138. Chương 138: Đứng ngoài cửa đêm khuya

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 138: Đứng ngoài cửa đêm khuya

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt gần một tuần sau đó, tôi không còn đủ can đảm để nói chuyện với Uyển My, cũng chẳng còn chút tự trọng nào để đứng trước mặt nàng nói lời xin lỗi sáo rỗng. Tôi biết những gì mình đã làm thật không đáng tha thứ—một kẻ yếu đuối, thiếu bản lĩnh trong những tình huống ngặt nghèo, rõ ràng không xứng đáng đứng bên cạnh một cô gái toàn vẹn như Uyển My. Tôi vẫn đến giảng đường, vẫn học tập, vẫn nghe thầy cô dặn dò, vẫn làm bài đầy đủ, nhưng chẳng còn tâm trí nào để quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Trong những ngày ấy, thi thoảng tôi vẫn lấy hết can đảm gọi điện cho Uyển My, nhưng nàng chẳng buồn nghe máy, thậm chí tất cả tin nhắn tôi gửi đều không được nàng đọc dù chỉ một lần. Một nửa trong tôi muốn bỏ qua tất cả, chạy đến tìm Uyển My, nhưng nửa còn lại trong thâm tâm lại ngăn cản điều đó. Dẫu lòng tôi vẫn nhớ thương nàng, nhưng cách hành xử của mình hôm đó thật quá tệ hại, bồng bột và thiếu suy nghĩ. Tôi chẳng biết sẽ phải giải thích điều gì khi đối diện với cô tiểu thư kiêu hãnh, mạnh mẽ ấy. Tôi chẳng thể nói rằng mình yêu nàng, nhưng cũng không thể bỏ mặc Quỳnh—vì Quỳnh là người tôi đã từng thương mến.
Từng giây trôi qua như chẳng đợi chờ, tôi không biết phải làm gì để Uyển My chịu lắng nghe những lời muốn nói—rất nhiều, rất nhiều. Nhưng rồi, tất cả những giằng xé trong lòng chẳng thể ngăn bước chân tôi quay về bên cạnh người con gái tôi thương.
Tối thứ sáu kể từ hôm ấy, lòng trĩu nặng nỗi nhớ, tôi bật tỉnh giữa đêm trong căn phòng trống vắng. Chẳng cần quan tâm mọi thứ diễn ra thế nào, chẳng thèm biết giờ khuya bao nhiêu, tôi phóng xe như điên giữa đêm, mặc cho từng cơn gió lạnh buốt cứa vào da thịt. Khi đến nhà Uyển My, căn nhà vẫn sáng đèn. Tôi có thể mở cửa bằng chiếc chìa khóa, nhưng lại chẳng đủ dũng khí để bước vào. Tôi nhìn qua khe tường, thấy Uyển My ngồi trầm ngâm trong phòng khách, một mình. Nàng không chỉ ngồi im lặng, mà thả hồn vào từng bản nhạc, từng tiếng đàn dịu êm. Uyển My từng nói với tôi rằng nàng thích nhất đàn tranh, nhưng hôm nay, nàng lại ngồi trước cây dương cầm trắng muốt và tinh khôi. Nàng hiếm khi chơi đàn trước mặt tôi, cho tôi nghe—chỉ có thể tận hưởng giọng ca trời phú của nàng thỉnh thoảng, thật hiếm hoi. Đêm khuya, có một thằng Phong đứng ngoài cửa, chìm đắm trong những nốt nhạc ngọt ngào nhưng xen lẫn nỗi buồn khó tả.
Sau vài giây nghe ngóng, tôi nhận ra Uyển My đang chơi bản *Ngôi nhà hoa hồng* của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung, do ca sĩ Bảo Thy – Quang Vinh trình bày. Bài hát gắn liền với tuổi thơ tôi, từng mê mẩn giai điệu ấy qua tựa game Audition huyền thoại. Tôi nghe bài hát đến thuộc lòng, nhưng đây là lần đầu tiên nghe nó dưới dạng bản piano không lời—mượt mà nhưng đầy nỗi niềm. Bài hát thể hiện tình cảm nồng nàn, sự gắn bó và hạnh phúc khôn nguôi khi bên người mình yêu, cùng nhau xây tổ ấm. Nó còn mang thông điệp về tình yêu bền chặt, vượt qua thử thách để vun đắp hạnh phúc. Phải chăng đó là tâm sự thầm kín Uyển My muốn gửi đến tôi, dù rằng nếu tôi chẳng nhớ nàng đến phát điên, chẳng thể hiểu thấu nỗi suy tư ấy.
