Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 83: Sinh nhật buồn nhất
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sinh nhật, từ lâu đã chẳng còn gắn liền với cái tên Thanh Phong nữa. Hồi còn bé, khi tôi tầm 4, 5 tuổi, chị hai tôi khoảng 9 tuổi, gia đình còn khó khăn, chúng tôi chẳng bao giờ có cơ hội được ba mẹ tổ chức tiệc sinh nhật với đầy đủ kẹo bánh, cũng chẳng biết đến bánh kem hay nhận quà từ bạn bè. Nhưng sau đó, khoảng bốn năm sau, khi ba mẹ tôi làm ăn khá lên, tôi đã hạnh phúc đón nhận những buổi tiệc sinh nhật không quá hoành tráng nhưng tràn đầy ấm áp và rộn ràng. Tôi còn nhớ rõ cảm giác hồi hộp, lo lắng khi lần đầu tiên viết thiệp mời và phát cho các bạn như phát tờ rơi. Ngày đó, tôi chẳng hiểu gì, chỉ biết bắt chước theo. Dù chẳng nhớ hết những đứa mình đã mời, nhưng tất cả những ai đã đến và chúc mừng tôi, tôi vẫn luôn ghi nhớ và biết ơn.
Bản thân tôi là người sống tình cảm, coi trọng mối quan hệ bền vững hơn là tính toán thiệt hơn. Dù có thể không mời bạn vì lý do này hay lý do khác, nhưng khi bạn mời mình, tôi vẫn vui vẻ đến dự, dù thiếu vật chất hay tinh thần. Đó chính là con người tôi, dù ngốc nghếch nhưng lại chân thành lạ thường.
Tôi còn nhớ sinh nhật 10 tuổi của mình, một buổi tối mưa gió lạnh lẽo. Quần áo trang trọng cùng ba mẹ đợi chờ nhưng chẳng thấy ai đến, dù chỉ một người. Tôi biết ngoài trời mưa lớn, bạn bè tôi chỉ là những cô cậu bé theo cha mẹ, sao có thể vượt qua thử thách của thiên nhiên đến tham dự buổi tiệc sinh nhật của tôi. Thế là, tôi khóc lóc mè nheo, đòi ba mẹ gọi bạn đến:
- Huhuhu, con không biết, ba mẹ phải gọi bạn đến cho con, huhuuh…
- Nhưng mưa lắm, các bạn không đến được đâu con, đợi một lát nữa xem! – Mẹ tôi buồn bã trấn an, dù biết cơn mưa chẳng sớm dứt.
- Huhuhu, sinh nhật mà chẳng có ai tới, con không thèm làm nữa…
Tôi ấm ức bật khóc, chạy lên phòng, vùi đầu vào chăn nệm khóc nấc lên, ngột ngạt và đau nhói. Với một đứa trẻ 10 tuổi, nỗi buồn ấy như hạt cát khổng lồ giữa biển khơi.
Chỉ ít phút sau, mưa không những không dứt mà còn nặng hạt hơn. Tôi chán nản, dù miệng vẫn gào thét, nhưng vẫn liếc nhìn bầu trời đen kịt, mong có phép lạ. Và rồi, 1, 2, 3, 4… chẳng hiểu vì lý do gì, tất cả bạn bè tôi đã lần lượt kéo đến, mang theo niềm hân hoan và vui sướng tột độ. Lần đầu tiên, tôi biết giọt nước mắt của niềm vui, vì trước giờ tôi vẫn nghĩ người ta chỉ khóc khi buồn.
Thời gian trôi, tôi giờ đã là chàng thanh niên 25 tuổi, đầy hoài bão, ước mơ nhưng cũng không thiếu trăn trở, ngờ vực và nỗi niềm tâm sự khó gọi tên. Vùi mình vào cuộc sống khó nhọc, trải qua đắng cay ngọt bùi, tôi tự trấn an rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn dù chẳng rõ khi nào. Tôi chẳng thiết tha đến sinh nhật, tuổi tác, quà cáp hay bánh kem nữa. Tôi chỉ muốn biết tương lai mình có đạt được như mong muốn không, hay chỉ là chuỗi ngày đằng đẵng chờ đợi, cố gắng nhưng rồi tất cả như đổ sông đổ biển.
Nhìn người xung quanh vui vẻ hưởng thụ tuổi trẻ sôi nổi, tôi bỗng dâng lên nỗi niềm khôn xiết, sự tủi thân khi thiếu vắng bóng hình quen thuộc bên cạnh.
