Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 56: Kẻ thù bất ngờ
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một buổi trưa hè nóng bức như bao trưa hè khác, tôi nằm dài ngủ trong căn phòng mát lạnh nhờ chiếc điều hòa hiệu Daikin mà bố mẹ mới thay cho chiếc Panasonic cũ kỹ. Mỗi buổi trưa đều như thế, sau giờ học thêm buổi sáng, tôi chạy về nhà, ăn vội vàng một bữa cơm chóng vánh rồi lên lầu nghỉ ngơi, tận hưởng làn gió mát từ điều hòa và chơi game quên hết thời gian. Hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Chỉ còn vài tháng nữa là tôi được thư giãn thoải mái, năm sau phải thi đại học rồi, biết tận hưởng bao nhiêu thì tận hưởng thôi, khà khà.
Thật kỳ lạ, số phận tôi dường như đã định sẵn phải trải qua muôn trùng thử thách, như thể cứ được yên ổn vài ngày là sẽ xảy ra biến cố. Cái lời nguyền đáng khinh này cứ lặp đi lặp lại khiến tôi đôi lúc muốn phát điên. Dù sau này, khi trưởng thành, va vấp nhiều hơn, tôi mới nhận ra rằng khó khăn ai cũng gặp, không phải cái này thì là cái khác. Tất cả phụ thuộc vào cách suy nghĩ và đón nhận của mỗi người. Người tích cực sẽ dễ dàng vượt qua, còn kẻ tiêu cực thì chỉ chuốc lấy phiền muộn. Bản thân tôi lúc nào cũng lạc quan, trừ khi giấc ngủ trưa bị phá đám:
- Phong ơi! Phong!!!!!!!!!! Phong!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét thất thanh quen thuộc ở phía ngoài đường khiến tôi muốn bật dậy chửi thề. Thật khốn nạn cho đứa nào giữa trưa nắng 40-50 độ lại gào thét gọi tên tôi như vậy. Nếu không có chuyện gì quan trọng, tôi thề sẽ cho nó vài cái đầu gối và vài cùi chỏ:
- Con mẹ đứa nào gọi thế?
Tôi thò đầu ra cửa sổ, vừa kịp để ánh nắng trưa chiếu thẳng vào mặt, nheo mắt nhìn xuống:
- Tao Đức đây! Đi đá bóng không?
Tiên sư bố cái thằng dở hơi, trời đánh thánh đâm, giữa trưa nắng chang chang mà rủ đi đá bóng, có mà tôi đá vào đầu tụi mày còn hơn. Bọn rảnh rỗi:
- Điên à? Trưa nắng mà đá cái gì?
- Lẹ đi, đang thiếu mình đấy! Có đối cứng, đá trả tiền sân, tiền nước, nhanh lên!
- Thua ói tiền ra trả nha, tao hết tiền rồi!
- Oke, đi đại đi, anh khao thua thế không được!
- Chờ chút.
Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng hơn tưởng tượng. Đây là một vở kịch quen thuộc hàng ngày của tôi và thằng bạn thân. Ít nhất mỗi tuần nghỉ hè, nó kéo tôi đi đá bóng giữa trưa như thế này khoảng 3-4 lần. May là giờ này bố mẹ còn bận buôn bán nên không để mắt đến tôi, miễn khỏi bệnh tật là được. Với khung cảnh quen thuộc, chỉ vài phút sau, tôi đã nhảy lên xe đạp của Đức và phóng thẳng đến sân bóng.