Uyển My cứ chơi mãi, chơi mãi một bản nhạc như vậy, và rất lâu, tôi chẳng còn nhớ mình đã nghĩ gì khi đứng ngoài cửa, thả hồn theo từng mảnh ký ức. Tôi đứng đó cho đến khi nàng ngừng chơi đàn, và chẳng còn ngồi đó nữa, chỉ còn lại mình tôi cô độc, lẻ loi, tràn ngập tội lỗi. Đến tận khi trời tờ mờ sáng, vài cô chú trung niên đi tập thể dục, tôi mới sực tỉnh, vội vàng lái xe ra về trong tâm trạng lâng lâng, không vui cũng không buồn, chỉ là tràn ngập tiếc nuối.
Tôi không dám kể chuyện này cho bất cứ ai nghe, dù rằng toàn thân tôi đầy vết muỗi đốt. Chẳng ai có thể ngó lơ khi thấy tôi về nhà với vẻ mặt bí ẩn:
– Nhóc làm gì mà muỗi chích ghê thế?
– Con… không nhớ, chắc tại phòng nhiều muỗi. – Tôi bối rối đáp.
– Nhà làm gì có muỗi, phòng nào cơ? – Dì Hạnh hỏi, mắt dò xét.
Tôi ngồi trên ghế sofa, dì Hạnh bất ngờ ngồi cạnh, tỉ mẩn lấy thuốc chấm khắp mặt mũi tay chân tôi. Với vẻ mặt lo lắng bất thường, dì tiếp tục tra hỏi:
– Tối hôm qua Phong đi đâu vậy?
– Con… đâu có… sao dì hỏi thế?
– Thôi đi, đừng xạo với tui, hôm qua ông đi còn chẳng thèm khóa cửa, tui xuống khóa lại chứ ai!
– Vậy… dì biết con đi?
– Tui chưa ngủ, đang xem phim thì nghe tiếng chạy huỳnh huỵch bên ngoài, chạy ra thấy ông tướng của tui đang loay hoay dắt xe ra ngoài.
– Ba mẹ con có biết không?
Không giống ba mẹ tôi, dì Hạnh quan tâm tôi nhiều hơn. Tôi và dì cách nhau vài tuổi, chuyện trò dễ dàng hơn, và chẳng khác nào đứa em trai bé bỏng. Khi đứa em lạc đường, dì chẳng nỡ để nó tiếp tục đi sai:
– Lúc sáng có hỏi, tui nói mấy người đi tập thể dục sớm…
– Phù… cảm ơn dì, lần sau con không… thế nữa.
– Mà đi đâu giữa đêm vậy? Rồi để muỗi chích sưng người? Qua nhà Uyển My hửm?
Dì Hạnh thông minh, nhưng sự lí lắc đáng yêu khiến tôi quên mất sự thật hiển nhiên. Tôi cứ nghĩ mình trưởng thành hơn dì, nhưng không phải vậy:
– Sao dì biết? – Tôi trố mắt.
– Tui đâu có phải đứa ngốc. Hai bạn giận nhau cả tuần nay đúng không, Uyển My chẳng sang đây, Phong thì về nhà im như thóc, đến bữa ăn như người mất hồn, hỏi một đằng trả lời một nẻo…
– Con… có vậy luôn hả?
– Có!
– …
– Chuyện gì nói đi, để tui tư vấn!
Tôi ngạc nhiên nhìn dì Hạnh, nơi dì đang nhẹ nhàng đặt ngón tay thon dài xoa đầu tôi đầy an ủi. Thật may mắn, mỗi khi có chuyện, tôi luôn có bên mình người sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ. Ngày nhỏ là Quỳnh, lớn lên có Đức, sau này có Uyển My, rồi Tuyết Mai, và giờ vẫn còn dì Hạnh.
