Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 36: Khoảnh khắc trời mưa
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vốn là người sống rất tình cảm, đúng hơn là tình cảm luôn được tôi đặt lên hàng đầu trong mọi quyết định khó khăn. Chỉ cần trái tim mách bảo điều gì, tôi hầu như sẽ làm theo ngay lập tức, dù chỉ vài giây sau, đầu óc tôi lại hối hận vô cùng. Những quyết định đã đưa ra, không thể nào thu lại hay thay đổi được. Bên cạnh đó, tôi cũng thường dùng cảm xúc để đối xử với mọi người xung quanh. Trước khi làm bất cứ điều gì, tôi đều suy nghĩ cẩn thận xem nó có gây tổn thương cho ai hay không. Nhiều người chẳng quan tâm đến điều người khác nghĩ, họ chỉ lo hoàn thành nhiệm vụ của mình, dù hậu quả thế nào. Nhưng tôi không như vậy. Thế nhưng hôm nay, tôi lại trở thành kẻ vô tâm, sẵn sàng bỏ qua cảm xúc của người khác – người đã luôn quan tâm, đem lại niềm vui cho tôi mỗi khi gặp mặt. Mẹ tôi từng dạy: “Đừng vội phán xét người khác, biết đâu mai sau mình sẽ rơi vào hoàn cảnh của họ.” Ngày xưa, tôi không hiểu, thậm chí cố tình không hiểu. Tôi vẫn thường chỉ trích những kẻ vô tình hay cố ý làm tổn thương người khác. Nhưng hôm nay, tôi mới hiểu rằng, không phải lúc nào ước muốn của mình cũng trở thành sự thật. Và nếu không trải qua hoàn cảnh ấy, ta làm sao có thể cảm thông với người khác được.
Hôm nay, tôi lại gây gổ với Đức. Dù nó chủ động gây chuyện, nhưng cuối cùng, chúng tôi vẫn đánh nhau như thường lệ. Thứ hai, tôi phớt lờ tâm tư của Uyển My dành cho mình, dù tôi hiểu rõ nàng muốn nói gì. Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, tôi đã rời bỏ Uyển My hai lần. Tội lỗi của tôi lúc này chồng chất như núi, không gì có thể rửa sạch. Nhưng rồi, vô thức, tôi đã lái xe về nhà từ lúc nào rồi.
Đồng hồ điểm 22 giờ được vài phút. Tôi kiểm tra điện thoại, chẳng có cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Đức hay Uyển My. Chỉ có một tin nhắn từ Ái Quyên: “Bạn Phong về chưa? Tôi gọi điện cho chị My không được, bạn Phong hỏi anh Đức dùm nha.”
Thoạt đầu, câu hỏi ấy chẳng có gì bất thường. Nhưng với cái đầu đầy sự chủ quan của tôi, việc Ái Quyên nhờ tôi hỏi Đức về Uyển My mà bỏ qua hoàn toàn sự hiện diện của tôi trong câu chuyện ấy chẳng khác nào nói tôi vô tâm. Tôi không hiểu tại sao mình lại nghĩ như vậy. Có lẽ vì tôi quá lo lắng cho Uyển My. Dù miệng nói không sao, nhưng trong lòng tôi lúc ấy nóng như lửa đốt.
Tôi ngồi im trên giường, hy vọng sẽ có một biến cố nào đó xảy ra để tôi có thể chìm vào giấc ngủ. Nhưng chẳng có gì xảy ra trong hơn nửa tiếng sau đó. Tôi lại nghe bài hát tiếng Trung mà Uyển My tặng mọi người. Giai điệu vui tươi, nhưng tôi cảm thấy phảng phất nỗi buồn trong đó. Giọng hát của Uyển My càng ngày càng hay, đặc biệt là khi hát qua micro. Tôi mơ tưởng rằng, Uyển My chỉ hát cho mỗi mình tôi nghe.
Càng nghĩ, tôi càng lo lắng. Đã gần 23 giờ mà vẫn chẳng thấy tung tích của Uyển My. Nàng không online, tôi cũng không dám gọi. Sau khi nghĩ ngợi lung tung, tôi quyết định gọi Đức. Nhưng nó phớt lờ tôi, thậm chí tắt máy ngay sau khi nhận được tin nhắn của tôi. Tôi thở dài, mệt mỏi ngả người lên giường, tiếp tục đấu tranh trong tiềm thức: phải làm gì đây?
“Tích tắc, tích tắc”
Những tiếng đồng hồ kết hợp với tiếng mưa rơi khiến tôi chìm vào giấc ngủ. Khoảng vài giây sau khi tỉnh dậy, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Tôi nhấc máy:
- Alo, ai vậy ạ?
- Cho hỏi đây có phải số của Phong không nhỉ?
- Dạ, Phong đây ạ, xin hỏi ai bên kia đầu dây ạ?
- Phong hả cháu, cô là mẹ của Uyển My đây.
Nghe bác gái nói xong, tim tôi như vỡ vụn. Miệng tôi run rẩy:
- Dạ… dạ… vâng, con nghe… sao vậy cô?
- My nó có đi chung với cháu không, lúc chiều nó nói đi sinh nhật bạn mà giờ chưa thấy về, gọi điện cũng không nghe máy, cô lo quá!