“Hôm nay bảo bối của em đã tròn 25 tuổi. Chúc anh có một ngày sinh nhật thật nhiều ý nghĩa bên gia đình, bạn bè. Em rất xin lỗi vì không thể ở bên anh hôm nay. Em rất nhớ anh và hy vọng anh cũng vậy. Hứa với em rằng dù phải trải qua khó khăn, hãy vững tin và cố gắng thật nhiều, vì tương lai của em sẽ phải trông cậy vào anh. Tình yêu của em, Uyển My.”
Tôi thức dậy với những dòng tin nhắn đầy xúc cảm từ người con gái tôi thương. Đáng tiếc là hôm nay, tôi không được chứng kiến nụ cười tỏa sáng, gương mặt xinh đẹp và bờ môi mê hoặc đó. Tôi vui vì sau tất cả, Uyển My vẫn luôn quan tâm đến tôi, biết tôi cần gì, muốn gì, dù nàng cũng bất lực. Nhưng tôi buồn hơn, sinh nhật này có lẽ là buồn nhất đời tôi, của một thằng con trai vừa chập chững biết đến áp lực, gánh nặng tương lai.
Đã ba ngày nay, tôi không nói chuyện, không nhìn thấy gương mặt thanh tú của nàng vì lịch làm việc của nàng quá dày đặc. Hít một hơi thật sâu, tôi mỉm cười vươn vai mở cửa sổ, chuẩn bị đón những tia nắng ấm áp của ngày mới đầy thử thách. Thế nhưng, số phận dường như vẫn muốn trêu ngươi tôi thêm lần nữa, vì chẳng có giọt nắng nào bên bậu cửa sổ, chỉ còn màu xám xịt, lạnh lẽo và vô hồn. Những hạt mưa rơi lâm râm không đủ làm ướt người, nhưng khiến trái tim tôi đắm chìm trong đại dương tĩnh lặng:
- Sinh nhật vui vẻ, ông tướng của tui!
Cố gắng nở một cười gượng ép, tôi đón lấy món quà trong chiếc hộp vuông vắn màu xanh navy cùng chiếc nơ kim tuyến lấp lánh:
- Con cảm ơn dì, yêu dì.
- Nói yêu tui mà mặt như cái bơm vậy đó hả? – Dì Hạnh vỗ nhẹ lên má tôi.
- Hờ hờ, con yêu dì mà, dì không tin sao? – Tôi cười buồn.
- Dạ tin, nhưng ông vui lên dùm tui, lớn đầu rồi đó, đừng vậy nữa! Tui đi làm đây!
- Dì đi cẩn thận, bái bai.
Dì Hạnh lắc đầu ngán ngẩm trước bộ dạng chán đời của tôi. Cảm giác như chẳng có gì trên đời có thể khiến tôi vui phấn chấn trở lại. Tôi đã ngâm mình trong tâm trạng ủ dột gần một tháng trời vẫn tăm tối chẳng thể thoát ra. Tôi biết mình không thể cứ ở mãi trong hố sâu tuyệt vọng, cần thay đổi và đứng lên thật nhanh, vì chỉ chớp mắt nữa thôi, lỡ Uyển My trở lại, tôi vẫn chưa có gì trong tay, tương lai hai đứa sẽ tính sao? Nhưng nói là một chuyện, bắt tay vào làm lại là chuyện khác viển vông, hiện tại tôi cũng chưa có nhu cầu thay đổi, cảm giác cơ thể vẫn muốn thả dàn vài hôm nữa.
Sau khi thi xong đợt 1 học kỳ 3, chúng tôi bước vào đợt 2, không có ngày nghỉ. Hôm nay tôi cố gắng đi học thật sớm, chỉ để ngắm nhìn đường phố, tự chữa lành tâm hồn xác xơ. Đường Hoàng Sa – Trường Sa huyền thoại, hai con đường song song ven kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè, đã lột xác trở thành con đường quan trọng trong giao thông thành phố. Dọc bờ kênh, màu xanh cây lá cùng sắc rực rỡ hoa cỏ bốn mùa tạo nên không gian thoải mái, dễ chịu. Tôi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng trong khi lướt đi trên đường, sự mát mẻ cùng không gian trữ tình khiến lòng vơi bớt phiền muộn.
