122. Chương 122: Đau lòng trước cơn mưa

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 122: Đau lòng trước cơn mưa

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cơn mưa trời lại sáng, có lẽ đây là câu nói quen thuộc nhất để an ủi nhau trong cuộc đời. Tôi dám chắc rằng không dưới chục lần, bạn đã nghe người bên cạnh nói thế để giúp mình tạm quên đi phiền muộn hay vượt qua mất mát. Dù ai cũng biết lý do của câu nói đó, nhưng khi đang chìm trong đau khổ, ai cũng muốn nghe nó, vì nó chẳng sai chút nào. Những tổn thương, tủi nhục rồi sẽ qua đi, dù bạn có cố chấp đến đâu, ngày mai vẫn sẽ là một ngày mới không thể phủ nhận, và bạn không thể mãi chìm trong vực thẳm tuyệt vọng, dù câu chuyện mình trải qua có kinh hoàng đến đâu.
Bản thân tôi vốn là kẻ kém may mắn, ít nhất là khi nhìn lại những chuyện đã xảy ra. Tôi thường xuyên gặp phải những tình cảnh vừa buồn cười vừa đáng thương, và dù có cố gắng lạc quan, những vết thương lòng vẫn cứ hằn sâu, ngày càng rạn nứt thêm, đến một lúc nào đó, trái tim tôi vỡ vụn không còn nhìn thấy ánh sáng bình minh nữa.
Đêm nay, nỗi đau của tôi dường như đã bước lên một nấc thang mới, một nấc thang chẳng ai muốn trải qua dù chỉ một lần. Tôi từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống đất, không, xuyên qua mặt đất dày cộm rồi chui xuống địa ngục. Chẳng biết từ bao giờ mọi thứ đã thay đổi chóng mặt và khủng khiếp như thế. Tôi từng tự hào vì có một cô bạn gái xinh đẹp, thông minh tuyệt trần, nhưng giờ đây, niềm tin vào mọi thứ đã tan biến, và đến hôm nay, ngay cả niềm tin vào cô ấy cũng đã bay đi, để lại trong tôi một trái tim thổn thức và những nỗi niềm chẳng thể giãi bày cùng ai.
Tôi đã cố gắng bỏ qua mọi chi tiết nhỏ nhặt, chỉ hy vọng rằng cô ấy chẳng bao giờ đối xử với tôi như vậy, rằng cô ấy sẽ không lừa dối hay phản bội tôi, và rằng cô ấy chẳng đời nào dùng mọi người xung quanh, cùng những kế hoạch hoàn hảo của mình để biến tôi thành kẻ ngốc bị dắt mũi. Đến giờ, tôi mới hiểu ra lời của Hải ngựa cách đây mấy hôm: tôi thật sự rất ngu, rất ngu, và đúng là nếu không may mắn được cô ấy để mắt, tôi chẳng bao giờ có cơ hội bước chân vào gia đình họ, ngay cả 10 kiếp sau cũng chẳng mơ nổi việc lấy nàng làm vợ.
Chẳng biết tôi đã làm gì sai mà phải chịu đựng những nỗi đau tàn nhẫn như vậy, trái tim tôi như vỡ thành trăm mảnh, tâm hồn trống rỗng, thể xác tê dại, trí não mù mịt. Tôi hoàn toàn gục ngã, không thể mở mắt bước tiếp, nếu như bên cạnh tôi không xuất hiện một ân nhân, người đó chính là Quỳnh, bạn gái thuở thơ ấu.
Quỳnh bước đến bên tôi thật nhẹ nhàng, bẽn lẽn, như thể gần 20 năm sau, em vẫn trở về bên tôi. Quỳnh không thể so với Uyển My về nhiều mặt, nhưng về sự quan tâm và yêu thương, Quỳnh chẳng thua kém chút nào. Và khác với cô tiểu thư kiêu kỳ kia, Quỳnh sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi như Uyển My đã làm. Nếu phải chịu khổ đau, tôi nghĩ Quỳnh sẽ sẵn lòng đứng ra nhận lấy, vì em quan tâm tôi rất nhiều, và tôi biết ơn điều đó.
