Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 85: Trọn vẹn hạnh phúc
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ đã lâu lắm, thật lâu lắm rồi, gia đình tôi mới có một bữa cơm trọn vẹn với đủ đầy thành viên như hôm nay. Buổi tiệc hôm nay còn trọn vẹn hơn cả những dịp lễ tết khác, bởi lẽ trong những ngày đó, có thể sẽ thiếu vắng một vài người thân yêu. Ấy vậy mà chỉ mới sáng sớm hôm nay, tôi đã phải đau lòng thừa nhận rằng, sinh nhật năm nay là sinh nhật buồn nhất và tồi tệ nhất trong suốt 25 năm cuộc đời mình. Dẫu rằng giờ đây, tôi đã trưởng thành, có đủ đầy vật chất, nhưng... dường như tôi lại thiếu mất tất cả.
Buồn suốt một tháng trời, giờ cũng đã đến lúc tôi phải vui lên, vì cuộc đời vốn dĩ như sóng Sin, khi xuống đáy vực thì sẽ có lúc bật lên. Và hôm nay, tôi cảm thấy mình như được vươn từ vực sâu tuyệt vọng lên tới cung trăng hạnh phúc, bởi thứ quà tôi mong chờ nhất trong ngày sinh nhật của mình cuối cùng cũng đã xuất hiện, một cách vô cùng bất ngờ và đầy xúc động.
Tôi biết mình nợ Uyển My rất nhiều, cả về tinh thần lẫn vật chất. Dù rằng nàng chẳng bao giờ nhắc đến chuyện tế nhị đó, nhưng là đàn ông, tôi không thể không nghĩ đến việc trả ơn. Chỉ là bây giờ chưa phải lúc nói ra, nhưng trong tương lai, mọi chuyện chắc chắn sẽ quan trọng hơn rất nhiều. Lúc đó, dù không muốn, tôi cũng phải nói thật, bởi sau tất cả, chúng tôi đã quyết định ở bên nhau, cùng nhau xây dựng tương lai riêng.
Sau bao nhiêu sinh nhật thất vọng, cuối cùng tôi cũng được hưởng trọn vẹn hạnh phúc vào đúng ngày quan trọng nhất trong năm, và hơn thế nữa, Uyển My bé nhỏ đã nghe được tiếng lòng của tôi và quay trở về bên tôi, một cách thần kỳ và cảm động đến không thể tả nổi.
Bình thường, mỗi bữa cơm gia đình tôi chỉ có sáu người: bố mẹ, hai chị em tôi, anh rể quý hóa và cháu Blue. Nhưng hôm nay, bàn ăn lại đông đến tám người, bởi dì Hạnh, thằng Đức "ăn chực" và Uyển My - "con dâu" của mẹ tôi đã đến.
Tôi vốn là người giàu tình cảm, đặc biệt là tình cảm gia đình. Mỗi lần sum vầy, tôi lại thấy hạnh phúc vô bờ, dù chẳng bao giờ nói ra. Tôi luôn cảm thấy ấm lòng khi được quây quần bên những người thân yêu, nhất là vào dịp Tết Nguyên Đán, khi cả gia đình cùng nhau chuẩn bị đón giao thừa. Thời gian trôi qua, ông bà tôi đã khuất núi, chị hai tôi cũng đi lấy chồng, dù không xa lắm. Căn nhà năm người giờ chỉ còn ba, nhưng nhờ có dì Hạnh và thằng Đức đến ở, ngôi nhà bớt hiu quạnh đi phần nào. Tiếng cười nói rôm rả mỗi ngày chính là thứ âm thanh tôi mong muốn được nghe, bởi chỉ khi nghe thấy những âm thanh đó, tôi mới cảm thấy an toàn và dễ chịu.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, vừa là sinh nhật lần thứ 25 của tôi, vừa là kỷ niệm ngày Uyển My trở về Việt Nam sau mấy tháng xa cách. Bữa tiệc hôm nay thịnh soạn với đủ loại sơn hào hải vị. Mẹ tôi vốn là người thích nấu ăn và luôn tìm tòi những công thức mới. Bà có một tài năng đặc biệt, chỉ cần xem hướng dẫn nấu ăn trên mạng, mẹ tôi có thể chế biến thành thạo và đạt 100% hương vị. Sau này, khi có gia đình, tôi cũng được mẹ truyền cảm hứng, thường xuyên vào bếp nấu cơm cho vợ con, dù không tài ba như mẹ, nhưng cũng đủ làm gia đình tôi ấm áp hơn nhiều.