Hôm nay tôi đi học sớm hơn thường lệ, chỉ để ngắm đường phố tự chữa lành tâm hồn. Ấn tượng ban đầu quan trọng, nên ai cũng cố gắng đi sớm để lấy thiện cảm thầy cô:
- Hello Phong yêu dấu, sao sáng sớm mặt mày bí xị thế? – Tuyết Mai lí lắc tiến vào, nàng vẫn xinh như thường lệ, mái tóc xoăn nay xoăn hơn chút.
- Mới uốn lại tóc à? – Tôi vẫn nằm bẹp trên bàn.
- Sao biết? Hì hì, mới uốn thêm chút, nó hơi nhả nếp. Xinh không?
- Xấu lắm.
- Xấu nè!
Tuyết Mai vả vào mặt tôi mấy cái. Cô nàng khác xa tiêu chuẩn con gái tôi thích. Tôi chỉ đặc biệt dễ cảm mến những nữ nhân ưa nhìn, tính tình hiền lành, nhẹ nhàng, tốt bụng, càng tốt. Căn bản tôi đã có hình mẫu cụ thể: như Uyển My thì coi như đúng tiêu chuẩn, tiếc là không thấy người thứ hai.
- Yêu quái. Bớt đùa lại đi!
- Cho này! Ăn đi cho bớt buồn! – Tuyết Mai đẩy thanh KitKat về phía tôi.
- Đâu ra đấy, đừng bảo nhặt? – Tôi nheo mắt nhìn nàng.
- Điên, người ta mua đấy, có hóa đơn này, tin không?
Nàng xòe tờ hóa đơn, đúng là vừa mua:
- Mà mua có 1 cây thì giữ ăn đi, cho tôi làm gì?
- Nay sinh nhật cậu, ưu tiên đấy! – Nàng cười tươi, khoe má lúm quen thuộc.
- Sao… sao biết?
- Hì hì, bí mật. Sinh nhật hạnh phúc, đừng buồn nữa đó!
Tôi cảm kích Tuyết Mai, nhưng trong tâm trạng này, chẳng dám khen nàng tới tấp như dự định, vì tôi và nàng chẳng có nhiều điểm chung, sự rung động có lẽ chỉ nhất thời rồi sẽ qua đi, vì tôi chỉ muốn chờ đợi một mình Uyển My.
- Cảm… cảm ơn Mai…
- Đỏ mặt kìa, Mai dễ thương quá phải không? – Tuyết Mai nhe răng khểnh.
- Ừ. Dễ thương lắm – Tôi thành thật.
- Lâu lắm rồi mới khen được một câu thật lòng, hihi.
Không phải tôi bất lịch sự, bởi tôi thật sự chẳng thể vui nổi ngoại trừ cố gắng rặn ra những nụ cười đáp lễ với bạn bè chúc mừng sinh nhật. Cảm kích tận sâu đáy lòng, nhưng tâm hồn như đã chết phân nửa, chẳng còn thiết tha mấy cái phù phiếm sinh nhật.
- Phong! Xuống đây em nói nè! – Ái Quyên gõ nhẹ lên trán tôi rồi ngoắc tay ra hiệu.
- Sao vậy? Sao không nói luôn? – Tôi ngơ ngác.
Ái Quyên khẽ nhăn mặt, khiến tôi hiểu ra, hóa ra nàng không muốn nói chuyện tại bàn tôi là bởi vì “khắc tinh” của nàng cũng đang ngồi đó, dù Tuyết Mai chẳng quan tâm.
- Sao vậy? Nay em đi sớm thế?
- Còn sao nữa? Chúc mừng sinh nhật, hì hì.
Nàng xòe tay ra hộp quà màu đỏ với nơ vàng được trang trí kiểu gợn sóng bắt mắt, kèm tấm thiệp nhỏ xinh vẽ bằng tay:
- Đẹp quá, em tự làm đấy à?
- Đoán xem! – Nàng cười hiền, chăm chú nhìn tôi mân mê hộp quà.
- Anh mở ra xem nhé?
- Tùy anh! Nhưng đừng cho nhỏ Mai coi! – Ái Quyên đổi độ ngay tức thì khi nhắc đến Tuyết Mai.
- Uầy, hai người làm gì cứ như nước với lửa thế? Làm hòa đi!
- Không! Còn lâu! Ông mà còn dám bênh vực nhỏ Mai trước mặt tôi thì coi chừng! – Ái Quyên đe dọa, giọng lưỡi quen quá.
