92. Chương 92: Khoảnh Khắc Bất An

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 92: Khoảnh Khắc Bất An

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không phải vô cớ mà mấy ngày gần đây, kể từ lúc Uyển My bất ngờ trở về, tôi lại cảm thấy trong lòng bất an nhưng chẳng thể lý giải được nguyên nhân. Dù biết việc Uyển My sẽ phải quay lại Mỹ là điều không thể tránh khỏi, nhưng sao tâm trí tôi vẫn rối bời như vậy? Tôi không phải là người tinh tế, nhạy bén để đoán được suy nghĩ của nàng, càng không thể khai thác thông tin từ cô người yêu quá đỗi thông minh này. Một khi Uyển My không muốn tiết lộ, dù tôi có hỏi đến tận trời cao, Ngọc hoàng cũng phải lắc đầu nói không biết.
Chính vì không biết, không thể hỏi, sự day dứt ấy khiến tôi vô cùng khó chịu, bất lực. Dù là bạn trai Uyển My, tôi chẳng thể giúp nàng an tâm chia sẻ những bí mật, hay đó chỉ là một bí mật... động trời liên quan đến tôi. Ban đầu, nàng trở về, lập tức xuất hiện để "dằn mặt" cô bạn Tuyết Mai xinh đẹp của tôi, rồi lại muốn tôi xin lỗi và làm hòa với Tuyết Mai, dù trận chiến vẫn chưa kết thúc. Đến hôm nay, nàng bỏ tôi lại ở nhà, đi ra ngoài tâm sự với hai cô bạn thân của tôi, cả của nàng nữa. Rồi trong lúc tôi mê man trong giấc ngủ, nàng đột nhiên xuất hiện, nhìn tôi đầy buồn khổ, rơi nước mắt, nói rằng "tôi hãy tự cố gắng". Phải chăng đó là dấu hiệu của sự chia ly?
Tại sao Uyển My lại phải rời xa tôi, khi chính nàng luôn mong muốn tôi sớm đưa nàng về làm dâu? Những câu hỏi không lời đáp cứ tuôn trào trong đầu tôi, lặng lẽ nhưng dai dẳng. Dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng buổi chiều tà, tôi ngủ thiếp đi, không kịp níu tay nàng lại. Tôi không rõ những gì mình thấy, cảm nhận có phải là sự thật hay chỉ là ảo tưởng bởi tâm trạng bất an. Mắt tôi nhắm lại, bóng lưng Uyển My nhỏ bé dần biến mất. Giấc ngủ dịu êm, nhưng chẳng dịu êm chút nào.
Bao lâu trôi qua, tôi chẳng rõ. Khi tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ, như hàng ngàn người đang gõ thước vào đầu tôi. Tôi nhăn nhó, cố gắng nheo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm hình bóng Uyển My - người đã yêu thương và bảo vệ tôi bất cứ lúc nào có thể, người sẽ mãi là "thánh nhân" của đời tôi.
- Uyển My! Uyển My ơi!
Tôi cất tiếng gọi lớn, nhưng chẳng có ai trả lời, ngoại trừ tiếng dao thớt từ dưới nhà:
- Uyển My!!!
Tôi bước xuống cầu thang, tiếp tục gọi:
- Uyển... ủa, dì? Sao dì ở đây?
- Sao là sao, tui đi làm về thì ở đây chứ ở đâu? – Dì Hạnh tròn mắt nhìn tôi.
- Uyển My đâu rồi dì? – Tôi sốt sắng.
- Không biết nữa, tui mới về được chút xíu à – Dì Hạnh nhún vai, vẫn chăm chú làm bếp.
Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, uống ngụm nước nhưng miệng đắng ngắt. Hướng mắt lên tường, đã gần 6h tối, ngoài trời đen kịt, nhưng sao nhà toàn vắng bóng. Tôi hỏi:
- Ba mẹ con chưa về hả dì?
- Ừm, nãy mẹ Phong nói tui về sớm nấu cơm, hai người đi công chuyện rồi.
- Cả hai người á?
- Ừm, chắc vậy đó, tui cũng không chắc!
Đầu tôi vẫn đau nhói, nhưng không ngăn được dòng suy nghĩ kỳ lạ nhảy múa trong đầu. Ba mẹ tôi hiếm khi có công việc chung, nếu có cũng sẽ báo với tôi. Tại sao hôm nay lại biến mất tăm?
- Thằng Đức đâu rồi dì, bộ nó chán dì rồi hả?
Mấy ngày gần đây, thằng Đức ít xuất hiện, kể từ khi sinh nhật tôi, đó là lần gần nhất tôi thấy nó. Tôi chưa rõ có chuyện gì giữa nó và dì Hạnh không:
- Tầm bậy đi, chia rẽ chị em tui hả?
- Chị em thôi à? – Tôi cười ẩn ý.
- Chứ mấy người nghĩ gì? – Dì Hạnh nheo mắt.
- Thì con cũng nghĩ... như dì đó, hờ hờ.
- Giỏi cho cái miệng, hi – Dì Hạnh cười bẽn lẽn.
Với tình hình hiện tại, tôi không biết Uyển My có về nhà không hay chỉ là hoang tưởng do mệt mỏi. Nhưng tôi cảm nhận rõ cái vuốt má và giọt nước mắt của nàng. Tôi vẫn hy vọng đó chỉ là mơ, Uyển My không gặp chuyện gì.
- À quên, tắm rửa thay đồ rồi đi đám cưới đi kìa, tui ủi đồ cho mấy người rồi đó! – Dì Hạnh nhéo má tôi rồi ngồi xuống mang theo tô trái cây.
- Ái da, lạnh...
- Ăn không?
- Thôi, dì ăn 1 mình đi, mà dì không ăn cơm ăn mỗi cái này thôi à?
- Ừm, ngon mà, lâu lâu đổi bữa ăn vậy cũng tốt cho sức khỏe, hihi.
- Mà sao tự nhiên dì... ủi đồ cho con vậy?
- Vợ ông nhờ tui, biết vậy thôi – Bà ấy trả lời, mắt vẫn dán chặt vào TV.
- Sao dì bảo không thấy Uyển My, nhờ kiểu gì? – Tôi khó hiểu.
- Ừ thì... nãy My gọi cho dì.
- Vậy à? Mà ban nãy dì về, không thấy Uyển My hả dì?
- Không... chẳng có ai ở nhà hết, có mỗi Phong đang ngủ thôi!
Tôi không buồn đáp, thở dài lên phòng chuẩn bị đi đám cưới. Hồi nào giờ, tôi chưa biết cảm giác ăn mặc gọn gàng, lịch lãm đi tiệc là gì, toàn mặc đồ thoải mái. Nhưng hôm nay, tôi sẽ diện bộ Tuxedo ngầu, đi giày tây, thắt nơ, sánh bước cùng Uyển My, dù chẳng phải cô dâu chú rể.
Lên phòng, vặn vòi sen ầm ầm, từng làn nước lạnh trút xuống đầu nóng rực vì suy nghĩ tiêu cực. Tôi hy vọng những suy nghĩ ấy chỉ nằm trong đầu, vì tôi và Uyển My khó khăn lắm mới đến được bước này. Cảm giác đứng nhắm mắt, thả hồn dưới làn nước khoan khoái. Vòi sen nhà tôi mạnh, đủ để massage da đầu. Tôi vẫn thích cảm giác này, nhất là khi gặp chuyện buồn.
Tắm xong, tôi nhanh chóng lên đồ lịch thiệp. Uyển My bất ngờ xuất hiện:
- Hay quá hen, lại còn dám mở miệng chê đồ tôi tặng!
Uyển My rạng rỡ trong bộ váy trắng ngọc trai, xinh đẹp hơn bao giờ. Nàng xõa tóc dài, trang điểm nhẹ, má hồng, bộ trang sức lấp lánh. Tôi ngẩn ngơ nhìn nàng:
- Em... em đến lúc nào vậy?
- Hì, một lúc rồi, em ở dưới nói chuyện với dì Hạnh.
- Mà hôm nay... em đẹp ghê!
Tôi nói, mắt mê mẩn nhìn nàng. Hai đứa tôi như tiên đồng ngọc nữ, hòa hợp và đẹp đôi.
- Hì, chỉ đẹp hôm nay thôi sao?
- Không... không... lúc nào cũng đẹp, mà hôm nay đẹp hơn vì mặc đồ đẹp, hehe! – Tôi gãi đầu cười trừ.
- Vậy có đẹp bằng Tuyết Mai không? – Nàng nháy mắt.
- Thôi... thôi mà, tha cho anh! – Tôi cười khổ.
- Ôi, tên đại ngốc này, đứng yên ở đó đi!
Uyển My thở dài, đứng sát gần, chỉnh chiếc nơ xô lệch cho tôi. Cảm giác hạnh phúc ấm áp len lỏi trong trái tim tôi. Nàng so với người khác khá cao, nhưng bên cạnh tôi vẫn bé nhỏ. Khoảnh khắc nàng ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười, đẹp như thế gian.
- Xong rồi đó, nhớ cách thắt nơ nhé, sau này còn tự biết đường mà làm! – Uyển My căn dặn.
- Không nhớ luôn, sau này tự khắc có người làm giúp, hờ hờ!
- Ái dám... tôi... xé xác luôn cho coi! – Uyển My giở giọng hung hăng.
- Èo, em chứ ai nữa mà đòi... xé xác, sao càng ngày em càng hung dữ vậy Uyển My? – Tôi rụt cổ.
- Mình hung dữ từ bé rồi, tại bạn không biết đó thôi – Nàng hếch mặt bướng bỉnh.
Tôi đặt tay lên đôi gò má xinh đẹp, hồng hào của nàng, nhìn cô gái tỏa sáng rực rỡ, niềm hạnh phúc, tự hào tuyệt diệu.
- Hì, sao vậy?
- Em có giấu anh chuyện gì không? – Tôi dịu giọng.
Uyển My mỉm cười, nhanh chóng trở lại nghiêm túc:
- Ừm... không có! Sao anh lại hỏi vậy?
- Anh thấy em mấy bữa nay rất lạ, như thể em đang có bí mật gì đó không muốn nói. Anh thật sự... rất lo lắng. Với cả... ban nãy, em có... về nhà anh không?
Khác với dự đoán, Uyển My không bối rối:
- Không, sao anh hỏi vậy?
- Tại lúc nãy... khi anh đang ngủ... hình như có nhìn thấy em.
- Hì, chắc tại anh mệt trong người đó.
- Nhưng thật lắm... anh cảm giác được mà.
- Vậy thì chắc là cô nào rồi chứ không phải tôi! – Uyển My trừng mắt khiến tôi rớt từ chiếu trên xuống chiếu dưới.
- Bậy... bậy... không có...
Tôi mặc định xem tôi và nàng là cặp đôi hoàn mỹ, không thể chia xa. Tôi đương nhiên là bạn trai Uyển My, nàng là người con gái tuyệt vời bên cạnh tôi. Mọi người đều tin chắc ngoài tôi ra, chẳng còn ai lọt vào mắt xanh Uyển My.
- Hi, em trêu đấy, không có gì đâu, đừng lo! – Nàng bình thản đáp.
- Thật không?
- Thật mà, bạn không tin mình sao? – Uyển My nghiêng đầu nhìn tôi.
- Anh tin... nhưng anh cũng sợ... - Tôi ngập ngừng.
- Bạn sợ gì nào?
- Sợ... em sẽ... bỏ rơi anh...
- Nếu điều đó xảy ra, bạn có hận mình không? – Nàng cười, khẽ đưa tay lên má tôi, ánh mắt phảng phất nỗi buồn.
- Không... không... có chuyện đó đâu – Tôi mất bình tĩnh, nhịp tim không kiểm soát.
- Hì hì, mình đùa thôi, làm gì có chuyện như vậy. Cái tên đại ngốc này, mình sẽ không để ai giành mất bạn đâu, yên tâm hen?
Nàng nhón chân lên, hôn nhẹ má tôi, cười tít mắt rực rỡ. Tôi vẫn nhớ, vẫn yêu cái nụ cười ấy. Dù muôn trùng cách trở, chỉ cần nàng hướng về tôi với ánh mắt và nụ cười ngọt ngào ấy, tôi biết cả đời này chẳng thể yêu thêm một ai sâu đậm như vậy nữa.
- Đi nhé, đến giờ rồi!
- Ừ... ừ... đi thôi, để anh... dìu em xuống, coi chừng ngã!
- Ừm, hì hì, bǎobèi của mình lớn rồi đó, sắp gả đi được rồi!
- Gì... gì mà gả chứ? Gả cho ai?
- Dĩ nhiên là cho mình, chứ bạn nghĩ là ai? – Nàng thè lưỡi trêu.
Khung cảnh tôi và Uyển My đẹp đôi khiến người chứng kiến phải tán thưởng. Tôi diện Tuxedo lịch lãm, nàng sánh bước với váy trắng voan ngọc trai, tuyệt sắc, như tiên đồng ngọc nữ.
- Dì trông nhà nhé, bọn con đi đám cưới đây! – Tôi nói vọng từ ngoài vào khi dì Hạnh loay hoay trong bếp.
- Ừa, hai đứa đi cẩn thận nha!
Hồi nào giờ, tôi ít đi đám cưới. Những tiệc quan trọng, ba mẹ tôi phải có mặt. Những tiệc không quan trọng, chỉ cần một người đi. Từ khi quen Uyển My, gia đình nàng có chức vụ, quyền hạn, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nàng nhắc đến họ hàng. Phía người bác gái, mâu thuẫn với ba nàng, nên không ai nhắc tới.
- Đến nơi rồi, xuống xe đi anh! – Uyển My cười hiền.
- Ủa? Để xe ở đây luôn à?
- Hì, có người sẽ đánh xe vào bãi giúp mình, không cần lo đâu!
Đúng như Uyển My nói, mọi người đến bằng xe hơi đều có nhân viên đánh xe vào bãi. Tôi mới hiểu việc này là bình thường trong giới giàu có. Nói thật, có cho vàng, mấy ông bảo vệ cũng không dám lái xe của họ đi.
- Uầy, chỗ này... nhìn xịn quá, chắc tiệc đắt lắm nhỉ? – Tôi xuýt xoa.
- Em không biết, chắc cũng bình thường, hi.
Uyển My cười tươi, kéo tôi đi vào. Khỏi phải nói, choáng ngợp là từ duy nhất tôi có thể dùng để diễn tả về mức độ hoành tráng và quy mô của tiệc cưới ngày hôm nay. Ngay từ lối vào, tôi được phen trố mắt vì sự đầu tư kinh khủng. Hai bên lối vào là những bó hoa hồng trắng dài hàng chục mét, cổng chào sang trọng với toàn hoa hồng trắng, xếp tên viết tắt cô dâu chú rể. Vũ Tùng và Thanh Trúc, hai cái tên rất đẹp. Không gian thần thánh hóa bởi ánh đèn xanh dịu mát, tông trắng tuyệt đối. Phía trên sân khấu là dàn đèn lộng lẫy, những bóng đèn trong hình cánh hoa, chốc chốc chớp tắt nhịp điệu. Tôi và Uyển My bước vào, ánh đèn led soi chiếu khắp nơi, thi thoảng rọi đúng chỗ chúng tôi khiến tôi cảm giác như chính hai đứa tôi là nhân vật đặc biệt.
- Gì mà run thế chàng? – Uyển My cười trấn an.
- Ừ... anh hơi... ngại, chắc chưa quen – Tôi gãi đầu gãi tai.
- Sau này đám cưới tụi mình sẽ giống vậy, chịu không?
- Trăm sự nhờ tiểu thư – Tôi làm bộ khoát tay chào theo kiểu kiếm hiệp khiến nàng bật cười khúc khích.
- Hì hì, ta chuẩn tấu! – Nàng cười tít mắt.
Chầm chậm bước, cuối cùng chúng tôi cũng đến gần cổng chào. Phía trước là cô dâu chú rể và cha mẹ hai bên. Bác gái Uyển My là người phụ nữ mặc áo dài đỏ đen kiểu cách, khuôn mặt đẹp, phong cách nhẹ nhàng quý phái, dáng người như hoa hậu. Đứng bên cạnh là người chồng với mái tóc muối tiêu, nụ cười hào sảng.
- Phong, chào hai bác đi nhé, bác em mặc áo đỏ đó, thấy không?
Tôi đoán không sai, người phụ nữ đó chính là bác ruột Uyển My. Nàng cười tươi, nắm lấy tay hai bác:
- Dạ, hi, cháu chào 2 bác, cháu có chút việc nên tới muộn!
- Dạ, con chào 2 bác ạ!
Tôi lễ phép cúi đầu, không thoát khỏi ánh mắt hai người. Bác gái mỉm cười thân thiện, đoán trúng tôi là bạn trai Uyển My:
- Ái chà, hai bác chào cháu, bạn trai của bé My đúng y như bác tưởng tưởng!
- Hì, thế nào ạ? – Uyển My tiếp lời.
- Đẹp trai, cao ráo, sáng sủa, phong độ, bé My nhà bác nó hơi khó tính, cháu phải nhường nhịn nó nhé!
- Dạ, con sẽ cố gắng, con cảm ơn bác ạ!
- Ừ, hai đứa vào đi, cứ nói là người nhà chú rể là sẽ có nhân viên hướng dẫn chỗ ngồi, chút nữa bác vào sau nhé My!
- Tự dưng hôm nay khách sáo với người ta dữ vậy? – Uyển My cười mỉm.
- Cái con bé này, đi đi cho bác tiếp khách!
- Hì hì.
Sự thân thiết của Uyển My và bác khiến tâm trạng tôi giãn ra. Tôi sợ mấy vụ gặp mặt họ hàng, nhưng mưa đến đâu mát mặt đến đó. Tôi hỏi:
- Em chào anh chị, anh Tùng nhớ em không? – Uyển My thè lưỡi lém lỉnh.
Anh họ Uyển My là người khôi ngô, tuấn tú, gương mặt góc cạnh, không quá đẹp trai nhưng đáng tin cậy:
- Em là... Uyển My đó à? – anh Tùng ngạc nhiên.
- Tưởng anh quên em rồi chứ?
- Trời ơi quên sao được mà quên, cái cô này, ngày xưa anh chả cõng cô đi chơi mãi đấy thây. Nay lớn xinh quá đi mất, anh nhìn mãi mới ra. Dạo trước cô đi Mỹ anh cũng không gặp được, nên là...
- Hì, em cảm ơn, anh còn nhớ con em gái này là được rồi.
Uyển My hào hứng, thúc tay tôi, báo hiệu phải tiếp chuyện:
- Dạ, em chào anh, em chào chị, em tên là Phong, em là... à... bạn trai của Uyển My ạ!
Anh Tùng nở nụ cười hiền, tay bắt mặt mừng:
- Chào em! Hai đứa chút nữa chụp hình đứng xa vợ chồng anh ra nhé!
- Ủa, sao vậy anh? – Tôi thành thật.
- Chứ hai đứa như này người ta lại không biết ai là cô dâu chú rể thì khổ thân anh chị!
Tôi áp dụng bí kíp sinh tồn, phá lên cười đúng chừng mực:
- Dạ, anh quá khen.
- Cảm ơn hai đứa nhiều nhé!
- Dạ...
Uyển My đứng bên cạnh, nở nụ cười hài lòng. Tôi hỏi:
- Mà My, em về rồi chừng nào đi nữa?
- Đêm mai em bay.
- Rồi em có gặp...?
Anh Tùng định nhắc đến ai đó, nhưng Uyển My nhanh chóng gạt phắt đi:
- Em gặp rồi, tụi em thân nhau từ bé mà, anh khỏi lo, hì. Thôi tụi em vào trước, anh chị tiếp khách đi hen?
- Ừ, cảm ơn hai đứa lần nữa nhé!
Tôi nghe thấy những gì anh Tùng định hỏi Uyển My, nàng đã nói đè lên. Tôi ngờ vực về sự đúng đắn của câu trả lời. Nếu như ngày bình thường, tôi sẽ không hỏi, nhưng dạo này Uyển My kỳ lạ, tôi lo ngại và tò mò:
- Mà, Uyển My nè!
- Hửm? Sao vậy?
- Ban nãy... anh Tùng có hỏi, em gặp ai đúng không? Người đó... là ai vậy?
Uyển My hiểu tính tôi, biết tôi sẽ quan tâm. Hôm nay tôi rất chú ý, cảnh giác. Tôi không phải thằng thích nhiều chuyện, nhưng những thứ gần đây khiến tôi không an tâm. Uyển My chững lại, nhanh chóng đưa ra câu trả lời:
- Ừm, không có gì đâu, một người... bạn chung của em với anh Tùng thôi!
- Thật không đó, sao anh thấy... ?
- Anh không tin tôi đúng không, thế thì chẳng cần hỏi nữa đâu, hứ!
- Ơ ơ... Uyển My, thôi mà...
Nói đoạn, nàng giận dỗi quay đầu bỏ vào phía trong, tôi lật đật chạy theo sau. Cảnh tượng này quá quen thuộc, tưởng như đã lặp đi lặp lại nhiều lần. Uyển My lúc nào cũng là đại tiểu thư quyền quý, tôi mãi mãi chỉ là nô tài ngốc nghếch theo chân nàng.
19h30p, tiệc cưới chính thức bắt đầu...