- Sao… cô nói sao ạ? Uyển My chưa… chưa về hả cô?
- Ừm, cô với bố nó gọi điện nãy giờ mà không được, cháu cũng không biết nó ở đâu hả Phong?
Giọng tôi run, giọng bác gái run đến mười. Sự gấp gáp trong hơi thở của bác khiến tôi càng lo lắng hơn. Uyển My vẫn chưa về nhà, nàng đang ở đâu đó ngoài kia, chịu ướt, chịu lạnh trong cơn mưa tầm tã. Tôi mất bình tĩnh:
- Cô ơi, hai người cứ bình tĩnh, để con chạy đi tìm Uyển My thử, chắc mưa nên Uyển My chưa về được đó cô, hai người đừng lo, con đi ngay bây giờ đây!
- Cẩn thận Phong nhé, có gì nhắn cho cô biết.
- Dạ, con nhớ rồi.
Ngay khi bác gái cúp máy, tim tôi đập thình thịch. Không biết Uyển My đã chạy đi đâu, tại sao nàng không gọi điện về cho gia đình an tâm. Tôi gọi điện cho nàng, nhưng đầu dây bên kia chỉ là những âm thanh “tút, tút” lạnh lẽo. Sống mũi tôi cay cay, mắt trực trào. Tôi gọi điện thoại cho nàng, nhưng chẳng có gì khác. Tôi quấn vội áo mưa, đội nón bảo hiểm, phóng xe vào cơn mưa tầm tã của đêm mùa thu lạnh lẽo để tìm kiếm Uyển My. Tôi nhớ rằng, khi tôi và Uyển My trao nhau những cái ôm đầu tiên, nàng đã trú mưa ở đó. Tôi lại một lần nữa phóng xe đi thật nhanh, quên mất chẳng thèm đội nón bảo hiểm. Những con đường chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng mưa và tiếng gió làm bạn đồng hành.
Và rồi, tôi nhìn thấy Uyển My. Nàng ngồi một mình co ro trước mắt tôi, nép sát thân mình vào chiếc vách mỏng manh, yếu ớt. Tôi không biết tại sao mình lại sợ như vậy, sợ rằng Uyển My sẽ gặp phải chuyện gì đó không may. Tôi tiến lại gần:
- Uyển My!
Nàng vẫn chẳng có vẻ gì là muốn quay sang tiếp chuyện với tôi. Những tiếng gọi xen lẫn giọng nói run run của tôi không khiến Uyển My trở nên bận tâm hơn. Nàng mếu máo khóc lên nức nở, những tiếng nấc của nàng khiến con tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt lại. Uyển My ngồi đó với mỗi chiếc áo trễ vai và chiếc chân váy chỉ vừa chạm đầu gối, đẹp thì có đẹp thật đấy nhưng rõ ràng là không thể nào cản được những luồng hơi lạnh lẽo cứ thế va đập vào thân thể bé nhỏ của nàng. Chân tay nàng trầy xước khắp nơi, máu vẫn còn rỉ trên những vết thương 2 bên đầu gối của Uyển My khiến tôi lại càng muốn khóc hơn bao giờ hết. Tôi tháo vội bộ áo mưa ướt sũng và chạy đến cạnh Uyển My:
- Trời ơi… chân tay làm… làm sao thế này hả? Có đau lắm không?
- Hức… hức… đau…
- Xảy ra chuyện gì? Trong người thấy sao rồi? Có đau chỗ nào nữa không? HẢ??????
- Huhu…
- SAO HỎI KHÔNG NÓI? UYỂN MY!!!! LÀM SAO?? – Tôi quát lớn
- Hức… huhuuh…
- Thôi, mình xin lỗi, không sao là tốt rồi!
Nhận thấy sự to tiếng của mình chẳng làm mọi chuyện khá khẩm hơn tẹo nào, tôi đành hạ mình dịu lại. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Uyển My, lấy đại chiếc áo khoác che chắn cho nàng. Chỉ đợi có thế, Uyển My lại òa lên mà nức nở, nàng vùi đầu vào người tôi, ôm tôi thật chặt và khóc như chưa từng được khóc. Những giọt lệ ấm nóng cứ thế thấm đẫm ngực áo tôi:
- Mình xin lỗi, thôi nín đi, tiểu Uyển My ngoan nhé!
- Huhuhuhu….
Những lời an ủi động viên của tôi dường như chẳng có chút sức mạnh nào, Uyển My vẫn cứ ôm chặt lấy tôi, càng lúc càng chặt hơn và những giọt nước mắt thì mỗi lúc một nhiều hơn.
Trong khoảnh khắc, tôi nhận ra rằng, cứ mỗi lần tôi và Uyển My ở bên nhau, cộng kèm thêm cơn mưa nặng hạt thì y như rằng là sẽ phải xảy ra một chuyện gì đó cực kỳ không vui. Nhưng dù có đặc biệt hay bình thường đi chăng nữa, thì ngày hôm nay có lẽ cũng sẽ là một trong những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời của tôi, cái ngày mà tôi tưởng như đã đánh mất Uyển My rồi, nhưng khi tìm thấy nàng trở lại, nghĩ về những vấn đề có thể xảy ra trong những ngày tiếp theo đây, đột nhiên tôi lại không muốn… tìm thấy nữa.