- Bênh bé Quyên chứ Mai nào ở đây, hê hê – Tôi cười đáp lễ, đột nhiên thấy chút hạnh phúc nhen nhóm.
- Dẻo miệng lắm, thôi về chỗ đi! Nhớ đó!
- Cảm ơn em nhiều.
- Ừm.
Tôi về chỗ ngồi chưa ấm thân thì món quà nữa lại đến, lần này là cô bạn luôn miệng gọi tôi là sư phụ:
- Sư phụ, ra đây con nói nè! – Thanh Ngân đứng ngoài cửa lớp, cười tươi vẫy tôi.
Khỏi phải nói độ duyên dáng của Thanh Ngân khiến bất cứ thằng con trai nào cũng thấy. Nàng thường hay xuất hiện chung với tôi và thằng Linh lớp trưởng. Nhưng mê mẩn là chuyện, tán tỉnh lại là chuyện khác, vì Linh sẽ đưa ra quy định hà khắc, bắt ép trực nhật đến gãy sống lưng nếu có đứa dám tiếp cận Thanh Ngân. Thành ra sau một hồi không lay chuyển được Linh, chẳng có đứa nào ham tiếp cận nàng nữa.
- Hửm? Gì đó?
- Quà sinh nhật cho sư phụ nghen! – Thanh Ngân thoáng ngại ngùng.
- Ôi… không cần phải vậy đâu – Tôi bối rối nhận lấy hộp quà thứ ba, hộp quà và thanh Kitkat.
- Đừng buồn nữa nha, mọi người quan tâm ông lắm đó!
- Cảm ơn bà, hic, không biết đền đáp sao nữa – Tôi xúc động, nói không nên lời.
- Có gì đâu, sư phụ phải vui vẻ lên đi, từ từ sư mẫu sẽ về mà, đừng nghĩ nhiều, nha?
- Ừm, cảm ơn… đệ tử.
- Vậy thôi, con về lớp hen? – Thanh Ngân lại cười tươi, nhưng tôi chẳng có cảm giác gì, chắc thằng Linh đang ngẩn ngơ đấy.
Phải nói từ nhỏ đến giờ, tôi chưa từng nhận nhiều quà sinh nhật từ bạn nữ như hôm nay, dù chỉ là tiếng nhưng chẳng có miếng. Người ngoài nhìn vào tưởng tôi may mắn, nhưng rốt cuộc chẳng có gì. Đầu tiên là dì Hạnh, nhưng khi tôi gọi “dì” xưng “con” thì làm sao ở đây. Kế đến là Tuyết Mai, cô bạn mới quen, rất xinh, cá tính, hơi quậy nhưng xem chừng không thích tôi, thậm chí không biết nàng có thích con trai không nữa. Còn tôi và Ái Quyên cũng chẳng khá khẩm hơn, vì nàng đã được mặc định vai trò em gái Uyển My, sẽ là em gái tôi, chẳng có gì khác biệt, gần đây còn xuất hiện đuôi đáng ghét, xem chừng rất được lòng nàng. Cuối cùng là đệ tử Thanh Ngân. Một cô nàng gọi tôi “sư phụ” xưng “đệ tử” hẳn vô vọng, tôi xem nàng như em gái hơn.
Túm váy lại, tôi là người may mắn, nhưng đằng sau may mắn đó chẳng có gì khác biệt, ngoại trừ tâm hồn đang dần vụn vỡ.
Chẳng biết từ khi nào, tôi bỗng ghê sợ “sinh nhật” đầy bất trắc. Đối với người khác tôi không biết, nhưng với tôi, dạo gần đây các dịp sinh nhật luôn xảy ra những sự kiện đi vào lòng đất, bước ngoặt không thể lường trước. Đầu tiên gây lộn với Đức ở sinh nhật nó vì Uyển My, kế đến gây lộn với Hải ngựa cũng vì Uyển My, gần đây nhất xém chút nữa bị Ái Quyên nghỉ chơi, cũng vì Uyển My. Ba bữa tiệc sinh nhật, ba người thân nhất lớp đều thảm họa đối với tôi. Vậy nên khi đến lượt mình, tôi bất giác lạnh sống lưng, dù chẳng hề tổ chức làm gì, không có tâm trạng, thật đấy.