Đám tụi tôi có khoảng 6-7 thằng thân thiết, biết đá bóng khá nhiều, nhưng chỉ có 5 thằng đá với nhau từ lâu, tự lập đội đăng ký đá giải ở trường. Chúng tôi phải lập đội khác đá giao hữu xung quanh. Đám tôi đá không khéo léo bằng tụi kia, nhưng bù lại khỏe như trâu, đá được 2-3 trận liên tục. Có lần rủ tụi kia đá vài hiệp nhưng chúng sợ không lại sức. Tôi và Đức là nhân tố chủ chốt của đội. Tôi chơi tiền vệ kiến thiết, chuyền tốt, sút hai chân đều hay, nhưng khi đối mặt thủ môn thì hơi run, toàn sút ra ngoài hoặc trúng người đối thủ. Còn Đức là thủ môn không thể thay thế. Nó bắt gôn hay đến nỗi tụi tôi phải thuê nó đi bắt dùm cho đội địch. So về trình độ, tôi tự nhận 8/10 còn Đức khoảng 9.5/10. Thú thật chưa thấy thằng nào bắt gôn hay như nó. Ngoài phản xạ thủ môn nào cũng có, Đức còn chơi vô cùng lăn xả. Bóng đến gần khung thành là nó lao như tê giác húc bóng đi chỗ khác, không cần biết có bao nhiêu thằng đối thủ trước mặt. Sự gan dạ ấy không phải đứa nào cũng có. Tôi phục thằng bạn sát đất, quá ngầu:
- Đám này sao thằng nào nhìn cũng giang hồ vậy mày?
- Không biết, bạn thằng Quân, bảo đá cũng ngu lắm, tụi mình vô đánh kiếm mồ hôi.
- Đội này mà chơi chặt chém như tụi mình, tụi nó đấm cho vỡ mồm cả đám.
- Sợ đéo gì, mày có võ mà.
- Võ đéo gì, gặp bọn to con ăn cứt thôi.
Và không biết là do cái mồm tôi xui xẻo hay số trời sắp đặt. Bọn tôi thi triển chế độ xô người, chặt chém không thương tiếc khiến tụi địch mồ hôi nhễ nhại, mặt cắt không còn hột máu. Chúng tôi thống nhất sẽ giả vờ sút hụt để tụi địch chủ quan, thắng sát nút 1-2 bàn. Nhưng chiến thuật ấy đã phản tác dụng, tụi địch càng nóng máu hơn:
- Cái đcm chúng mày đá bóng hay đá người?
- Cắt trúng bóng mà mày!
- Trúng cái cc, mẹ mày, gãy chân người ta rồi!
- Đm, đá ngu thì thua, khóc lóc cái đéo gì!
- Cái đcm mày bảo ai ngu?
Và thế là, dưới sức nóng tuổi trẻ, nhiệt huyết mùa hè cùng cái nóng 40 độ C, cả hơn 10 thằng lao vào đánh nhau túi bụi. Tôi vốn không muốn đánh nhau, nhưng mồm tôi vừa nói câu chốt khiến hai bên đánh nhau như trên. Với sức vóc vượt trội, bọn địch giã mấy thằng bạn tôi như giã gạo. Khổ thằng Quân cận, nó chỉ biếc đực mặt van xin hai bên ngừng chiến. Thằng Đức và tôi khá to con, tôi võ vẽ nên hành được mấy thằng ễnh ương. Chỉ có thằng đội trưởng địch không bị vì nó cao to đen hôi, đầu trọc như vừa đi trại về, lì đòn. Đại hội võ lâm tạm ngưng khi tôi đập nhừ thằng địch, chỉ còn thằng đội trưởng đuổi tôi và tụi chạy trối chết. Nhưng mọi chuyện xảy ra như trong phim kinh dị, đứa trượt chân lại chính là tôi. Ban nãy đá bóng hăng quá, tôi va chạm mắt cá chân với thằng nào bên địch khiến giờ chân đau không nhấc lên được. Thằng hộ pháp chờ có thế, nó cầm viên gạch lao tới. Tôi thề nếu không có gì xảy ra, chắc tôi bị giã vỡ sọ. Nhưng mọi người biết không, nhân vật chính không thể chết sớm như vậy. Đó là lý do tôi toàn mạng dù thằng địch chỉ cách 5 bước chân. Trong giây phút tưởng chừng tôi sắp gặp ông bà, thằng Đức bất ngờ quay lại sút thẳng vào thằng mập khiến nó văng xa mét. Trúng đòn bất ngờ, nó nằm ôm bụng đau đớn trong khi tụi tôi chạy vắt giò lên cổ.
