121. Chương 121: Những bí mật chôn giấu

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 121: Những bí mật chôn giấu

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc sống trong bệnh viện chẳng khác nào một chuỗi ngày buồn tẻ, vô vị và thiếu đi sự chân thật. Đây không phải lần đầu tôi đặt chân đến nơi này, nhưng có lẽ đây là lần ở lâu nhất và cũng nặng nề nhất. Theo chẩn đoán của các bác sĩ, tôi bị trật khớp vai, gãy xương bàn chân, lưng bầm tím, hàm lệch, cổ tay trẹo, cùng vô số chấn thương lớn nhỏ khác trên cơ thể. Sau khi bị bọn Hải đánh cho tơi bời, tôi chẳng còn đủ sức để tự chăm sóc bản thân, mọi sinh hoạt từ ăn uống, ngủ nghỉ đều phụ thuộc hoàn toàn vào Quỳnh—cô bạn nhỏ của tôi, người đã bên cạnh tôi suốt từ ngày đó đến giờ. Em không rời xa tôi quá lâu, chỉ thỉnh thoảng về nhà thăm bé Min rồi lại quay lại túc trực bên giường bệnh của tôi. Những ngày qua, Quỳnh vừa làm việc, vừa chăm sóc tôi, chiều đến thì giúp tôi vệ sinh vết thương, đút cơm, cho thuốc, tối xuống lại tiếp tục công việc hay về nhà thăm Min một chút rồi quay lại. Vất vả vì tôi, Quỳnh phải bỏ bê con cái, lòng tôi dấy lên niềm áy náy khôn nguôi. Tự nhủ sẽ đền đáp Quỳnh sau khi bình phục, nhưng nỗi day dứt ấy vẫn cứ ám ảnh tôi không thôi.
Ngày thứ tư trong viện, cơn đau đã bớt đi phần nào, nhưng mọi hoạt động vẫn vô cùng khó khăn. Đi đứng lảo đảo, chỉ có thể lết đến nhà vệ sinh cầu cứu “đồ ăn thừa” khi không thể chịu nổi trước mặt Quỳnh. May mắn là tôi nằm trong phòng dịch vụ riêng tư, giống như khách sạn thuê, nên cũng đỡ ngại ngùng hơn. Những ngày qua, tôi không ngừng suy nghĩ về lời của Tuyết Mai: lý do Uyển My im lặng là gì? Tại sao chị gái nàng chẳng dám tiết lộ cho tôi? Nếu Uyển My không quay về nữa, liệu tôi có nên đến bên Quỳnh? Dù tôi đã có tình cảm với Quỳnh, tôi không thể lấy em làm thay thế Uyển My. Điều đó chẳng hay ho chút nào, hơn nữa, tôi cũng chẳng cảm thấy thoải mái nếu điều đó xảy ra.
Đoạn video của Randall, tôi chẳng dám xem hết. Nỗi lo sợ và hồi hộp dâng đầy lòng tôi suốt mấy ngày qua, sau khi nghe Tuyết Mai kể. Tôi sợ rằng trong đó là lời tạm biệt của Uyển My, là niềm vui chiến thắng đầy khinh bỉ của Randall. Nếu sự thật là vậy, tôi sẽ tức chết mất, nhưng tôi chưa muốn rời xa cõi đời này—tôi còn cả một tương lai rộng mở phía trước.
— Quỳnh ơi!
— Dạ?
— Nghỉ chút đi, sang đây xem phim với anh!
Quỳnh ngập ngừng vài giây rồi ngoan ngoãn chạy sang. Có lẽ sự chiều chuộng của em dành cho tôi đã khiến tôi không ngừng cảm thấy thương em. Quỳnh có thể bỏ lại mọi việc, kể cả chăm sóc con gái, chỉ để ở lại làm “bảo mẫu” không công cho tôi. Dù ba mẹ tôi cố gắng động viên hết mức, Quỳnh vẫn không chịu rời xa tôi, nói chỉ khi nào tôi ra viện, em mới yên tâm, và khi ấy, ba mẹ tôi cũng chẳng còn lý do để ngăn cản nữa.
