63. Chương 63: Cuộc chia ly đầy nghiệt ngã

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 63: Cuộc chia ly đầy nghiệt ngã

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi gặp gỡ thân tình của tôi và đám bạn thân tưởng chừng sẽ vui vẻ, ai ngờ lại xuất hiện một gương mặt không thể nào quen hơn – đó là kẻ tôi không muốn nhìn thấy nhất: thằng Hải ngựa. Dù nó không chủ động đến đây, nhưng thái độ của nó hôm nay đã khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi thấy kẻ thù không đội trời chung của mình đột nhiên xuất hiện. Chỉ cần nhìn thấy nó, tôi đã muốn tặng cho nó vài cú đấm ngay lập tức. Mối thù đâm tôi thủng chân vẫn còn chưa trả được. May mắn thay, lần trước từ VT về, ba mẹ Uyển My đều có mặt, nếu không tôi đã lao vào đánh nó ngay.
Tôi đứng như trời trồng vài giây khi thằng Hải bất ngờ bước ra khỏi quán, bên cạnh là mấy người đàn ông ăn mặc sang trọng, chắc là đối tác làm ăn. Nếu cứ ngồi im, mọi chuyện có lẽ sẽ chẳng xảy ra. Nhưng không, vì sự bức bối dồn nén quá lâu, tôi đứng bật dậy, bất động vài chục giây khiến thằng Hải nhìn thấy tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi liếc sang Đức – không lẽ nào nó lại lừa tôi lần nữa, báo cáo mọi chuyện với Hải để nó đến đây gây sự? Nhưng nghĩ lại, mọi chuyện không hợp lý khi tôi và Uyển My dù đi bên nhau nhưng tâm trạng bất an, làm gì có thế thượng phong để chọc tức Hải chứ.
Vừa nhìn thấy tôi, thằng Hải cười nhếch mép, tiến lại gần. Lúc đó, ngoài tôi ra chẳng ai để ý đến sự xuất hiện của nó, chỉ đến khi nó đứng trước mặt tôi, cười thách thức, mọi người mới quay lại:
- Ê, thằng này lại kiếm chuyện à? – Thanh Ngân đứng phắt dậy, quát lớn.
Nhưng thằng Hải phớt lờ Thanh Ngân, tiến đến vỗ vai tôi, thì thầm:
- Cảm ơn chú Phong nhé, hẹn gặp lại chú sau, haha!
Rồi nó bỏ đi trước khi ném cho Uyển My một cái nhìn giả tạo:
- Anh đi nhé My, gặp em sau!
Tôi hoang mang vô cùng, không chỉ vì cách cư xử của nó mà còn bởi câu nói vừa rồi. "Cảm ơn chú Phong" là sao? Tôi có giúp nó gì đâu mà nó lại nói "hẹn gặp lại"? Nó định kéo người đến thanh toán tôi lần nữa hay sao mà nói năng bẩn thỉu như vậy:
- Nó nói gì vậy sư phụ? Sao đứng cứng như vậy? – Ngân tỏ vẻ lo lắng.
- Sao vậy Phong? Nó nói gì thế? – Đức chạy tới vội vã.
Nhưng người tôi cần nhất là Uyển My, nàng chẳng có động thái gì, có lẽ đã đoán trước mọi chuyện. Dù ngạc nhiên ban đầu, nhưng sau vài giây, Uyển My giữ được vẻ mặt bình thản, đủ để tôi hiểu rằng, dù Hải xuất hiện ngẫu nhiên, nhưng lời nói của nó với tôi, nàng đã nhìn thấu từ lâu:
- Không, không có gì đâu, nó nói nhảm thôi, mọi người ăn tiếp đi!
- Thật không đó cha, thấy mặt như mất hồn vậy? – Nhi tiếp lời.
- Tự nhiên thấy nó hiện ra, giật mình thôi, tưởng nó lại kiếm chuyện, không sao, quẩy tiếp thôi! – Tôi cười trừ, ra vẻ ổn.
Dù tôi cố gắng trấn tĩnh, mọi người cũng quay trở lại trò chuyện, ăn uống như thường. Nhưng ngoài tôi và Uyển My ra, chẳng ai hiểu được cảm giác bất an lúc này. Ai oán thay, tôi vừa ngồi xuống thì Ái Quyên đã dội một gáo nước lạnh:
- Chà, nó nói gì mà mặt trắng bệch vậy ông già?