Hôm nay, dưới sự giúp đỡ của dì Hạnh, mâm cơm nhà tôi có tám món, toàn là những món gia đình quen thuộc, nhưng hương vị vô cùng xuất sắc. Giữa bàn là một con gà bó xôi to bự, bên ngoài được bọc xôi giòn rụm, vàng ươm, gà vẫn giữ được nước, ăn kèm rau răm thì tuyệt vời. Bao quanh con gà là đủ loại món ăn quen thuộc: bò xào cần tây, cá thu chiên sốt cà chua, heo quay lá mắc mật, đậu hũ nhồi thịt, thịt luộc cà pháo mắm tôm, và đặc biệt không thể không kể đến nồi canh cua rau đay thơm ngon, món khoái khẩu của cả gia đình tôi, cũng là món sở trường của mẹ tôi. Tôi khẳng định rằng, trình độ nấu ăn của mẹ tôi không thua gì bất kỳ master chef nào.
- My về ở lại lâu không con? – Bố tôi hỏi nhẹ nhàng.
- Dạ, chắc con chỉ ở chơi được ba ngày thôi, bên kia còn nhiều việc ạ, hì hì. – Uyển My bẽn lẽn nhìn tôi.
- Thằng Phong nhìn đó, liệu mà làm nhé, tao không nói nhiều đâu!
Thật bất ngờ, lần này câu nói đó không phải từ mẹ tôi, mà lại là từ bố tôi. Ông vốn là người ít khi thể hiện sự đồng tình rõ ràng với mối quan hệ của chúng tôi. Ngày xưa, bố tôi có quan điểm rằng, dù chúng tôi yêu nhau thế nào, trước tiên hai đứa phải có sự ổn định, nhất là trong công việc, rồi đến sự hòa thuận, đồng ý của hai gia đình. Khi đó, ông mới hoàn toàn ủng hộ. Bố tôi vốn là người thực tế, ông không nhìn người qua vẻ bề ngoài, mà phải qua cách họ đối xử với mọi người xung quanh. Và lần này, khi bố tôi nói như vậy, tức là ông đã gần như đồng tình với chuyện tình của chúng tôi. Giờ đây, mọi trách nhiệm đều nằm trên vai tôi, tôi phải thể hiện rõ bản lĩnh đàn ông của mình, không thể đổ lỗi hay chối bỏ trách nhiệm được nữa.
- Dạ, con biết rồi ba, ba yên tâm.
- Ừm, nói được làm được.
Bố tôi và tôi vốn tính tình khá khắc khẩu, nhưng chúng tôi lại có nhiều điểm chung. Tính cách tôi thừa hưởng rất nhiều từ bố. Người ta nói đúng, giống nhau thì đẩy nhau, nhưng khác nhau thì cũng là lẽ đương nhiên.
- My nè! – Dì Hạnh bất ngờ lên tiếng, thu hút sự chú ý của tất cả, kể cả tôi và thằng Đức.
- Dạ, em nghe. – Nàng cười hiền.
- Cả tháng nay thằng Phong nó lờ đờ như mất hồn vậy đó, vậy mà hôm nay cười không thấy mặt trời đâu, công lớn của em nha!