Ngày còn bé, sinh nhật tôi là ba mẹ và chị hai tặng quà. Rồi theo thời gian, chị hai trưởng thành, lập gia đình, ba mẹ lớn tuổi, bận bịu, chỉ kịp chúc bằng đôi ba lời nhắn đầy tình cảm. Đối với tôi, chỉ cần mọi người nhớ đến ngày này tôi đã mừng lắm, không cần quà cáp, tôi sợ nợ ân tình. Năm nay cũng vậy, bỏ qua lời rủ rê của bạn bè, tôi quyết định chẳng làm gì để kỷ niệm 25 tuổi, ngoại trừ ăn bữa cơm thân mật cùng gia đình:
- Gọi chị mày chưa? – Mẹ tôi tất bật nấu nướng.
- Con nói rồi, chắc đang đến – Tôi bần thần ngồi thừ người trên bậc cầu thang.
- À ra ngoài nói thằng Đức ở lại ăn luôn, Phong!
- Mẹ khỏi lo đi, kiểu gì nó chả ở lại, cái thằng đó mặt dày mà.
Mấy ngày gần đây, trời âm u tăm tối, nhưng chẳng có cơn mưa dai dẳng, chỉ chốc chốc mưa phùn, họa may vài phút rồi tạnh, chẳng kéo dài. Tôi thích mưa, nhưng phải là mưa trong nhà hoặc đã trang bị áo mưa kỹ lưỡng, chứ ngoài ra không thích kiểu thời tiết âm u như mấy ngày nay.
- Mấy giờ rồi? – Mẹ tôi tiếp lời.
- Gần 7h tối rồi mẹ.
- Chết thật, mẹ đặt con cá nướng bên Phan Văn Trị, quên lấy về rồi!
- Mẹ sắp sai con đi lấy đúng không? – Tôi nheo mắt ngờ vực.
- Đúng là con trai mẹ, thông minh đấy, xách xe ra lấy về ngay cho tao! – Mẹ tôi đổi giọng đe dọa.
Trong nhà, tôi luôn là đứa bị sai bảo nhất, vì ngày xưa nhỏ nhất, bây giờ chị hai đi khỏi vẫn là nhỏ nhất, phận lính lác suốt ngày đóng vai người hầu:
- Chậc, mẹ trả tiền cho người ta chưa? Con không có cắc nào đâu.
- Tổ cha mày, lấy tiền trong giỏ xách tao đấy, con với chả cái, làm thì có tiền mà cái gì cũng mẹ.
- Hơ hơ, tiền con để dành lấy vợ chứ bộ.
- Mày lấy bé My thì tao lo, lấy đứa khác thì tự lo.
- Ơ… mẹ nói thế…
- Nói gì mà nói, đi nhanh lên, sắp mưa rồi đấy!
- Mẹ khéo lo, mưa sao được, mấy ngày nay có mưa gì đâu.
- Ừ, lát về hỏng con cá thì mày chết với tao.
- …
Khẽ lướt qua phòng khách, dì Hạnh và cái đuôi tên Đức của dì vẫn cười nói rôm rả, chẳng hiểu sao dụ dỗ ba tôi chơi game đá bóng trên PS4 của tôi với thằng Đức, dì Hạnh vừa nghỉ tay phụ mẹ nấu nướng, không khí vui vẻ đầm ấm.
Dù hôm nay là sinh nhật tôi, tôi chẳng có chút cảm giác vui vẻ, hạnh phúc nào, vì ngoài quà nhận được dù vẫn biết ơn, tôi chẳng thể bói ra chút cảm xúc nào khác để tận hưởng ngày đặc biệt. Tôi biết mình chẳng thể chìm đắm trong cảm giác tệ hại này quá lâu, vì học kỳ quan trọng sắp bắt đầu, hơn tất cả tôi không muốn phụ lòng mong mỏi của người xung quanh, khi họ đều hy vọng vào sự trở lại của tôi, của một thằng Phong giỏi giang, hoạt bát và tràn đầy tự tin.
Tôi thất thểu dắt xe ra ngoài, bầu trời đen kịt, gió mạnh cuốn theo bụi, rác, lá cây khắp mặt đường. Tia chớp lóe lên, đi cùng tiếng ầm ầm giận dữ của ông trời, không khí lạnh lẽo hơn, tôi đoán cơn mưa sẽ không tầm thường.