Tôi nhắm mắt, hít sâu, miên man theo sự tĩnh lặng của không gian, chút lạnh lẽo từ cơn mưa giăng kín ngoài cửa sổ, và cả cơn bão âm ỉ trong lòng suốt thời gian qua. Rồi nhẹ nhàng kể hết những sự kiện cho dì Hạnh nghe.
Bản thân tôi luôn nghĩ mình là đứa biết suy nghĩ, có chính kiến rõ ràng, tin rằng quyết định của mình luôn đúng. Nhưng giờ, tôi chẳng hiểu mình mong chờ hay phân vân điều gì nữa. Dẫu nói thế nào, tôi và Uyển My đã trải qua quá nhiều khó khăn mới có thể ở bên nhau, chẳng lý do nào khiến tôi rời xa nàng, dù có khiến ba tôi không hài lòng. Ba sợ tôi lép vế trước Uyển My, nhưng dù không phải tôi, tôi cũng chưa thấy ai đủ khả năng át vía được cô bạn gái xinh đẹp ấy, kể cả Quỳnh.
Quỳnh nhẹ nhàng, đằm thắm, như cơn gió thoảng mang hương quá khứ, khiến tâm hồn tôi du dương. Nhưng Uyển My trong tôi là ánh mặt trời rực rỡ, vầng hào quang luôn chiếu sáng mọi thứ. Dẫu bên cạnh nàng tôi như nhân vật phụ chẳng có tiếng nói, nhưng chẳng sao, vì ngoài chuyện nhỏ đó, tôi luôn hạnh phúc, vui vẻ, an toàn bên nàng. Dù xấu hổ phải thừa nhận, sự mạnh mẽ, cao ngạo của Uyển My chính là thứ tôi vô cùng tự hào, vì cô bạn gái ấy sẵn sàng đứng ra nhận hết ánh nhìn về mình, chỉ để đảm bảo người đàn ông của nàng không bao giờ phải chịu khinh thường, đau khổ. Khi ấy, tôi sẽ được chứng kiến ánh nhìn tinh anh và nụ cười tràn đầy tự tin của nàng—nụ cười mà tôi luôn tin là ánh sáng dẫn lối trên con đường đời tôi:
– Cảm ơn dì đã lắng nghe con, nói ra những lời đó, con thấy nhẹ nhõm phần nào…
– Dì sẽ không khuyên Phong điều gì, nhưng luôn ủng hộ Phong. Bất kể Phong chọn ra sao, ba mẹ và dì vẫn ở bên cạnh Phong, bản lĩnh lên nhé, chàng trai của dì! – Dì Hạnh nhìn tôi âu yếm, ánh mắt chứa niềm cảm thông.
Dì kết thúc băng bó, dán lên mặt tôi vài miếng băng cá nhân, rồi nhăn trán nhìn tôi đầy trách móc trước khi cốc nhẹ lên trán tôi:
– Xong rồi đó, lên chuẩn bị đi, rồi đi học, tui đi làm à!
– Dì đi cẩn thận, yêu dì!
– Yêu nhóc, bai bai!
Nghĩ đến Uyển My, tôi chẳng thể quên sự có mặt của Quỳnh. Những ngày không dám giáp mặt Uyển My, tôi cũng chẳng có sinh khí để bên cạnh Quỳnh. Quỳnh không có lỗi, nhưng lòng tôi luôn dấy lên cảm giác tội lỗi nặng nề khi nghĩ đến em, vì phần nhiều rắc rối đều do sự xuất hiện của Quỳnh. Tôi không đổ lỗi hoàn toàn cho em, biết bản thân cũng chẳng vô can, nhưng tôi đang lạc lõng giữa những cô gái tôi thương mến ở các giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Tôi có lỗi với Quỳnh, càng có lỗi với Uyển My. Có đôi lúc nằm một mình, lắng nghe tiếng tích tắc đồng hồ và tiếng mưa lao xao, tôi tự hỏi liệu mình có xứng đáng với tình cảm của Quỳnh, cũng như sự bảo vệ của Uyển My. Tôi nói yêu Uyển My, nhớ nàng da diết, nhưng khi nàng tưởng chừng biến mất, tôi lại hướng tình cảm mờ đục về phía Quỳnh mà chẳng buồn định nghĩa. Đến khi Uyển My trở lại, tôi như con rùa rụt cổ, vô tình đẩy Quỳnh vào thế người thứ ba, khiến em khó xử, khiến tôi thấy mình hèn nhát. Xét mọi khía cạnh, cả Quỳnh và Uyển My đều chẳng sai—ai cũng có quyền bảo vệ hạnh phúc, tìm kiếm tình yêu. Nhưng sự ích kỷ, tham lam và xấu tính của tôi đã khiến mọi thứ rối tung lên. Tôi luôn nghĩ mình là trung tâm của mọi sự, chẳng hề quá quắt khi bên cạnh tôi là cô gái xinh đẹp, giỏi giang.
