy ngày vừa qua, thậm chí còn chẳng có thời gian tắm rửa, sửa soạn hay làm việc nữa, tự dưng tôi thấy thương Quỳnh quá đỗi. Quỳnh chưa bao giờ nói rằng mình là cô gái xinh đẹp, giỏi giang, chỉ là tất cả những hành động của em thời gian qua đã tự chứng minh cho mọi người biết điều đó. Quỳnh nhẹ nhàng, mềm mỏng, ngoan ngoãn và chịu khó. Có lẽ từ khi trở thành một người mẹ, sự vất vả trong quãng thời gian nuôi con đã giúp Quỳnh trưởng thành hơn rất nhiều, và từ một cô bé điệu đà, kiểu cách, Quỳnh giờ đây đơn giản chỉ là một người phụ nữ mà bất cứ một gã đàn ông nào cũng đều muốn lấy làm vợ, và dĩ nhiên rồi, kể cả… tôi. Trong lúc tôi mải miết chạy theo bóng hình của Uyển My, Quỳnh đã xuất hiện và xoa dịu đi những chuỗi ngày buồn tủi và cô đơn đó. Quỳnh cho tôi cảm giác của một gia đình, cho tôi cảm giác là một trụ cột đúng nghĩa. Quỳnh chẳng bao giờ cãi lời tôi, lúc nào cũng tôn trọng và lắng nghe ý kiến của tôi, dù cho nó chẳng bao giờ là ý kiến đúng. Quỳnh bây giờ vẫn giống với Quỳnh ngày bé, chỉ có một điểm khác là, khi còn bé, Quỳnh dù vẫn đi theo tôi nhưng vẫn ít nhiều phản đối những quyết định ngu xuẩn của tôi khi ấy. Còn ngay ở thời điểm hiện tại, cô Quỳnh 25 tuổi đã trở thành một con người khác, một con người mềm mỏng và tinh tế hơn. Và tôi thực sự nghĩ rằng, dù trời có sập xuống, chỉ cần tôi cần chạy ra ngoài, Quỳnh vẫn sẽ theo tôi chẳng một lời trách móc:
- Anh… sao vậy, cay hả?
Quỳnh lo lắng nhìn tôi đang sụt xịt nuốt nước mắt vào trong mà chẳng nhận ra được niềm xúc động dâng tràn trong ánh mắt:
- Đâu có, anh hơi bị… sặc thôi, cháo ngon lắm!
- Anh uống nước đi, xíu nữa em về pha nước cam mang lên cho anh nghen?
- Cảm ơn… Quỳnh, khổ thân em…
- Hi, đâu có gì, hồi nhỏ anh đã chăm sóc em như vậy, giờ đến lượt em.
Quỳnh nhìn tôi rồi nở một nụ cười thật tươi, nhưng dù có như vậy, cũng chẳng thể che giấu được sự… lẻo mép của em, vì hồi nhỏ, tôi nào có chăm sóc Quỳnh được như cách em làm cho tôi bây giờ đâu kia chứ, chỉ toàn gây rắc rối cho em mà thôi, ấy vậy mà em vẫn luôn dành cho tôi một tình cảm đặc biệt như thế, ngốc ơi là ngốc.