— Phim gì vậy anh?
— Anh không biết, cho Quỳnh chọn đi!
Tôi đưa chiếc remote về phía Quỳnh. Phòng tôi có một chiếc TV màn hình phẳng đối diện giường, thứ giải trí duy nhất tôi có thể dùng, vì cổ tay tôi không thể cầm điện thoại lâu được.
— Ưm… phim này hen?
— Hereditary? Nghĩa là gì?
— Là di truyền đó anh.
— Di truyền?
— Đúng rồi, hì hì.
— Phim về bác sĩ hả?
— Không đâu, phim kinh dị, em nghe nói hay lắm, nhưng em chưa xem, tiện thể mình xem luôn, có anh ở đây, em cũng đỡ sợ…
Quỳnh thoáng bối rối, ngại ngùng chạy lại bàn lấy đĩa trái cây đưa cho tôi, mặt cúi xuống trông đáng yêu vô cùng.
— Gì vậy? Tự nhiên lấy trái cây đưa cho anh làm gì?
— Thì… em gọt cho anh ăn mà.
— Nhưng đang xem phim mà, để đó đi!
— …
— Ngồi lên đây đi! – Tôi vỗ nhẹ xuống phần giường trống bên cạnh
— Nhưng…
— Nhưng cái gì mà nhưng, anh nói không nghe à?
Tôi chẳng rõ từ khi nào, Quỳnh đã trở thành cô gái hiền dịu và đáng yêu trong mắt tôi. Không phải vì em nghe lời tôi, mà bởi những hành động của Quỳnh đã khiến tôi nhìn nhận em khác đi. Trước đây, tôi xem Quỳnh như em gái, chẳng kiêng dè gì, nhưng giờ, Quỳnh là cô gái xinh đẹp, dịu dàng, đáng thương. Chính sự chăm sóc tận tâm của em đã biến đổi cái nhìn của tôi về em, và giờ, tôi không còn gọi em là “em gái” được nữa.
— Eo ơi… anh có thấy bà già đằng sau không?
— Đâu… bà… bà già nào?
— Đằng sau ấy, đang nhìn kìa…
— Ghê… ghê vãi…
Hai đứa chìm đắm vào phim, quên đi tuổi tác, quên đi những gánh nặng trưởng thành. Quỳnh ngồi sát bên tôi, hai tay níu lấy cánh tay tôi, chui đầu vào mỗi lúc đến cảnh đáng sợ. Em không ngại ngùng như trước, dù đôi gò má vẫn hồng hào.
— Phim hay ghê, anh hen?
— Ừ… mà đoạn cuối hơi khó hiểu.
— Hì, để tối em lên mạng tìm hiểu rồi kể lại cho anh.
— Ừm… thế cũng được.
Khi phim kết thúc, Quỳnh chủ động dọn dẹp đĩa trái cây, lau tay miệng cho tôi bằng khăn giấy ướt. Tự dưng tôi nghĩ mình như kẻ bị liệt, nhưng có Quỳnh chăm sóc dịu dàng như thế, tôi cũng muốn… liệt thật lâu.
— Quỳnh nè!
— Dạ?
— Em dọn xong đi, rồi anh hỏi chút!
— Vậy anh đợi em chút, hi.
Càng ngày, tôi càng cảm thấy Quỳnh giống mẹ tôi—người phụ nữ tần tảo, không than trách nửa lời. Khác với mẹ tôi đôi khi cáu gắt, Quỳnh luôn nhẹ nhàng, kiên nhẫn, kể cả với bé Min.
Tôi ngồi thẫn thờ vài phút, Quỳnh dọn dẹp xong, mang ra cho tôi cốc nước cam lạnh.
— Anh uống đi cho mát.
— Uầy, mới ăn cả đống trái cây giờ còn uống nước cam, mát quá sao chịu nổi?
— Hì, mát cho nhanh khỏe.
Tôi đón lấy ly nước cam, kéo Quỳnh lại gần.
— Sao… vậy anh? – Quỳnh ngơ ngác nhìn tôi
— Có chuyện này, anh muốn hỏi ý kiến em.
— Có quan trọng lắm không anh?
— Quan trọng, rất quan trọng.
— Có phải là…
— Đúng rồi, ban nãy anh định hỏi em, nhưng Tuyết Mai đến, nên…
Quỳnh có vẻ lúng túng, tỏ ra không mấy hào hứng, vì tôi thừa biết đề nghị này liên quan đến Uyển My.
— Dạ, anh nói đi, em nghe đây!
Tôi kéo Quỳnh ngồi xuống, vừa để chuyện trò dễ dàng hơn, vừa để… tận dụng sức lực của Quỳnh cầm điện thoại giúp tôi mở đoạn video của Randall.
— Mọi thứ về anh và Uyển My, anh đã kể cho Quỳnh nghe rồi đúng không?
— Vâng, em nghĩ vậy.
— Bây giờ sẽ là diễn biến mới, vì Randall, người yêu cũ của Uyển My, đã nhắn tin nói chuyện và gửi hẳn đoạn video cho anh.
— Anh ấy nói gì vậy anh?
— Thật ra, anh chưa xem hết, vì cũng hơi… lo lắng…
— Vậy anh cứ xem hết đi, rồi kể cho em sau cũng được.
Tôi nắm lấy tay Quỳnh, thủ thỉ:
— Thật ra thì… anh muốn hai đứa mình cùng xem…
— Em?
— Ừm… anh nghĩ mình không đủ can đảm xem hết đoạn phim này một mình, và anh sợ hiểu sai ý của Randall, có gì thì Quỳnh… giúp anh…
Quỳnh ngẩn người vài giây. Em không thích xen vào chuyện tình cảm của tôi và Uyển My, nhưng vẫn cố gắng đưa ra lời khuyên đúng đắn nhất.
— Em không muốn xen vào chuyện giữa anh với chị My, nhưng em sẽ cố gắng cho anh lời khuyên đúng đắn nhất mà em nghĩ, hi.
— Cảm ơn Quỳnh!
— Lại nói cảm ơn rồi đó! – Quỳnh bĩu môi
— Rồi, không cảm ơn nữa, xem hen?
— Dạ.
Tôi chẳng rõ tại sao mình lại rủ Quỳnh xem cùng đoạn video, nhưng quả thực đó là một trong những quyết định sai lầm nhất đời tôi, vì từ lúc đó, mối quan hệ giữa tôi, Quỳnh và Uyển My đã bước sang trang đầy hiểu lầm và đau đớn.
“Tôi vẫn luôn yêu My, yêu điên cuồng và say đắm. Tôi không thể quên được hình bóng của cô ấy trong cuộc đời mình, dù rằng đối với tôi, My vẫn luôn xa vời, gần ngay trước mắt nhưng tôi chẳng thể thấu hiểu hết suy nghĩ của cô ấy.
Sau khi My trở về Việt Nam, tôi như quên mất mình là ai, quên cả cách sống bình thường. Tôi lao đầu vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, rượu bia, quán bar, vũ trường, chất kích thích, trai gái… Tôi cố gắng làm tất cả để quên đi hình bóng của My, nhưng chẳng thể, không thể, Phong à.
Tôi chẳng nhớ rõ từ khi nào, tôi từ một người lịch thiệp, chăm chỉ, giỏi giang, trở thành thằng nát rượu, lúc nào cũng say xỉn, chẳng biết tương lai sắp tới sẽ ra sao. Tôi bị công ty đuổi việc, cuộc sống ngày càng tồi tệ, gia đình chẳng thể giúp tôi thay đổi. Chẳng những tinh thần suy sụp, sức khỏe tôi cũng xuống dốc không phanh.