Suốt đêm, Quỳnh nhẹ nhàng vỗ về, an ủi tôi bằng tất cả những gì em biết. Em kể cho tôi nghe những chuyện ngày nhỏ của hai đứa mà tôi đã quên. Quỳnh thổ lộ tình cảm của em dành cho tôi, dù đã có chút thay đổi sau bao năm xa cách:
- "Hồi xưa, anh bảo vệ em như vậy, nên em đã nghĩ rằng, anh… thích em đó!"
- "Thật à?" – Tôi cười trừ nhìn Quỳnh đang say sưa kể chuyện.
- "Thật, em đã nghĩ như vậy, mãi cho đến khi…"
- "Khi nào?"
- "Khi anh cầm mảnh giấy của bạn nào tỏ tình với anh đưa cho em xem. Đến lúc đó, em mới biết, anh chẳng thích em, anh chỉ rất… ngốc thôi."
- "Ơ kìa… anh ngốc hồi nào?"
- "Hồi đó chứ hồi nào, hì, giờ đỡ hơn rồi."
- "Chứ em có… có thích anh không?"
Quỳnh ngập ngừng giây lát trước câu hỏi quá đỗi sỗ sàng của tôi, nhưng cũng chẳng sao, người đang trong trạng thái thất tình như tôi thường có những biểu hiện quá đà mà chẳng nhận ra:
- "Không! Em không thích anh, vì anh thích em mà!"
- "Là… là sao?"
- "Thì em nghĩ anh thích em, nên em sẽ… không thèm thích anh, vậy thôi, pleu!"
Quỳnh thè lưỡi trêu ngươi, khiến tôi phì cười, quên bẵng đi nỗi buồn trong giây lát:
- "Tào lao thật, mắc gì anh thích em thì em không thích anh?"
- "Thì ngày xưa em biết là em… xinh đẹp, nên em đã đặt ra quy tắc riêng cho mình?"
- "Hờ, thấy ghê chưa? Quy tắc gì?"
- "Thì nếu mà ai thích em, thì em sẽ không thích lại, chỉ có ai ngó lơ em, thì em mới thích thôi."
- "Vậy đó hả? Rồi có ai ngó lơ Quỳnh chưa?" – Tôi bỗng thấy vui vẻ chút ít.
- "Có! Dĩ nhiên rồi, mở mắt ra là có ngay!" – Quỳnh hừ mũi quả quyết.
- "Ai?"
- "Anh! Chính là anh đó chứ ai, sao anh ngốc thế?"
Quỳnh tranh thủ đưa tay cốc lên trán tôi một cái đau điếng. Thiệt là hết đường nói, tôi cốc em có mấy cái mà vẫn nhớ hận đến tận hôm nay:
- "Ai da, đau, mắc gì anh?"
- "Anh ngốc thật, em vừa kể gì, anh không nhớ hả?"
- "Kể gì?"
- "Em tưởng anh thích em, nên em không thèm, nhưng mà thật ra anh đâu có đâu, anh còn đem thư tỏ tình của người khác tới hỏi em, thế thì chẳng ngó lơ em là gì, hứ!"
- "Vậy… vậy à? Thế thì Quỳnh… có thích anh sau đó không?"
- "Không!"
Quỳnh hếch mặt lên trời khẳng định, kèm theo cái lắc đầu nguây nguẩy. Dù tôi đã đoán trước câu trả lời, tôi vẫn không khỏi thất vọng, mặt tôi trở về trạng thái buồn bã ban đầu, cho đến khi:
- "Ngày xưa thì không, nhưng bây giờ thì… có!"
Câu trả lời lấp lửng của Quỳnh khiến tôi ngạc nhiên. Tôi biết em có cảm tình đặc biệt với mình, nhưng không thể đoán định liệu Quỳnh có thực sự yêu tôi như nam nữ hay chỉ là tình chị em. Câu trả lời của em khiến tôi hồi hộp:
- "Hì hì, đỏ mặt rồi kia!" – Quỳnh đưa tay nhéo má tôi một cái đau điếng.