Mải mê suy nghĩ, tôi đã chạy xe đến trường lúc nào không hay. Lờ đờ bước vào phòng học, ngồi một mình chẳng buồn ăn uống gì. Hôm nay tôi đi sớm hơn mọi người, nhưng khi:
– Phong!
– …
– Phonggg!!!
Tiếng gọi quen thuộc từ phía sau khiến tôi giật mình. Chưa kịp ngoái đầu, người đó đã hồ hởi lên tiếng:
– Làm gì mà đần mặt ra thế?
Bà chị Tuyết Mai xuất hiện với nụ cười đồng tiền tươi tắn và mái tóc xoăn quen thuộc, lần này tôi cảm thấy an ủi, phấn chấn hơn khi nàng có mặt, dù ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau trừ Chủ nhật:
– À… không… đang suy nghĩ thôi…
– Nghĩ chuyện gì, hai đứa giận nhau à? – Tuyết Mai tròn mắt.
– Thì… cũng tương tự vậy…
– Mà sao lại giận? Lâu chưa?
Tôi thở dài nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây vần vũ kéo đến, tạo cảm giác bất an:
– Cũng được 1 tuần rồi, chuyện… dài dòng lắm…
– Mà lạ ghê, sao con bé này không kể cho Mai nghe… hừm… – Tuyết Mai ra vẻ đăm chiêu.
– Hiểu sao được chị em mấy người chớ. – Tôi nói bằng giọng hờn dỗi.
– Vậy kể Mai nghe đi, Mai giúp cho, hì hì, yên tâm!
Tuyết Mai từng là người tôi nghi ngờ, nhưng giờ mọi thứ chẳng còn cần thiết. Ngoài dì Hạnh, nàng hiểu rõ nhất về những chuyện tôi gặp phải. Với vai trò thân cận cả tôi lẫn Uyển My, nàng sẽ giúp tôi không ít, hoặc quay sang chửi vào mặt tôi vì tội dám làm em gái buồn lòng:
– Ngồi đi, mọi chuyện là như này…
Suốt buổi học, tôi kể cho Tuyết Mai nghe về câu chuyện lâm ly bi đát tối hôm ấy. Cô nàng gật gù đến đấy, mặt trầm ngâm. Sau vài tiếng trải lòng, tôi miêu tả câu chuyện nhẹ nhàng nhất có thể, dù thực tế khốc liệt hơn nhiều. Tôi tránh miêu tả tâm trạng Uyển My tối hôm đó, dù chắc chắn nàng buồn nhiều như thế nào sau khi tôi quyết định tạm dừng lời cầu hôn để cứu mẹ con Quỳnh. Tôi hạn chế kể về khoảnh khắc thân thiết giữa tôi và mẹ con Quỳnh, dù chẳng hề có ý đồ gì với em ấy—chỉ là Tuyết Mai thuộc “phe” Uyển My, không nên vạch áo cho người xem lưng:
– Phù, là vậy đó!
Khỏi cần nói, sau khi câu chuyện sặc mùi phim Hàn được công khai, Tuyết Mai nhìn tôi bằng ánh mắt khác—không còn sự cảm thông, nhẹ nhàng, mà là những cái nhíu mày khiến tôi sởn gai ốc:
– Phong muốn nghe Mai nói với tư cách bạn hay chị của Uyển My? – Nàng nheo mắt.
– Thì… tùy Mai thôi, mình sao cũng được.
Tuyết Mai hít sâu, nhìn thẳng vào mắt tôi, cương nghị:
– Vậy được, Mai sẽ đứng ở vai trò bạn của Phong, khuyên Phong thật lòng như vậy…
– …
– Mai biết giữa Phong và Quỳnh luôn có tình cảm đặc biệt hơn tất thảy—không thể so sánh hay lựa chọn bên cạnh tình cảm Phong và Uyển My. Hai người không đơn giản là bạn bè, cũng không hẳn là tình yêu, mà chính xác là tri kỷ—những người hiểu nhau, quan tâm nhau, có thể chung sống cả đời. Nhưng xét về tình cảm, Phong và Quỳnh không yêu nhau theo cách nam nữ thông thường…
Tuyết Mai nói đến đâu, tôi lạnh người—nàng nói chẳng sai chút nào, tôi cũng không ngờ nàng lại sâu sắc đến thế. Dù sao Tuyết Mai cũng là chị của Uyển My, con gái của ba nàng—một người đàn ông thông minh, bản lĩnh. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Uyển My giỏi giang xuất chúng, hẳn Tuyết Mai cũng không phải dạng vừa:
– Chuyện này… đúng… đúng là vậy… – Tôi bối rối.
– Mai không hề có ý kiến vì hiểu rằng Quỳnh và Phong đã bên nhau từ nhỏ đến lớn, dù bất kỳ ai cũng không có quyền chia cắt tình cảm hai người. Thế nhưng đó là ở khía cạnh bạn bè, Mai còn là chị gái Uyển My, và Mai rất không hài lòng khi Phong không thể phân định rõ ràng giữa tình yêu và tình tri kỷ…
– …
– Uyển My có lòng tự tôn ngút trời, không thích ai từ chối nó. Phong thừa hiểu rằng, từ trước đến nay, hễ nó muốn thứ gì, là nó sẽ giành bằng được, hy sinh bất cứ ai, bất cứ thứ gì cản đường. Uyển My không vô cảm, nhưng luôn chủ động, làm chủ tình hình, và gần như luôn thành công khi muốn—điều đó vô tình khiến nó trở nên hơi phản diện trong mắt mọi người…
– …
– Mai không muốn nhắc lại chuyện này nữa, nhưng giờ phút này, Mai buộc lòng phải đưa ra điều kiện bắt buộc…
Tôi chưa bao giờ thấy Tuyết Mai nghiêm túc như hôm nay, nhưng đủ thông minh để hiểu sự nghiêm túc ấy đến từ đâu:
– Điều… điều kiện?
– Đúng. Mai không muốn mang tiếng xen vào chuyện người khác, dù đó là em gái mình. Mai muốn bảo vệ Uyển My như chị gái nên làm. Vậy nên…
– …
Nàng vuốt nhẹ tóc, nhìn tôi, giọng xúc động:
– Mai muốn Phong đưa ra quyết định, có thể không cần ngay hôm nay, nhưng không thể kéo dài quá lâu. Mọi chuyện đã đủ rắc rối rồi.
– Chuyện này…
– Nếu Phong vẫn còn yêu em gái Mai, hãy nói rõ với nó, đồng thời nói rõ với Quỳnh mọi chuyện cần sáng tỏ. Còn nếu Phong không nỡ rời xa Quỳnh, hãy nói cho Uyển My biết, để nó không đau buồn thêm vì người không xứng đáng nữa.
– Mình…
– Mai xin lỗi vì sự thiếu kiềm chế, nhưng Mai buộc lòng phải làm vậy. Nếu Phong tiếp tục dây dưa, Mai sẽ là người đầu tiên chấm dứt chuyện đó. Phong hãy tự suy nghĩ, quyết định đi, Mai về trước đây!
– Ừm, mình hiểu rồi…
Tuyết Mai rời đi, bỏ lại tôi ngồi bơ vơ giữa phòng trống. Tôi cảm thấy sống mũi cay cay, chẳng biết tiếc Quỳnh hay đau khổ vì Uyển My, nhưng hiểu rằng, dù chọn ai, người còn lại cũng không dễ chịu, mối quan hệ chẳng thể vẹn nguyên như trước. Có lẽ đây mới là lý do chính khiến tôi ngập ngừng không đưa ra quyết định, chứ không phải đang đứng núi này trông núi nọ.
Tóm lại, giờ đây, thứ đau đầu nhất là làm sao đưa ra quyết định dứt khoát mà không khiến hai cô gái tổn thương. Nghe đơn giản, nhưng với người cả nể như tôi, quả là cực hình.
Nhưng đó chỉ là những gì tôi nghĩ—thực tế, chính thức từ hôm nay, tôi không chỉ đau đầu vì điều đó, mà gấp trăm, vạn lần. Không phải vì sự ngu muội, mà vì nguyên lý đơn giản: khi bạn mải mê đắn đo có nên đi bộ hay bỏ tiền thuê người, chuyến xe bus cuối ngày đã lăn bánh từ đời nào mất rồi.
Tối hôm đó, lòng buồn bực, ngột ngạt, tôi lại phóng xe sang nhà Uyển My như thói quen, hy vọng được lắng nghe tiếng đàn nàng và tạm thời thả hồn trong cơn giông bão giày xéo tâm hồn. Nhưng mọi chuyện chẳng đơn giản như thế. Sau 10 phút, tôi có mặt trước cửa nhà Uyển My, nhưng thay vì cơ hội nghe nhạc miễn phí, tôi chết điếng khi thấy nàng đứng trước cửa trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông lạ mặt—không phải Hải, mà hoàn toàn xa lạ.
Tim tôi như vỡ vụn trước những kịch bản tồi tệ nhất nhảy nhót trong đầu vốn đã quá nhiều khủng hoảng. Cố hít sâu, điều hòa hơi thở, tôi quan sát: Uyển My thoải mái, vui vẻ, tít mắt cười liên tục khi trò chuyện. Người đàn ông dong dỏng cao, tóc ngắn lịch sự, quần tây đen, áo sơ mi trắng, vest cầm tay, mang bó hoa hồng trắng sang trọng. Uyển My diện váy đỏ thẫm, trang điểm nhẹ nhàng nhưng xinh đẹp không chối cãi. Nàng thi thoảng vén tóc, dựa cổng, co một chân lên—vô cùng nữ tính, thể hiện chút bối rối. Dù mờ mắt cách mấy, tôi đoán hai người vừa đi đâu đó trở về—chiếc xe hơi màu đen của tên này đang đậu trước cửa, còn Uyển My vừa tháo đồng hồ bỏ vào túi xách, không phải hành động của người chuẩn bị ra ngoài.
Tôi đứng gần nhưng không quá xa để chứng kiến tên này đưa bó hoa, miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ. Thật tình, giờ phút ấy, tôi như chết đứng—thân thể cứng đờ, trí não rỗng tuếch. Tôi muốn chạy tới đấm tên đó, nhưng mặt khác, muốn xem Uyển My sẽ hành động ra sao—điều đó nói lên nhiều về mối quan hệ chúng tôi hiện tại.
Với tất cả lạc quan trên thế giới, tôi không tưởng tượng nổi Uyển My không chỉ đón lấy bó hoa, mà còn gửi trả lại nụ cười tít mắt quen thuộc—nụ cười tôi cứ ngỡ chỉ của riêng mình. Ngay giây phút đó, chân tay tôi mềm nhũn, tai chẳng còn nghe thấy gì, sống mũi cay cay chẳng sao kiềm chế.
Tôi đứng phỗng tại chỗ, cách hai người 10m, nhưng dường như họ chẳng nhận ra sự có mặt của tôi. Đến khi tên lạ mặt lên xe rời đi, tôi vẫn không lấy lại được bình tĩnh. Tôi đứng nhìn chăm chăm Uyển My—cô gái xinh đẹp, thông minh, tôi cứ ngỡ sẽ mãi mãi của riêng mình. Nàng vẫy tay chào tạm biệt tên đó với nụ cười tràn đầy niềm vui. Sau đó, thay vì vào nhà, Uyển My nâng bó hoa đầy trân trọng, đưa lên hít hà mùi hương, hí hoáy vuốt ve từng cánh hoa với thái độ vui thú khó tả, như đó là món quà vô cùng đắt giá, quý hiếm. Bên kia, những giọt nước mắt gần như trào ra trên khóe mắt tôi.
Tôi biết mình tồi tệ, chẳng có gì so sánh với tên lạ mặt, thậm chí với Hải ngựa. Nhưng nếu không phải Uyển My chọn tôi, tôi đâu có đủ can đảm bước đến tận đây? Tôi có lỗi, nhưng chưa bao giờ nói sẽ rời xa Uyển My đến bên cạnh Quỳnh—chỉ không biết làm cách nào dứt khoát với Quỳnh mà không khiến em tổn thương.
Hóa ra, chỉ sau 1 tuần ngắn ngủi, cái gọi là “kết thúc” Uyển My nói lại chính là mở đầu câu chuyện này của nàng. Tốt thôi, nếu nàng quả thực chỉ cần 1 tuần quên đi tôi là ai, quên mất câu chuyện dang dở, tôi hoàn toàn buông xuôi chúc nàng hạnh phúc—vì tôi hiểu mình đã hành xử sai trong câu chuyện rắc rối này.
Uyển My mỉm cười một mình, quay người về phía sau mở cửa bước vào nhà. Tôi vẫn đứng yên, nhìn từng cử chỉ, hành động của nàng đau đớn, buồn tủi, như chàng thi sĩ lang thang ngoái nhìn tiểu thư xinh đẹp, quyền quý, mủi lòng thương xót:
*Thi nhân lặng bước sầu trăng vỡ*
*Mộng gửi tình thư giữa gió sương*
*Tiểu thư khuê các xa ngàn dặm*
*Bút sầu gửi mộng hóa vô thường*
Khi cánh cửa đen quen thuộc đóng lại, tôi vẫn chẳng nhớ mình là ai, lý do có mặt ở đây. Tôi chỉ cảm thấy cô đơn, buồn tủi, chút hờn ghen dấy lên. Tôi muốn trời đổ mưa thật to, đứng mãi đến khi người run lên cầm cập, đầu nóng phừng phừng mới thôi. Sau đó, khi Uyển My biết sự thật—tôi đứng chờ suốt đêm ngoài cửa—nàng sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi, đau xót, tìm đến tôi, chăm sóc, ôm tôi vào lòng. Nhưng tôi tuyệt nhiên sẽ không vì chút động lòng đó mà để nàng ngang nhiên đụng đến người mình, phũ phàng đẩy nàng ra xa, trưng bộ mặt lạnh lùng nhất có thể, mặc cho Uyển My khóc ngất bên cạnh vì đau khổ—đáng đời nàng lắm. Nhưng tôi chỉ làm mặt ngầu được vài phút, vì Uyển My bây giờ đâu còn là cô nàng hay khóc ngày xưa nữa. Nói chính xác, Uyển My không phải cô gái hay khóc từ đầu—mạnh mẽ, tự tin, ngang tàng. Sẽ không có chuyện nàng bi lụy khóc lóc cầu xin tôi để được ôm, mà có khi chính tôi phải quỳ mọp dưới chân nàng làm điều đó, thử xem ai cần ai.
Trong lúc tôi mải mê suy nghĩ, tự thỏa mãn bằng viễn cảnh chỉ có trong mơ, tiếng then cài cửa sắt vang lên. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau lần nữa. Uyển My chẳng hiểu vì lý do gì bất chợt trở ra ngoài, vẫn mặc bộ trang phục như vừa nãy, chứng tỏ nàng chưa định lên phòng ngủ—tại sao nàng lại xuất hiện ngay lúc này, phải chăng giữa chúng tôi tồn tại thần giao cách cảm?
Uyển My tròn mắt nhìn tôi, tôi cũng đáp lại bằng ánh mắt tương tự. Dường như, nàng mở cửa không phải vì tìm tôi, mà vì gã đàn ông ban nãy quay lại, bước xuống xe, đưa cho Uyển My chiếc hộp đen nhỏ, xem chừng là món quà, kèm theo nụ cười đầy toan tính.
Chuyện gì nữa đây?