86. Chương 86: Uyển My trở lại

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 86: Uyển My trở lại

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành thật mà nói, năm nay tôi đã 25 tuổi, nhưng chưa từng có một mối tình chính thức nào ngoài Uyển My. Lúc nhỏ, tôi cũng như bao đứa con trai khác, mê chơi hơn mê học, mê đá bóng, chơi điện tử hơn là mê sách vở. Và đương nhiên, trước năm lớp tám, tôi chẳng quan tâm gì đến chuyện nam nữ, chỉ biết rằng điểm khác biệt duy nhất giữa con trai và con gái là con gái yếu đuối còn con trai phải mạnh mẽ.
Nhưng rồi, trải qua đủ mọi phen khổ sở của hội con gái, tôi rút ra được một kinh nghiệm xương máu: con trai phải chịu thiệt trong mọi cuộc cãi vã hay tranh chấp với con gái. Nếu không, xã hội sẽ lên án bạn như kẻ tội đồ không thể cứu vớt. Sau hơn 1/3 đời người, tôi buộc phải thừa nhận: con trai sinh ra là để bị con gái làm khổ, và mức độ khổ tỉ lệ thuận với nhan sắc của đối phương. Với tôi, đó chắc chắn là nỗi khổ nhất thế gian, vì Uyển My không chỉ là người đẹp nhất vũ trụ, mà còn có uy quyền vô song từ nhỏ. Nàng thích gì làm nấy, dù đôi lúc có hỏi tôi, nhưng nghe chừng những câu hỏi đó chỉ là thông báo chứ không phải xin phép.
Tóm lại, Uyển My chưa bao giờ khiến tôi an tâm. Không phải vì nàng khiến tôi sợ hãi khi ở bên những chàng trai khác, mà vì tôi không thể đoán được nàng đang nghĩ gì, và tệ hơn, cách nàng sẽ đối phó với những thứ nàng coi là chướng ngại vật. Kể từ khi công khai mối quan hệ, tôi thường xuyên phải vò đầu bứt tai khi chứng kiến Uyển My “oanh tạc” mọi cô gái tiếp cận tôi, dù thân hay không thân.
Một lần, tôi nghe Uyển My nói:
- Em nói… nói gì?
- Em nói ngày mai em sẽ lên lớp cùng anh, được chứ? – Nàng nhìn tôi chắc chắn, không chút lung lay.
- Nhưng… sao được? Tôi lúng túng.
- Sao là sao?
- Em đâu có tên trong danh sách lớp, nhỡ thầy biết thì sao?
Uyển My nhún vai:
- Chẳng sao, ai vắng thì thầy biết, còn thừa người chẳng bao giờ biết. Em ở đó mấy tháng rồi còn gì.
- Nhưng… tiện không? Em không ở nhà nghỉ ngơi à?
- Không sao, em khỏe, lên trông chừng anh học hành thế nào.
- Học… ổn mà.
- Ổn? Lớp 42 người xếp thứ 29?
- Ờ thì tại… đợt trước nhớ em quá nên học không vào.
- Đừng nhiều lời nữa, mai tôi lên, yên tâm, không quấy rầy anh đâu.
Nàng dứt khoát quyết định rồi nằm xuống, không cho tôi cơ hội giải thích.
Tôi uể oải nằm xuống bên cạnh nàng, trước khi vòng tay ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ mà vừa mới đây thôi tôi còn cảm thấy dễ thương quá mức. Ấy vậy mà giờ đây, chỉ sau vài chục giây, nàng đã trở thành bà cô đáng sợ không thể chịu nổi:
- Lần sau về mà không đứng nhất hoặc nhì lớp thì đừng nhìn mặt tôi, nói trước cho mà biết đường!
- Còn giờ thì ngủ ngoan nhé, bảobei của em, mai còn về ăn sáng với ba mẹ.
Uyển My thơm nhẹ lên má tôi rồi ôm chặt tôi ngủ ngon lành, trong khi tôi vẫn quay cuồng vì những sự kiện diễn ra quá nhanh. Uyển My đã quyết làm gì thì có trời cũng không cản nổi. Hy vọng Tuyết Mai sẽ hiểu tiếng lòng tôi mà đối xử khác đi vào ngày hôm sau, chứ không thì cuộc chiến tranh kinh thiên động địa chắc chắn sẽ xảy ra. Vì lần này, đối thủ của Tuyết Mai không còn nhẹ nhàng như Ái Quyên nữa.
Hít một hơi thật dài, tôi cố gắng giữ tâm trạng bình ổn nhất có thể. Dù sao niềm hạnh phúc này không dễ gì có được, chẳng việc gì phải lo lắng cho những chuyện không đâu trong tương lai. Tôi rung động trước Tuyết Mai, nhưng tình yêu tôi dành cho Uyển My quá đỗi cũng là định lý không thể thay đổi. Thôi thì mong cơn mưa đêm nay sẽ khiến tâm trạng tôi bớt bất an đi phần nào.
Đã nhiều lần, tôi vô thức nghĩ rằng mình thích mưa, vậy nên ông trời như đáp lại mong ước, đem đến cho tôi một người con gái: bất cứ khi nào cô ấy không vui, trời sẽ đổ mưa ngay. Tôi không nói Uyển My là hồng nhan họa thủy, nhưng sự trùng hợp đó xảy ra quá nhiều lần. So về tính cách, Uyển My như cơn mưa với đủ mọi cung bậc cảm xúc mà tôi chẳng thể hiểu hết. Thi thoảng nàng như mưa phùn nhẹ, đủ để tưới mát tâm hồn nhưng chẳng nỡ làm tôi ướt đẫm. Có lúc nàng như mưa rào dai dẳng, thể hiện rõ tâm trạng không vui. Những lúc ấy, tôi chỉ biết khoác lên mình áo mưa của tình yêu mà vượt qua. Nhưng khi cơn mưa ấy hóa thành vũ bão, tôi chẳng thể làm gì ngoài quỳ gối trước sức mạnh của nàng – người con gái có thể hô phong hoán vũ trong mắt tôi. Nói tóm lại, Uyển My là một “thế lực” khủng khiếp, càng ngày tôi càng cảm thấy nguồn năng lượng trấn áp dữ dội từ cô bạn gái mình.
Sáng hôm sau, tôi vuốt ve mái tóc rũ rượi của Uyển My – một tiểu thư lá ngọc cành vàng đang nằm lăn lóc, tay ôm chặt lấy chân tôi:
- Dậy, Uyển My! Thay quần áo rồi đi qua nhà anh ăn sáng!
- Ưm… gì vậy? Không ăn đâu!
- Dở à? Dậy nhanh! 6h rồi, không ăn nhịn đói bây giờ!
Uyển My dường như đã trải qua một ngày mệt mỏi, cộng thêm việc chưa quen múi giờ sau lần trở lại. Tôi châm chọc:
- Không ăn thì để anh rủ… Quyên ăn vậy!
Bất thình lình, Uyển My tỉnh dậy, nhăn mặt nhìn tôi đầy lửa hận thù, lấy gối ném thẳng vào mặt tôi:
- Ái da… đau, chơi gì kỳ vậy?
- Thích rủ Quyên không?
- Ờ… không… đùa mà, hehe. Thay đồ đi nhé, anh xong xuôi rồi.
Tôi nhanh chóng chuồn xuống tầng sau khi gấp gọn chăn màn, để mặc Uyển My cứ thế làm gì thì làm. Gia đình Uyển My giàu có, việc thuê người dọn dẹp thường xuyên không có gì khó. Tôi lẳng lặng tiến ra sân vườn. Nhà Uyển My có hòn non bộ to như lô cốt với hồ nước rộng lớn, được bao vây bởi núi đá và tiểu cảnh. Phần non bộ này chiếm gần nửa sân, với rất nhiều cây uốn lượn. Trên mặt nước là những chiếc lá sen, điểm xuyết vài bông sen tạo cảm giác hài hòa. Ngoài mấy vật trang trí nhỏ như ngư ông câu cá hay tiều phu đốn củi, ba của Uyển My còn nuôi rất nhiều cá, đặc biệt là một con cá rồng màu đỏ to bằng bắp tay mà tôi đoán sẽ vô cùng giá trị.
Tôi hỏi Uyển My:
- Anh làm gì đó?
- Anh đang xem cá thôi, con cá màu đỏ đâu ấy nhỉ?
- Anh thả một ít đồ ăn xuống, nó sẽ chui ra. Thả ít thôi, nó ăn nhiều không tốt đâu.
Đúng như lời, con cá rồng màu đỏ của gia đình nàng đã thò mặt ra đớp đồ ăn rồi chui vào ngay.
- Con cá xấu ác, không hiểu người ta nuôi làm gì?
- Anh ngốc, dĩ nhiên là nuôi cá rồng để cầu may mắn rồi.
- Cá này đắt lắm à? Tôi tò mò.
Uyển My lấy cây vợt khuấy nhẹ nước, vớt mấy chiếc lá rụng:
- Ừm, bình thường thì người ta nuôi cá rồng trong bể kính để lấy may làm ăn, giá trị không cao. Nhưng con này của ba em là loại khác.
- Khác? Đắt hơn à?
- Em cũng không chắc, nhưng ba em nói giá của loại Huyết long này có thể từ vài trăm triệu đến vài tỷ.
Tôi ngẩn ngơ vì sốc:
- Vậy à… vài tỷ… mà bỏ ở nhà như không…
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, cảm thấy bất công quá đi mất. Nhưng rồi tôi nghĩ: lỡ sau này tôi cưới nàng, lúc túng quẫn quá có thể vớt con cá này đi bán, thế là lại ăn chơi thả giàn. Cá ơi cá, sống lâu chút nhé, tương lai của tao phụ thuộc vào mày đấy.
Uyển My kéo tay tôi đi, nàng vô cùng rạng rỡ và tỏa sáng trong chiếc áo voan màu ngọc trai, phần hai bên tay áo khẽ trong suốt tạo sự quyến rũ không thể chối từ. Ở giữa ngực được thắt nơ cầu kỳ, đi kèm dây chuyền đính ngọc trai và đôi bông tai hoa hướng dương. Uyển My xõa dài mái tóc bồng bềnh, gương mặt được makeup nhẹ nhàng, phớt hồng nơi gò má. Nàng trông như một nữ minh tinh Hollywood đi dự sự kiện chứ không còn là một cô nữ sinh ngồi trên ghế nhà trường nữa.
Tôi chết ngất trước vẻ đẹp mê hoặc của nàng:
- Hì, sao nhìn em chăm chú thế?
- …
- Phong!
- …
“Chụt”
Một âm thanh tuyệt vời vang lên, Uyển My nhón chân hôn lên má tôi một nụ hôn nhẹ nhàng, thanh khiết nhưng vô cùng đắm say.
- …
- Em… hôm nay… đẹp quá! Đẹp quá! – Tôi trả lời như thằng mất hồn.
- Thế bình thường tôi xấu à?
- Không… không… không xấu… bình thường cũng đẹp… nhưng… hôm nay… đẹp… đẹp hơn…
- Hay cho cái miệng, hì, đi thôi!
Uyển My khẽ kéo tay tôi đi, nàng xinh đẹp rạng ngời thế này, làm sao tôi dám tơ tưởng đến cô nào nữa chứ.
Sau cơn mưa đêm qua, đường phố vẫn chưa thoát khỏi bầu không khí lạnh, kèm theo chút mưa phùn vẫn vương ngạnh. SG là nơi ồn ào, náo nhiệt với nhịp sống hối hả. Hôm nay trong nhà xuất hiện hai mỹ nhân: dì Hạnh và Uyển My, cùng với mẹ tôi – người đã qua bên kia sườn dốc sự nghiệp.
- Bé My mới về lạ múi giờ có ngủ được không con? – Ba tôi nhẹ nhàng hỏi thăm.
- Dạ, cũng hơi khó ngủ chút ạ.
- Còn thằng Phong, ngủ ngon không? – Ba tôi nhìn tôi, ánh nhìn không được thân thiện.
- Dạ… thì… cũng tạm được ba…
- Ngủ được thì tốt, chứ không ngủ khéo nay lại mệt – Ba tôi nói như trêu.
Uyển My đã hơi đỏ mặt từ nãy rồi:
- Cái anh này, cứ chọc tụi nó, để yên tụi nó ăn! – Mẹ tôi can ngăn.
- Thì ai đã nói gì, hai đứa nhỉ? – Ba tôi cười khoái chí.
Bữa ăn sáng chẳng giúp tôi kéo dài thời gian được mấy, vì mọi sự diễn ra trong 30 phút. Dĩ nhiên tôi không nỡ để Uyển My phải xắn tay áo rửa chén, nên nhanh chóng dọn dẹp. Mẹ tôi nói:
- Trưa nay hai đứa về ăn cơm nhé, rồi tối muốn đi đâu thì đi!
- Dạ, con nhớ rồi, con đi đây!
Thế là tôi cắm đầu đi thẳng tới trường, trong lòng hồi hộp và lo lắng. Thực ra tôi không sợ Uyển My biết cách tôi đối xử với Tuyết Mai, mà sợ nhất là Tuyết Mai quá tự nhiên, chốc chốc lại quay sang chọc ghẹo tôi, mỉm cười khoe răng khểnh, má lúm. Chắc chắn trận chiến khốc liệt nhất sẽ diễn ra.
Kể cũng lạ, mấy ngày trước tôi còn chẳng có tâm trạng đi học, thấy thời gian trôi chậm. Còn hôm nay, tôi chỉ muốn nó trôi chậm nhất có thể, vì tôi thực sự cảm thấy yếu tim khi nghĩ về màn “đấu khẩu” sắp tới giữa Uyển My và Tuyết Mai. Chẳng rõ ông trời có nghe được lời thỉnh nguyện của tôi hay không, nhưng tiết trời mưa phùn vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Trong cái rủi lại có cái may, tôi được sánh bước cùng tiểu thư Uyển My. Với phong cách ăn mặc sang trọng, nàng thu hút mọi ánh nhìn. Nói gì thì nói, nàng vốn dĩ đã quá nổi tiếng trong trường nhờ thành tích học tập và nhan sắc, khiến tụi con trai mê tít mù tắp. Đợt trước nàng đi mất, tụi nó còn trù ẻo tôi là thằng mất dạy, nhưng giờ tôi lại được đi sóng đôi bên nàng khiến chúng tức nổ đom đóm mắt.
- Em nè!
- Hửm?
- Nhiều người để ý như vậy, em có ngại không? – Tôi dè dặt.
Uyển My quay sang nhìn tôi, cười hiền:
- Không, em quen rồi.
- Vậy… vậy à, cũng hay nhỉ?
- Anh cũng vậy đó, anh không biết sao?
- Là… sao?
Tôi chưa kịp định thần hiểu rõ câu trả lời vừa rồi của Uyển My, thì chúng tôi đã tiến vào cửa lớp. Chỉ còn khoảng 10 phút nữa là đến giờ vào học, lớp đã khá đông đủ, chỉ còn thiếu một vài gương mặt thường xuyên đi trễ như hội thằng Duy và… Tuyết Mai mà thôi. Và rồi, điều gì phải đến đã chính thức đến. Ngay giây phút Uyển My bước vào lớp, mọi thứ như nổ tung trong bầu không khí điên rồ:
- TRỜI ĐẤT ƠI! UYỂN MY BÀ CON ƠI! OH MY GOD!!!
- HOLY SH*T! UYỂN MY THẬT MỌI NGƯỜI ƠI!
- AAAAAA, THẬT HAY MƠ ĐÂY?
- BỎ THẰNG PHONG THEO TUI ĐI BÀ MY ƠI!!!
Những tiếng hò reo thất thanh, những màn chào hỏi ngập tràn sinh lực, tất cả lớp náo động trước màn xuất hiện bất ngờ của Uyển My. Tiếng vỗ tay không ngớt, tiếng đập bàn rầm rầm khiến lớp chúng tôi bỗng chốc nổi bật và ồn ào hẳn lên giữa dãy phòng học.
- Hì, chào mọi người, mình ghé chơi một chút được chứ? – Uyển My cười tít mắt.
- Được quá đi chứ, nhớ chị quá, huhu! – Thằng Linh đon đả.
- Về luôn hả My ơi? Tối đi chơi với tui nhé? – Một thằng to gan lớn mật nào đó kích động.
- Ngày kia mình đi rồi, hẹn mọi người dịp khác nhé!
Uyển My cười tươi, nàng đang rất vui vì gặp lại bạn cũ. Tôi cũng vậy, dù có chút chạnh lòng khi cô bạn gái mình trở thành tâm điểm, nhưng tôi vẫn cảm thấy tự hào vì Uyển My là ngôi sao, và tôi may mắn sở hữu ngôi sao đó.
- Hi, chào Quyên, em khỏe chứ? – Uyển My vẫy tay chào Ái Quyên.
- Chị… về hồi nào vậy? – Ái Quyên khẽ mỉm cười.
- Chị về hôm qua, sinh nhật tên này, hì hì! – Uyển My chỉ tay về phía tôi.
- May đó, chị về đúng lúc, cha già đó dạo này… bết bát lắm!
- Vậy khi nào chị đi, nhờ em bé của chị trông chừng giúp hen?
Ái Quyên cười tươi đáp lễ, khẳng định tình chị em keo sơn vẫn chưa sứt mẻ. Nhưng tôi ngầm hiểu rằng khả năng cao là Uyển My vẫn chưa biết đến sự có mặt của Tuyết Mai, chỉ là nàng lờ mờ đoán được mà thôi.
- Nhất thằng Phong rồi nhé, thay phiên liên tục thôi! – Thằng Tuấn đá chọc ngoáy.
- Gì chứ? – Nàng quay sang nhìn tôi, đổi hẳn thái độ.
- Ơ… không… nó nói… tầm bậy đó… không… – Tôi lắc đầu nguây nguẩy.
Ái Quyên ẩn ý còn chưa nguội lạnh thì đến lượt thằng Tuấn đá châm lửa. Dường như không biết từ lúc nào mà tôi từ vị cứu tinh của lớp đã biến thành kẻ phản diện bị mọi người ghét bỏ. Tất nhiên tôi hiểu thằng Tuấn thích trêu ghẹo người khác, nên việc nó chọc ngoáy tôi trước mặt Uyển My là lẽ thường tình. Và bên cạnh đó, Ái Quyên không có ý xấu, chỉ muốn kích động một chút, mượn tay Uyển My để xử đẹp đối thủ. Nhưng rất may, tôi lại được quý nhân phù trợ: thầy Thái xuất hiện từ cửa lớp:
- Ồn ào quá nhỉ, cái lớp này, điểm danh đi!
- Cả lớp đứng!
Tiếng thằng Linh dõng dạc kéo tất cả trở về với thực tại. Uyển My ngồi xuống bên cạnh tôi, ở hướng ngược lại với chỗ ngồi của Tuyết Mai. Tôi cố ý để cho Uyển My ngồi trước rồi mới chui vào sau rồi đẩy nàng ra sát ngoài.
Thầy Thái đã dạy chúng tôi từ những học kỳ đầu tiên, nên việc thầy biết Uyển My không có gì khó hiểu. Thầy hoảng hốt khi nhìn thấy nàng:
- Ủa? Uyển My? Sao ngồi đây?
- Dạ, em chào thầy ạ, hì hì.
- Tưởng em đi Mỹ rồi cơ mà?
- Dạ, lâu lâu về thăm nhà một chút.
- À… à… hiểu rồi, nhất anh Phong nhé!
Thầy cười tươi nhìn tôi đang ngơ ngác bên cạnh. Lúc này vẫn chưa thấy sự xuất hiện của Tuyết Mai, thành ra tôi lại có chút cảm giác yên tâm hơn. Giờ điểm danh cũng đến hồi bắt đầu. Thầy Thái luân phiên đọc tên trong màn chờ đợi hồi hộp của cả tôi lẫn hội những người muốn chuyện tình của tôi và Uyển My có biến. Bản danh sách lớp đi được 1 nửa chặng đường, và Tuyết Mai thì vẫn chưa thấy đâu. Những cái tên càng được đọc lên, tôi càng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
- Uyển My có không?
- Dạ có, hì hì.
Thầy mỉm cười đọc tên Uyển My một cách hài lòng. Chính vì vừa đọc tên Uyển My, thầy đang bắt đầu đọc đến chữ M trong bảng danh sách. Và những giờ phút quan trọng nhất của tôi ngày hôm nay đã đến. Ngay khi thầy Thái cất tiếng đọc lần thứ 2, thì… điều không cần xảy ra đã thực sự xảy ra:
- Tuyết Mai, Tuyết Mai có không?
- …
- Dạ… có… có thầy ơi!
Từ phía ngoài cửa, cô nàng tóc xoăn với nụ cười xinh đẹp đó xuất hiện, mang theo phong thái hoảng loạn quen thuộc. Khỏi phải nói, ngoài bản thân tôi ra thì bè lũ phía sau tưởng chừng như vui không khác gì trẩy hội. Mọi người đều ngầm dự đoán chuyện kinh thiên động địa sẽ diễn ra trong những giờ phút tiếp theo, vì rốt cuộc thì… ngôi sao mới của lớp sẽ phải nhún nhường vài phần vì đại minh tinh thật sự đã trở lại rồi đây:
- Hello, Phong yêu dấu!
Và… thế… là… hết!