- "Em… đang đùa phải không?"
- "Em không đùa, em chỉ nói… chưa đầy đủ thôi!" – Quỳnh nhìn thẳng vào mắt tôi, nắm chặt tay tôi.
- "…"
- "Từ nhỏ đến giờ, người đàn ông duy nhất luôn quan tâm, yêu thương và bảo vệ em hết lòng, ngoài anh ra không có ai khác, kể cả ba em, vì ông ấy đã chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của em mà ngang nhiên ngoại tình với người khác…"
- "…"
- "Sẽ thật sai trái nếu em tiếp tục giấu giếm tình cảm của mình đối với anh, vì em đã bỏ lỡ nó một lần rồi, và khi ấy, em ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm lại nữa, cho đến hôm nay…"
- "…"
- "Em không biết là anh có yêu thương em như cách em đang dành cho anh hay không, nhưng em vẫn muốn thú nhận những suy nghĩ trong đầu mình, vì em tin chắc rằng sẽ không bao giờ có cơ hội để em nói ra điều này một lần nữa…"
- "…"
Quỳnh tựa đầu vào người tôi, dụi mái tóc lên trái tim đang run lên từng hồi của tôi:
- "Em biết việc em nói ra điều này vào lúc này là không đúng, và em cũng không mong anh đáp lại tình cảm của em, vì anh vẫn còn chị My, nhưng em không sao che giấu lòng mình thêm được nữa…"
- "…"
- "Ngày hôm nay em nói ra điều này, em không hy vọng anh sẽ đồng ý hay đáp trả lại tình cảm của em, chỉ là em muốn nói ra hết tâm tư của mình, vậy thôi. Nếu như anh không thích thì cũng không sao hết, em vẫn là bé Quỳnh của anh, vẫn mãi mãi yêu thương và bên cạnh anh như cách em vẫn làm ngày còn bé, anh hen?"
- "Anh… anh…"
- "Hì, anh không cần nói gì đâu, em cũng không có đủ can đảm để nghe, em chỉ muốn nói cho anh biết vậy thôi, và em sẽ chờ đợi thời gian trả lời câu hỏi của em. Em không có quyền xen vào chuyện giữa anh và chị Uyển My, và em cũng chưa bao giờ có ý định lợi dụng thời điểm nhạy cảm này để phá rối hai người, nhưng em không thể kìm nén lâu hơn được nữa, em thực sự rất rất hạnh phúc khi nói được điều này cho anh nghe…"
- "Bây giờ đã khuya rồi, anh nghỉ ngơi đi, em dọn dẹp một chút rồi ngủ sau, nhen?"
Quỳnh mỉm cười nhìn tôi, nụ cười buồn vương phảng phất, khiến tôi không cảm thấy dễ chịu chút nào, vì trong đầu tôi, vấn đề đã không còn đơn giản, nó đã nhân đôi khi đích thân Quỳnh xác nhận tình cảm của em:
- "Ừ… vậy anh ngủ trước, Quỳnh ngủ sớm đi, em mệt rồi đó!"
- "Dạ, hì, em không sao."
Thật lòng tôi không phải kẻ xấu xa, không thích hành hạ Quỳnh, nhưng ngay thời điểm này, tôi không biết phải đối mặt với em như thế nào, không biết phải nói gì để em không phật lòng, vì tôi đang rối như tơ vò, chẳng thể thoát khỏi mê cung cảm xúc.
Tôi yêu Uyển My, điều đó không thể chối cãi, nhưng làm sao tôi có thể nhẫn tâm từ chối những gì Quỳnh đã dành cho tôi, cô gái mà tôi đã vô thức che chở suốt gần 20 năm.
Cơn đau đầu hành hạ tôi suốt đêm dài, và ngay cả khi Quỳnh đã ngủ thiếp đi, tôi chẳng dám nhìn em quá lâu, vì cảm xúc trong tôi bây giờ là một mớ hỗn độn không thể giải quyết.
Ôi trời ơi, xin hãy nói cho tôi biết, tôi phải làm sao bây giờ?
Sáng hôm nay trời ảm đạm. Bầu trời xám xịt đầy mây, từng giọt mưa nặng hạt rơi xuống mặt đường, vỡ tan như thủy tinh lạnh lẽo. Qua lớp kính cửa sổ phủ mờ hơi nước, tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài, lắng nghe tiếng mưa tí tách giữa buổi bình minh. Đẹp nhưng buồn.
Tôi nhớ Uyển My, nhớ đến nao lòng. Nàng giờ ở rất xa, cách tôi nửa vòng trái đất, chẳng có chút liên hệ nào. Nàng không thể cùng tôi đón buổi sáng mưa lãng mạn như ngày xưa, khi hai đứa cùng trú dưới trạm xe bus quen thuộc, tay nhỏ nhắn của Uyển My níu lấy tay tôi, nụ cười rạng rỡ dù tóc áo đã ướt đẫm. Những ký ức xa xôi ấy bỗng trở thành vết cắt âm ỉ trong lòng tôi.
Hít một hơi thật sâu, tôi ngồi xuống đầu giường, ngắm nhìn Quỳnh vẫn đang say ngủ. Mái tóc em xõa nhẹ trên gối, hàng mi rung động như đang đắm chìm trong giấc mộng. Em luôn ở đây, lo lắng cho tôi, dù tôi chẳng thể trao cho Quỳnh vị trí trong tim như Uyển My. Nhìn em ngủ yên bình giữa cơn mưa xám xịt, tôi thấy lòng mình nặng trĩu. Một người tôi thương ở phương xa, bận rộn bên cạnh người yêu cũ, dù người đó có lẽ sẽ chẳng là mối lo dài hạn. Và người thương tôi thật nhiều lại ở ngay bên cạnh, gần đến mức khiến tôi có lỗi vì chưa thể đáp lại tình cảm em gửi trao. Quỳnh đáng thương, tội nghiệp và nhỏ bé quá. Em nằm gọn trên chiếc giường xếp chẳng to lớn. Tôi cúi xuống đắp chăn cho em, chỉnh lại những lọn tóc che khuất khuôn mặt xinh xắn. Quỳnh thật đáng yêu, tôi chẳng biết nếu cứ tiếp tục như vậy, liệu tôi có xiêu lòng trước tình cảm em dành cho mình hay không. Nếu điều đó xảy ra, tôi và Uyển My sẽ đối mặt với nhau như thế nào, khi cả hai đều có lỗi lầm không thể dễ dàng thông cảm?
Ngoài kia, cơn mưa vẫn lạnh lùng rơi, không ngừng nghỉ. Mưa dội xuống mái hiên, len lỏi vào ngõ ngách, như những nỗi niềm chẳng thể nói thành lời trong trái tim tưởng đã vỡ vụn của tôi.
Hôm nay là ngày thứ 5 tôi ở viện, vết đau nhức đã dịu bớt phân nửa. Tôi không còn khó khăn khi rời khỏi giường. Giờ đây, tay chân tuy vẫn ê ẩm, nhưng đã có thể tự do làm bất cứ việc gì. Đủ thời gian để Quỳnh nghỉ ngơi sau những ngày dài chăm sóc tôi.
"Cốc, cốc, cốc"
Tiếng gõ cửa khiến tôi quay sang, nhận ra những bóng hình quen thuộc:
- "Vào đi mọi người!"
Tôi kéo cửa ra, đón nhận tình cảm quan tâm của bạn bè. Thằng Đức oang oang:
- "Ổn chưa mày, cái thằng chó, chọc ghẹo ai mà ăn đòn dữ vậy?"
- "Thằng bạn cũ của mày chứ ai!"
- "Bạn cũ nào?"
- "Cái thằng đợt trước mày hùa theo nó chơi tao chứ thằng nào!"
Đức ngẩn người, rồi cúi mặt:
- "Uầy, thằng Hải à? Nó về bao giờ? Mà sao nó lại đánh mày?"
- "Chuyện dài lắm, tao kể sau, nhưng nó đánh tao thì cũng chỉ có một nguyên nhân từ xưa đến giờ thôi!"
- "Vì Uyển My à?"
- "Ừm."
- "Má thằng này điên hay gì, Uyển My đã theo nó qua tận đó rồi còn về đây kiếm chuyện là sao?"
Tôi không trả lời, vì tôi biết dù nói gì, tụi nó cũng chẳng hiểu hết câu chuyện rối rắm của tôi và Uyển My. Hơn nữa, nói ra chỉ khiến tôi trở thành kẻ tội nghiệp trong mắt họ, và tôi chẳng muốn vậy:
- "Thằng đó ở đâu sư phụ, để con cho nó một trận, cái thằng ác độc!"
Tôi mỉm cười nhìn đệ tử cứng đầu. Nhỏ Ngân dạo này luyện Muay Thai khá, nghe Trí kể đã đáng khá ngang kèo, đúng là thầy nào trò nấy:
- "Thôi đi cô, nó có hội đông lắm, chưa chết là may!"
- "Đừng có nói tầm bậy đi, cái ông này!"
- "Ông nào? Dám gọi sư phụ ông này ông kia, tin ăn đòn không?"
- "Không tin!"
- "Cái con nhỏ này! Dạo này thấy thân dữ lắm nhé?" – Tôi liếc nhỏ Ngân và Linh, hai đứa gần đây đi đâu cũng thấy có nhau.
- "Hihi, chẳng biết."
Sau khi giải quyết xong ba nhân vật... ruồi bu kiến đậu, tôi quay sang Ái Quyên:
- "Bé Quyên, sao rồi?"
- "Sao gì?
- "Thì… hai anh chị… hòa chưa?"
- "Xí, không thèm nhé, tôi không có hòa hoãn với ai hết."
- "Lì thật, nay không thấy đi chung là hiểu rồi."
- "Kệ tôi, ông lo cái thân ông đi kìa, nhìn có khác gì thương binh liệt sĩ không?"
- "Tại em đó!"
- "Mắc gì tại tôi?"
- "Tại em giận Trí lâu quá nên nó không thèm bảo vệ anh, chỉ lo bám theo em nên cứu không kịp chứ sao…"
- "Điên!"
Ái Quyên đánh tôi một cái đau điếng, khiến Quỳnh thức dậy:
- "Ơ… anh Phong, mọi người đây là?"
- "A… à, đây là bạn cùng lớp anh đó, thằng Đức nè, nhớ nó không?"
- "Đức, à, hì, em nhớ rồi, chào Đức hen!"
Quỳnh xinh đẹp hơn trước, thằng Đức không nhận ra, há hốc mồm:
- "Ai… ai vậy mày? Xinh thế!" – Đức lí nhí vào tai tôi.
- "Đoán xem!"
- "Mọi người ngồi chơi đi, để mình ra ngoài cho mọi người nói chuyện!"
Quỳnh mỉm cười, chỉnh trang chăn gối, mái tóc xõa dài. Cả Đức lẫn Linh đều không kiềm chế được, đứa nào đứa nấy say mê, cho đến khi:
- "Nhìn gì mà nhìn?"
- "Ơ… đâu có… có nhìn đâu?"
Thằng Linh xoa vai bối rối, đúng là đứng núi này trông núi nọ:
- "Bạn là… - Đức vẫn chưa đoán ra.
- "Hì, quên nhanh ghê, tui Quỳnh nè!"
- "Quỳnh… Quỳnh… hả? Quỳnh… cạnh nhà Phong hả?"
- "Ừm, tui đó, lâu không gặp, ông khỏe không?"
- "Ơ… khỏe, còn… bạn… à nhầm, còn Quỳnh…"
- "Tui khỏe, cảm ơn hen, thôi mọi người ngồi chơi, Quỳnh ra ngoài mua ít đồ. Em đi chút nhen anh, có gì nhớ gọi em!"
- "Ừ… anh biết rồi, không sao đâu. Đi cẩn thận!"
Vừa Quỳnh rời khỏi, cả đàn ong vỡ tổ, nhất là thằng Đức:
- "Má! Nhỏ Quỳnh nay nó đẹp dữ mày?"
- "Hồi xưa cũng đâu có xấu?"
- "Vãi cả hàng, giới thiệu cho tao đi, nó về Việt Nam hồi nào vậy?"
- "Cũng cả tháng rồi, mày hết yêu dì tao rồi à?"
- "Chị Hạnh… phản bội tao rồi, đừng nhắc đến nữa!"
- "Thằng điên, mày có bao giờ trong mắt xanh của bà ấy đâu mà đòi, nói không nghe!"
Dù cay cú, Đức vẫn xuống nước:
- "Kệ đi, nó có bạn trai chưa mày?"
- "Chưa, mày không có cửa đâu!"
- "Mắc gì không?"
- "Cái loại đứng núi này trông núi nọ, vài bữa là đổi mục thì không xứng với Quỳnh. Ngay cả khi Quỳnh thích mày thật, tao cũng… không đồng ý."
- "Mày là cái thá gì mà đòi ngăn cản?"
- "Tao… dĩ nhiên có vai trò quan trọng hơn mày rồi, không tin cứ hỏi Quỳnh là rõ, mày không hỏi tại sao Quỳnh ở đây chăm tao à?"
- "Ơ… đù… vãi… thằng chó… háo sắc… đa thê… mất dạy…"
Tôi được Ái Quyên kéo ra hành lang:
- "Gì vậy?"
- "Ông ra đây tôi nói!"
- "Gì… vụ gì?"
Ái Quyên dẫn tôi ra sảnh tầng, nơi có bàn ghế cho bệnh nhân nghỉ ngơi. Khung cảnh ảm đạm và lạnh lẽo:
- "Sao thế?"
- "Nhỏ đó là ai nữa vậy?"
- "Nhỏ nào mà nhỏ, bằng tuổi anh đấy!"
- "Vậy thì… chị đó là ai, sao lại ở chung phòng với ông?"
- "Thì… Quỳnh là bạn từ nhỏ của anh, anh bị vậy nên Quỳnh chăm sóc anh thôi, có gì đâu…"
Ái Quyên nheo mắt dò xét:
- "Ông làm như tôi là trẻ con không bằng, ánh mắt bà chị đó nhìn ông là tôi hiểu."
- "Hiểu gì?"
- "Tôi không chắc 100% nhưng phải đến 90% là bà chị đó khoái ông, bà ấy nhìn ông không chớp mắt, lại còn cười bẽn lẽn nữa chứ, eo ơi, nổi hết da gà…"
Tôi bật cười, nhưng Ái Quyên lại hỏi:
- "Cái con bé này, mà em hỏi làm gì?"
- "Hỏi làm gì à? Tôi lo cho cái tính mạng của ông thôi, chị tôi biết là ông chết liền!"
- "Chưa biết được – Tôi cười nhạt, chả liên quan gì đến tôi nữa."
- "Ông nói vậy là sao?"
- "Nhiều chuyện lắm, em có biết không?"
- "Biết vụ gì?"
- "Tuyết Mai với Uyển My ấy!"
- "2 người đó thì sao? Chả liên quan gì!"
- "Liên quan sao không, em có biết hai người đó có quan hệ gì không?"
Tôi khiến Ái Quyên khựng lại, cô bé dường như cũng là nạn nhân trong kế hoạch của Uyển My:
- "Quan hệ gì… Là sao, anh nói gì vậy?"
- "Tuyết Mai là…"
- "Là gì nói lẹ đi câu giờ hoài!"
- "Là chị gái ruột của Uyển My!"
- "HẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢ!!!!???????"
Tiếng la của Ái Quyên lớn đến mức tôi phải bịt miệng cô bé. Uyển My và Tuyết Mai là chị em ruột, điều đó sẽ khiến bất cứ ai cũng ngã ngửa:
- "Ông đừng có mà… tào lao nhé!"
- "Tào lao gì?"
- "Ông lừa tôi đúng không? Chị em kiểu gì hai người đó?"
- "Anh biết là khó tin, nhưng đó là sự thật, không tin thì em hỏi Uyển My mà xem!"
- "Được, để lát nữa tôi hỏi chị tôi, ông mà lừa tôi thì coi chừng!"
Có thể đây là chuyện bình thường, nhưng với tôi, bất cứ thứ gì liên quan đến Uyển My đều tác động vào trí não tôi:
- "Em nói sao? Lát nữa hỏi là sao? Em vẫn liên lạc với Uyển My à?"
- "Làm… làm gì có? Thì tôi tính để lát nữa về nhà hỏi thôi, liên lạc gì chứ?" – Ái Quyên lộ vẻ bối rối.
- "Hay thật đấy, tất cả mọi người đều liên lạc được với Uyển My, chỉ có mình anh là không…"
- "Không… không phải…"
Sự cay đắng trên gương mặt tôi khiến Ái Quyên xuống giọng:
- "Em nói anh cái này, anh đừng buồn!"
- "…"
- "Không phải chị My không muốn liên lạc với anh, mà chị ấy có nỗi khổ riêng…"
- "Nỗi khổ? Đúng rồi, mình Uyển My có nỗi khổ thôi, còn anh thì không…"
- "…"
- "Tất cả những gì Uyển My đang làm, và tất cả những gì mọi người giúp cô ấy che giấu, anh biết hết cả rồi, chỉ là anh muốn Uyển My phải giải thích mọi thứ rõ ràng cho anh nghe, vì anh không thể cam tâm được, em hiểu không?"
- "…"
- "Anh biết Uyển My luôn là một cô gái tốt, luôn quan tâm đến anh, lo lắng cho anh, anh cũng biết. Nhưng tất cả những gì Uyển My làm lần này, thực sự đã khiến mọi thứ đi quá xa, và anh chẳng thể chấp nhận nổi sự thật đó nữa…"
- "…"
- "Ngay cả việc Uyển My là em gái của Tuyết Mai, anh cũng không biết, em thấy không, họ còn bày trò diễn kịch trước mặt mọi người nữa, em thấy không, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ thấy, anh chẳng có nghĩa lý gì trong mắt Uyển My cả…"
- "Không phải như anh nghĩ đâu… chị My… sẽ sớm cho anh biết thôi…"
- "Em không cần nói đâu, anh tự hiểu câu chuyện rồi, và anh cũng nghe câu này nhiều rồi, chỉ là nếu em liên hệ được với Uyển My, nhờ em nói với cô ấy, rằng anh đang chờ đợi một câu trả lời từ chính cô ấy, và anh không đợi được lâu nữa đâu, vậy thôi!"
- "Ơ… không…"
Tôi quay đầu bỏ đi, để lại Ái Quyên ngơ ngác. Tôi chẳng biết thái độ vừa rồi là đúng hay sai, nhưng tôi không thể làm khác được, vì chỉ nghĩ đến Uyển My, nỗi đau và căm hờn lại dâng lên tột cùng. Tôi chẳng cần biết Uyển My lo lắng hay che giấu, cái cách nàng xem mọi người như quân tốt thí đã khiến tôi căm phẫn. Tương lai của tôi sẽ ra sao, tôi không biết, cũng không phải thần thánh mà có thể tiên đoán. Những lời của Tuyết Mai và Ái Quyên đều là thật, họ không chỉ an ủi tôi.
Cái ngày định mệnh ấy đến như đã hẹn, và trái tim tôi lại bùng cháy với căm hờn, khổ đau. Thôi thì đau một lần cho bõ, để tất cả sẽ lại nguyên vẹn, để những sự ích kỷ, nhỏ nhen, hờn ghen vô cớ sẽ mãi mãi bỏ lại phía sau như ký ức vụn vỡ.
Thôi thì, "mừng" em trở về, nàng tiểu thư kiêu kỳ của anh…
Đề xuất: [Hồi ký] Cấp 3, Anh và Em