Kết thúc buổi trưa hôm đó, bọn tôi thắng trận bóng, thắng trận đánh nhau, không phải trả tiền sân. Ngoại trừ việc đứa bạn thằng Quân canh me bọn tôi suốt tuần sau khiến tụi tôi khiếp vía không dám đi học thêm. Cũng may sau đó bọn tôi phải đi học, hết thời lông nhông chơi bời.
Ngày đó tôi với thằng Đức khác gì anh em ruột thịt, có khi còn thân hơn. Sáng đi học thêm, chiều đá bóng, tối ra quán net chơi game, đúng là tuổi trẻ sôi nổi. Ấy thế mà giờ đây, tôi cảm thấy có chút day dứt, không phục. Người anh em ngày nào giờ đã biến thành kẻ thù, chủ mưu muốn triệt hạ tôi mọi lúc mọi nơi vì nghĩ tôi cướp Uyển My của nó, dù nó chưa bao giờ có được nàng.
Hôm nay tôi vui quên trời quên đất, hạnh phúc lần đầu tiên biết nụ hôn đầu đời là gì. Nhưng cái niềm vui ấy khiến tôi phải trả giá, dù không quá đắt. Tối hôm ấy, sau lời qua tiếng lại, thằng Đức im lặng ngồi một góc, thằng Hải bỏ đi tức giận. Tôi cùng Uyển My nán lại ăn uống trò chuyện. À quên, thằng Nhật sau khi bị tôi đánh hôm qua trông cau có. Nó vẫn ngồi ăn nhưng ánh mắt thường xuyên nhìn tôi và Ái Quyên. Tôi phải công nhận nó ngu thật, rõ ràng tôi với Ái Quyên chẳng có gì, người tôi sánh đôi là Uyển My cơ mà:
- Bǎobèi, ăn xong đi dạo chút nhé?
- Ừa, đi đâu?
- Đi đâu cũng được, hì hì.
- Vậy đi… ngủ, lên ôm miếng, hehe.
- Còn lâu, mơ đi, pleuuu.
- Hơ.
Uyển My ngoài miệng từ chối nhưng vẫn tít mắt nhìn tôi cười. Nàng có bao giờ từ chối tôi đâu, mới phút trước còn nói không đi nhưng lát sau lại kéo tay tôi:
- Đi thôi bǎobèi, no rồi!
- Đi đâu?
- Đi dạo, Uyển My muốn đi dạo!
- Rủ mấy bạn đi cho vui được không?
- Cũng được, cho anh 10p rủ mọi người, tôi đi thay quần áo!
- Đẹp rồi, không cần thay đâu.
- Chờ chút còn đẹp hơn nữa, hì.
Vậy là Uyển My bỏ tôi đi thay đồ. Tôi cảm thấy thân phận mình bạc bẽo quá. Nhưng mồm than thở vậy chứ tôi vẫn thấy hào hứng lắm. Rủ bọn bạn đi dạo cũng là ý hay. Chỉ có vấn đề là tôi và Uyển My một cặp, thằng Linh với Ngân một cặp, Nhi với Duy một cặp, còn lại Ái Quyên lẻ loi. Tôi ngần ngại chưa biết mời nàng thế nào. Suy đi tính lại, tôi quyết định tiến lại chỗ Đức:
- Ăn xong chưa? Đi dạo không mày?
- Mày nói gì? Rủ tao à?
- Chứ còn thằng nào vào đây nữa? Đi cho mát.
- Mày không giận tao à?
- Giận dỗi đéo gì, anh em bao năm nay. Đứng dậy, chờ Uyển My thay đồ rồi đi.
- Ừ… ừm.
Thằng Đức nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Ai đời vừa nãy còn cãi nhau muốn đánh nhau mà giờ tôi lại rủ nó đi dạo. Chỉ có tôi sống tình cảm, những người thân yêu sẽ không để bụng quá nhiều. Tôi hiểu rõ mối quan hệ nào cần lưu giữ, mối nào cần tránh xa. Thằng đã chơi với tôi gần chục năm dĩ nhiên là người bạn tôi không bao giờ muốn mất, dù nó có biến chất cỡ nào, tôi tin sự vị tha sẽ kéo nó trở lại.
Ngoài trời lúc này mưa đã tạnh, không khí hơi se lạnh. Sau 5 phút, tôi đã rủ được hai cặp đôi mới nổi đi dạo. Chỉ còn Ái Quyên chuyên tâm đọc sách. Tôi mời nàng đi dạo:
- Bé Quyên, đi dạo không?
- Hử?
- Có anh, Uyển My với tụi kia nữa, đi nhé?
- Vậy chờ em một lát!
- Ái Quyên lấy máy ảnh!
- Lại chụp hả?
- Yes. Chờ em nha.
- Oke.
Công cuộc chờ phụ nữ thay đồ quả là lâu. Ban đầu nói chờ 5 phút nhưng rốt cuộc phải chờ 20 phút. Uyển My và Ái Quyên trở lại:
- Sao nói 10 phút?
- Ơ, chả ai biết gì cả. Mình đi thôi, hì hì.
Uyển My lém lỉnh nắm tay tôi, bĩu môi làm vẻ mặt vô tội. Nàng nói sẽ đẹp lắm nhưng tôi chẳng thấy khác, vẫn đẹp như vậy. Lần này Uyển My mặc áo len dài tay màu lông chuột ấm áp, đeo kính gọng tròn to tướng trông thanh lịch hơn hẳn:
- Ủa, bǎobèi ơi, Đức đi chung nữa hả?
- Ừa, mình rủ nó đi chung cho vui.
- Ừm, hihi, vậy cũng được.
Tình hình lúc này khá đẹp, 4 nam 4 nữ, 3 cặp đôi. Ái Quyên ít khi tương tác với Đức, căn bản chẳng có gì để nói. Đức mang tiếng xấu sau màn chọc phá nhắm đến tôi. Nàng không quan tâm đến nó cũng dễ hiểu. Nhưng Đức im lủi theo sau, nàng động lòng trắc ẩn trò chuyện vui vẻ. Tôi quên khuấy đi mất việc vừa thiếu điều muốn đánh nhau với Đức. Chuyện đời mấy ai hiểu được chữ ngờ.
Đám tụi tôi dạo quanh phố biển Vũng Tàu đêm sau cơn mưa. Phố biển mang vẻ đẹp yên bình thơ mộng. Bầu trời đêm trong trẻo, sao lấp lánh, ánh trăng dịu dàng hòa quyện đèn đường. Mùi thơm đồ ăn cà phê hòa quyện hương biển mặn mà. Tiếng sóng vỗ bờ nhẹ nhàng dưới ánh đèn đêm. Dọc bãi biển, cặp đôi tay trong tay dạo bước. Phố biển Vũng Tàu đêm sau mưa để lại trong lòng người cảm giác thư thái và kỷ niệm khó quên.
Sự yên bình khiến tôi lơ là cảnh giác. Tôi không ngờ thằng Hải nói là làm, làm thật nhanh. Mọi chuyện bắt đầu khi tụi tôi vừa dạo xuống con đường vắng vẻ. Tôi đang đi sau cùng với Ái Quyên bàn bạc chuyện chụp hình. Uyển My nói chuyện với Đức khá thân thiết. Tôi không ghen tị hay hờn trách. Tim Uyển My đã nằm gọn trong tay tôi.
Bất thình lình, một đám thanh niên đầu trâu mặt ngựa, tay chân xăm trổ phóng xe máy như tên lửa lao đến chặn trước mặt tụi tôi. Màn quay xe ồn ào khiến tụi tôi giật mình, nhất là tụi con gái. Thằng đại ca cầm gậy bóng chày tiến tới chặn đầu tụi tôi, chỉ vào Uyển My hỏi thằng trong đám:
- Phải con bé này không?
- Đúng rồi anh, nó đó.
- Vậy chắc là thằng này. Lên!
Bọn tôi chưa hiểu chuyện gì thì đám chúng lao tới tấn công thẳng vào Đức khiến nó ngã lăn ra đất. Uyển My sợ hãi khóc nức nở khi chứng kiến bạn mình bị đánh. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Tại sao tụi nó lại đánh Đức nhỉ, chẳng phải Đức với chúng là một phe sao? Tôi và Ngân lao lên phía trước. Tôi chạy tới chắn trước mặt Uyển My:
- Phong ơi, sao… lại… hức… sao lại như thế này?
- Không sao… đứng lui về sau đi, để mình!
- Đừng… Phong!
- Yên tâm đi, không sao đâu.
Ngay sau khi Uyển My được Nhi và Ái Quyên hộ tống lùi xa, tôi lấy đà bay tới đá văng cây gậy khiến thằng đại ca trợn mắt:
- Đcmm thằng chó này, thích chết à?
- Mày đánh bạn tao giờ còn hỏi à?
- Thằng nhãi này, mày thích chết thì tao cho chết, còn con ranh con kia nữa, tao đéo muốn đánh con gái, là do mày chọn đấy nhé!
Bọn này chỉ giỏi bắt nạt người yếu thế. Chỉ trong nửa phút, tôi và Ngân đã khiến 3 thằng đệ ngã lăn quay ra đất. Riêng thằng đại ca lì đòn hơn, nó né được mấy cước của Ngân và tránh sát quyền của tôi. Tôi chạy tới đỡ Đức dậy. Nó đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, máu me be bét:
- Tao… tao…
- Thôi, nghỉ đi, lát về rồi nói.
Thằng Linh cùng Ngân kéo Đức về phía sau. Ái Quyên và Uyển My tỏ ra vô cùng lo lắng:
- Sư phụ, để con xử thằng này cho, nhẹ không à.
- Điên quá, tránh ra, nó có gậy kia, lỡ trúng người thì mềm xương đấy, tránh sang một bên.
- Nhưng mà… sư phụ… lỡ…
- Có tránh ra không? Sư phụ nói không nghe à? Lùi lại!!!
Tôi chuyên gia thích giở trò anh hùng rơm, nhưng lần này không suôn sẻ. Thằng đại ca có vẻ thực chiến, tâm lý vững, lực tung quyền khủng bố khiến tôi sợ mất mật vài phen. Tôi né tránh được mấy đòn vào mặt và bụng. Khi nó tung trượt cước về phía tôi, tôi chớp thời cơ phản đòn khiến nó gục xuống. Trong lúc nó còn bận ôm tay chân, tôi tung bài quyền liên hoàn về phía mặt khiến nó choáng váng:
- Thằng Hải sai bọn mày đến đúng không? Nói!!!!!!!!!!
Tôi một tay đỡ đầu thằng đại ca, một tay thủ tư thế cho cú One Inch Punch:
- NÓI!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi không rõ tụi nó có biết thằng thuê tụi nó nguy hiểm như thế nào không. Một thằng tiểu nhân, bỉ ổi, thất đức. Đúng khi tôi hét lớn, tụi nó sợ sệt, đưa hai tay cầu hòa:
- Mày đừng nóng, để tụi tao nói!
- Nhanh lên không thằng đại ca của tụi mày đéo còn răng nhai cháo đâu! Thằng nào sai tụi mày tới?
- Ừ… đúng rồi… thằng… thằng Hải công tử đó. Nó nhắn tụi tao đập cái thằng đi chung với con bé kia, vậy thôi, còn lại tụi tao… không biết.
- Đcm tụi mày, thời đại đéo nào rồi mà còn làm trò nhận tiền đánh người, kêu thằng chó đó có giỏi thì ra gặp tao, đừng giở trò đâm sau lưng.
- Cái đó… tụi tao… đéo biết, mày tự đi mà dàn xếp, thả anh 2 ra!
- Thả à? Chúng mày đánh bạn tao như thế mà nói thả là thả à?
- Đm, thả anh 2 tao ra, đã nói đéo biết.
Mấy thằng nhãi vẫn già mồm. Lúc này tụi nó yếu thế hẳn. Tôi không cảnh giác, thằng đại ca bất ngờ lấy dao bấm đâm thẳng về phía tôi. Trong giây phút thập tử nhất sinh, Uyển My kịp nhìn thấy hành động của thằng kia, tiếng hét thất thanh của nàng giúp tôi thoát khỏi cái chết trong gang tấc:
- Phong!!!!!!!!!!!!
Tôi may mắn thoát chết nhưng vết thương vẫn còn đó. Mũi dao đâm trúng đùi khiến tôi khuỵu xuống. Máu tươi tuôn ra, ướt đẫm gấu quần. Thằng này tiếp tục tung quyền vào thái dương khiến tôi choáng váng:
- Aaaaaaaaaaaaaa, Phong!!!!!!!!!!
Uyển My hoảng hốt hét lớn. Ngân lao vào ứng cứu khiến thằng đại ca ngã lăn ra bất tỉnh. Thằng Linh chạy tới thét lớn “công an tới, công an tới” khiến bọn đàn em tháo chạy tán loạn. Thằng mà tụi nó gọi là anh 2 cũng bị bỏ lại. Nhưng đó cũng là tất cả những gì tôi nhớ trước khi mắt tôi mờ dần, lịm cả người đi. Trong giây phút ấy, tôi thấy Uyển My ôm chặt tôi vào lòng, khóc nức nở, nước mắt nàng rơi xuống gương mặt tôi, nóng hổi…
…
…
…
Tiếng tít tít khó chịu khiến tôi tỉnh giấc. Trước mắt tôi là khoảng không đen kịt, chỉ còn tiếng tít tít oán trách của chiếc máy đo nhịp tim bên cạnh. Đầu tôi đau như búa bổ, chắc hẳn dư âm cú đấm vẫn còn. Tôi mới lắc đầu nhẹ một cái mà nó rung lắc dữ dội. Đưa tay xuống kiểm tra đùi, tôi thoáng giật mình khi nhận ra tóc của một ai đó đang được búi lên rất gọn gàng, chắc chắn là con gái, mà đã là con gái, chỉ có một người:
- Phong, tỉnh rồi hả? Hức… hức…
Tiếng khóc nức nở vang lên, tôi dễ dàng nhận ra sự có mặt của Uyển My. Nàng vội vã chạy lại bật đèn phòng rồi lao tới ôm chặt lấy tôi mà nức nở:
- Huhu, Phong ơi, mình sợ lắm… hức…
- Hê, không sao, mình… ái da… ổn.
- Ổn mà… hức… nhăn nhó quá vậy?
- Mình đau… lòng, không muốn thấy àiqī của mình khóc.
- Hứ, dẻo miệng.
- Mình ở đây lâu chưa vậy?
Tôi kéo tay Uyển My lên cho nàng ngồi hẳn lên giường. Phòng rộng rãi, chỉ có hai giường nhưng lúc này chỉ có mình tôi nằm. Chân tôi băng bó kỹ lưỡng, nhưng máu vẫn rỉ ra khiến tôi hãi hùng. Dù là dân võ, thích đánh nhau, nhưng mỗi lần thấy máu nhiều là tôi rợn người. Đó cũng là lý do tôi ít khi muốn đánh vào mặt đối phương, dù đó là phần nguy hiểm nhất. Tôi quyết định đánh vào bụng, dù mạnh tay nhưng ít phun máu:
- Bị thương mà còn cười.
- Hehe, có cô tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần chăm sóc nên vui quá, không nhịn được cười.
Uyển My tựa đầu vào người tôi, thủ thỉ:
- Mình sợ lắm, lần sau… đừng làm vậy nữa.
- Mình ổn mà, không sao đâu, mình mà không làm vậy, làm sao tụi nó sợ.
- Nhưng anh làm vậy thì tôi sợ, anh không hiểu sao, hức… hức…
Cô tiểu thư của tôi càng ngày càng trở nên mít ướt. Lúc trước trêu ghẹo mãi chẳng thèm khóc, giờ tôi mới dính tên bay đạn lạc chút xíu nàng đã mủi lòng rồi. Tuy vậy thì nàng nói đúng, rõ ràng Uyển My ban nãy đã can ngăn tôi, nhưng cái máu anh hùng rơm đã ngấm vào tâm khảm tôi lúc nào không hay. Vậy nên tôi chẳng giữ được chút bình tĩnh nào trong giờ phút nguy cấp. Chỉ biết lao đầu lên đấm đá túi bụi như con thiêu thân thấy lửa.
Lúc này đã hơn 12h đêm, bệnh viện vắng lặng. Tôi chỉ đang nghĩ trong đầu để tìm kiếm thứ gì thì Ái Quyên đã đọc vị:
- Chị My đang nói chuyện với bác sĩ, lát chị về với anh, đừng có lo, hihi.
- Ờ… ừ… anh không thấy nên hỏi thôi.
- Mà ổn chưa đó, thấy mặt xanh dữ lắm?
- Chắc ổn rồi, anh không sao, mỗi tội hơi choáng, chắc do mất máu nhiều.
- Vậy anh nghỉ ngơi đi, tụi em ngồi chút rồi chạy về SG.
- Mà… ai đưa em về?
- Anh khỏi lo, em nhờ mấy bạn rồi, cứ ở đó nghỉ ngơi đi khi nào khỏe thì về, nha?
- Cảm ơn em…
- Cảm ơn chị My đi, chị thức chăm anh từ lúc đó đến giờ đó, chắc chợp mắt được một chút xíu thôi. Em ra ngoài đây, anh nằm đi!
- Ừ… ừm.
Ái Quyên vừa đi, một đám khác lao vào thay ca khiến tôi không kịp thở. Tôi không kịp hỏi han, tiếng nói quen thuộc của Ái Quyên vang lên:
- Sư phụ, ổn chưa vậy?
- Ừ, tạm ổn, mấy đứa có sao không?
- Có mỗi sư phụ ăn đòn chứ ai bị sao đâu, à có ông Đức, mà ổng tỉnh rồi.
- Vậy tốt, giờ mọi người về à?
- Ừm, tụi con về trước, sư phụ nghỉ ngơi đi nha, khi nào về đến SG thì nhắn tụi con.
- Ừa, thằng Linh đưa đệ tử yêu của anh về cẩn thận nghe chưa, anh mày chân đau nhưng vẫn chiến được.
- Dạ, hê hê, sư phụ yên tâm, tụi em về trước đây!
- Ừ bai.
Sau cặp này dĩ nhiên là một cặp khác:
- Phong ơi là Phong, ngu gì mà ngu dữ vậy? Bày đặt hỏi hỏi làm gì giờ nó đâm cho gần xỉu thấy không?
- Anh mày bị như vậy còn chưa vừa lòng mày hả?
- May cho ông đó, tí nữa là đi gặp ông bà rồi, làm tụi tui muốn đứng tim.
- Mày không chờ anh? Về SG trước à?
- Chờ gì mà chờ, có vợ ông chăm rồi, tụi tui về, mai tui còn trông quán. Nghỉ ngơi đi nha, bữa nào xong tui dẫn đi ăn lẩu, hen?
- Ừa, về cần thận đó, yêu nghiệt.
- Phong ngu.
Vậy là đám bạn tôi lũ lượt ra về. Để lại tôi ở lại với những dòng tâm sự chưa biết giãi bày bằng cách nào. Nhưng trong cái buồn lại có cái vui, hạnh phúc ngập tràn. Chỉ cần Uyển My ở bên là được rồi, tôi sẽ chẳng biết buồn đâu, tôi hứa.
Hít một hơi thật sâu, tôi ngả đầu lên gối, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi Uyển My bé nhỏ vẫn đang trao đổi gì đó với bác sĩ. Một sự hạnh phúc nhỏ nhoi bất chợt len lỏi trong người tôi lúc này. Chỉ nghĩ đến những ngày tiếp theo được Uyển My ở cạnh bên chăm sóc, nâng niu thì tôi như đã muốn bay lên 9 tầng mây rồi.
Nhưng rồi, tôi nhận ra sự hốt hoảng trên gương mặt Uyển My khi nàng vừa nhận được cuộc gọi từ ai đó. Ánh mắt nàng nhìn tôi khiến tôi không khỏi bất an.
Lại có chuyện gì nữa vậy hả ông trời ơi?