Ăn uống xong xuôi, Quỳnh đỡ tôi nằm xuống giường rồi tiếp tục công việc lau dọn của mình. Chính vì tính tôi không thích người khác phải vất vả vì mình, vậy nên nhìn Quỳnh tất bật lo lắng cho tôi, bản thân tôi chẳng thể nào chịu nổi, trong lòng cứ nóng như có lửa đốt. Tôi biết Quỳnh rất thương tôi, nhưng tình cảm em dành cho tôi là loại tình cảm gì, tôi hiện chưa thể nào xác định chính xác được, chỉ là mơ hồ đoán thông qua những cử chỉ em đối với tôi. Cơ mà tôi là loại hay suy nghĩ lung tung, có khi còn tưởng tượng quá mức, nên tôi ít khi dám nói ra những gì mình nghĩ, cũng không chủ động thể hiện tình cảm của mình lung tung khi chưa chắc chắn, giống như với Ái Quyên ngày trước cũng vậy, cứ mập mờ mãi chẳng dám mở miệng, cho đến khi quay đi quẩn lại thì tôi đã trở thành người của… Uyển My tiểu thư mất rồi. Nếu trên đời này chẳng có Uyển My, chắc chắn tôi sẽ chẳng ngần ngại mà ôm lấy Quỳnh ngay, không bao giờ buông tay ra, vì một cô gái giỏi giang như vậy, liệu có thể tìm kiếm ở đâu nữa kia chứ. Tôi cũng chẳng rõ từ khi nào, mà cái cụm từ “em gái” của tôi gán cho Quỳnh đã không cánh mà bay, dù cho trước đó tôi đã năm lần bảy lượt tự nhắc nhở mình, nhưng rồi thì chuyện gì đến cũng đã đến, và sự quan tâm, yêu thương của Quỳnh dành cho tôi đã tự biến phần tình cảm trong tôi chuyển hóa sang một dạng khác, thân mật và ngọt ngào hơn:
- Quỳnh!
- Dạ?
- Lại đây đi!
Nghe tiếng tôi gọi, Quỳnh hớt hải chạy đến ngồi cạnh tôi, em nắm lấy tay tôi, lo lắng:
- Anh sao vậy? Có đau chỗ nào không?
- Anh không có sao, đừng có lo!
Tôi lắc đầu mỉm cười, rồi cố gắng dùng cánh tay rệu rã của mình vén phần tóc mái đang xõa xuống lên tai cho Quỳnh. Dĩ nhiên với cái sức khỏe của tôi bây giờ, việc làm điều đó vô cùng khó khăn cũng như mất thời gian, nhưng Quỳnh rất tinh ý, và em đã chủ động cúi thấp đầu xuống cho tôi làm việc đó, kèm theo là một nụ cười bẽn lẽn xinh như hoa:
- Anh… làm gì vậy?
- Cảm ơn Quỳnh đã chăm sóc cho anh, anh nợ em… nhiều!
- Anh đừng nói vậy, tại em mà anh bị người ta đánh ra nông nỗi này, hức…
Quỳnh chẳng còn giấu được sự xúc động nữa, em lại manh nha chuẩn bị khóc. Tôi nắm lấy tay Quỳnh, nhẹ nhàng an ủi:
- Không sao đâu, anh ổn rồi, vài bữa là khỏi thôi. Có chuyện này anh muốn nói với em…
- Anh… sao vậy? Chuyện gì? – Quỳnh bối rối đáp
- Thật ra thì… là chuyện về anh và Uyển My, em có muốn nghe không? Nếu không thì anh sẽ không kể nữa…
Ngay khi nói ra câu hỏi của mình, thì tôi đã vô thức đặt Quỳnh và Uyển My lên bàn cân so sánh rồi, vì nếu trước mặt tôi là Uyển My, thì chắc chắn đến 1000% là tôi còn chẳng dám mở miệng ra đề cập đến một người con gái khác nữa là hỏi với chả han, còn Quỳnh thì lại khác, và tôi khá chắc rằng em sẽ không từ chối đâu, bởi vì:
- Không! Nếu là chuyện riêng của anh và chị My thì em không muốn nghe…
- …
- Nhưng nếu anh cần một người lắng nghe, thì anh không cần hỏi đâu, vì lúc nào em cũng sẵn sàng, hì hì…
Quỳnh nắm chặt tay tôi, cười bẽn lẽn. Trong giờ phút… mơ hồ đó, tôi bỗng thấy Quỳnh xinh đẹp quá đỗi, một người con gái hiền lành, ngoan ngoãn, nhu mì, đã thế còn chăm chỉ, giỏi giang và biết lo lắng cho người khác, chẳng phải là người con gái hoàn hảo nhất thế gian đây rồi hay sao, giống hệt như những gì tôi mong muốn. Trong vô thức, tôi đưa tay trái áp lên má Quỳnh, vuốt ve đôi gò má xinh xắn của em và mỉm cười nhìn em đang đỏ mặt ngượng ngùng:
- Anh… anh…
- …
- Quỳnh à, anh…
Trong căn phòng yên tĩnh, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn neon trên trần nhẹ nhàng hắt xuống làm không gian càng thêm nhẹ nhàng và trầm lắng. Tôi nhìn thẳng vào mắt của Quỳnh, đôi tay tôi khẽ nắm chặt lại, mồ hôi lạnh vương trên trán dù không khí đang tương đối mát mẻ với chiếc điều hòa vẫn đang bật mở. Quỳnh cũng đang nhìn tôi, bờ môi em mấp máy như đang mỉm cười, nhưng điều đó cũng chẳng khiến tôi bình tĩnh hơn chút nào, mà trái lại, sự hưởng ướng của Quỳnh có cảm giác như càng làm trái tim tôi trở nên loạn nhịp. Thời khắc này tôi đã từ lâu gìn giữ trong lòng, nhưng mỗi lần định nói ra, tôi lại cảm thấy nghẹn lại, cổ họng khô ran, đôi môi như bị tê liệt, không biết làm sao thốt nên lời. Tôi muốn nói cho Quỳnh nghe tất cả những suy nghĩ trong thâm tâm tôi lúc này, rằng tôi đang nghĩ gì về Quỳnh và cả những tình cảm mà em dành cho tôi, tất cả mọi thứ. Trong khoảnh khắc ngại ngùng này, tiếng thở đều đều của Quỳnh và nhịp đập trong lồng ngực tôi càng làm cho không gian trở nên ngột ngạt hơn và chẳng có lấy một chút ánh sáng cứu rỗi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự mềm mịn và ấm áp nơi gò má xinh đẹp của Quỳnh, và chuẩn bị cất lên lời sâu thẳm…
Thì bỗng… tiếng đẩy cửa thật mạnh làm phá tan không gian lãng mạn cố hữu, bóng một người bất thình lình xuất hiện khiến tôi và Quỳnh như giật bắn người, vội vàng buông tay nhau ra:
- Em rể ơi, chị tới thăm em đây, hihi!
Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà bà chị vợ Tuyết Mai của tôi vô duyên vô cớ xuất hiện và đạp đổ hết những ý định mà tôi định tiết lộ cho Quỳnh. Khỏi phải nói, cái giọng oang oang của Tuyết Mai khiến hai đứa tôi ngượng chín người, chẳng rõ sự tình có bị phát hiện ra hay chưa:
- Ủa, hai người đang làm gì vậy, sao không ai nói gì?
- …
- …
- Tôi hỏi sao không ai nói gì vậy?
Quỳnh lúc này đang tỏ ra khá bối rối, em chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa mà bâng quơ gửi nó đi tận đẩu tận đâu:
- Sao… sao Mai đến đây? – Tôi buộc lòng phải lên tiếng cứu nguy
- Tới thăm Phong chứ làm gì, hỏi lạ ghê. Phong sao rồi? Sao mà bị đánh dữ vậy?
Tôi khó khăn ngồi dậy tựa lưng hẳn vào thành giường với sự trợ giúp của Quỳnh, ngay sau đó, em cũng tỏ ra tinh ý và không muốn quấy rầy cuộc nói chuyện giữa tôi cùng Tuyết Mai:
- Anh Phong với chị Mai nói chuyện đi, em ra mua ít trái cây cho anh!
- Thôi! Quỳnh về nghỉ đi, để anh gọi mẹ lên!
- Hì, không sao, em khỏe lắm, em đi đây. Em đi chị Mai ạ!
Quỳnh lễ phép cúi đầu chào Tuyết Mai một cách lễ phép và hài hòa, không tỏ ra khó chịu chút nào dù rằng cách đây ít hôm, em vẫn còn bị bà chị tóc xoăn này chọc ngoáy vài phen. Và đúng như các cụ đã dạy, lấy ân báo oán thì mới khiến người ta nể phục, và Tuyết Mai cũng chẳng là ngoại lệ, sau ngần ấy sự việc, có vẻ nàng đã nhìn Quỳnh với một con mắt khác, ít gay gắt hơn:
- Ừm, Quỳnh đi cẩn thận nhé, để Mai ở đây được rồi.
- Dạ, em đi. Có gì gọi em nhen Phong!
- Ừ, không sao đâu.
Đợi Quỳnh đi khuất, Tuyết Mai mới lém lỉnh nở một nụ cười bí hiểm hướng về phía tôi:
- E hèm, hình như tôi mới vừa thấy một chuyện gì đó không đáng thấy thì phải?
- Chuyện gì là… chuyện gì?
- Khỏi chối, tôi đâu có phải là vừa tới nơi, tôi đứng ở ngoài nãy giờ mấy phút rồi, nghe hai anh chị tâm sự nhỏ to, nổi hết gai ốc!
Bộ dạng run giật của Tuyết Mai làm tôi phì cười, cơ mà nghe có vẻ không ổn cho lắm, vì Tuyết Mai giờ đâu còn là một cô bạn cùng lớp thông thường nữa, giờ nàng đã chuyển thành chị vợ của tôi rồi còn đâu, hừ hừ hừ:
- Không có đâu, chị… à Mai đừng hiểu lầm, chỉ là…
- Là sao? Khai nhanh!
- Thật ra thì… mình chỉ muốn cảm ơn Quỳnh thôi, em ấy chăm mình mấy ngày nay, không ngủ nghê gì, bỏ bê công việc, con nhỏ ở nhà cũng không có thời gian ghé về nữa.
Nhận thấy sự chân thành trong lời nói của tôi, Tuyết Mai có vẻ xuôi xị đi đôi chút, nhưng sự không hài lòng là điều không thể tránh khỏi ở bà chị tóc xoăn trong trường hợp này:
- Biết là bé Quỳnh rất dễ thương, chăm sóc nhiệt tình, chu đáo, nhưng Phong phải nhớ mình là chậu đã có hoa, và bông hoa đó lại là em gái mình nữa đấy, mình không thích như vậy chút nào!
- Xin… xin lỗi, mình không có ý đó, chỉ là mình cảm thấy… rất áy náy và mang ơn của Quỳnh, thế thôi. Còn về chuyện Uyển My, mình chẳng biết sẽ phải chờ đợi đến bao giờ đây.
- Mai đã nói với Phong rồi còn gì, Uyển My sẽ sớm giải thích mọi chuyện.
- Nhưng bao giờ?
- Thì… sẽ rất sớm thôi, không lâu lắm đâu.
Tôi không muốn cãi nhau với Tuyết Mai về chuyện này nữa, nhưng cái sự bí mật của hai chị em nàng khiến tôi không thoải mái chút nào, và tôi thiết nghĩ mình cũng đã trải qua đủ chuyển để hiểu được một điều rằng, nếu lựa chọn đi tiếp cùng Uyển My, tương lai tôi có lẽ sẽ còn phải trải qua những chuyện kiểu như thế này không ít lần nữa:
- Mình cảm thấy rất khó chịu khi người yêu mình biến mất mà mình lại chẳng biết một tí gì, giờ biết rồi thì cũng chẳng nhận được lý do, cũng không có một lời an ủi nào.
- …
- Mình cũng không rõ bí mật mà Uyển My với Mai đang che giấu là gì, nhưng mà nếu thực sự đó là một bí mật có ảnh hưởng đến mình, mình nghĩ lựa chọn im lặng của cả 2 người là hoàn toàn sai lầm.
- …
- Mình chưa bao giờ nói không chờ đợi Uyển My, Mai hiểu điều đó mà đúng không? Mình cũng chưa từng nói rằng mình… có cảm tình với Quỳnh, chỉ là sự chăm sóc đặc biệt mà Quỳnh đối với mình khiến mình cũng có chút ít cảm động, một người con gái ngoan hiền, tốt bụng như thế, mình nghĩ chẳng dễ có thể tìm kiếm được.
- Nhưng mà…
- Mai yên tâm, mình chẳng vô cớ mà đã đợi Uyển My đến tận giờ này, mấy tháng đã qua rồi, mình còn chẳng nhận được một tin nhắn nào, thậm chí mình nhắn tin Uyển My cũng không thèm xem, mình thực sự rất thất vọng, nhưng mình tin em ấy sẽ có lý do chính đáng, và mình vẫn đang đợi.
Tưởng rằng Tuyết Mai sẽ hoàn toàn đồng ý với ý kiến của tôi, thì có vẻ như là không, vì bà chị này ít nhiều cũng là một người có tính cách phóng khoáng, không phải kiểu người cố chấp và lì lợm như tôi:
- Mai thì không nghĩ vậy.
- Là sao?
- Mai là chị của Uyển My, dĩ nhiên Mai sẽ luôn đứng về phía nó, bảo vệ nó… nhưng mà tất cả những việc làm đó không có nghĩa là Uyển My luôn luôn đúng.
- …
- Mai chưa bao giờ đồng ý với cách làm này của nó, Mai cũng không biết nó còn giấu Mai chuyện gì hay không, nhưng việc nó rời đi chẳng nói chẳng rằng, rồi thì bày lên cái bức tranh giả định này, làm rất nhiều người đau khổ, Mai thấy hoàn toàn sai.
- …
- Thay mặt Uyển My, Mai cũng xin lỗi cả Phong, xin lỗi bé Quỳnh nữa, vì dù sao thì hai người cũng đã bị ảnh hưởng bởi những việc làm khó hiểu của con bé. Mai không phải là muốn đánh ghen dùm Uyển My đâu nhé, hì.
Tuyết Mai mỉm cười nhìn tôi, nàng lúc lắc mái tóc xoăn của mình, khoe khéo cái răng khểnh đáng yêu:
- Mai đã hứa với Uyển My là không tiết lộ bất cứ thứ gì vì Mai cũng thực sự không dám tiết lộ với Phong, vì nếu theo như quan điểm của Mai, thì việc con bé đang làm không hề… chính đáng cho lắm… chỉ là, Mai hy vọng, nó vẫn còn một lý do khác…
- …
- Quỳnh là một cô bé tốt, đẹp người, đẹp nết, và Mai rất có cảm tình với Quỳnh, sau vài lần tiếp xúc, thì có vẻ cô bé rất hiền lành, cam chịu, không giống như Uyển My, cái con nhỏ bướng bỉnh đó.
- …
- Nếu quả thật, Phong và em gái mình không có duyên, thì Quỳnh là một sự lựa chọn đúng đắn đó.
- Mai nói… thật à?
- Thật, Mai nói với tư cách một người bạn của Phong, không phải là chị gái của Uyển My đâu, hì hì.
- Mình cũng không biết nữa, giờ mình chỉ muốn gặp Uyển My thôi…
- Rồi hai người sẽ gặp nhau thôi, Mai hứa!
- Cảm ơn chị Mai, nay chị xinh hơn mọi hôm đó.
- Hì, chỉ giỏi trêu. Thôi, Mai về hen, Phong nghỉ ngơi đi, khi nào rảnh mình nói chuyện sau, bái bai em rể!
- Bai bai bà chị!
Tuyết Mai rời đi được tầm 10 phút, thì Quỳnh trở lại với một túi trái cây trên tay, nhìn em mồ hôi nhễ nhại mà tôi thấy đau lòng quá sức. Tôi không biết Quỳnh có suy nghĩ thế nào về tôi, nhưng chỉ riêng việc này, tôi đã nợ Quỳnh rất, rất nhiều rồi. Mẹ tôi vẫn thường nói với tôi, rằng người nào thực sự luôn luôn ở bên cạnh mình khi mình đau ốm, bệnh tật, thì người đó chắc chắn rất yêu thương và trân trọng mình. Quỳnh thương tôi, dĩ nhiên là thế, nhưng việc em hy sinh bản thân mình để chăm sóc cho tôi một cách cẩn thận như vậy suốt những ngày qua là điều mà tôi cực kỳ cảm kích.
Và có lẽ thứ tình cảm của tôi và Quỳnh đang có dấu hiệu bước sang một trang hoàn toàn mới, khi mà sau 7 năm xa cách, thì giờ đây, cả tôi và Quỳnh đều đã trở thành những con người mới, trưởng thành và hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Thế nhưng rồi, những sự thật không ngờ về Uyển My lại tiếp tục xuất hiện và vô thức đẩy tôi với Quỳnh xa nhau thêm nhiều hơn nữa…