84. Chương 84: Trở về

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 84: Trở về

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ đã lâu lắm rồi, tôi không nhớ nổi cái cảm giác vui vẻ, hạnh phúc thực sự là như thế nào. Cuộc đời tôi từ nhỏ đã lắm chông gai, muôn vàn thử thách, nói chung lại thì hình như tôi quá quen với việc phải một mình gặm nhấm nỗi buồn, sự cô đơn. Có một thời gian, tôi tưởng mình là người lạc quan nhất thế gian, vì chẳng có thứ gì có thể khiến tôi buồn lòng, dù là những chuyện kinh khủng nhất. Dù gia đình luôn là điểm tựa vững chắc, nhưng tôi vẫn muốn trải nghiệm cảm giác thất bại, đau đớn cho riêng mình. Chẳng phải vì tôi cố tỏ ra anh hùng, chỉ là tôi hiểu, sống trên đời này, rồi sẽ đến lúc phải học cách trưởng thành, đối chọi với vô số điều vô lý, kinh hoàng bất ngờ. Thay vì trốn tránh, sao không học cách làm quen, để rèn luyện tâm trí thành chiếc áo giáp sắt, vượt qua vạn thử thách?
Thế nhưng đó là tôi của cách đây gần một năm trước. Còn giờ đây, có lẽ tôi đã tạm thời ngủ quên trước những sóng gió nghiệt ngã của cuộc đời, hoặc đang chống chọi, nhưng sự mạnh mẽ, lạc quan đã chẳng còn như ngày nào. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ khóc vì một cô gái, và thật sự, tôi chẳng có lý do gì phải khóc, dù cô ấy có mang đến những xúc cảm đặc biệt. Tôi tự dặn lòng phải mạnh mẽ, không rơi nước mắt dù vì bất cứ lý do gì, ngoại trừ gia đình. Thế nhưng trí não bảo không, trái tim lại nói có. Tôi chẳng thể kìm nén nỗi đau quặn thắt nơi lồng ngực khi trải nghiệm cô đơn dưới trời mưa, ngồi nhìn cảnh vật ầm ĩ dưới những dòng nước tuôn, lắng nghe giai điệu xé lòng của *Kiss The Rain* nơi trạm xe bus quen thuộc. Cố gắng ghìm không khóc, nhưng chẳng biết từ bao giờ nước mắt lại chảy ra, nhẹ nhàng, thanh khiết. Những cảm xúc này chẳng dễ chịu, nhưng có lẽ tôi phải học cách chấp nhận, vì thời gian trôi không nhanh như mong muốn, và trong quãng thời gian còn lại, tôi nên chuẩn bị sẵn sàng để thêm vài lần nữa thấu hiểu nỗi cô đơn nghiệt ngã.
Dưới ánh sáng yếu ớt của trạm xe bus, tôi nhìn về phía tay phải, nơi bóng dáng cô gái vừa cất lên tiếng lòng đầy quan tâm cho tôi, thật kỳ lạ. Rồi, bất giác, nước mắt tôi lại rơi, nhưng xen lẫn là nỗi hạnh phúc không sao tả xiết.
Mắt tôi nhỏ lệ, nhưng miệng khẽ mỉm cười. Có lẽ hạnh phúc đến òa khóc là cảm giác tôi chưa bao giờ biết, chưa từng cảm nhận. Niềm hạnh phúc lớn nhất khi ta không dùng nụ cười để diễn tả, mà thay bằng những giọt nước mắt lớn lao hơn.
Mắt tôi nhòe đi vì lệ, màn mưa giăng kín lối. Tôi ngơ ngác nhìn về phía ấy, nơi cô gái đang nắm chặt đôi tay nhỏ vào chiếc ô xanh đen, trao cho tôi nụ cười rực rỡ. Một nụ cười mà lâu lắm rồi, chính xác là đã lâu lắm, tôi chưa tận mắt chứng kiến, và cô gái ấy cũng đã lâu không còn ở bên tôi. Tôi biết mình vui sướng nhường nào, nhưng lại sợ đây chỉ là giấc mơ, rằng trong nỗi buồn thiên thu, tôi cố tưởng tượng ra những hình ảnh quen thuộc ấy.