Mọi người chăm chú nhìn tôi như thể tôi vừa là sinh vật lạ ngoài hành tinh. Tôi vốn ít khi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài, dù luôn cảm thấy hạnh phúc khi ở bên gia đình, nhưng chỉ giữ cho riêng mình. Ấy vậy mà giờ đây, việc tôi nhớ Uyển My đến điên cuồng, chẳng muốn làm gì nữa, có lẽ là lần đầu tiên mọi người chứng kiến sự thay đổi của tôi.
- Vậy ạ chị, hì hì, em cũng đoán thế! – Uyển My cười nhưng lại véo tay tôi đau điếng.
- Ái da... – Tôi nhăn mặt để né tuyệt kỹ của nàng.
- Sao thế Phong? – Mẹ tôi ngạc nhiên.
- Dạ không sao, chắc con bị... ờ... kiến cắn, hehe. – Tôi nhanh chóng đổi chủ đề khi Uyển My trừng mắt nhìn tôi.
Tôi đá sang chuyện khác ngay lập tức. Đúng là hồng nhan bạc phận, ngoài đường thì mạnh mẽ, nhưng về nhà lại ngoan như cún con. Nếu không có mẹ ruột, sẽ thêm bà "mẹ nhỏ" này, nói một thì tôi không bao giờ dám làm hai.
- Công việc bên đó sao rồi con? – Mẹ tôi hỏi tiếp.
- Dạ, công việc của con vẫn tiến triển tốt, nếu đúng kế hoạch thì cuối năm nay sẽ đạt được mục tiêu đề ra, và nếu vậy, con có thể về sớm, hì hì. – Nàng thoải mái trả lời.
- Ba mẹ khỏe chứ?
- Dạ, ba mẹ con vẫn khỏe, nhưng ở xa nên từ khi sang đó đến giờ, con và ba mẹ chưa gặp nhau.
- Ừ, cố gắng nhé con, giữ gìn sức khỏe. Bên đó chắc không được ăn cơm như bên này nhỉ?
- Hì, dạ, con ở nhà người quen nên cũng có nấu cơm, nhưng đồ ăn bên đó không ngon bằng bên mình, thiếu thốn nhiều thứ lắm, nhưng con ăn mãi cũng quen.
Mẹ tôi nghe những lời chia sẻ của cô con dâu quý mà rưng rưng muốn khóc. Thật tình, từ bé đến giờ, tôi chưa bao giờ thấy mẹ mình thể hiện cảm xúc như vậy. Dù bà rất tình cảm, nhưng ít khi biểu lộ ra bên ngoài. Đặc biệt, tôi lại càng giống mẹ ở điểm này.
- Hôm nào đi, cô gói cho cháu ít đồ khô mang sang đó ăn nhé, thấy cháu gầy đi đấy!
- Vậy con cảm ơn cô, tại mới về chưa quen nên sinh hoạt chưa điều độ, dạo này quen rồi nên cũng đỡ ạ.
Màn tâm sự giữa mẹ chồng và nàng dâu diễn ra êm ả, lành tính. Chỉ có một chút khúc mắc nhỏ:
- Tối nay My ở lại đây nghỉ nhé, sáng mai cô nấu ăn sáng cho cả nhà! – Mẹ tôi háo hức.
- Dạ... nhưng... – Uyển My ái ngại, bởi nàng biết dì Hạnh đang ở căn phòng ngày xưa nàng từng ở, nên ngủ lại hơi bất tiện.
- Không sao, hai chị em ngủ chung, hihi. – Dì Hạnh lên tiếng, xóa tan khúc mắc.
- Đúng rồi, ở lại đi, mưa gió làm gì cho mệt cháu! – Mẹ tôi nài nỉ.
Thực ra, việc Uyển My ngủ lại nhà tôi cũng chẳng có gì khó khăn. Chỉ là cả nhà đều không biết, hoặc giả như không biết, tôi và nàng đã lâu không gặp nhau, tất nhiên sẽ có rất nhiều điều muốn nói, muốn tâm sự, hoặc chí ít là được ôm nhau ngủ đến sáng. Mặc kệ sự đời éo le ngoài kia. Nếu Uyển My chấp nhận ở lại, thì dĩ nhiên nàng sẽ ngủ chung với dì Hạnh, và chính vì thế, việc nàng biến mất giữa đêm sẽ dễ dàng... bị phát hiện, và hai đứa sẽ bị song thân xét hỏi vì dám... ăn kem trước cổng, dù chúng tôi hoàn toàn trong sáng.
- Dạ, nhưng mà... – Nàng nhìn tôi cầu cứu.
Nhưng khi tôi còn chưa kịp lên tiếng, thì một tiếng nói đanh thép vang lên, xóa tan bầu không gian tĩnh mịch, đồng thời quyết định luôn về tương lai... vài tiếng nữa của hai đứa:
- Cái chị em nhà này, hai đứa lâu rồi không gặp, để tụi nó tự lo. Thằng Phong lát đưa bạn về cho cẩn thận, sáng mai về sớm ăn sáng với cả nhà, quyết định vậy đi!
Bố tôi vốn ít khi đồng tình với những quan điểm của tôi, nhưng sao hôm nay tôi thấy ông nói quá xá đúng, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tất cả những gì tôi đang nghĩ trong đầu. Phải chăng vì tôi đã lớn, nên bố tôi nhìn tôi bằng ánh mắt khác, hoặc bởi ngày xưa bố tôi cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, nên ông mới có sự cảm thông dành cho tôi?
- Dạ, con biết rồi ba, hehe. Cụng ly ba ơi! – Tôi khoái chí, đưa ly bia lên mời mọc.
- Uống một ngụm thôi nhé, lát còn chạy xe! – Bố tôi căn dặn.
- Vô tư ba ơi, con bất tử mà! – Tôi được đà chém gió.
Uyển My nhìn tôi cười khúc khích, lắc đầu nguây nguẩy:
- Hihi, xạo quá, có mà bất... ngờ... tử.
...
Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí vui vẻ, nô nức. Mọi người liên tục trò chuyện, hỏi han nhau về cuộc sống. Bên cạnh những tiếng cười đùa, lâu lâu bầu không khí lại lắng xuống bởi những chia sẻ cảm động, nhất là những câu chuyện ngày xưa của bố mẹ tôi:
- Ngày xưa, nói không phải khoe chứ mẹ thằng Phong cũng là đệ nhất mỹ nhân đấy nhé! – Bố tôi hồi tưởng.
- Cái ông này... kể gì mà kể! – Mẹ tôi ngại ngùng đánh vào tay bố vài cái.
Tôi và các em há hốc mồm nghe, quả thật với hiện thực này, nghe câu chuyện tình yêu của bố mẹ xong, tôi cũng động lực lây, bởi người yêu tôi hiện thời cũng thiếu gì anh theo đuổi:
- Nói chung ba cứ kiên trì như vậy, dù biết sẽ không có kết quả. Ba ngồi đó lâu lắm, được gần một năm em nhỉ? – Bố tôi nói.
- Ừ, 10 tháng hơn. – Mẹ tôi khoan thai.
- Đấy, ba hồi đó cũng nhát, không dám tỏ tình. Có một hôm, ba vẫn ngồi đó thôi, nhưng không thấy mẹ mày đâu. Sốt ruột chờ đến tận khuya, đóng cửa rồi vẫn không thấy. Ban đầu nghĩ mẹ mày bị bệnh, nhưng mấy bữa sau vẫn không thấy, lúc đó bắt đầu sợ rồi. Ba đánh liều sang hỏi cô bạn làm chung, thì người ta nói... – Bố tôi ngập ngừng.
- Là sao ba? – Chúng tôi hồi hộp.
Bố tôi nhấp một ngụm bia, lắc đầu thở dài:
- Là mẹ mày... bị bệnh, suy nhược cơ thể gì đó, không đi làm được, nằm ở nhà bữa giờ. Thế là ba dò hỏi địa chỉ, hỏi thăm bệnh tình rồi chạy khắp nơi tìm thuốc, lấy hết tiền tiết kiệm mua thuốc với trái cây tẩm bổ cho mẹ mày. Hồi đó ba nhát thật, mang mấy thang thuốc bắc với giỏ trái cây sang nhà ông bà ngoại, hỏi thăm mẹ mày có nhà không, biết đúng nhà rồi thì dúi đống đồ cho bà ngoại rồi chạy biến, không dám quay đầu lại.
- Không biết mẹ mày có uống thuốc không, nhưng mấy hôm sau đi học võ, ba lại thấy mẹ đi làm, thành ra lúc đó vui lắm. Rồi lại ngồi đó ngắm, nhưng hôm đó mẹ mày lại nhìn ba cười, rồi còn vẫy tay chào. Lúc đó... sợ quá, xách xe chạy luôn, haha...
- Nghe bà ngoại kể lại, mẹ cũng đoán là ba mày, vì làm gì có thằng cha nào mặc võ phục trắng ngoài thằng cha mày để ý mẹ đó giờ. Thuốc uống cũng có tác dụng, thấy khỏe hẳn ra, trái cây tươi bồi bổ. Sau hôm đó, mẹ đi làm muốn cảm ơn, nhưng ba mày nhát quá, vừa thấy mẹ vẫy tay đã chạy mất dép rồi.
- Haha, ba yếu quá! – Tôi cười.
Bố tôi vốn hay tặng tôi cái bạt tai, nhưng hôm nay có... con dâu tương lai dự khán, nên trở nên điềm tĩnh hơn, chỉ khoan thai nhấp môi rồi tiếp tục:
- Cuối cùng thì duyên số mà, điều gì đến cũng phải đến. Buổi tối hôm đó, ba nhớ rất rõ, ngày 17/09/1988, tối thứ 7. Như mọi ngày, ba học võ xong, ra ngoài đường ngồi. Mẹ mày đến làm. Một lát sau, có đám du côn cưỡi xe máy đến tìm mẹ mày. Thằng đại ca thích mẹ mày, ba thấy nó lượn qua nhiều lần, nhưng mẹ mày cự tuyệt. Tụi nó gây ầm lên trước cửa khách sạn, mấy ông khách can ngăn nhưng tụi nó đánh luôn. Mẹ mày tức quá, túm lấy chai bia dọa, tụi nó làm liều lao vào. Mẹ đánh trúng đầu thằng đó, máu chảy be bét...
- Ừm, lúc đó mấy cô nữ tiếp viên hoảng, la oai oái. Ba ngồi đối diện cũng mất hồn chạy sang. Bọn này tập đua đòi, thành ra ba xử đẹp cái một. Ba cũng đai đen rồi chứ bộ, mấy thằng oắt con này thì nghĩa lý gì, mẹ nó nhỉ? – Bố tôi phồng mũi.
- Ừ, vâng, anh oai lắm. Ba mày hôm đó chạy sang, chẳng nói chẳng rằng, nhắm tụi nó đánh túi bụi, nhất là thằng đại ca thích mẹ ấy. Đánh đến mức sau đó công an phải tới kéo ra. Trông vẫn còn hậm hực lắm, chắc tại... thằng đại ca đó cũng đẹp trai... – Mẹ tôi cười tươi.
Bố tôi bối rối. Quả thật, có những câu chuyện của bố mẹ mà tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần, nhưng lần này tôi mới được nghe hết mức độ chi tiết. Chuyện đánh nhau không phải là điều hay ho, chắc bố mẹ muốn đợi đến khi chúng tôi trưởng thành, hiểu chuyện thật sự rồi mới kể.
Và quả thật, ở tâm thế của tôi lúc này, người đã không ít lần động tay động chân vì Uyển My, tôi cũng hiểu những gì bố nói. Ai chứ mấy thằng dám đụng vào người con gái mình yêu, sẽ chẳng nể nang gì mà cho nó một trận ốm đòn. Riêng khoản này, tôi vô cùng tôn trọng bố.
- Thì đấy, sau đó ba với mẹ bắt đầu nói chuyện, rồi ra sao đó thì mấy đứa cũng rõ rồi nhỉ? – Bố tôi kết thúc câu chuyện.
Câu chuyện không chỉ mang ý nghĩa lịch sử với riêng bố mẹ tôi, nó còn khiến chúng tôi suy tư sâu sắc, nhất là tôi - đứa con trai rập khuôn như bố, thậm chí đến việc chọn bạn gái cũng gần như tương tự:
- Thằng Phong giống y ba mày ngày xưa, cũng nhát gái y vậy. Chỉ khác một điều là mẹ không thương ba mày được như bé My thương mày đâu, ráng mà biết điều nhé con! Nói chứ bảo mẹ đi xa như vậy chỉ để chúc mừng sinh nhật ba mày thì chắc mẹ cũng không dám làm đâu, hiểu mẹ nói gì chứ? – Bố tôi nói.
- Dạ... con rõ rồi.
Tôi nói, trong khi tay vẫn nắm chặt lấy tay Uyển My. Nàng khẽ đỏ mặt, đôi gò má ửng hồng xinh đẹp, nụ cười hiền bẽn lẽn đã lâu không được chứng kiến. Khoảnh khắc này, có lẽ đã là khoảnh khắc tôi mong đợi nhất trong nhiều năm qua. Sinh nhật năm nay quá đỗi đặc biệt, quá đỗi đáng nhớ. Cảm ơn ông trời đã lắng nghe tiếng lòng của tôi. Tôi hứa sẽ cố gắng thật nhiều để không phụ lòng mong mỏi cũng như sự hy sinh mà Uyển My đã dành cho mình.
Kết thúc buổi tối đầy ấm áp bên gia đình, tôi lại rong ruổi cùng Uyển My trên con AB chiến để đưa nàng về tổ ấm thân thuộc. Trời đã bớt mưa, chỉ còn lác đác vài giọt nước ương ngạnh cố gắng rơi xuống.
- Có lạnh không?
- Lạnh, hì.
- Nãy nói mặc áo khoác vào không nghe.
- Có gấu bông 37 độ rồi, hì hì.
Khung cảnh đôi lứa dạo phố giữa cơn mưa phùn buổi đêm thành thị gợi lên trong tôi cảm giác vừa lãng mạn, vừa lặng lẽ. Đường phố vắng vẻ hơn hẳn, ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống mặt đường ẩm ướt, tạo nên những vệt sáng loang lổ. Bầu không khí mờ ảo bởi làn mưa phùn nhẹ nhàng, rơi mỏng manh như hạt bụi nước bay lơ lửng. Cơn mưa không lớn, chỉ đủ phủ lên mọi thứ lớp sương mơ hồ, khiến ánh sáng đèn pha từ xe máy trở nên lung linh, huyền ảo. Uyển My ngồi phía sau, khẽ tựa vào lưng tôi, hai tay vòng ôm tôi thật chặt, hệt như chưa bao giờ rời xa nhau. Tiếng gió lùa nhẹ qua tai hòa quyện với tiếng lách tách của mưa rơi, tất cả như đang thì thầm cùng đêm tối, sẻ chia khoảnh khắc ngọt ngào nhất trong câu chuyện tình của chúng tôi. Dẫu cơn mưa phùn vô tình có đem đến bầu không khí lạnh lẽo, nhưng chẳng vì thế mà tôi vội vàng hơn, bởi khoảnh khắc này quả thật vô giá.
Và rồi như lẽ thường tình, dưới những cơn mưa ngày ấy, bên cạnh nhau, Uyển My lại cất giọng hát, lần này là một bài hát tiếng Trung trữ tình, hợp với khung cảnh lãng mạn đó:
- Anh hỏi em yêu anh nhường nào, em nói em yêu anh thật nhiều. Tình yêu của em là thật, có ánh trăng kia nói thay hộ lòng em...
