37. Chương 37: Giấc mơ đêm mưa

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 37: Giấc mơ đêm mưa

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ khi gặp Uyển My, tôi đã mơ hồ tin vào thứ gọi là "duyên phận" – những khoảnh khắc tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ xảy đến nếu không phải do định mệnh sắp đặt. Những suy nghĩ ấy, nếu không phải hai đứa chúng tôi, liệu có ai trùng hợp được như vậy? Tôi không cố chấp, nhưng đủ tỉnh táo để hiểu rằng, có những thứ không thể chỉ vì muốn là được. Tôi đã trưởng thành, phải chịu trách nhiệm cho tương lai của mình. Uyển My cũng vậy, thậm chí trách nhiệm của nàng còn nặng nề hơn tôi gấp bội. Bố mẹ tôi chưa bao giờ ép buộc tôi phải cưới vợ theo ý họ, họ chỉ mong con cái hạnh phúc. Nhưng gia đình Uyển My thì khác, nàng đã từ bỏ tương lai rạng rỡ ở nước ngoài để trở về Việt Nam, có lẽ vì sự ép buộc vô lý từ gia đình cho một cuộc hôn nhân nàng chẳng hề mong muốn. Uyển My là tiểu thư đài các, là ngọc ngà châu báu, làm sao hai đứa chúng tôi có thể vượt qua kỳ vọng của gia đình nàng? Tôi không tự ti, nhưng cũng không thể chắc chắn mình sẽ sớm trở thành chàng rể như mong muốn của bố mẹ Uyển My. Hơn nữa, tôi không đủ nhẫn tâm để bắt Uyển My chờ đợi những cố gắng của tôi. Nhưng không cần ai thúc đẩy, Uyển My đã tự bày tỏ suy nghĩ của mình. Nàng mạnh mẽ, sẵn sàng làm mọi thứ để gia đình lắng nghe, đã từng từ bỏ nửa đời mình để về Việt Nam, quyết không thỏa hiệp về chuyện hôn nhân. Dù tôi chưa thấy sự khó khăn từ gia đình nàng, nhưng đời thật chua cay, chưa kịp nhìn thấy tương lai, tôi đã phải tự rút lui.
Nhưng chuyện đó hãy tính sau. Bây giờ, ôm Uyển My trong lòng, tôi ngửi thấy mùi bia rượu. Tôi không nghiện rượu, nhưng nếu ai muốn mời, tôi sẵn lòng:
- Uyển My!
- Hửm?
- Ngửa mặt lên xem nào!
- Gì cơ, hì hì.
Ngay khi Uyển My ngước mặt nhìn tôi cười, tôi ngửi thấy nồng nặc mùi bia, nhưng quanh đây chẳng có ai. Không phải nàng uống, thì còn ai trồng khoai ở đây nữa?
- Trời ơi, uống bia à?
- Hì hì, uống một chút… chút xíu như này nè… hì hì.
Nói xong, Uyển My ôm chặt lấy tôi, sợ tôi bỏ nàng chạy mất như mấy ngày qua:
- Hư đốn quá, uống với ai? Ái ui, ôm vừa thôi đau!
- Uống… một mình. Đây nè!
Cử chỉ say xỉn của Uyển My đáng yêu quá, tôi chưa say rượu mà đã say nàng rồi. Nàng không buông tôi, chỉ chỉ vào đống vỏ lon bia lăn lóc rồi lại ôm tôi:
- Sao uống nhiều thế? Hơn chục lon Heineken, đủ để nhậu cả đêm. Dân nhậu không sợ mưa, nhưng sáng mai dậy thì đau đầu như búa bổ. Uyển My mua cả thùng 24 lon để uống cho… đỡ khát.
- Vãi… xoài! Uống hết nhiêu đây rồi đó hả? Một mình?
- Đâu có… còn nè, cạn lon đó nha! Dô!
Uyển My đưa lon bia cho tôi, rồi lại ôm tôi như con lật đật:
- Con lật đật Uyển My, đủ rồi đó!
- Anh chửi tôi gì đó, huhu...
Tôi không biết nàng say thật hay giả bộ, nhưng ban nãy tỉnh táo lắm, sao giờ lại mè nheo? Tôi mới trêu một câu đã khóc nhè:
- Ê ê! Anh nào? Tôi nào?
- Anh Phong! Em My! Hì hì...
Tôi như muốn mềm nhũn, thần kinh giật đùng đùng. Uyển My vừa xưng "em" với tôi:
- Đừng… đừng có mà… tào lao!
- Anh Phong, tôi My, được chưa ạ? Trêu thôi, không có dễ vậy đâu nha!
Nàng lặp lại câu nói từ lần đầu tôi về ra mắt gia đình. Lần này, tôi đã quyết định. Dù quyết định ấy có thể không làm hài lòng tất cả, nhưng tôi mong những người tôi quan tâm sẽ hạnh phúc:
- Có lạnh không?
Uyển My tựa đầu vào ngực tôi, nhắm mắt nhưng không ngủ:
- Nãy có lạnh, giờ thì đỡ rồi, hì.
- ...
- ...
- Uyển My à, mình muốn nói...
Tôi không tinh tế, không khéo léo với con gái, nhất là với Uyển My. Tôi không biết làm sao nói về quyết định của mình nhẹ nhàng. Nhưng sự thành thật đôi khi là liều thuốc tốt nhất. Uyển My thông minh, nhạy cảm, chẳng cần tôi nói, nàng đã biết hết:
- Không cần đâu, mình biết… Nhưng chỉ hôm nay nữa thôi, được không?
Ngay khi nói xong, Uyển My bật khóc, ôm chặt lấy tôi. Tôi không biết nàng có thấy nước mắt tôi rơi không. Nàng buồn bấy nhiêu, tôi cũng buồn bấy nhiêu, tôi không dám đến bên nàng, sợ mình không thể đem lại hạnh phúc cho nàng.
Giữa đêm mưa đầu thu lạnh giá, hai đứa trẻ ôm nhau khóc, nương tựa vào nhau. Uyển My khóc rất lâu, vừa khóc vừa che giấu, nhưng không thể ngăn những cơn nấc nghẹn. Nàng nằm im trong lòng tôi, như một nơi chốn bình yên. Chúng tôi ngồi im lặng hồi lâu, hiểu hết suy nghĩ của nhau. Tôi mắt đỏ hoe, không dám khóc lớn, sợ mình mủi lòng, sợ Uyển My không để tôi đi. Tình cảm chúng tôi chưa sâu đậm như Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, nhưng hoàn cảnh lại giống nhau. Tôi nghĩ đến đó, nước mắt tôi tuôn trào.
Có lẽ ai cũng nói hãy yêu đi, yêu hết mình, nhưng tôi không nghĩ được nhiều thế. Tôi chỉ muốn Uyển My hạnh phúc, tìm được người con trai dám vượt qua nghịch cảnh, không giống tôi – kẻ hèn nhát, ích kỷ.
Để tránh câu chuyện đi vào ngõ cụt, tôi nhẹ nhàng cúi xuống xem vết thương trên đầu gối Uyển My:
- Quên mất nữa, chân tay bị làm sao vậy hả? Trầy hết rồi, có đau lắm không?
- Huhu… đau chân… đau tay nữa… đau tùm lum… Đây nè, đau dữ lắm.
Uyển My xòe tay như đứa nhóc ăn vạ:
- Mà bị làm sao? Ai đụng trúng hả? Đá chết nó luôn!
- Hung dữ ghê! Có người làm mình ngã xong bỏ chạy đó, nhưng mình biết là ai!
- Ai? Thật hả? Thằng nào dám? Má nó! Thằng nào?
Tôi nổi điên, đấm mạnh vào bảng quảng cáo:
- Thôi, hung hăng quá, không nói đâu, nói ra rồi lại đi đánh người ta!
- Hehe, đùa đó, nói đi, tiểu Uyển My xinh đẹp!
- Ôm… đi rồi mình nói, hì!
Uyển My ôm tôi chặt cứng:
- Ôm cả buổi rồi còn gì nữa!
- Không ôm đúng không?
- Nói đại đi, ôm gì ôm!
- Nhớ nha, hức… Phong không thương Uyển My nữa, huhu...
Tôi tưởng Uyển My tỉnh táo, nhưng sao lại thay đổi chóng mặt? Tôi ôm nàng thật chặt:
- Sao anh dám ôm tôi hả? Tin tôi la làng lên không?
- Sao anh không ôm tôi nữa? Anh không thương tôi đúng không? Huhu...
- Thôi thôi, đủ rồi, nhức cái đầu quá!
Uyển My đúng là đa nhân cách, lúc này nàng ngủ say, lúc khác lại mè nheo:
- Nói đại đi nha, ném ra đường bây giờ!
- Không nói!
Tôi nhấc bổng Uyển My lên, dọa ném ra ngoài:
- Thôi, mình xin lỗi, thả mình xuống đi, hức...
- Bây giờ nói, huhu… Đừng mà, ướt hết đồ rồi, huhu...
- Dầu nhờn quen à?
Tôi muốn tìm hiểu ai đã làm Uyển My bị thương:
- Rồi nói đi, ai làm ra như này?
- Một bạn lớp mình.
- Lớp mình? Thằng nào láo vậy?
Uyển My nói đến đâu, tôi há hốc mồm đến đó. Làm gì có thằng nào dám đụng vào nàng?
- Đúng! Lớp mình, láo lắm!
- Thằng Đức à?
- Không phải!
- Thằng Quốc?
- Không.
- Thế thằng Duy?
- Không.
- Chứ ai? Nói lẹ đi úp úp mở mở!
Uyển My bĩu môi:
- Còn một người lúc nào cũng được thầy Hoàng Anh khen đấy, vừa giỏi vừa chăm!
- Ai nghe quen vậy?
- Nói đến vậy mà còn không đoán được hả? Đồ ngốc!
- Mình á?
Tôi thương yêu Uyển My, nàng vu khống tôi đẩy nàng té:
- Nè nè, đừng có lộng ngôn, mình đẩy… đằng ấy bao giờ!
- Không đẩy trực tiếp, nhưng đẩy… gián tiếp! Tại ai mà tôi chạy nhanh xong tôi ngã, tại anh! Chính là tại anh!
Uyển My đấm tôi thùm thụp:
- Hơ hơ, mặt mũi thì xinh đẹp mà nói chuyện điêu ngoa, gắp lửa bỏ tay người, cô tự ra đấy chứ tôi có gọi cô ra đâu!
Ngôn ngữ của Uyển My khi say bia thật hỗn loạn:
- Không xin lỗi mà còn đổ tại người ta, eo ơi, người gì đâu mà xấu tính ghê!
- Nè nè! Ai đổ tại? Uyển My đổ tại cho mình thì có.
- Không ngờ luôn ý, quá là buồn, quá buồn...
Uyển My uống hết lon bia, quăng vỏ ra đường. Tôi phải nhặt về:
- Đừng uống nữa, Uyển My! Đêm rồi bia rượu vào trúng mưa mai bệnh cho coi! Bữa khác uống...
- Hì, kệ mình đi, làm gì còn bữa khác nữa...
Tôi ngăn cản cô nàng cứng đầu:
- Mẹ gọi nè!
- Dạ con nghe cô ơi!
- Phong hả cháu? Cháu tìm được cái My chưa, cô với chú lo quá!
- Dạ hai người yên tâm, con tìm thấy Uyển My rồi, chỉ là...
- Sao vậy Phong? Đừng làm cô sợ nhé...
Chưa kịp nói, bác trai xuất hiện, đấm tôi không trượt phát nào vì tội dạy hư con gái cưng. Uyển My giật lấy điện thoại:
- Con đây mẹ ơi, con ổn, không sao, ba mẹ đừng lo, điện thoại con bị rơi… hỏng rồi không có nghe được!
- ...
- Con đi sinh nhật bạn, trú mưa nên chưa có về được, ba mẹ cứ ngủ trước đi, để con ngủ nhờ nhà bạn.
- ...
- Mẹ yên tâm, con không sao, mai Phong đưa con về, hì hì.
- ...
- Dạ, mommy ngủ ngon, daddy ngủ ngon, yêu hai người.
Tôi bái phục Uyển My vì diễn xuất thượng thừa. Nửa thùng bia chỉ khiến nàng thỉnh thoảng nói tào lao, nhưng lúc cần nghiêm túc, nàng vẫn hoàn toàn tỉnh táo:
- Wow! Amazing! Nói xạo không chớp mắt luôn!
- Vậy để tôi gọi lại cho mẹ, nói anh đẩy tôi ngã chảy máu tay chảy máu chân cho vừa lòng anh nhen!
- À thôi, dạ, tiểu thư tha cho, nô tài lỡ dại!
- Muốn tha chứ gì? Mình có một điều kiện nhỏ.
Tôi chưa bao giờ đề phòng Uyển My, nàng luôn quan tâm, bảo vệ tôi. Tôi chắc chắn nàng sẽ không bắt tôi làm điều gì quá đáng:
- Sao vậy?
- Mình muốn đi chơi hết đêm nay, đi với mình nhé?
- Ừm… được thôi. Nhưng mà đi đâu?
- Đâu cũng được hết, hì.
- Rồi thì đi, nhưng trước hết phải kiếm chỗ tắm nước nóng đi đã, không bệnh đó.
- Xièxie, bǎobèi, hihi.
- Lại tiếng Tàu rồi, không hiểu nha, bớt nói lại!
- Hì hì.
Ba mẹ tôi chắc đã ngủ, tôi không cần gọi điện. Trước mắt, Uyển My cần thay đồ ướt sũng, tắm nước nóng, sát trùng vết thương. Giờ này đã quá 12h, shop quần áo đóng cửa. Tôi nhớ ra Nhi ở tiệm internet, người đã giúp tôi khi nhập học. Tiệm của anh Khánh thường mở cửa đêm, tôi đưa Uyển My đến đó. Trên đường, tôi mua thuốc và khăn tắm. Uyển My ngủ say trên xe, tôi phải phi xe lên lề để mua đồ. Người ta nhìn tôi như tội phạm vì chở cô gái xinh đẹp ngủ say.
Tôi gọi Nhi, cửa mở sau vài phút:
- ...
- ...
- Alo, gì vậy ông nội, đêm hôm gọi gì? Nhớ tui đúng không?
- Nhớ cái đầu mày, mở cửa cho anh với, có việc cần nhờ nè!
- Không nhớ dẹp mẹ, khỏi luôn.
- Mất dạy, mở cửa lẹ coi, tin méc ông Khánh mày chửi khách không?
- Quỷ yêu gì giờ này đến không biết, chờ tí.
Nhi xuất hiện với bộ dạng lôi thôi, quần áo xộc xệch, đầu tóc rũ rượi. Nhi nhìn tôi:
- Trời trời, cha nội dẫn gái sao không đi khách sạn đi mà vô đây chi?
- Tào lao, đá mày dính vách bây giờ, bạn anh, đỡ hộ cái coi!
Nhi tốt tính, giúp tôi cất xe:
- Chu choa, không gặp mấy tháng mà ông lên đời dữ ha, có người yêu luôn mới ghê!
- Mày nói như anh mày tệ bạc lắm không bằng?
- Đúng vậy đó, quá tệ. Đỡ dùm coi!
Uyển My vẫn say, Nhi bảo:
- Woah, bà chị này đẹp dữ vậy ông nội? Da trắng, mặt xinh, mông ngực đầy đủ, nhất anh!
- Tao lạy mày, đỡ vào giúp tao để tao cất xe.
- Gọi bả dậy đi sao tui đỡ nổi?
- Vậy mày đứng đỡ dùm anh mấy giây rồi để anh tự xử.
- Ờm.
Tôi cõng Uyển My lên lầu 5, nơi phòng ngủ của Nhi. Uyển My cao, nặng xương, tôi thở phì phò như trâu cày. Phòng Nhi tứ tung đồ đạc, quần áo treo móc loạn xạ. Nhi đưa tôi ly trà gừng:
- Nè, cho bả uống đi, cẩn thận phỏng à. Tui đi xuống đây, cấm sờ mó lung tung.
- Ừa, cảm ơn mày nhiều. À khoan đã Nhi, giúp anh chuyện này nữa.
- Đừng có thấy thiên thần mà nhờ hoài nha cha nội, vụ gì nữa?
- Ừm… mày… tắm dùm… bạn anh nhe?
- Ủa không phải bạn gái à?
Tôi sửng cồ:
- Không, đã bảo bạn mà. Giúp anh chứ không dính mưa bệnh mất.
- Má, thân lừa ưa nặng.
- Nói cái gì đó con nhỏ này, giúp đi, sáng mai bao ăn sáng, chiều dẫn đi ăn lẩu, chịu chưa?
- Tạm được. Dị thôi biến xuống trông quán dùm đi, xíu nữa tui xuống thì ông lên chăm bả, rảnh kêu bếp nấu cháo luôn đi nha.
- Ờ… ừa… vậy giúp anh nhen, cho mượn quần áo luôn đi, đồ ướt hết rồi.
- Biết rồi, biết rồi, đi đi!
Tôi gần 25 tuổi, có những suy nghĩ sinh lý bình thường. Nhưng tôi không lợi dụng Uyển My lúc nàng say xỉn. Uyển My quá trong sáng, thanh cao, tôi chỉ ngưỡng mộ nàng.
Tôi chạy xuống bếp đặt cháo nóng cho Uyển My. Nhi bảo tôi xuống trông máy, nhưng tôi biết nàng không ngồi trông suốt đêm. Tôi nhận cuộc gọi của Nhi, nhận tô cháo:
- Nói thiệt đi, ông là gay đúng không?
- Cái đệt, mày nói gì vậy? Dở à?
- Chỉ có gay mới không yêu bà này thôi, bà ấy đẹp quá mà, trời ơi tui nhìn tui còn mê. Người gì đâu mà da trắng, má hồng, cười thì tươi, body thì… ực ực… quá đã…
- Con lợn biến thái, mày lợi dụng sờ mó bạn tao à? Ủa mà sao mày biết cười tươi?
- Hồ đồ, tui lau người cho bả xong thì bả tỉnh, nãy giờ hai chị em ngồi nói chuyện. Hình như bả khoái ông đó, hỏi ông miết.
- Ừa… vậy à? Tỉnh rồi thì tốt, thôi né qua để tao mang cháo vào.
- Sao hời hợt vậy cha, à quên, ông gay mà. Thôi nha, tui xuống đây, nếu ông chê thì để tui, tui sẽ chăm sóc giúp cho, đẹp thế mà còn chê, ngu ơi là ngu.
Tôi bưng tô cháo, suýt nữa đã tung một cước đá Nhi:
- Nè nè, coi chừng tao à! Thôi đi dùm. Xin mày đấy!
- Nhớ nha, mai ăn sáng, chiều ăn lẩu.
- Rồi rồi, cút cút.
Tôi bước vào phòng, theo Nhi thì Uyển My đã tỉnh, muốn gặp tôi. Nàng ngồi trên giường với bộ đồ ngủ hồng phấn cute con bò cười. Nàng nhìn tôi, trao ánh mắt mong đợi, mỉm cười thật tươi. Dù không son phấn, nàng vẫn rạng rỡ. Nhi nói đúng, chắc chỉ có gay mới không yêu nàng. Nhưng tôi không gay, tôi không nói không có cảm tình với Uyển My. Tôi nhận ra tình cảm bất đắc dĩ này khó bền lâu trước rào cản gia đình, vậy nên từ bỏ sớm là điều đúng đắn.
Thức đêm lắm mới biết đêm dài. Một nửa tôi muốn thời gian trôi nhanh, không thấy những điều đau lòng nữa. Nửa khác lại muốn khoảnh khắc này dừng lại, đắm mình trong nó mãi mãi.
Đêm hôm nay thật kỳ lạ và đáng nhớ...
*Gợi ý: Em, nước mắt và mưa*