Nàng xuất hiện với sơ mi kẻ sọc xanh trắng dài tay, quần jeans xanh bạc, ướt sũng vì cơn mưa. Dù vậy, nàng vẫn vô tư lặng yên hướng mắt về tôi đầy trông đợi, trước khi nở nụ cười bẽn lẽn:
— Hì, chào bạn, mình đi tìm bạn lâu lắm rồi đó!
Tôi ngơ ngác, nước mắt lăn dài trên gò má, ấp úng chẳng nói nên lời:
— Sao… sao…
— Bạn không nhận ra mình hả? Vậy mình đi đấy nhé? – Nàng bĩu môi vờ giận dỗi, nhưng vẻ đẹp chẳng thể chối cãi.
— Không… không…
Rồi bằng phản xạ vô thức, tôi đứng bật dậy, lao đến chỗ nàng, ôm lấy thật chặt, chặt đến tưởng chẳng có gì chia cắt được. Niềm hạnh phúc dâng tràn huyết quản, có lẽ chưa bao giờ trong 25 năm đời mình, tôi cảm nhận niềm vui to lớn như vậy. Một sự sung sướng tột đỉnh mà tôi dù dùng hết ngôn từ cũng chẳng diễn tả được.
— Hì hì, sinh nhật ấm áp, *bảo bèi* của mình, mình về với bạn rồi đây. – Nàng xoa đầu tôi nhỏ nhẹ.
— Hức… hức… ấm lắm rồi…
— Nín đi nào, ngoan ngoan!
Tôi chẳng biết nói gì, chỉ gục đầu lên bờ vai bé nhỏ ấy mà khóc nức nở, vì chưa bao giờ tôi khóc nhiều như hôm nay. Những giọt nước mắt hạnh phúc của thằng con trai may mắn nhất trần đời, ngốc nghếch hết phần thiên hạ và cô bạn gái giỏi giang nhất giải ngân hà, và chúng tôi đã lại có nhau:
— Là thật đúng không…? – Tôi nói trong tiếng nấc.
— Là giả đấy, buông ra thử đi!
— Không! Không! Không buông đâu, ở lại đây!
— Đại ngốc, ai mà thèm đi chứ, hì.
Nàng vòng tay ôm tôi thật chặt, đủ để tôi cảm nhận sự ấm áp và niềm vui của nàng, người có lẽ đối với tôi sẽ luôn là đấng cứu thế, tất nhiên chỉ của riêng tôi mà thôi. Vì nàng là người duy nhất có thể biến thiên đường thành địa ngục và ngược lại. Nàng đã làm ngày sinh nhật tồi tệ nhất của tôi trở thành kỷ niệm đẹp nhất trong đời, vì hôm nay, tôi đã lại có người con gái tôi yêu trong vòng tay, không để ai lấy nàng đi được nữa.
Mừng em trở về, Uyển My của tôi…
Những ngày mưa vẫn luôn là những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi, dù vui hay buồn, tất cả vẫn luôn ở đó, chỉ vì một người duy nhất, cho đến lúc này, vẫn khắc ghi tận sâu trong tâm khảm tôi, dù qua bao nhiêu tháng ngày.
Mưa có lẽ không chỉ là hiện tượng tự nhiên, mà dưới ánh nhìn kẻ si tình, lại là những giọt lệ của thế gian, khóc thương cho những nỗi lòng không được giãi bày, hòa lẫn vào đất trời, trút bỏ theo từng hạt mưa lạnh lùng.
Mưa mang tới trong tôi nhiều cảm giác kỳ lạ, dù tôi vẫn thích mưa, đắm mình trong không gian mát mẻ, hoài niệm. Nhưng khi tất cả chỉ còn nỗi buồn, cơn mưa cũng chẳng giúp tôi nhiều, ngoài việc đồng hành trong hành trình gặm nhấm cô đơn.
Mưa là khoảnh khắc tôi lần đầu gặp nàng, say đắm trước ánh mắt và nụ cười tựa nắng mai, biến nó thành nỗi lòng riêng, ôm trong đầu niềm tương tư sâu lắng, rồi òa khóc khi dòng cảm xúc dâng trào lần nữa, cùng nàng, với cơn mưa tình đầu.