Trong những ngày đau khổ đó, tôi vẫn cố gắng… làm phiền My mọi lúc, mọi nơi. Tôi gọi cho cô ấy liên tục, và thật trớ trêu, My chưa bao giờ từ chối cuộc gọi của tôi. Cô ấy lo lắng và động viên tôi nhiều, nhưng điều tôi mong muốn duy nhất lúc đó chỉ là My, tôi muốn cô ấy trở về Mỹ và ở bên tôi như trước… Nhưng rồi tôi biết điều đó chẳng thể xảy ra, vì cô ấy đã kể cho tôi nghe về cậu, Phong à. Tôi không biết cậu có gì hơn tôi, nhưng Uyển My luôn kể về cậu bằng giọng tự hào và hạnh phúc, khẳng định rằng mối quan hệ của chúng tôi chỉ như bạn thân thiết, và có lẽ chúng tôi đã ngộ nhận tình cảm của nhau, rằng đó không phải là tình yêu…
Nghe đến đó, tôi càng thêm đau đớn, làm sao một cô gái đã bên cạnh tôi suốt ngần ấy năm lại có thể nói rằng chúng tôi không phải là người yêu của nhau? Nếu không yêu cô ấy, việc gì tôi phải hy sinh bản thân mình để chăm lo mọi thứ cho cô ấy như thế? Sự an ủi đó chẳng khiến tôi tốt lên mà càng ngày càng tệ đi. Tôi tiếp tục đày đọa bản thân thậm tệ, thậm chí có lúc thử tự sát, quay clip gửi cho My…
Ngày hôm đó, nếu không phải vì My liên tục gọi điện báo cho gia đình tôi, có lẽ giờ tôi đã chẳng còn sống trên cõi đời này nữa. Thật là một sai lầm…”
Những chia sẻ đầy căm phẫn nhưng xen lẫn hối lỗi của Randall khiến tôi và Quỳnh như nhập tâm vào câu chuyện. Rõ ràng, đó không phải là lời bịa đặt, vì người kể đã gửi gắm tất cả xúc cảm mãnh liệt nhất vào đó. Tôi hiểu nỗi đau của Randall, nhưng chẳng thể không vui sướng khi biết Uyển My đã chọn tôi chứ không phải anh ta—người đã bên cạnh nàng suốt nhiều năm. Thế nhưng, mọi chuyện chẳng đơn giản như tôi nghĩ.
“Lần này thì My thực sự để tâm đến chuyện đó, và cô ấy đã dành rất nhiều thời gian để an ủi tôi, khuyên nhủ tôi về một tương lai tươi sáng hơn, rằng tôi là một người đàn ông mạnh mẽ, thu hút, rồi tôi sẽ tìm được người con gái tốt hơn cô ấy. Haha, thật nực cười, làm gì có cô gái nào hoàn hảo như Uyển My chứ? Cậu đồng ý không, Phong?
Nhưng sự quan tâm của Uyển My dường như đã có tác dụng. Tôi chưa thể bỏ được thói uống rượu, nhưng nhận ra cách làm của mình là sai, nên suy nghĩ nhiều hơn, quan tâm gia đình hơn. Tôi biết mình sai rất nhiều, việc tự hủy hoại bản thân chưa bao giờ là cách níu kéo mối quan hệ. Nhưng mọi thứ đã đi quá xa, và tôi đã nhận quả báo…
Tôi đi khám sức khỏe, bác sĩ nói với tôi rằng… tôi đang bị… ung thư gan… giai đoạn cuối, đã di căn… tôi có lẽ chỉ sống được 2-3 năm nữa…”
Một tia sét đánh ngang trong đầu tôi khi Randall thú nhận điều đó. Tôi như thấu hiểu mọi chuyện:
“Có lẽ cậu vẫn thắc mắc lý do Uyển My quyết định trở lại Mỹ, phải không? Và ngay khi tôi kể đến đoạn này, chắc cậu đã đoán ra phần nào, vì Uyển My vẫn thường khen cậu thông minh hơn cô ấy mà, nhỉ?
Tôi thành thật xin lỗi cậu, Phong à, vì tất cả những gì tôi đã làm, nó không chỉ ảnh hưởng đến tôi, gia đình tôi, mà còn phá nát hạnh phúc của cậu với Uyển My. Tôi biết hai người chỉ vừa mới bên nhau không lâu trước khi My quyết định rời Việt Nam. Đúng, lần này, cô ấy trở lại đây vì… tôi.
Ngay khi nhận kết luận của bác sĩ, tôi hoảng loạn cực độ, gào khóc suốt mấy ngày. Tôi tự hỏi, chẳng biết tôi đã làm gì sai mà ông trời đối xử tàn nhẫn như thế, tôi vẫn còn tương lai tươi sáng phía trước, mục tiêu phấn đấu là Uyển My. Thế nhưng, tôi cay đắng nhận ra rằng, kết cục này chính là cái giá tôi phải trả khi xem thường mạng sống và chà đạp tình cảm, lời khuyên ngăn của mọi người. Tôi thực sự đau khổ, tuyệt vọng…”
Tôi phải dừng video lại, không phải để suy nghĩ, mà để… thở. Lúc này, tim tôi đập nhanh đến mức cơ thể rung lên bần bật. Tôi thở hồng hộc, trong khi Quỳnh tỏ ra vô cùng lo lắng.
— Anh có sao không? Em gọi bác sĩ cho anh nhé?
— Không… không sao đâu, anh hơi bất ngờ thôi. Cho anh xin ngụm nước, nước lọc ấy!
Quỳnh hớt hải chạy đi lấy nước cho tôi, mặt lo lắng đến tội nghiệp. Tôi không biết kiếp trước mình đã lập đại công gì, giờ khi đau ốm, lại có Quỳnh bên cạnh chăm sóc, tôi nợ em quá nhiều.
— Anh uống từ từ thôi, cẩn thận sặc.
Ngụm nước của Quỳnh như cứu rỗi tôi, nhịp tim dần ổn định. Lần này, tôi cảm thấy mình như gánh nặng cho mọi người—ngày bé là ba mẹ, giờ là Uyển My, và ngay lúc này là Quỳnh. Mọi người dường như đều phải gánh chịu hậu quả từ những thứ tôi gây ra, dù tôi vẫn luôn nói không muốn làm phiền ai.
— Anh sao rồi?
— Chắc là ổn rồi, Quỳnh đừng lo.
— Có ổn thật không, em sợ quá! – Quỳnh mếu máo như muốn khóc
Tôi mỉm cười trấn an, lấy tay áp lên má Quỳnh:
— Không có sao, anh bình thường rồi, cảm ơn Quỳnh, anh lại nợ em nữa rồi!
— Anh… đừng có… nói như vậy nữa… - Quỳnh đỏ mặt, cúi đầu nhìn xuống
— Xem tiếp nhé?
— Nhưng mà… có được không, hay là mình để bữa khác, khi nào anh khỏe lại…
— Không sao, anh không sao thật mà, ban nãy chỉ hơi sốc thôi, giờ anh ổn định rồi, xem hen?
— Dạ…
Quỳnh vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng. Những tiết lộ của Randall quả nhiên quá sức chịu đựng với tôi, và dường như vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc.
“Bác sĩ nói với tôi rằng, nếu may mắn, tôi có thể sống thêm được lâu nữa với điều kiện phải luôn suy nghĩ tích cực, không bỏ cuộc trước mọi tình huống. Ngay khi nghe đến câu đó, tôi nghĩ ngay đến Uyển My, gọi điện cho cô ấy kể tất cả. Ban đầu, My hoàn toàn không đồng ý, dù cô ấy nói sẽ sắp xếp thời gian sang Mỹ thăm tôi, vì lần này cô ấy đã quyết định toàn tâm toàn ý ở lại Việt Nam, vì cậu đó, Phong à.
Tôi đau khổ thêm, tiếp tục bỏ bê sự can ngăn của mọi người, suy sụp không thể cứu vớt. Cuộc đời tôi những ngày đó chẳng khác nào địa ngục. Cứ tỉnh dậy mỗi buổi sáng, tôi lại nghĩ về ngày mình không còn sống trên cõi đời này, chẳng bao giờ được nhìn thấy Uyển My nữa, tôi thực sự rất buồn, rất đau.
Vì thấy tôi tội nghiệp, mẹ tôi gọi điện năn nỉ Uyển My nhiều lần, dù cô ấy vẫn luôn từ chối, nhưng tôi nhận thấy trong giọng nói của My có sự băn khoăn. Rồi tôi quyết định cầu xin cô ấy một ân huệ cuối cùng: tôi chỉ còn sống được không lâu nữa, vậy nên cầu xin My hãy trở về Mỹ ở bên tôi trong vòng 2 năm, không cần biết tôi sống chết thế nào, sau 2 năm đó, tôi tình nguyện để My quay lại Việt Nam với cậu, không chút oán trách…”
Đến đây, Quỳnh đã chủ động nắm chặt tay tôi, trao cho tôi ánh nhìn đầy thương cảm. Rồi chuyện diễn ra như thế:
“Và sau vài tuần suy nghĩ, My đã đồng ý, cô ấy chuyển về Mỹ ở thường xuyên hơn, nhưng điều kiện là tôi không nói điều này, cũng không công khai với bất cứ ai. Tất nhiên, ở vị trí của tôi lúc đó, chỉ cần Uyển My bên cạnh, tôi chẳng thiết tha điều gì khác. Lúc đó, tôi hạnh phúc lắm, vì dù thế nào đi chăng nữa, những ngày cuối cùng bên cạnh My, tôi đã mãn nguyện rồi…
Và mọi chuyện diễn ra như cậu đã biết. Uyển My sang Mỹ, làm việc cho công ty người quen nào đó, cứ cuối tuần lại lái xe sang nhà tôi chăm sóc. Một cảm giác tôi chẳng bao giờ quên được. Tôi biết nói ra sẽ khiến cậu khó chịu, nhưng tôi chỉ muốn giải thích rõ mọi chuyện rằng, Uyển My là cô gái tốt, rất tốt. Cô ấy sẵn sàng hy sinh quãng thời gian hạnh phúc của mình để chăm sóc tôi, dù đối với cô ấy, tôi chỉ là người bạn thân rất thân mà thôi.
Có My ở bên, tâm trạng tôi chẳng bao giờ buồn nổi, vì lúc nào mở mắt ra, tôi lại được nhìn thấy cô ấy trước mặt, tỉ mẩn làm việc bên giường tôi, điều đó an ủi tôi rất nhiều…”
Randall ngưng lại, thở dài, ngồi im vài chục giây, mặt cúi gằm xuống. Tôi biết cảm xúc của anh ta là thật, và dường như anh ta đã cảm giác được điều gì đó không hay xảy ra, có liên quan trực tiếp đến tôi.
“Thế nhưng rồi, mọi chuyện lại ngày càng xấu đi, căn bệnh của tôi thậm chí chẳng có chút tiến triển, mà còn tệ thêm. Về việc này, tôi đã chủ động không tiết lộ cho Uyển My, nhưng cô ấy vẫn đoán ra được qua sự thay đổi ngoại hình và sức khỏe của tôi. My quyết định chuyển đến ở gần nhà tôi để tiện thăm nom, thuê căn hộ đối diện, gần như luôn có mặt ở nhà tôi, bên cạnh tôi, chăm sóc tôi giúp ba mẹ tôi khi họ đi làm.
Mặc dù không nói ra, tôi biết My đang rất buồn khổ, vì bên cạnh cô ấy là người bạn thân tiều tụy sắp lìa xa khỏi thế gian, còn ở quê nhà xa xôi, có người đang chờ cô ấy trở về. Tôi nhiều lần hỏi thăm cô ấy về cậu, tại sao từ khi chuyển về gần đây, cô ấy không liên lạc với cậu nữa, nhưng cô ấy chỉ cười cho qua, nói rằng chưa bao giờ để cậu biết lý do cô ấy trở lại Mỹ lần nữa. Lúc đó, tôi cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ hỏi cho có chuyện để My không nghĩ xấu cho tôi.
Tôi biết hành động của mình là ích kỷ, nhỏ nhen. Tôi đã vô tâm chen chân vào chuyện tình yêu của hai người, và giờ phải trả giá cho sự hời hợt, nhẫn tâm đó. Tôi đã thấy nhiều lần Uyển My ngồi khóc một mình, có lẽ cô ấy đau khổ và dằn vặt lắm, vì một bên là tôi, một bên là cậu. Tôi biết mình chẳng có tư cách gì để so sánh với cậu lúc này, nhưng có lẽ My thương tôi vì tôi là người đã yêu thương cô ấy suốt quãng thời gian bên nhau, như sự đáp lễ.
Dần dần, tôi nhận ra mình đã sai lầm hoàn toàn. Có lẽ, khi cuộc sống đã bắt hai chúng tôi đi hai ngã rẽ khác nhau, tôi không nên cố chấp nối hai đoạn đường đó lại một lần nữa. Giá như tôi cứ yên bình sống nốt quãng đời còn lại thì tốt hơn, vì giờ không chỉ tôi cảm thấy khó khăn, Uyển My đau khổ như vậy, mà tôi nghĩ cậu cũng đang hận cô ấy rất nhiều, đúng không Phong?
Tôi biết những lời này chẳng thể giúp cậu bớt buồn đau, nhưng thâm tâm tôi vẫn thúc ép phải nói ra, vì tôi cảm thấy mình đã trở thành tên xấu xa khi quyết định khuấy động tình yêu đẹp của hai người. Tôi nợ Uyển My sự quan tâm, chăm sóc, và tôi nợ cậu một lời xin lỗi chân thành nhất. Tôi biết nếu không chủ động liên hệ với cậu thì cậu cũng chẳng bao giờ biết sự thật, và người bị cậu oán trách chẳng phải tôi, mà sẽ là My…
Ngày hôm nay, khi quyết định gửi đoạn video này cho cậu, tôi biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, và tôi không muốn khi nhắm mắt xuôi tay, lại phải tiếc nuối, ân hận vì những điều mình đã làm. Tôi muốn xin lỗi cậu, xin lỗi Uyển My rất nhiều. Tôi đã yêu cầu My trở về Việt Nam, nhưng cô ấy chẳng nỡ bỏ mặc tôi ở giai đoạn hiểm nghèo. Tôi không chắc mình còn nhìn thấy ngày mai được bao nhiêu lần nữa, nhưng hy vọng rằng, sau ngày hôm nay, cậu sẽ hiểu hơn về nguyên nhân sâu xa của chuyện này, rằng My chưa bao giờ muốn bỏ rơi cậu, tất cả chỉ vì tôi đã nhỏ nhen như thế…
Hy vọng rằng, sau này, hai người có thể ở bên nhau dài lâu, mãi mãi hạnh phúc và không bao giờ lìa xa. Tôi xin chúc hai người những điều tốt đẹp nhất, và thứ lỗi cho tôi. Chào cậu và xin lỗi cậu một lần nữa, Phong.”