Đắn đo suy nghĩ hồi lâu, tôi quyết định không mang áo mưa, nhân cơ hội trú mưa ở đâu đó, giả vờ không có cách về nhà, trốn tránh thực tại, trốn tránh tất cả người thân đang chờ tôi trở về bữa cơm gia đình đầm ấm. Tôi biết mình ích kỷ, nhưng tâm trạng không sao hiểu nổi, ngay chính tôi cũng không hiểu, làm sao người xung quanh có thể.
Trước mắt, tôi vừa dạo xe vòng vèo vừa hy vọng trời đổ cơn mưa thật lớn, đủ tôi không kịp về nhưng đừng quá to khiến ướt đẫm người. Quán cá nướng mẹ mua nằm ở Phan Văn Trị, cách nhà không xa, khoảng 3-4 cây số. Con đường này hàng quán san sát hai bên, nhưng đường nhỏ, lưu lượng xe đông, kẹt xe như cơm bữa. Chiều chiều, từ 4h30 trở về sau, người đi làm tan ca và học sinh tan học ùa vào, con đường Phan Văn Trị dài ngoằng khóc thét vì ô nhiễm khói xe và đông xe.
Nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi vòng vèo lại đúng địa điểm quen thuộc, dù chẳng có cá nướng, gia đình chờ. Cái trạm xe buýt ngày ấy, giờ không một bóng người sau những chuyến xe cuối. Vẫn cái chỗ ngồi quen thuộc, nhưng biển hiệu quảng cáo thay đổi, tạo cảm giác ngờ ngợ nhưng lạ lẫm. Tôi bần thần dắt xe dựng kế bên rồi chui tọt vào góc ngồi, cái góc tôi và Uyển My cùng trú mưa nhiều đêm ấy, cũng là góc tôi ngả người vào mỗi tháng nay.
Tôi ghét cảm giác này, muốn tìm thứ gì đó thân quen, cố gắng hy vọng dù biết chẳng ra sao, rất đau khổ, dằn vặt, đau lòng.
“Lộp bộp… lộp bộp”
Những giọt nước mưa đầu tiên nặng nề trút xuống mái che trạm xe buýt nhỏ nhoi lạnh lẽo. Tôi cố gắng ngồi nép mình vào phía trong, lấy hai tay ôm chặt thân thể rồi lặng lẽ nhìn theo cơn mưa ngày một tăng tiến. Tôi đã được thỏa nguyện, có lý do không trở về nhà, vì chẳng mang áo mưa, cũng chẳng có con cá nướng được đem về, vì tôi đâu có ý định làm điều đó.
Cơn mưa mùa thu ào ạt đổ xuống, giọt nước rơi nặng trĩu, oán giận như trút thẳng từ bầu trời xám xịt. Dưới mái che trạm xe buýt cũ kỹ, tôi vẫn lặng yên tận hưởng khoảng không gian tĩnh mịch cùng giai điệu Kiss The Rain vang lên từ điện thoại bên cạnh. Cảm giác nghe những nốt nhạc trầm buồn giữa cơn mưa là tuyệt vời, dù nỗi day dứt không gì đong đếm.
Chiếc áo khoác ướt đẫm, đôi vai nhô cao vì lạnh, mái tóc dính nước mưa rũ vội xuống trán, vài giọt nước lăn chậm từ lọn tóc đen bóng tạo nên bong bóng dưới mặt đất, vỡ tan. Xung quanh, nước đọng thành vũng lớn, tiếng lộp độp khi giọt mưa tiếp tục rơi. Ánh đèn đường vàng vọt phía xa le lói, hắt ánh sáng mờ nhạt lên vỉa hè trống trải, nơi chỉ có một thằng con trai đang co ro gặm nhấm nỗi buồn, nỗi buồn chẳng có thứ gì hóa giải nổi.
Mưa càng lúc càng lớn, thân thể tôi ướt đẫm, nhưng tôi vẫn ngồi đó, tay nâng áo khoác che chiếc điện thoại đang truyền tải cảm xúc mơ hồ qua giai điệu thần thánh Kiss The Rain. Tôi buông ánh mắt nhìn xa xăm qua màn mưa dày đặc, đắm chìm trong dòng suy nghĩ chỉ mình tôi hiểu. Mưa rơi quá lớn làm mờ khung cảnh, nhưng khiến tôi cảm thấy sự cô đơn quen thuộc, tưởng như sắp chạm đến đỉnh điểm tuyệt vọng. Trạm xe buýt trở thành nơi trú ẩn tạm thời, tách biệt tôi khỏi thế giới, giọt mưa không thể chạm tới tâm hồn nhưng biết cách làm tôi chẳng thể thoát ly cảm xúc đau thắt.
Tiếng mưa đều đặn như bản nhạc buồn giữa lòng phố thị lặng hẳn tiếng xe cộ. Có lẽ sức nặng gió, hạt mưa, tiếng sấm chớp khiến người ta chẳng dám bước chân ra đường. Từng đợt gió lạnh thổi qua, rung lên từng tấm biển quảng cáo cũ kĩ, phát ra âm thanh kẽo kẹt ma mị, chơi vơi như cảm giác tôi lúc này. Tôi cố gắng giữ áo khoác xòe rộng hết mức che giọt nước vô tình làm ngắt quãng dòng cảm xúc bài hát. Hít sâu một hơi, cảm nhận hơi lạnh thấm dần vào lồng ngực. Những chiếc xe ô tô thỉnh thoảng vụt qua, tạo làn nước bắn lên vỉa hè rồi biến mất nhanh chóng vào khoảng không mờ mịt.
- Về chưa con? – Giọng mẹ tôi đầy lo lắng.
- Chưa mẹ ơi, con quên… mang áo mưa – Tôi ngây ngô đáp.
- Tao đã bảo rồi không nghe, thế hết mưa về sớm đó, cả nhà đang chờ!
- Dạ… con biết rồi.
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại, đã 7h30 tối, nhưng thời gian chẳng còn ý nghĩa, tôi chẳng thiết tha làm gì cả. Tôi cứ cố gắng chờ một điều gì đó, dù biết mọi thứ đã vô định, mịt mờ, chẳng có đường ra. Những kỷ niệm cũ cùng người con gái tôi thương bất giác ùa về, những đoạn ký ức lướt qua như giọt mưa đập mạnh vào mặt đường, gợi lên nỗi đau và tiếc nuối. Đôi mắt tôi chẳng biết từ bao giờ đã ngấn lệ, thở hắt ra, từng hơi thở nặng nề, trống rỗng. Những người thân đang chờ tôi ở nhà, liệu họ có cảm nhận tôi đang trải qua giây phút khó khăn, đau khổ không? Nếu có, xin hãy tha lỗi, cảm thông cho tôi, vì Phong hôm nay quá mệt mỏi.
Xa xa, tiếng bước chân ai đó vang lên giữa mưa, càng lúc càng gần, đủ để nhận biết dù tưởng như chìm nghỉm trong vô vàn âm thanh khắc nghiệt. Thế rồi bất thình lình người đó dừng lại ở cuối trạm. Tôi chẳng buồn ngước mặt lên, vì đó cũng chỉ là người lạ cô đơn, giống như tôi, đứng dưới mái che, cách tôi vài bước chân. Cả hai không ai nói gì, chỉ có tiếng mưa và giai điệu piano của nhạc sĩ Yiruma là lời đối thoại duy nhất. Trong sự tĩnh lặng yên bình đó, tôi cảm thấy giữa chúng tôi có sự kết nối vô hình. Cơn mưa lạnh lẽo mang đến sự gắn kết bất ngờ giữa những người xa lạ, cùng chung một điểm dừng trong cuộc đời ngược xuôi.
Người đó đứng yên hồi lâu, có vẻ là cô gái, tay nắm chặt cán chiếc ô nhỏ tối màu, nhìn tôi về hướng tôi dài đằng đẵng, ngỡ chẳng thể có điểm kết.
Mưa vẫn rơi, không dấu hiệu ngừng, giống như nỗi buồn trong lòng tôi. Trong giờ phút ấy, bằng sự tò mò cố hữu, tôi nặng nề ngẩng đầu lên, ngắm từng hạt mưa lấp lánh dưới ánh đèn đường, chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn cô gái xa lạ. Trong khoảnh khắc kỳ diệu, tôi cảm thấy lòng dâng lên nỗi nhẹ nhõm, niềm phấn khích không thể diễn tả, như thể cơn mưa đã cuốn trôi đi phần nào nỗi niềm nặng trĩu. Trong màn mưa thăm thẳm buổi tối hôm đó, giọng nói nhẹ nhàng vang lên, đầy trong trẻo và hoài niệm:
- Anh đẹp trai gì đó ơi, sao lại ngồi khóc một mình thế?
Đề xuất: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi.