35. Chương 35: Nỗi Đau Và Sự Lựa Chọn

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 35: Nỗi Đau Và Sự Lựa Chọn

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi vốn là người nóng tính, nhưng chỉ bùng cháy khi bị chọc tức hay gặp chuyện trái đạo lý. Nói tôi nóng tính thì đúng, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Dù nóng hay lạnh, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nổi nóng với một cô gái hiền lành như Uyển My. Tôi không hiểu nổi mình ngày hôm đó, càng không hiểu Uyển My nghĩ gì. Có phải giai điệu buồn của nàng chỉ là cách khiến tôi áy náy? Sau bài hát tiếng Trung đầy da diết, nàng hát một bài tiếng Việt cũng não lòng không kém. Những lời ca ngọt ngào ấy như đạn pháo bắn vào tim tôi. Tôi không chịu đựng nổi, bèn bỏ ra ngoài. Tôi không thể hiểu nổi tâm trạng mình khi đó, càng không thể hiểu nổi Uyển My. Có lẽ nàng chỉ muốn hát, nhưng tôi lại cảm thấy như nàng đang bắn vào tôi từng lời.
Tôi không phải người kiên nhẫn, chỉ cần chút kích động là khó chịu ngay. Nhưng lần này, người khiến tôi bừng bừng lửa giận lại là cô gái tôi quý mến. Không, không chỉ quý mến—tôi đã coi nàng là tri kỷ. Từ lâu, tôi không còn xem Uyển My như bạn bình thường, mà là người đặc biệt, luôn bên tôi, chăm sóc tôi. Nhưng tôi đã bao lần tự nhủ mình không thể tiến đến với nàng. Tuổi tôi đã gần 25, tôi nghĩ đến tương lai, gia đình, sự nghiệp. Tôi không còn thời gian cho tình yêu trải nghiệm. Tình yêu của tôi phải chân thành, có tương lai. Uyển My quá hoàn hảo—tôi chẳng có gì để chê trách. Nhưng gia cảnh nàng quá cao, tôi không thể nào xứng đáng.
Thế mà tôi lại chọn Ái Quyên. Cô bé dễ chịu, không khiến tôi cảm thấy thấp kém. Bên cạnh nàng, tôi được công nhận là thầy giáo, không như khi ở bên Uyển My. Ái Quyên không làm tôi khó chịu, nhưng cũng không khiến tôi rung động như Uyển My. Vậy nên, dù khó khăn, tôi nghĩ chọn Ái Quyên là quyết định đúng.
Tôi không chịu nổi bài hát của Uyển My, bèn bỏ ra ngoài. Chẳng ngờ, Ái Quyên lại ngồi ở ghế đá bên hồ, điện thoại trên tay, cười khúc khích. Tôi tức tối—sao nàng không nghe chị hát? Tôi ngồi xuống cạnh nàng. Ái Quyên ngạc nhiên:
- "À, sao anh ra đây? Không nghe chị My hát sao?"
- "Ừm… thích nghe người khác hát hơn."
Tôi vẫn giận, nhưng thấy nàng tươi cười, lòng bớt nặng. Ái Quyên đoán tôi thích bài hát của nàng, nhưng tôi phủ nhận. Nàng cười, giễu tôi:
- "Thật không? Đá cho xuống hồ bây giờ!"
- "Đá… đá cái gì chứ!"
Chúng tôi cãi nhau, rồi im lặng. Tôi ngắm nàng—Ái Quyên xinh xắn và tinh nghịch hơn khi cười.
Bỗng, tiếng Đức gọi:
- "Phong! Mày thấy My không?"
- "Sao? Nó đang hát trong đó chứ gì?"
Đức tức giận, túm cổ tôi:
- "Mày bỏ ra ngoài, My đi theo!"
- "Tao đéo biết! Mày điên à?"
Ái Quyên nói Đức đừng đánh tôi. Nhưng Đức tức quá, đấm tôi túi bụi. Tôi chống cự, nhưng đầu óc tôi chỉ nghĩ đến Uyển My. Đức gọi điện cho nàng nhưng không nghe. Tôi quyết định không tìm Uyển My nữa—nàng cần thời gian xa tôi.
- "Mày tự đi tìm My đi! Tao đưa Quyên về!"
Ái Quyên gật đầu, nhưng tôi lắc đầu. Tôi không thể bỏ rơi nàng. Trời đổ mưa khi tôi đưa Ái Quyên về. Tôi an tâm quay xe về, nhưng lòng bồn chồn. Chẳng ngờ, chỉ vài phút sau, điện thoại reo—một cuộc gọi định mệnh báo hiệu chuyện chưa từng có.