Tôi không biết bằng cách nào, lý do gì, Uyển My lại bất ngờ trở về, dù tôi biết sinh nhật mình đang gần. Nhưng chính vì thế, tôi càng lo sợ, bớt hy vọng hơn. Tôi biết hy vọng nhiều thì thất vọng nhiều, nên trong những ngày này, tôi chẳng dám chờ đợi gì hơn là những lời chúc từ người con gái tôi thương, dù chỉ qua tin nhắn nhỏ nhẹ. Nhưng hôm nay, niềm hạnh phúc ấy đã vỡ òa, vì điều ước lớn lao nhất trong ngày sinh nhật vẹn toàn của tôi, được ôm lấy Uyển My lần nữa, thỏa nỗi nhớ mong, những tháng ngày đằng đẵng chờ đợi, xúc cảm không thể gọi thành tên.
— Hì, gặp em không vui hay sao mà khóc hoài vậy chàng? Nín đi nè! – Uyển My chui vào lòng tôi, lọt thỏm như ngày nào.
— Không… vui lắm… rất vui… tại anh… vui quá đó… – Tôi sụt sịt.
— Vui mà khóc? – Nàng cũng rơi lệ theo.
Tôi vòng tay ghì chặt lấy thân hình bé nhỏ ấy vào lòng, hít hà hương thơm quen thuộc đã lâu không vương vấn bên tôi:
— Về lúc nào đấy? Sao không nói anh biết?
— Bí mật, hì hì. Người ta muốn tạo bất ngờ mà.
— Có đi nữa không?
— Hì…
Nàng lặng im, chẳng trả lời. Tôi biết nàng về đây để làm gì, và sẽ không ở lại lâu, vì thời hạn hai năm còn dài, tính Uyển My đâu phải dạng vừa. Nàng đã quyết tâm, sẽ hoàn thành cho bằng được, dù khó khăn, hy sinh nhiều. Nhưng mặc kệ, từ giờ đến lúc đó, tôi vẫn còn được ôm chặt người con gái xinh đẹp nhất thế gian. Dù nàng ở lại thật lâu hay ra đi nhanh chóng, hôm nay nàng trở về trong giờ phút tôi cần nhất, tim tôi đã khắc ghi tên suốt cuộc đời này.
— Sao biết… anh ở đây?
— Đoán, hì.
— Theo dõi đúng không?
— Chẳng thèm, Uyển My thông minh mà. – Nàng hếch mặt.
— Tự kiêu quá!
— Tôi phải tự kiêu thì mới xứng với người sĩ diện như anh, hứ!
Lâu không gặp, Uyển My vẫn giữ phong độ, nói câu nào xoáy sâu tâm can tôi. Tôi biết nàng có thể đã nắm nhiều thông tin qua lũ bạn nhiều chuyện của tôi, hoặc cả Ái Quyên. Thế nhưng tôi nào có gan che giấu, chỉ sợ khi nói ra, biến từ phán xử thành bị cáo thì toi.
— Ơ… tại…
— Tại gì mà tại, học hành không lo, điểm thấp lè tè, có tin tôi nướng thịt anh luôn không? – Nàng biết cả vụ học hành của tôi, chắc trong lớp có nội gián.
— Thì… tại nhớ nàng quá, học không vào. – Tôi thành thật.
— Đừng lẻo mép! – Nàng phì cười.
— Thật đấy chứ!
— Thế ai hứa với mình sẽ luôn đứng đầu, học hành giỏi giang, có công ăn việc làm ổn định rồi rước mình về làm dâu?
— Ờ… thì… từ giờ… sẽ cố gắng…
Nàng ngồi thẳng dậy, lấy đôi bàn tay lạnh buốt áp vào hai bên má, nhìn tôi nghiêm nghị:
— Không phải cố gắng, mà là bắt buộc, hiểu chưa?
— Ừ… anh… hiểu rồi.
— Mà đằng ấy nè! – Nàng nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh.
— Hửm?
— Anh có biết điều gì không?
— Không… sao thế? – Tôi bỗng cảm thấy hơi run.
— Thật ra em đã sớm tỏ tình với anh rồi đó chứ, biết không?
— Có… có sao? Anh không biết… Lúc nào?
— Trong mắt em, mỗi lần em nhìn anh đó, đồ ngốc!
Một giây thôi, nhưng ngỡ như dài cả thế kỷ. Một lời thôi, nhưng tưởng mãi mãi bên nhau. Nàng cười thật tươi, cái nụ cười khiến tôi chết mê chết mệt, nay lại tái xuất trước mặt tôi. Tôi yêu nụ cười Uyển My, yêu cái nhìn say đắm ấy. Chỉ trong chốc lát, lo lắng, hồi hộp tan biến, chỉ còn nỗi niềm giải tỏa, hạnh phúc len lỏi khắp người, chảy dài trong huyết mạch:
— Thật… thật à?
— Là thật, vì em đã dõi theo anh từ những ngày đầu tiên rồi, còn anh thì bận dõi theo người khác.
Lưng tôi chẳng biết tội tình gì, bị Uyển My tạt nước lạnh hết lần này đến lần khác. Trong vài phút, tôi bị nàng đưa đi hết bất ngờ này sang bất ngờ khác. Làm thế quái nào mà Uyển My biết tôi không thích nàng ngay từ đầu, tôi nhớ chẳng kể ra chứ nhỉ:
— Sao… sao… – Tôi ấp úng.
— Vậy là đúng rồi hen? Em đoán cũng giỏi chứ nhỉ, hì hì. – Nàng cười tươi, nhưng đằng sau nụ cười có vẻ không phải nắng nữa.
— Anh tưởng…
— Tưởng em biết đúng không? Em chỉ đoán thôi, mà anh tự xác nhận luôn rồi.
— …
— Mà công nhận, anh có mắt nhìn người đó chứ, Quyên đáng yêu thế cơ mà… – Nàng nheo mắt nhìn tôi.
— …
Không rõ từ bao giờ, ngày tái ngộ bỗng chốc có nguy cơ trở thành thảm họa đánh ghen kinh dị nhất khi Uyển My nhắc đến “chiến tích” không lấy gì làm vẻ vang của tôi:
— Hay thật, vậy mà anh dám nói là chưa yêu ai bao giờ, hứ!
— Ơ… thật mà… anh chỉ hơi rung động thôi chứ đã… yêu thích gì đâu…
— Vậy mà còn trách tôi tại sao làm vậy với Quyên của anh ha? – Nàng nói bâng quơ.
— …
— Tôi buộc phải làm vậy, vì không ai được phép lấy anh khỏi tôi, biết chưa?
Uyển My nhéo mũi tôi, không đau nhưng khiến tôi ngẩn ngơ vì đáng yêu. Tôi không ghét mỗi lần nàng giận dỗi, vì cái nhan sắc ấy, nụ cười ấy, hòa quyện thành người con gái xinh đẹp rạng ngời trong mắt tôi, mẫu hình không ai sánh bằng:
— Nhưng mà…
— Nhưng gì chứ?
— Em cũng không được… nói chuyện với thằng Randall nữa, thằng Hải thì làm chung nên… tạm cho qua.
Nàng khẽ nhăn mặt, nhìn tôi dò xét:
— Giỏi cho tên Phong nhà ngươi, nay lại dám ra điều kiện với ta?
— Thì… em tức, anh cũng tức chứ! – Tôi gồng mình nói cứng.
— Nếu em không đồng ý thì thế nào? – Nàng lém lỉnh nhìn tôi.
— Thì… anh sẽ sang tận nơi, gặp thằng Randall, đấm nó một trận nên thân chứ sao.
— Giỏi! Anh mà dám đụng đến bạn tôi thì tôi xé anh ra chấm muối tiêu!
Khi nói ra, tôi biết Uyển My chẳng có ý gì, chỉ là bênh vực tình cũ, tôi đâm ra cau có, từ vui vẻ chuyển về trạng thái giận dỗi vu vơ:
— Này, sao đấy?
— …
— Phong!
— …
— Giận rồi à? Hì hì.
— Nghe tên thằng đó là muốn đấm rồi, “ren” với chả “đồ”.
Tôi hậm hực ra mặt, lâu lắm mới tận dụng cơ hội làm khó Uyển My, để nàng về Mỹ thì tình hình trở về ban đầu, tức là nàng nói gì tôi nghe theo, chẳng có chút tự do nào.
— Ôi, cái tên ngốc này, sao mà anh…
— Sao gì chứ?
Bản thân tôi không sâu sắc, đặc biệt trong tình cảm, nơi tôi dù ít dù nhiều cũng tay mơ. Uyển My thì hoàn toàn trái ngược, thông minh, giỏi giang, tinh tế. Có cảm giác nàng luôn biết tôi muốn nghe gì, những lời tinh ý của nàng lần nào cũng khiến trái tim rung lên, tâm hồn ngẩn ngơ:
— Bảo bèi à, em nói anh nghe cái này hen?
Nàng bất ngờ khẽ hôn lên má tôi, rồi trong lúc tôi ngẩn ngơ, nàng tiếp lời, nụ cười hiền trên môi:
— Anh là ưu tiên lớn nhất của cuộc đời em. Anh chính là giới hạn, chấp niệm, và dĩ nhiên sẽ mãi là ngoại lệ của em. Dù tụi mình mỗi đứa một nơi, không thể ở bên nhau, nhưng anh yên tâm, vì đời này em đã dành cho anh vị trí đặc biệt, không phải tranh giành với bất cứ ai.
— …
— Em biết đôi lúc em trẻ con, nổi cơn ghen, giận dỗi anh vô cớ, khiến bạn anh hiểu lầm em, nhưng em không còn cách nào khác, vì em ở quá xa, chẳng thể quản anh mãi mãi nếu anh không muốn…
— …
— Ngày hôm nay em về đây, nói với anh điều tụi mình hãy cố gắng cùng nhau vượt qua quãng thời gian này, vì em biết bản thân chẳng thể đợi anh thêm được nữa.
— …
— Bao bèi của mình, mình thương bạn rất nhiều, hì hì.
— …
Rồi điều gì phải đến… cũng đã đến…
Tại trạm xe bus nhỏ bên lề đường, nơi ông trời đổ cơn mưa rào nặng hạt, giọt mưa tí tách tạo giai điệu êm dịu như bản nhạc thiên nhiên, xen lẫn âm sắc trầm bổng của *Kiss The Rain*. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ ngọn đèn đường mờ ảo phản chiếu mặt nước lấp lánh, khung cảnh vừa lãng mạn, tĩnh lặng, sâu lắng. Chúng tôi lại ngồi bên nhau dưới mái che, hơi lạnh mưa hòa quyện hơi ấm cơ thể, tạo cảm giác vừa rùng mình, vừa dễ chịu. Nàng mỉm cười, đôi mắt ngấn lệ, nhẹ nhàng kéo đầu tôi lại, vòng tay ôm chặt. Tôi đưa tay vuốt ve mái tóc ướt mưa của nàng, mái tóc dài óng ả thướt tha chưa lần nào tôi nỡ lìa xa. Nàng nhìn sâu thẳm vào mắt tôi, trong khoảnh khắc kỳ diệu, tôi cảm nhận rõ đôi mắt nàng sáng lên trong làn mưa, như thể chỉ có hai chúng tôi trên thế gian.
Trong khoảnh khắc vũ trụ như ngưng đọng, tôi khẽ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên môi nàng nụ hôn nồng cháy, tràn đầy hạnh phúc. Hơi thở hai đứa quyện cùng tiếng mưa rơi, vẽ bức tranh hoàn hảo của tình yêu trong sáng giữa cơn mưa vội vã. Mưa tiếp tục rơi, không có dấu hiệu ngừng, nhưng chẳng còn gì quan trọng ngoài nụ hôn ngọt ngào ấy. Trong giây phút, tôi và nàng chỉ cảm nhận sự ấm áp, yêu thương, hạnh phúc lan tỏa, bất chấp thời tiết lạnh lẽo, lo toan bộn bề.
Thôi thì hãy vui cho đến lúc còn được vui. Cảm ơn em vì đã trở về, đúng lúc tôi cần nhất. Em chính là vị cứu tinh của tôi, mãi mãi như vậy. Khi trời mưa, ai cũng mong tạnh, nhưng chỉ mình tôi đợi… em.
Một đêm mưa buồn tầm tã nơi Sài Gòn hoa lệ chẳng dễ chịu với kẻ cô đơn như tôi, nhưng bà đã căn dặn, số tôi chẳng phải gặp quý nhân hay sao, chính là Uyển My tiểu thư chứ ai vào đây nữa.
— Dạ con nghe mẹ ơi!
— Về chưa? Cả nhà chờ nãy giờ rồi, gần 9h rồi đó! – Giọng mẹ tôi sốt sắng.
— Dạ giờ con về nè mẹ, mà mẹ ơi…
— Gì nữa?
— Có bất ngờ cho mẹ đấy, hehe.
— Khỏi bất ngờ, tao biết rồi, hai đứa về đây nhanh lên!
— Ơ…
Tôi nghĩ có lẽ vì đã trải qua cảm giác bất ngờ, hạnh phúc, nên phải chia sẻ niềm vui đó với gia đình, đặc biệt là mẹ. Nhưng oái oăm làm sao, làm thế nào mẹ biết được nguồn thông tin đó, hay Uyển My nói với tất cả nhưng giấu tôi.
— Uyển My!
— Hửm?
— Nãy em đi ra đây bằng gì? Đừng nói đi bộ nhé?
Nàng cười hiền nhìn tôi:
— Có hâm không, đi taxi chứ đi bộ sao được.
— Mà em… về từ bao giờ thế?
— Em về được 3 tiếng rồi, vừa về là chạy đi tìm ông đó ông tướng! – Nàng véo mũi tôi.
— Sao mẹ anh cũng biết… em về?
Uyển My khoanh tay nhìn tôi, vẻ khó hiểu:
— Bình thường thông minh lắm mà, đoán thử xem!
— Đừng nói là cái vụ ăn uống này là do… – Tôi nhìn nàng ngờ vực.
— Ừm, em định về tạo bất ngờ cho anh, xong em nói chuyện với mẹ anh về chuyện đó, rốt cuộc hai cô cháu thống nhất sẽ làm bữa cơm ở nhà anh, rồi em sẽ xuất hiện với tư cách món quà đặc biệt, hì hì.
— Èo, hai người này…
— Người nào? – Nàng véo mũi tôi.
— Ái ái, đau, đau. Anh xin lỗi!
— Thôi, về đi, mọi người đang đợi, áo mưa nè!
Nàng lôi từ đâu ra chiếc áo mưa gấp gọn trong túi xanh đen, chắc là áo mưa ở nhà mang đến. Giờ bọn tôi ướt như chuột lột, còn áo mưa áo nắng làm gì. Với tình hình này xem chừng không ổn, Uyển My dính mưa không khéo đổ bệnh, tôi ngẫm nghĩ. Nàng đã hết sức chịu đựng độ tù tội của tôi, vỗ nhẹ tay lên trán, vẻ bất lực:
— Ôi! Valy của tôi đang ở nhà anh đó, về được chưa?
— Thật à? Em qua nhà anh làm gì? À…
— Đi! Ngốc cũng vừa phải thôi chứ? Sao mà… haizz. Về nhanh! – Nàng cau có.
— Dạ… dạ… y lệnh tiểu thư.
Cuối cùng bọn tôi cũng vũ trang xong áo mưa cánh dơi to bản. Dù ướt vẫn ướt, nhưng che được những thứ cần che, và muốn có cảm giác chui vào áo mưa ấm áp cùng nhau hơn là phơi thây giữa lạnh lẽo. Lại một kỷ niệm khó quên cùng nàng và cơn mưa.
Chỉ mới cách đây ít lâu, tôi mường tượng sự khắc nghiệt của phong cảnh, tưởng mình sống trong hậu tận thế, con người sự vật bị tàn phá thậm tệ. Thế nhưng giờ đây, ngồi sau xe tôi, lẳng lặng ôm tôi thật chặt, mặt trời của tôi đã đến, đem về tia nắng ấm áp trong bầu không khí rét run. Nàng xuất hiện phá tan suy nghĩ tiêu cực, vẩn đục trong đầu tôi. Nếu trước đây mọi thứ đối với tôi là màn đêm suy nhược, ủ rũ, thất thần, thì giờ đây, bằng cái ôm ấm áp của Uyển My, tôi thấy cuộc đời như bước sang trang mới. Con đường chúng tôi đi dưới cơn mưa cứng đầu của buổi tối thành thị như được trải muôn vàn bông hoa tươi thắm. Những giọt nước mưa hắt sáng lên ánh đèn ven đường khiến mọi thứ lộng lẫy, cảm giác như hai đứa chính là nhà vua, hoàng hậu rảo bước tiến về cung điện. Chúng tôi đi đến đâu, từng bông hoa, ánh đèn lấp lánh hiển lộ chào mừng sự trở lại của chàng Thanh Phong oai phong lẫm liệt, sánh vai Uyển My sắc nước hương trời. Cơn mưa này có thể sẽ không chóng tạnh, nhưng cơn mưa dai dẳng trong lòng tôi đã thực sự kết thúc, vì mặt trời nhỏ của tôi đã đến, cứu rỗi tâm hồn tôi khỏi vũng sâu bùn lầy. Thôi thì, phải nói lời cảm ơn em, người con gái xinh đẹp nhất thế giới của tôi.