- Một nụ hôn thật nhẹ nhàng, đã làm rung động trái tim bé nhỏ của em. Những ngày tháng tuyệt vời ấy, đã làm em tương tư cho đến tận bây giờ...
Tôi không hỏi Uyển My bài hát này là gì, bởi tôi biết đến nó. Tôi chỉ muốn tận hưởng bầu không khí tuyệt vời này mãi mãi, bởi có những khoảnh khắc sẽ theo chân tôi đến hết cuộc đời, chẳng bao giờ quên được.
Cuối cùng, sau bao đêm mong đợi, tôi lại bước chân qua cánh cửa sắt đầy hoài niệm với dàn bông giấy nở phía trên đầu. Đại tiểu thư đã trở về, và tên cận vệ trung thành cũng đã có mặt. Căn nhà âm u, tăm tối như ban đầu nay đã tràn đầy sức sống, mãnh liệt như tình yêu Uyển My dành cho tôi vậy:
- Xong rồi, bǎobèi về đi, em tự ngủ được!
- Ơ... nhưng...
- Nhưng gì nè? – Nàng hấp háy đôi mắt.
- Nhưng anh...
- Làm sao phải nói, không nói thì... thôi, hihi.
Tôi làm sao có thể về nhà ngay lúc này được chứ, tôi còn chưa được ôm nàng ngủ kia mà:
- Không về, ở đây luôn! – Tôi khoác tay nàng.
- Gan quá hen? – Uyển My lém lỉnh.
- Lỡ có thằng... trộm nó vào nhà thì làm sao, anh phải bảo vệ... vợ. – Tôi đánh liều.
- Ai mà thèm... là vợ anh chứ? – Nàng khẽ đỏ mặt.
- Không thèm cũng phải thèm, quyết định rồi, đi ngủ thôi!
Tôi chẳng nói chẳng rằng, một mạch toan xách va li của Uyển My lên phòng nhưng đi được vài bước thì lại phải quay đầu vì Uyển My chẳng chịu di chuyển. Nàng vẫn đứng im tại chỗ, nhìn về phía tôi đầy ma mị, khẽ nở một nụ cười liêu trai. Ngày ấy, tôi vẫn cứ đinh ninh rằng Uyển My đang giấu tôi chuyện gì đó, nhưng rồi cũng chẳng có đủ bằng chứng để suy đoán, thành ra tôi lại bỏ qua. Chỉ vì những gì nàng nói sau đó, quả thật khiến trái tim tôi lại thêm một phen thổn thức:
- Sau này việc gì, cũng phải có trước có sau, biết chưa hả?
- Là sao...?
- Là em trước, còn cả thế giới để sau. Bồng em lên trước cơ! – Nàng nũng nịu đưa hai tay lên như để chờ tôi đến và nhẹ nhàng nhấc bổng lên.
Tôi phì cười vì sự nhí nhảnh cũng như sự "ghen tuông" mà Uyển My dành cho chiếc vali của chính nàng, bởi nó dám cả gan đoạt lấy sự quan tâm từ phía tôi, đã vậy còn được tôi cẩn thận mang lên phòng trước nữa. Đúng là gan cùng mình, dám qua mặt đại tiểu thư, tội đáng muôn chết.
Và sau bốn tháng tròn, cuối cùng, người con gái tôi yêu đã lại nằm gọn gàng trong lòng tôi, nhỏ bé và đầy đáng yêu:
- Hì hì, nhìn người ta hoài, xấu tính!
- Ơ, của tôi thì tôi nhìn chứ!
- Không phải thì có nhìn không? – Nàng gõ nhẹ từng ngón tay vào ngực áo tôi.
- Ơ... bậy bạ, làm gì có.
- Nói vậy thôi, hiểu sao thì hiểu.
Thành thực mà nói, tôi càng ngày càng sợ Uyển My, không phải vì nàng đánh đập chửi mắng, mà vì sự suy đoán của nàng quá đỗi phi thường. Người ta đoán cũng có lúc đúng lúc sai, nhưng nàng nói ra cái gì cũng đúng, và lại đúng ngay tim đen của tôi, mới chết chứ lại. Có nhiều khi, mọi chuyện chưa đâu vào đâu, nhưng nàng đoán một cái, tôi giật mình khai tuốt tuồn tuột ra, thế là lộ chuyện. Cũng may là chưa xảy ra chuyện gì động trời, bằng không, khéo giờ này tôi đã nằm yên vị trên chiếc vỉ nướng mà Uyển My đang nhóm lửa mồi bên dưới rồi.
Tôi ôm Uyển My thật chặt, cố gắng tìm lại những mảnh ký ức đã trôi xa, vừa để cảm nhận từng nhịp đập của hai trái tim đang hòa quyện. Uyển My lúc này ngoan ngoãn và nhỏ bé như cô mèo con đáng yêu, chui gọn lỏn vào trong lòng tôi, chốc chốc lại dụi đầu vào ngực tôi đầy mê hoặc:
- Ôm em... chặt quá... khó thở!
- À... à... anh xin lỗi...
- Hì, sợ em đi hay sao mà ôm chặt thế chàng?
- Sợ chứ, sợ cả thằng Randall đáng ghét nữa! – Tôi cau có, tự dưng lôi chuyện cũ ra nói.
- Vô duyên!
- Ai bảo suốt ngày nói chuyện với nó, ôm cho ám mùi luôn, cho nó hết dám hó hé.
- Kỳ cục quá đi mất! – Nàng bĩu môi, nhưng chẳng giận tôi được lâu.
Nói mới nhớ, dạo này Uyển My hay khoe vẫn nói chuyện với thằng Randall, người yêu cũ của nàng. Mà tôi thì chúa ghét cái kiểu chia tay rồi nhưng vẫn làm bạn, và tôi không tin thằng Randall đó có thể giữ được mình trước một người con gái xinh đẹp như Uyển My, huống hồ, nàng với nó còn chưa có khúc mắc nào trong lúc chia tay, chỉ là hoàn cảnh đưa đẩy mà thôi:
- Nói rồi đó, thằng Randall mà đụng vào em, anh thề sẽ qua tận đó đấm vào mõm nó, đấm gãy răng nhai cháo luôn.
- Hung hăng ghê ha? Randall cũng khỏe lắm đó, anh nhắm đánh lại không?
- Nó có khỏe cách mấy thì cũng... ruồi muỗi, chỉ cần thằng nào dám giành Uyển My của anh, anh sẽ... sống mái luôn! – Tôi nói cứng.
- Hì hì, thôi ạ, tôi là của mấy người đó, tha cho người ta đi. – Uyển My ôm chặt lấy tôi, cười tít mắt.
- Tình cũ không rủ cũng tới, nói rồi đó, anh sẽ theo dõi em!
Tôi bắt chước động tác chọc vào hai mắt rồi hướng về phía Uyển My như cách nàng làm với tôi ít lâu trước đó. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi không biết rằng mình đã phạm phải một nước đi vô cùng sai lầm, thậm chí không có cơ hội sửa chữa được nữa. Vì một khi ổ kiến lửa đã bị chọc vào, sẽ không có cách nào ngăn được hậu quả ngay sau đó. Một mặt tôi nói rằng cấm Uyển My nói chuyện với mấy tên con trai khác, thế nhưng mặt còn lại, tôi vẫn vô tư tâm sự với rất nhiều cô, đặc biệt là còn dám có chút xíu... mơ tưởng về Tuyết Mai, cô bạn xinh xắn vừa mới quen biết. Và rồi thì chuyện gì đến cũng phải đến, tiếng chuông báo tử của tôi bất thình lình được reo vang ngay khi Uyển My ngước mặt lên nhìn tôi:
- Sáng mai, em lên lớp chung với anh nhé?
Ôi... trời... đất... ơi...
*Đề xuất: Thực tập tại Samsung*