- Ờ, đâu có gì, nó khích anh thôi.
- Hai người có vấn đề gì à? Sao em thấy chị My lạ lắm?
Tôi là người đầu tiên nhận thấy sự lạ thường trong ánh mắt, cử chỉ của Uyển My hôm nay, nhưng tôi không biết nàng nghĩ gì và lý do cư xử khác thường này, nhất là sau buổi sáng hôm qua. Chắc hẳn mọi chuyện bắt đầu từ đó:
- Uyển My kể em nghe rồi à?
- Cũng một chút.
- Theo em giờ phải làm sao?
Ai cũng hỏi tôi, nhưng tôi chẳng biết trả lời ra sao. Dù thất vọng, tôi vẫn mong có ai đó hiểu thấu tâm can mình, dù trong lòng họ có nghĩ vậy hay không. Tôi chỉ cần một chút động lực để giữ Uyển My ở lại bên mình, tôi không muốn mất nàng thêm lần nào nữa:
- Có thể em nói điều này, anh không vui nhưng thật ra em nghĩ chị My nên đi. Hiện tại nàng không thể giải quyết vấn đề này, ở lại càng khiến gia đình nàng rắc rối. Đã vậy, anh với chị cũng chẳng yên với thằng Hải. Em thấy nó chắc sẽ còn phá hai người hoài.
- …
- Thôi thì đằng nào anh cũng còn 2 năm học, chị My ở lại chẳng tiến nhanh hơn được. Chi bằng chị đi đi, sau này ổn thỏa thì trở về, hai người đàng hoàng bên nhau.
- Haizz, mọi người đều nói vậy, nhưng anh không muốn… Uyển My đi tí nào – Mặt tôi dài thườn thượt.
- Về căn bản thì chị My đi là hợp lý nhất, nhưng em sợ 2 năm quá dài khiến tình cảm hai người không còn như bây giờ. Có thể em sai, nhưng quả thực không nghĩ ra cách nào hơn. Anh chị xem xét rồi quyết định, dù gì cũng là tương lai của hai người…
- Ừ, anh biết rồi, cảm ơn em, 100% hen!
- Ừm, uống ít thôi còn lái xe!
- Ừ, haha.
Hóa ra người ta uống bia không phải để quên buồn, mà chỉ để tạm thời quên đi những nỗi khổ đau, muộn phiền khiến ta không đủ dũng khí bước tiếp. Lúc này, dù tôi có uống say, mọi chuyện vẫn không thay đổi khi tôi tỉnh giấc, bởi Uyển My vẫn phải đưa ra lựa chọn, một lựa chọn không chỉ cho tương lai nàng mà còn cho cả hai chúng tôi. Rồi mọi thứ sẽ ra sao đây?
Trên đường về tối hôm ấy, Uyển My không nói gì, lặng lẽ ngồi phía sau, ôm tôi thật chặt, áp đầu lên lưng tôi. Không khí nặng nề, yên tĩnh đến đáng sợ khiến tôi nghe rõ từng nhịp tim, từng hơi thở của nàng đang dần khó kiểm soát hơn. Tôi đau lòng chứng kiến cảnh tượng này nhưng chẳng thể làm gì để thay đổi. Tôi muốn cùng Uyển My bỏ trốn, đến nơi xa xôi chẳng ai tìm thấy, sống hạnh phúc bên nhau, sinh những đứa con đáng yêu, hạnh phúc mãi mãi. Dù biết suy nghĩ ích kỷ, nhưng lúc này, tôi chẳng thể làm khác. Tôi chẳng muốn cô bạn nhỏ của mình rời xa mình nửa bước, huống hồ là cách xa nửa vòng trái đất. Tôi cảm giác thời khắc ấy đã gần kề, dù cố gắng làm ngơ đến mấy, điều gì phải đến rồi cũng sẽ đến. Tôi phải buông tay Uyển My ra, không phải để xa nhau, mà để mở cánh cửa tương lai cho hai đứa:
- Phong, ở lại với em đi, em lạnh!
Uyển My nhõng nhẽo không chịu buông tôi ra khi nhảy lên người tôi, ôm chầm như một em bé:
- Nặng quá, haha, xuống đi!
- Không, ở lại đây!
- Ừ, rồi, anh ở lại, tiểu thư muốn gì cũng được!
- Bǎobèi của em, em thật hạnh phúc khi gặp được anh, hì hì.
Nàng ôm chặt tôi, không chịu buông ra, tôi buộc phải ngồi hẳn lên giường cho đỡ mỏi chân, phần vì không thể đứng mãi, phần vì cô tiểu thư này nặng quá:
- Hứa với em đi, Phong!
- Hứa gì chứ?
- Hứa rằng dù có chuyện gì xảy ra, tụi mình cũng sẽ về bên nhau, được không?
- Ý em là sao…?
Uyển My hôn nhẹ lên môi tôi, dù mỉm cười nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi. Có lẽ đây là trạng thái khi con người ta đau khổ nhưng vẫn phải chấp nhận số phận:
- Em… đi nhé, sẽ nhớ bǎobèi của em lắm, hì.
Lúc này, tôi không còn từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng mình, một khoảnh khắc đau đớn và dằn vặt đến tận tâm can. Tôi giận bản thân, căm hờn sự chậm trễ của mình khiến giờ đây tôi chẳng có cơ sở gì ngăn Uyển My lại. Tôi muốn òa khóc, nhưng không dám, vì nếu khóc, Uyển My sẽ mủi lòng, không giữ vững quyết định nữa, và chúng tôi lại rơi vào vòng luẩn quẩn. Chi bằng tôi vững tâm, để nàng ra đi, tin rằng dù có chuyện gì xảy ra, Uyển My bé nhỏ vẫn sẽ mãi trong trái tim tôi, không bao giờ thay đổi, không bao giờ tách rời. Hãy cố gắng phát triển bản thân, học hỏi bài học hôm nay, để Uyển My tự hào về người đàn ông nàng đã chọn. Chỉ 2 năm thôi, chúng tôi… sẽ lại được bên nhau, chắc chắn… chắc chắn là như thế:
- Anh hứa… anh sẽ chờ… 2 năm nhé, không được lâu hơn đâu.
- Hì hì… ở nhà anh đừng tơ tưởng cô nào nhé, tôi có giác quan thứ 6, cảm nhận được là tôi về ngay… liệu hồn…
Nàng chẳng nói hết câu đã òa khóc nức nở trong vòng tay tôi. Cả tôi và Uyển My cứ thế ôm chặt nhau, nước mắt ướt đẫm vai áo, chẳng biết nói gì để an ủi nhau, chỉ biết thời khắc này rồi cũng phải đến. Trái tim tôi đau như vỡ vụn, nhưng tôi chấp nhận số phận. 2 năm có thể không dài, nhưng cũng chẳng ngắn, chỉ hy vọng tình yêu chúng tôi dành cho nhau sẽ là sức mạnh giúp chúng tôi vững tâm chờ đợi. Chỉ hy vọng xa mặt đừng cách lòng, và tôi sẽ đón em về vào buổi chiều đầy nắng, hai đứa sẽ lại là những đứa trẻ ríu rít bên nhau, nắm tay nhau đi hết quãng đời này, Uyển My nhé?
Chiều hôm sau, đúng 18h00, chúng tôi có mặt tại nhà Uyển My như đã hẹn. Lần này, đích thân ba của nàng gọi điện mời tôi đến bữa tối. Ngoài gia đình Uyển My, còn có gia đình ông Hoàng và thằng Hải ngựa. Buổi tối hôm nay có lẽ là buổi tối đáng quên nhất đời tôi, bởi đây là buổi tối đánh dấu ngày Uyển My chuẩn bị trở về Mỹ trong 2 năm, vừa để hoàn thành lời hứa với ba mẹ, vừa để tôi có thời gian cố gắng trở thành con người mới, xứng đáng đứng cạnh Uyển My:
- Hôm nay mời mọi người đến đây đông đủ, chắc mọi người cũng hiểu lý do buổi tối hôm nay là gì. Thôi thì trước khi hai cháu My và Hải lên đường, chúng ta nên có một buổi họp mặt. À, để cho anh Hoàng, chị Phương và cháu Hải không thắc mắc thì cháu Phong là khách của tôi hôm nay, vì tôi có chút chuyện muốn nói với Phong, hy vọng anh chị không phiền nhé?
- Khà khà, người nhà cả, có gì mà ngại, Phong nhỉ? – ông bác Hoàng cười tươi.
- Dạ, con không dám.
- Thôi, mọi người dùng bữa đi, Phong tự nhiên nhé! – Bác trai ngắt lời, kéo mọi chuyện về thực tại.
Hôm nay, thằng Hải ngựa ở vị thế hoàn toàn khác, thản nhiên ngồi cạnh Uyển My, chẳng thèm nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ như mọi lần. Ở phía bên kia nàng vẫn là tôi, nhưng sự có mặt của tôi chẳng ngăn cản được vẻ mặt khả ố và điệu cười đáng ăn đấm của Hải, như thể nó đã chiến thắng:
- My ăn món này nhé, ngon lắm!
- Em uống gì để anh rót cho My ơi!
- Hôm nay My xinh đẹp quá, cho anh mời My một ly nhé!
- Sang đó My dẫn anh đi thăm trường Minnesota nhé, anh cũng muốn lắm mà chưa có dịp!
Dù Uyển My chẳng phản ứng gì trước lời độc thoại của Hải, nó vẫn tự tin về chiến thắng dễ dàng, dù chẳng tốn chút công sức và chẳng có chút công bằng với tôi. Mọi quyết định đã nằm trong tay ba của nó và ba của Uyển My, chúng tôi chỉ là những con tốt trong ván cờ toan tính. Đến hôm nay, tôi cay đắng hiểu ra, lý do Hải nói lời cảm ơn buổi tối hôm qua là vì nó đã biết trước kết quả cuộc chiến, nơi dù chẳng tốn mồ hôi cũng đã đè bẹp mọi đối thủ. Dựa vào manh mối, tôi có thể cam đoan rằng, sáng hôm qua, Uyển My đã ra ngoài, trở về gặp ba mẹ mình, có thể có cả Hải. Tôi không rõ nàng và ba mẹ đã nói gì, nhưng buổi gặp gỡ hôm qua chính là quyết định khiến Uyển My cam đoan lựa chọn của mình, để chúng tôi có những giờ phút cuối bên nhau:
- Ái chà, hết nhồi thêm được rồi. Phong xong chưa, ra làm ván cờ nhé!
Nhạc phụ đã có lòng mời, tôi chẳng thể ngó lơ, dù chẳng muốn đối cờ, chỉ muốn ở bên Uyển My lâu thêm:
- Hì, ra đi, chút nữa em ra sau, hen?
- Ừm… nhớ ra đó.
Tất nhiên tôi hiểu, bác trai gọi tôi ra đây không đơn thuần để đánh cờ, mà mọi chuyện lớn nhỏ đều bắt nguồn từ bàn cờ:
- Hai đứa quyết định vậy rồi à?
Tôi chẳng hiểu sao bác trai hỏi tôi, vì rõ ràng để có bữa tối hôm nay, Uyển My đã nói trước cho ba mẹ:
- Dạ, Uyển My quyết định, con sẽ nghe theo, con cũng nghĩ đây sẽ là thời gian đủ để con cố gắng thêm.
- Ừm, chú cảm ơn Phong nhé, chú cũng hết cách với con bé My, may mà cháu thuyết phục được nó – Ông vỗ vai tôi, ánh mắt đầy biết ơn.
- Dạ…
- Cố gắng Phong nhé, cũng không quá lâu đâu.
- Vâng, con cũng hy vọng vậy…
Ngoài miệng tôi nói ổn, nhưng bất cứ ai nhìn tôi lúc ấy đều thấy tôi không hề bình thường. Tôi buồn bã nhìn về bàn ăn, nơi Uyển My và Hải vẫn kề cận. Tôi đau đớn quan sát cảnh tượng đó như cách để tập quen dần với những thứ tương tự sẽ xảy đến trong 2 năm tới. Dù lý thuyết Hải là người chiến thắng, nhưng chẳng có bằng chứng chứng minh nó sẽ không tiếp tục trêu tức tôi bằng cách post hình nó và Uyển My lên Facebook khi hai người sống gần nhau bên kia địa cầu:
- Chà, ông bạn chiến không lại rồi, cao thủ đấy chứ, Phong nhỉ?
Bác Hoàng nhìn tôi, cười hiền. Dù ông là nguyên nhân khiến tôi và Uyển My rơi vào tình cảnh éo le, tôi chẳng hề oán hận. Tôi không phải kẻ vị tha, nhưng sau buổi nói chuyện với ba Uyển My, tôi hiểu nhiều điều. Một khi tôi có đủ tự tin, mọi trở ngại sẽ chẳng còn là vấn đề:
- Dạ, chú quá khen, con còn kém lắm.
- Khà khà, ông bạn chú chơi cờ lâu lắm rồi đấy mà vẫn không tài nào thắng nổi, chắc chú cũng không có cơ hội.
Tôi không đáp, chẳng còn tâm trạng đối đáp. Ngay lúc ấy, Uyển My, với vẻ mặt điềm tĩnh, đến trước mặt tôi, ngồi xuống ghế đối diện:
- Mình đấu một ván nhé!
- À… ừ…
Chuyện tưởng thật nhưng đùa, tôi và Uyển My dù là hai người chơi giỏi nhất phòng, chưa hề đối cờ với nhau, chỉ qua lời kể của bác trai. Tôi không rõ nàng có còn hăng say luyện cờ nữa hay không, nhưng theo ba nàng nhận xét thì nàng nhỉnh hơn tôi một chút:
- Không nhường nhé chàng, em không phải ba đâu, hì.
- Cái con bé này, phải kéo ba vào mới chịu được à? – Bác trai cười hiền.
- Tại ba hết chứ tại ai, hứ.
Ván cờ đầu tiên diễn ra trong tâm thế bình yên, chậm rãi. Tôi muốn xem sức cờ của nàng, phần nữa muốn ngắm nhìn người con gái tôi yêu khi tập trung suy nghĩ. Với những người bỏ công luyện cờ như tôi và Uyển My, chỉ vài chục nước là nắm sơ sơ sức đối thủ. Tôi khẳng định lời bác trai sai lầm, ông đánh giá Uyển My quá thấp, hoặc cố gắng vớt vát danh dự cho tôi, vì Uyển My với tôi lúc này như sinh viên đại học đấu với em bé mẫu giáo, và em bé chính là tôi:
- Phong nhường đấy à? – bác Hoàng ngạc nhiên.
- Dạ… con đâu có… Uyển My giỏi đó ạ…
Nhạc phụ lắc đầu, thở dài:
- Haizzz, chú cũng không ngờ, con bé này giờ nó lại giỏi đến vậy…
Thành thật mà nói, kể từ khi học cờ, chỉ có thầy tôi mới tàn sát tôi mau lẹ như thế. Không phải tôi giỏi, chỉ là tôi không quá tệ đến mức thua toang hoác sau 20p. Sau gần nửa ván cờ, tôi có thể cúi đầu chịu thua vì khoảng cách chênh lệch, nhưng vì tôi và Uyển My chơi khác nhau, không ai tấn công trực diện, đều tạo trận địa riêng, chờ đối phương sập bẫy, nên ván cờ lâu hơn. Tôi biết mình không phải đối thủ của Uyển My, chỉ muốn thử xem mình có thể giỏi hơn Randall, người yêu cũ của nàng hay không, còn việc thắng nàng thì không mấy bận tâm:
- Hì hì, chịu thua chưa? Em thắng nhé? – Uyển My nháy mắt lém lỉnh.
- Ừa… chịu đấy. Em đánh vậy sao anh thắng nổi? – tôi cười tươi.
- Anh không chơi nhiều mà vậy cũng giỏi rồi, giỏi hơn ba là cái chắc.
Nàng liếc nhìn bác trai khiến ông giả vờ lảng sang chuyện khác:
- Thì… mỗi người giỏi một thứ, con đánh cờ giỏi thì phải cho người khác dở chứ. Phong nhỉ?
- Uyển My cái gì cũng giỏi hơn con hết chú ơi – Tôi cười trừ.
Tưởng Uyển My gật đầu, nhưng không, nàng liếc tôi, tỏ vẻ khó chịu:
- Đồ ngốc, sao lại nói như thế? Anh ra đây tôi hỏi chuyện!
Nói rồi, bỏ mặc ánh mắt ngơ ngác của 4 người lớn và thằng Hải ngựa, Uyển My kéo tay tôi ra ngoài đường thật nhanh, không rõ để làm gì, nhưng tôi thấy nàng mỉm cười rất khẽ. Chúng tôi dừng chân ở công viên cách nhà vài trăm mét, nơi thường xuyên có mặt khi hai đứa không có chuyện gì làm.
Hôm nay trời đẹp, không mưa, đủ để tôi có chút hụt hẫng. Không phải tôi muốn chia tay trong cơn mưa tầm tã, chỉ mong khi Uyển My nhìn thấy mưa nặng hạt nơi đây, nàng sẽ lưu luyến, bồi hồi, thay đổi quyết định ở lại với tôi, với thằng con trai mang trái tim vụn vỡ.
Uyển My hôm nay xõa tóc tự nhiên, mặc áo len ngắn tay màu trắng phối váy đen ngắn, nhìn năng động và trẻ trung. Tôi chỉ chờ đợi được nhìn thấy Uyển My mỗi ngày, bởi vẻ đẹp trời cho cộng gu thẩm mỹ siêu ổn, tôi sẽ chẳng ngại thừa nhận rằng cứ mỗi lần thấy Uyển My, tôi lại bị trúng tiếng sét ái tình. Dù hiện tại, tôi có thể đã nhập viên vì quá nhiều lần bị sét đánh, nhưng chẳng sao, bởi Thiên lôi của tôi là Uyển My xinh đẹp, đáng yêu và yêu thương tôi nhất đời:
- Uyển My!
- Sao vậy?
- Anh giỏi hơn Randall chứ?
Nàng nhìn tôi ngạc nhiên, nhanh chóng mỉm cười:
- Về cái gì? – Nàng tít mắt.
- Thì… cờ?
- Ừm… giỏi hơn.
- Thật không đó, hay lại khen cho anh vui?
Tôi sợ cái sự tinh tế của gia đình nàng lắm, bữa trước ba nàng còn nói tôi chỉ thua cờ nàng chút xíu, ai ngờ thua không còn manh giáp. Giờ nàng bảo tôi giỏi hơn Randall, có mà giỏi… xách dép:
- Thật, giỏi hơn, Randall đánh hơn ba em có tí tẹo thôi. Mà cậu ấy cũng… có tật cay cú, nên không phát triển hơn được, hì.
- Vậy tốt, hơn là được, hờ hờ.
- Eo, xấu tính lắm nhé!
- Kệ, chiến thắng là được – Tôi cười thỏa mãn.
- Nhưng anh thua em đấy thôi.
- Thua… vợ thì có gì đâu ngại, hehe.
- Tầm bậy đi, ai thèm… vợ anh…
Uyển My đỏ mặt, ngượng ngùng rảo bước thật nhanh khiến tôi đuổi theo muốn hụt hơi:
- Thế còn mấy cái khác có hơn không?
- Cái gì chứ?
- Thì… mọi thứ?
Nàng ngẫm nghĩ, nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Có lẽ nàng chưa hiểu con trai tụi tôi tính đố kỵ dữ dằn, hễ mấy cái thằng người yêu cũ ngoi lên, bọn tôi sẽ làm đủ mọi cách để cho chúng trở về vị trí vốn có:
- Ngoài việc hay làm em khóc ra thì… không, chẳng có gì hơn, hì hì.
Tôi đâm buồn ngang, chẳng buồn đối đáp:
- Em trêu đó, đại ngốc ơi, anh là duy nhất, là báu vật của em, cớ gì mà lại thua kém người ta chứ – Nàng nháy mắt.
- Thật không?
- Thật. Em chưa bao giờ thương ai nhiều như vậy, và có lẽ cũng sẽ không có người nào như bǎobèi hết, chịu chưa?
- Chịu, hehe.
- Ôi, ngốc.
Bóng tối dìu dắt màn đêm buông xuống, nhuộm đen không gian. Những ánh đèn đường tô điểm thêm ánh trăng thanh tao, rải rác những tia sáng lung linh. Gió thổi nhẹ, mang hương thơm hoa cỏ, tạo bầu không khí dễ chịu, lãng mạn. Trên phố nhỏ, tôi và Uyển My dắt tay nhau thong thả. Tiếng bước chân vang vọng, hòa quyện tiếng còi xe, tiếng côn trùng rả rích, tạo bản nhạc du dương của đêm tối. Dọc đường, chúng tôi thỉnh thoảng dừng lại ngắm đồ lưu niệm, thức ăn đường phố hấp dẫn. Mùi thơm kích thích vị giác, khiến hai đứa quyết định thưởng thức, chia sẻ khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau cuối cùng, bởi sắp tới, chúng tôi sẽ nhớ nhau rất nhiều. Thời gian trôi đi nhanh chóng, chúng tôi đi mãi, càng đi càng gắn bó, trân trọng khoảnh khắc bên nhau nhiều hơn:
- Phong nè!
- Hửm?
- Anh sẽ lấy em chứ? – Uyển My choàng tay lên cổ tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ma mị.
Sự nghiêm túc của Uyển My khiến tôi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì lo lắng, hồi hộp:
- Anh… anh… sao lại… hỏi thế?
- Vậy là không? – Nàng hỏi gặng lại.
- Đâu… đâu có… anh đâu có nói vậy…
- Thế thì là có?
- Ừ… thì… có… mà sao em… hỏi vậy? – Tôi ấp úng.
Uyển My cười phá lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn nhanh nhưng đủ làm tim tôi loạn nhịp:
- Hứa nhé? Anh chỉ là của riêng mình em thôi, không được yêu cô nào khác hết, nhớ chưa?
- Ừ, anh hứa, mỗi mình Uyển My thôi.
- Vậy được, hì hì, tạm tin bǎobèi. Em về đến nơi em sẽ hỏi cưới anh ngay đó, chuẩn bị đi!
- Haha…
Uyển My nhìn tôi, giọng tinh nghịch không đủ che giấu nỗi niềm ẩn trong ánh mắt xinh đẹp. Tôi không biết 2 năm nữa, chúng tôi có còn được như vậy nữa hay không, nhưng tôi có niềm tin mãnh liệt rằng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi sẽ lấy Uyển My làm vợ, chỉ mỗi mình Uyển My mà thôi.
Suốt buổi tối, chúng tôi chẳng thèm quay trở lại nhà Uyển My, lang thang khắp phố, vào chỗ này một chút, ngó qua chỗ kia một tẹo. Cảm giác sắp hết thời gian bên nhau khiến chúng ta trân trọng hơn những gì đang có, dù chưa bao giờ muốn xa nhau nửa giây. Lần chia ly này quả thật đau khổ gấp bội. Chỉ đến khi Uyển My buồn ngủ híp mắt, tôi mới buồn bã cõng nàng về trả lại cho ba mẹ.
Những giờ phút cuối bên nhau đã gần chạm đến điểm kết thúc. Dù muốn hay không, ngày ấy đã đến, ngày nàng chính thức bước đi. Dù chẳng phải rời xa mãi mãi, lòng tôi vẫn mang niềm đau khó tả. Hình bóng nàng in đậm trong trái tim, khối óc vô hồn của tôi, để mỗi lần chiêm bao, tôi lại được nhìn thấy nụ cười tỏa sáng, gương mặt trìu mến ấy bên tôi trong giấc ngủ say, bởi có lẽ chỉ có như thế, tôi và em mới có cơ hội gặp lại nhau:
Anh bảo: “Em đi đi”
Sao em không đứng lại?
Anh bảo: “Em đừng đợi”
Sao em vội về ngay?
Tôi không sao quên được buổi tối hôm ấy, ngày em gạt nước mắt bỏ tôi ở lại giữa biển người mênh mông. Dù biết em sẽ quay trở lại, khoảnh khắc đau buồn đó vẫn ám ảnh tôi cho đến tận sau này.
Có đôi lúc, tôi tự hỏi, liệu ngày ấy, tôi ích kỷ hơn mà giữ em ở lại, liệu giờ đây, mỗi chúng ta có còn hạnh phúc như ngày hôm nay hay không?
Tối Chủ Nhật, ngày 14/10/2018, một nửa tâm hồn tôi đã nặng lòng… ra đi…
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Thần Đế (Dịch)