Khi màn hình tối sầm lại, những giọt nước mắt tôi lăn dài trên gò má. Tôi không khóc vì thương cảm Randall, mà khóc vì nhận ra sự thật phũ phàng: suốt gần một năm qua, tất cả những gì Uyển My làm, tất cả kế hoạch nàng vẽ ra, tất cả con người nàng làm tổn hại, chỉ để che giấu bí mật khủng khiếp của cá nhân nàng—nàng đã quyết định bỏ rơi tôi để chăm sóc người yêu cũ đang lâm trọng bệnh. Tôi chẳng đủ vị tha để hài lòng với quyết định đó, vì nàng biết tôi cũng đang rất cần nàng. Tôi chẳng rõ nếu đổi lại tôi là Uyển My, liệu tôi có bỏ rơi người yêu cũ để đến bên tôi. Có thể có, có thể không, vì tôi là kẻ luôn nghĩ cho người khác, tôi sẽ dễ dàng đưa ra quyết định sai lầm, và rồi tiểu thư thích kiểm soát bên cạnh sẽ dập tắt hết ý định viển vông đó, vì đơn giản, nàng không thích, và tôi chẳng phải là nàng, thế thì tôi chẳng có quyền nói thích hay không.
Bên cạnh tôi, Quỳnh ôm lấy tôi, tựa đầu tôi lên vai em để vỗ về, cho những giọt nước mắt của tôi thoải mái trút xuống. Lần đầu tiên, tôi rơi lệ trước mặt một cô gái khác ngoài Uyển My, phá bỏ mọi luật lệ, sĩ diện, tôn nghiêm của một thằng đàn ông, mặc sức cho những giọt lệ buồn tuôn rơi không điểm kết trên vai người con gái đó. Đắng cay thay, người đó chẳng phải tiểu thư Uyển My xinh đẹp kiều diễm, mà lại là cô bạn thời thơ ấu đáng yêu, hiểu chuyện của tôi. Tôi cứ rấm rức khóc mãi trên vai Quỳnh, để được em xoa nhẹ lên tóc, vỗ về tôi một cách chân tình. Quỳnh chẳng nói gì, lẳng lặng ngồi bên tôi, cho tôi chỗ dựa cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, kéo tôi trở lại khi tâm trạng tưởng chừng như đã chìm hẳn xuống hố sâu tuyệt vọng. Quỳnh có thể không hoạt bát, thông minh như Uyển My, nhưng em có sự cảm thông sâu sắc và niềm quan tâm tuyệt đối dành cho tôi, và có lẽ đó chính là điều tôi cần nhất cho cuộc đời mình sau này, chứ chẳng phải những kế hoạch nhức đầu, toan tính chẳng thể ngủ yên.
Cứ mỗi lần tôi và Uyển My có chuyện, dường như ông trời lại cảm ứng đổ cơn mưa nặng hạt, và hôm nay cũng chẳng phải ngoại lệ, chỉ khác rằng, bên cạnh tôi giờ không phải là cô gái vẫn thường xuyên nằm gọn trong lòng tôi mỗi đêm mưa, mà là cô bé nhà bên xinh xắn, hiền dịu đã bất ngờ xuất hiện để cứu vớt cuộc đời tôi khỏi những chuỗi ngày tăm tối, hẩm hiu nhất.
Những cơn mưa chẳng thể xóa nhòa nỗi đau buồn trong tôi, nhưng giữa bầu không khí mát mẻ, dịu êm, tôi dường như đã thấu hiểu, thông suốt hơn rất nhiều điều: trên đời này, không phải thứ mình mong muốn đều sẽ là của mình, và dù có cố chấp nắm lấy, sự không phù hợp cuối cùng cũng sẽ khiến những thứ đó rời xa tầm tay mình.
Uyển My có thể là cô gái xinh đẹp, giỏi giang nhất trên đời, nhưng cô gái ấy dường như sẽ chẳng bao giờ là của tôi, vì trong trái tim cô ấy, tôi đã chẳng còn là tất cả rồi, phải không, Uyển My ơi?