Vừa về đến nhà, tôi có cảm giác như đứa con xa xứ lâu ngày trở về. Không chỉ mẹ, chị hai tôi và con nhóc Blue cũng đang ti toe đón ông cậu ngỗ nghịch. Nhưng tôi lầm, người họ ngóng đợi không phải tôi, mà là:
— Trời ơi, My con ơi, về đây, ướt hết rồi hả con? – Mẹ tôi đón lấy tay nàng dâu tương lai, giọng đầy lo lắng.
— Dạ, hì hì. – Nàng cười bẽn lẽn.
Mẹ tôi là người phụ nữ có hàng vạn gương mặt, vừa hiền lành thân thiết với Uyển My, bà liền quay sang quắc mắt nhìn tôi với ánh lửa hận thù:
— Còn thằng này, mày đi đâu giờ này mới chịu mò về, để cả nhà chờ đợi, để con dâu tao phải đi tìm mày khắp nơi, thằng ôn này, mày muốn cái gì đây?
Dù Uyển My hơi đỏ mặt khi mẹ nhắc “con dâu”, nhưng mọi sự chú ý vẫn dồn về tôi:
— Con… mắc mưa mà, sao về được?
— Mưa cái con khỉ! Không biết mua áo mưa mặc vào à? – Mẹ tôi lớn giọng.
— Con… sợ lạnh.
— Mày đừng loằng ngoằng, dẫn bé My lên phòng tắm rửa thay quần áo đi, vali của My cô để sẵn trên phòng nha con!
Nàng khép nép đứng sau lưng tôi:
— Dạ, con cảm ơn cô, con cảm ơn cả nhà!
— Đi hén?
— Ừm – Nàng líu ríu.
Khỏi nói, sự xuất hiện của Uyển My không khiến mọi người bất ngờ, nhưng vẫn bàng hoàng, đặc biệt với dì Hạnh, người bị giáng chức xuống người đẹp thứ hai trong nhà vì Uyển My là người đẹp nhất:
— Nhất mày! Nàng đi nửa vòng trái đất về tạo bất ngờ cho mày, tao ghen tị quá! – Thằng Đức khoác vai tôi, thì thầm.
— Còn ghen tị dài, hê hê. Cút ra cho tao đi tắm!
Sự thay đổi thái độ của tôi không qua được con mắt linh động của mọi người, nhất là dì Hạnh, người luôn lo lắng cho tôi:
— Phong lên phòng tắm đi, Uyển My đi với chị lên phòng chị tắm nha?
— Dạ, vậy em cảm ơn chị Hạnh nhiều. – Nàng khách sáo.
— Khỏi lo, tui không làm gì vợ ông đâu à?
Dì Hạnh đánh nhẹ vào vai tôi rồi dẫn Uyển My lên khi tôi trao cho bà ấy cái nhìn ngờ vực. Trên đường đi, hai người thủ thỉ tâm sự gì đó tôi chẳng nghe rõ.
Ba tôi lúc này khá im lặng, khác với tôi tưởng, rằng ông sẽ nổi trận lôi đình. Thế nhưng ông đang tức giận, nhưng không phải vì tôi, mà vì ông đang thua tối tăm mặt mũi khi tỉ thí đá PES trên PS4 với ông anh rể:
— Ba cái trò chơi điện tử này, vô bổ hết sức!
Lên phòng, tôi hít một hơi thật sâu rồi phóng tầm mắt xuống nhìn mọi người. Mẹ tôi và chị hai hâm nóng đồ ăn, thằng Đức phụ dọn mâm chén, riêng ba tôi và lão anh rể vẫn không thoát khỏi trận bóng đỉnh cao. Tôi bất giác mỉm cười, lòng dâng niềm hạnh phúc khó tả.
Có lẽ, chỉ cần có Uyển My, sinh nhật tệ nhất bỗng chốc trở thành sinh nhật tuyệt vời nhất. Em nhỉ?
*Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư*