8. Chương 8: Kế hoạch thất bại

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 8: Kế hoạch thất bại

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người tính không bằng trời tính, đó là câu nói muôn đời vẫn đúng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Dù tài giỏi, thông minh hay thần đồng đến mấy, con người cũng không thể đoán trước mọi điều sẽ xảy ra trong đời mình. Câu nói ấy còn ám chỉ rằng, dù bạn có hoạch định kỹ lưỡng đến đâu, cuộc đời vẫn sẽ bất ngờ đưa mọi thứ đi theo hướng khác. Riêng trường hợp của tôi lúc này, có lẽ phải nói rằng: "Người tính không bằng... người khác tính" mới đúng.
Từ hôm bị Ái Quyên mắng như tát nước vào mặt ở lớp, tôi đã dốc toàn bộ trí não để nghĩ ra đủ mọi cách khiến cô nàng không thể làm ngơ tôi được nữa. Nói thật, tôi thử đủ mọi chiêu, nhưng kết quả vẫn không thay đổi: toàn là công cốc.
Đầu tiên, tôi nhờ Uyển My rủ Đức và Ái Quyên đi uống nước ở căn tin, nhưng cô ấy từ chối vì lý do... bận ôn bài. Tiếp đó, tôi mua kẹo phát cho cả lớp, mua đến bốn bịch nhưng chỉ để mắt tới mấy viên kẹo trước mặt Ái Quyên. Cô ấy có vẻ ghét đồ ngọt, chẳng thèm lấy dù chỉ một viên. Đến cuối buổi học, tôi thấy đứa nào cũng có kẹo trong túi, còn Ái Quyên thì... bỏ vào túi Đức sau khi nhận từ tay Uyển My. Thế là, suốt tuần trời sau hôm đó, tôi vẫn đến lớp, vẫn ngắm cô ấy như cũ, vẫn là học sinh ưu tú của lớp, còn cô ấy vẫn đến lớp, vẫn kiêu sa và vô cảm như thường. Dù tôi cố gắng gây ấn tượng thế nào, Ái Quyên vẫn chẳng buồn quay sang nhìn tôi lấy một lần.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định từ bỏ. Đã là đàn ông, không có cô gái này thì sẽ có cô gái khác, chẳng cần phải khổ sở chỉ vì một đứa chưa nói chuyện quá ba câu. Thắt chặt quyết tâm, tôi hứa với lòng sẽ không ủ rũ như vậy nữa, đến trường là để học, để giành học bổng, chứ không phải để yêu đương mù quáng. Tôi quyết tâm ngủ sớm sau mấy ngày thức trắng. Nhưng đúng như câu nói, tôi tính không bằng Ái Quyên tính. Cô ấy từng mắng tôi trước lớp, bỏ mặc mọi cử chỉ quan tâm của tôi, thậm chí chẳng thèm liếc tôi lấy một cái. Thế rồi, khi tôi quyết định từ bỏ, cô ấy lại bất ngờ xuất hiện.
Hôm nay là Chủ nhật đầu tiên sau tuần học đầu, nhưng lớp tôi không được nghỉ như mong muốn. Cô Hân dạy môn Kỹ năng học tập đã bàn bạc với cả lớp, quyết định sẽ dành hai đến ba Chủ nhật tới để ra ngoài... tác nghiệp. Cụ thể, các nhóm sẽ tự sắp xếp nhân sự, mỗi Chủ nhật phải có mặt ở công viên HVT để quay phim và tập thuyết trình. Buổi học này là hoạt động tự phát, tự giác của sinh viên và sự hỗ trợ của cô Hân, nên ai muốn đi thì đi, ai không muốn đi có thể ở nhà. Nhưng sau khi thi xong, ai vắng sẽ bị trừ điểm chuyên cần. Với tôi, dù bận đến mấy cũng sẽ tham gia đầy đủ, vì tôi không có gì bận ngoài việc ngủ vào cuối tuần. Bầu trời hôm nay nhiều mây, mát lạnh nhẹ, chưa nắng nhưng cũng chưa mưa, chỉ hơi âm u. Đó là kiểu thời tiết tôi thích nhất: không mưa, không nắng, gió mát, cảnh buồn nhưng dễ chịu.
Nhóm tôi gồm tôi, Quốc, Duy, Phương, Thành và Diệu. Chúng tôi thống nhất sẽ có mặt đầy đủ lúc tám giờ sáng để quay phim và tập thuyết trình. Không biết ở công viên sẽ xảy ra chuyện gì, nên chúng tôi chưa chọn đề tài cụ thể. Tôi vốn không thích đi trễ, mỗi lần trễ là lòng bồn chồn, tay chân bủn rủn. Vì thế, nếu không có chuyện gì cản trở, tôi luôn là người đến sớm nhất trong những cuộc hẹn mang tính công việc.
Khoảng bảy giờ mười lăm sáng, tôi đã có mặt ở công viên HVT sau khi gửi xe và mua vài viên kẹo mút cho... thơm miệng. Cảnh buổi sáng hiện ra trước mắt như một bức tranh tươi mới, khi bình minh đánh thức thiên nhiên khỏi giấc ngủ. Ánh nắng mặt trời không mạnh nhưng vẫn kiên quyết chiếu rọi lên nền bê tông, tạo nên những khoảng không gian huyền ảo. Những cơn gió nhẹ mang hơi lạnh thổi qua tán cây, làm những làn sóng êm đềm trên thảm cỏ xanh mướt.
Những bông hoa sắc màu rực rỡ bắt đầu e ấp hé nở, tô điểm thêm sắc màu tươi thắm cho bức tranh huyền bí và nồng nàn hương thơm. Tiếng hót líu lo của chim chóc như một bản nhạc nhẹ, khiến không khí trở nên ấm áp và yên bình. Có lẽ những từ ngữ đúng nhất để miêu tả buổi sáng trong công viên là nhộn nhịp và vui tươi. Người chạy bộ, tập thể dục dưới bóng cây, các cụ bà tập múa dưỡng sinh, cặp đôi trẻ dạo chơi. Người ngồi ghế đọc sách, ngắm cảnh. Buổi sáng không chỉ tĩnh lặng mà còn là khoảnh khắc cuộc sống bắt đầu, tràn đầy năng lượng tích cực.
Cái không khí se lạnh của Sài Gòn hôm nay khiến tâm hồn tôi dễ chịu. Tôi dạo quanh công viên, bất chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Người con gái với mái tóc dài óng ả, chiếc tai nghe quen thuộc. Trên chiếc ghế đá trước mặt, Ái Quyên đang tận hưởng cảnh sắc với vẻ thư thái. Cô ấy lắc lư nhẹ theo nhạc, thỉnh thoảng mỉm cười nhìn xung quanh. Hôm nay cô ấy ăn mặc trẻ trung, khác hẳn với vẻ bướng bỉnh thường ngày. Áo thun trắng tay lỡ, quần jogger đen phong cách, đôi sneaker trắng thời thượng, khiến cô ấy trông như cô gái nhảy hiphop trên TV.
Tôi tiến đến sát bên ghế, chẳng để tâm đến xung quanh. Đầu óc tôi không nghĩ ngợi gì cho đến khi:
- Nè!
- ...!
Tôi hoàn hồn khi nhận ra có ai đó đá mạnh vào đầu gối tôi:
- Gì... ờ... ủa, gì... ai vậy? Tôi nói lắp bắp.
- Làm gì đứng ngay chỗ người ta ngồi vậy? Ái Quyên nhìn tôi nghi hoặc.
- Ơ... mình xin lỗi, mình không cố ý đâu!
- Vậy cố ý thì như thế nào?
Khốn khổ cho thân tôi, khi tôi định nói chuyện thì cô ấy im lặng, còn khi chẳng chuẩn bị gì thì cô ấy xuất hiện khiến tôi cứng họng. Bởi vậy mới nói, hồng nhan bạc mệnh:
- Mình... mình...
- Bạn sao? Ngồi xuống đi, tôi có ăn thịt bạn đâu mà sợ?
- Thiệt... thiệt không? Tôi bối rối.
- Không ngồi đúng không? Vậy tôi đi chỗ khác!
- Ế ế, ngồi, ngồi liền!
Tự nhiên cô ấy dọa bỏ đi, miệng tôi mau lẹ hơn hẳn. Tôi hơi lo lắng nhưng tự trấn an: mình là đàn ông, có mỗi một cô gái sao mà sợ?
- Quyên... Ái Quyên nè!
- Hửm? Hôm nay cô ấy xinh lạ lùng.
- Sao... Quyên đi sớm thế?
- Vậy bạn muốn tôi đi trễ giờ mới chịu hả?
Tôi lại cứng họng. Chẳng hiểu sao mỗi lần gặp Ái Quyên, tay chân tôi rụng rời, miệng lắp bắp trông lố bịch:
- ...!
- Sao mặt bạn đỏ thế? Hì, tôi đùa đó. Đi sớm hít thở không khí vui mà.
- Vậy... vậy à?
- Ừm, là vậy đó!
Tôi từng nghĩ cuộc trò chuyện với Uyển My là nhàm chán nhất, nhưng hóa ra trò chuyện với Ái Quyên còn nhạt nhẽo và khủng hoảng hơn gấp trăm ngàn lần. Trong đầu luôn muốn nói chuyện, nhưng gặp rồi lại im thin thít. Chẳng rõ cô ấy nghĩ gì về tôi, cô ấy vẫn chăm chú nghe nhạc, tận hưởng không khí. Lấy hết can đảm, tôi hít sâu, quyết định nói hết tâm sự:
- Quyên nè!
- Ừm, nghe nè!
- Chuyện hôm trước, cho mình... xin lỗi Quyên nhé!
- Chuyện gì cơ? Cô ấy thắc mắc.
Tôi hiền như bụt:
- Ừa thì vụ hôm trước mình với Đức và Uyển My đó...
- À, chuyện đó hả? Xin lỗi chị My đi chứ xin lỗi tôi làm gì?
- Thì... vậy đó!
- Chưa thấy chân thành lắm, lại đi!
Tôi bực lắm, đưa kẹo mút ra:
- Ừa thì... mình xin lỗi Quyên nhiều! Cho Quyên nè!
- Thôi đi, sáng sớm ai ăn kẹo!
- Không ăn... ném thùng rác luôn nè!
- Vậy ném đi!
Cô ấy không phải người thường, chắc là yêu quái được Ngọc hoàng phái xuống. Hơn nữa, cô ấy không hiền như Uyển My, có vẻ bướng bỉnh, tinh nghịch nhưng cuốn hút:
- Thôi, xin lỗi mà! Nhận đi!
- Không! Không ưa rồi! Cô ấy vờ giận quay đi.
- Tin la làng lên không?
Tôi chơi bài năn nỉ:
- La thử xem, cũng vui đó!
- Thôi, không đùa nữa. Quyên không ăn thì mình... tự ăn vậy!
Tôi đâm nản, mất hứng trêu cô ấy:
- Không! Đưa đây! Cho tôi rồi mà còn đòi lấy lại à?
- ...!!! Tôi đưa kẹo cho cô ấy, không biết nói gì.
- Cám ơn bạn nhiều, tôi ăn đó nha?
- Ừa ăn đi! Nhây dễ sợ!
- Hì.
Ái Quyên ít khi cười, nhưng khi cười thì đẹp đến mức hoa ghen liễu hờn. Uyển My cười đẹp, nhưng tôi chỉ si tình có một cô. Thực lòng, sau vụ drama hồi tuần, tôi không nghĩ cô ấy lại thú vị và đáng yêu đến vậy. Tôi cứ nghĩ cô ấy khó gần, hung dữ, nhưng hôm nay gặp nhau, chúng tôi hiểu nhau hơn, gạt bỏ khúc mắc. Cảm ơn cái tính dậy sớm của mình, tôi mỉm cười khoái chí:
- Mà bạn tên gì nhỉ, tôi quên rồi.
- Ừa, mình tên Phong, Thanh Phong.
- Phong? Ngộ quá nhỉ?
- Gì mà ngộ, bình thường mà?
- Thích ngộ vậy đó!
Cô ấy lại cười, nụ cười man mác buồn, như chứa đựng tâm tư. Nếu bạn từng thấy nụ cười Mona Lisa, bạn sẽ hiểu tôi nhìn thấy gì ở cô ấy:
- Ừm, tôi tên Quyên, Ái Quyên!
- Ngộ... ngộ quá he? Tôi bắt chước.
- Thích ngộ không? Cô ấy trừng mắt.
- Không... không thích ngộ!
Cuộc trò chuyện vô tri vô giác như vậy. Đến sau này, tôi chưa bao giờ chủ động trong tương tác với nhau, nhưng có hề gì, tôi thích vậy.
Thế nhưng niềm vui chớm nở rồi lụi tàn nhanh chóng. Sau màn hội thoại ngắn ngủn, tôi và Ái Quyên im lặng. Tôi chưa biết nói gì, đây là lần đầu trò chuyện đường hoàng. Cô ấy vẫn tận hưởng không khí buổi sáng, giai điệu mê hoặc và cây kẹo mút tôi cho:
- Nhóm tôi tới rồi, tôi đi trước nha? Cám ơn vì cây kẹo.
- Ừa, ừa... Quyên đi đi, lát mình đi sau.
- Ừm, bai bai bạn Phong.
Nói xong, cô ấy quay ngoắt đi 180 độ, để lại tôi ngẩn người. Bất giác tôi cảm thấy niềm vui len lỏi trong lòng, nào ngờ đây chính là hạnh phúc nhỏ nhoi trước cơn bão lớn sắp ập đến.