Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 93: Đám cưới xa hoa
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Như đã nói trước đây, tôi ít khi tham dự đám cưới, và trong ký ức hạn hẹp của mình, chưa bao giờ tôi được chứng kiến một buổi tiệc cưới xa hoa, lộng lẫy đến vậy. Đúng là người giàu luôn muốn tổ chức cho con cái mình những đám cưới hoành tráng nhất, vừa để con mình tự hào trước thiên hạ, vừa để thể hiện thanh thế và sự giàu có của gia đình. Tôi hoàn toàn hiểu điều đó. Những vị khách trong buổi tiệc đều ăn mặc sang trọng, lịch thiệp, thậm chí còn lộng lẫy hơn tôi, bởi họ đã quen thuộc với phong cách này, còn tôi thì chỉ là lần đầu tiên nên không khỏi bỡ ngỡ. Nhưng với Uyển My, mọi thứ lại khác. Nàng bước đi tự tin, duyên dáng, khoe vóc dáng siêu mẫu và gương mặt xinh đẹp, nụ cười rạng ngời mỗi khi gặp người quen. Uyển My là một tiểu thư đích thực, từ lời ăn tiếng nói đến từng cử chỉ đều được dạy dỗ từ nhỏ. Ngay cả khi cười, nàng cũng ý tứ che miệng bằng tay, không như lúc ở bên tôi.
Theo chân Uyển My đi chào hỏi xung quanh, tôi chợt cảm thấy hơi tủi thân, bởi sự chênh lệch giữa chúng tôi quá lớn. Tôi là con trai của một gia đình bình thường, không giàu có, cũng chẳng có của ăn của để, nên phong thái và ngoại hình không được trau chuốt như những thiếu gia ở đây. Còn Uyển My, nàng là con gái của một viên chức Bộ Ngoại giao, xinh đẹp, tài giỏi, thông minh và khéo léo. Dường như mọi ưu điểm đều thuộc về nàng, còn tôi thì chẳng có gì để so sánh. Tôi đã nghĩ về điều này nhiều lần, nhưng mỗi lần ấy, Uyển My đều an ủi và động viên tôi, khiến tôi bỏ ngoài tai. Thế nhưng hôm nay, khi đối mặt với sự thật, cảm giác tủi thân lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
- Phong?
- Hả? – Tôi giật mình khi Uyển My quay lại.
- Lên đây chào mọi người với em đi, sao lại đứng đó? – Nàng nghiêng đầu, thắc mắc.
Thấy tôi có vẻ bối rối, Uyển My đoán được suy nghĩ của tôi và mỉm cười an ủi:
- Ngượng hả?
- Ừa… cũng hơi…
- Hì, có gì đâu, họ hàng của em thôi. Sau này còn nhiều và khó hơn ở ngoài Bắc, không làm quen thì sau này đừng trách!
Uyển My nói thế, nhưng không hẳn là đe dọa. Tôi dù không nhiều bạn bè ngoài Bắc, nhưng tiếng tăm của các gia đình ở đó không thể xem thường. Tôi biết, ngoài ấy phép tắc rất quy củ, không có chuyện nửa vời. Nhưng điều đó không có nghĩa người miền Nam chúng tôi không tôn trọng lễ nghi, chỉ là ở đây không quá đặt nặng vấn đề đó. Con người sống phóng khoáng, suy nghĩ đơn giản, nên những chuyện như vậy không quan trọng lắm.
- Uầy, nhà em ngoài đó có ông bà gì lớn tuổi không, sao nghe… ớn quá!
- Có chứ, ông nội em ngày xưa có 14 anh chị em, giờ còn khoảng 8 người, ông nội em là thứ 3.
- Vậy mỗi lần giỗ hỏi gì chắc vất vả lắm nhỉ?
- Cũng bình thường, có các cô các bác lo rồi, với cả nhà em cũng đông người, nên tính ra làm cũng nhanh, hì.
- Có mâm trên mâm dưới gì không, anh nghe thấy hơi ghê à!
- Có chứ, nhưng là mấy ông mấy bác ngày xưa thôi, bây giờ dễ hơn rồi, thỏ đế, hihi!
Nói xong, Uyển My kéo tôi đi chào một vòng nữa trước khi quay về vị trí ngồi xa bàn gia đình chú rể, dù vẫn thuộc bàn của nhà trai.
- Ủa? Sao mình ngồi xa vậy, anh tưởng ngồi chỗ kia!
Tôi chỉ tay về phía bàn gần sân khấu nhất, nơi có tấm bảng “gia đình chú rể”:
- Sợ… anh ngại, nên ngồi đây cho đỡ phải nói chuyện, chịu chưa? – Nàng cười tít mắt, sao mà hiểu tôi quá vậy.
- Vậy có… sao không?
- Cứ yên tâm đi, việc tiếp chuyện để em lo, anh ngồi im là được, nếu thích thì em dẫn đi, hen?
Uyển My thè lưỡi trêu, khiến tôi không dám ngồi yên. Dù là họ hàng của nàng, nhưng tôi vẫn phải vác mặt sang mời vài cốc bia, không thì ai coi ra gì.
- Em uống nổi không đó?
- Em không uống bia, uống nước suối thôi, tẹo nữa em còn lái xe. Nhưng nếu nói về uống, thì em nghĩ anh… không có cửa với em đâu – Uyển My chống cằm nhìn tôi đầy tự tin.
- Hờ hờ, tự tin dữ quá ha?
- Em nói thật đó, ba em còn uống không bằng em, chắc em thừa hưởng gen của ba với mẹ luôn, hì hì.
- Dữ… dữ vậy sao?
Tôi hơi chột dạ, lùi lại một chút. Thật ra, trước đây khi tôi còn hùng hổ uống rượu với nhạc phụ và thằng Hải ngựa, Uyển My đã phải đưa tôi về nhà, còn thằng Hải ngựa cũng say không khá khẩm hơn. Theo lời Uyển My, đêm đó tôi say nằm vật ra ghế, ba của nàng và ba thằng Hải phải vất vả lắm mới lôi tôi ra xe. Thằng Hải thì không đủ tỉnh táo để đứng lên, và nhạc phụ vẫn tỉnh táo tiếp tục hầu bia với ba thằng Hải đến chiều, thậm chí còn đòi Uyển My dạy cờ. Ấy vậy mà Uyển My dám nói nàng uống còn hơn cả ba mình, khiến tôi có chút nghi ngờ, dù rằng tôi không dám nghi lâu, vì Uyển My không bao giờ nói suông.
- Thôi, ngay ngắn lại kìa, sao lại ngồi ở đó, qua đây ngồi cạnh em nhanh lên!
- À… à… anh quên…
Tôi hoảng hốt chạy sang ngồi cạnh Uyển My. May là bàn chỉ có 8 người, chưa đông nên vẫn di chuyển được. Đèn vừa tắt, cô dâu chú rể chuẩn bị bước vào từ phía ngoài. Sân khấu càng lúc càng ấn tượng, với những ánh đèn led chiếu rọi, khói trắng mờ ảo, tạo nên không gian huyền ảo, lung linh. Cô dâu lộng lẫy trong váy cưới dài, bạn nữ nâng đuôi váy, trông như hoàng hậu. Chú rể phong độ, lịch lãm. Gen gia đình Uyển My tốt thật, mọi người đều đẹp không tì vết. Họ đi tới đâu, ánh đèn chiếu sáng tới đó, kim tuyến lấp lánh rơi xuống, hoa giấy bay theo, chốn tiên cảnh hiện ra trước mắt.
- Đẹp quá!
Tôi ngưỡng mộ, xuýt xoa. Uyển My nắm chặt tay tôi, nghiêng đầu tựa lên vai tôi, thì thầm:
- Hy vọng sau này hai đứa mình cũng sẽ như vậy nhé?
- Sao lại hy vọng, chắc chắn là vậy.
- Hì.
Ánh đèn pha lê lung linh rọi xuống từng giọt nơi lễ đường như trải thảm ánh sáng huyền ảo. Khói trắng nhẹ nhàng trôi lững lờ, tạo không gian mơ màng, lãng mạn. Cô dâu chú rể nắm chặt tay nhau, bước đi chậm rãi trên thảm đỏ. Ánh mắt họ trao nhau đầy tình yêu, như thể cả thế giới chỉ có hai người. Tiếng nhạc du dương vang lên, hòa cùng tiếng vỗ tay chúc phúc. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô dâu chú rể, không khí ấm áp, tràn đầy tình yêu. Hạnh phúc lớn nhất cuộc đời có lẽ chỉ cần đến thế này là đủ, em nhỉ?
Sau bài phát biểu dài của quan viên hai họ, màn cắt bánh kem và rót rượu vang, những món ăn đầu tiên được dọn lên, trang trí đẹp mắt như trong chương trình Vua đầu bếp. Nhưng khẩu phần có vẻ ít, tôi thấy có 2 món nguyên 1 tảng, ai ăn ai nhịn đây:
- Trải cái này ra để đồ ăn không bị rớt trúng quần áo, biết chưa? – Uyển My đưa tôi chiếc khăn trắng.
- Giờ… giờ mới biết. Em ăn ít hay nhiều để anh lấy cho! – Tôi nhanh nhảu.
- Không cần đâu, sẽ có người chia khẩu phần cho mọi người, anh không cần làm gì cả!
- Thật không? Ai chia?
- Thì cứ ngồi yên đi, lắm chuyện ghê, ngốc!
Uyển My kéo tôi ngồi xuống, đúng lúc có anh nhân viên đến chia đồ ăn. Hóa ra đúng như lời Uyển My, có người đến tận bàn chia khẩu phần. Bạn nhân viên chia đẹp mắt, không lem luốc, đặt đĩa trước mặt mỗi người, kèm theo nụ cười rạng rỡ:
- Dạ em mời mọi người dùng, có gì cần mọi người cứ gọi em ạ, em cảm ơn!
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác ăn cưới có người bưng nước rót đến tận miệng, tôi có chút choáng ngợp:
- Thấy chưa? Nói mà chẳng chịu nghe – Uyển My nhìn tôi, lắc đầu cười khổ.
- Uầy, hồi giờ chưa biết, thấy có vẻ kì kì nhỉ?
- Là sao chứ?
- Thì người ta… phục vụ cho mình từng li từng tí ấy, không quen cho lắm.
- Vậy thì càng phải quen đi, để sau này còn… phục vụ mình như vậy nhé bạn? – Nàng cười khúc khích.
- Hehe, riêng tiểu thư đây thì nô tài xin phục vụ gấp… 10 lần.
- Chỉ được cái dẻo miệng, nhưng ta tin, hì hì.
Mỗi khi đi đám cưới, tôi thích nhất phần ăn uống, vì ngày xưa nhà nghèo, mẹ tôi vẫn dặn “ráng mà ăn nhiều cho ba mẹ đỡ… lỗ”. Dù nghe có vẻ tính toán, nhưng thật vậy, nhà tôi ngày xưa không bao giờ được ăn món ngon như thế. Ba mẹ tôi dù không có tiền, vẫn mừng cưới người khác rất nhiều tiền, thậm chí ngang với người có thu nhập khá giả, dù phải đi vay tiền thêm để trang trải. Điều đó tôi không hiểu nổi cho đến ngày cưới chính mình vài năm sau:
- Ơ con thấy người ta mừng có một nửa nhà mình thôi, mà nhìn người ta giàu quá trời kìa, ba mẹ có bỏ nhầm không đó? – Thằng Phong 13 tuổi thắc mắc.
- Không nhầm đâu con, ba mẹ làm vậy là có ý hết cả – Ba tôi khoan thai trả lời.
- Ý gì vậy ba, lần nào đi đám cưới xong nhà mình cũng phải đi mượn tiền hết trơn?
- Con còn nhỏ, chưa hiểu được đâu, sau này cưới vợ khắc biết. Ba mẹ mừng tiền nhiều là để phụ giúp cho cô dâu, chú rể, vì ngày cưới là ngày trọng đại, lỡ vì thiếu hụt một vài đồng tiền mừng mà để đôi trẻ mất vui, cưới hỏi xong lại phải khó khăn trả nợ thì có phải là tội nghiệp cho họ không con?
- Dạ, ba.
Ngày đó dù còn nhỏ, tôi vẫn hiểu ý ba tôi nói, dù không hình dung được làm sao có thể bị thâm hụt tiền. Chờ đến lúc đích thân trải nghiệm, tôi mới thấm thía. Bây giờ, tiểu thư nhà tôi vẫn ăn uống rất tỉ mẩn:
- Em ăn ít thế, có đói bụng không?
- Hi, không, em ăn vậy quen rồi, để dành bụng tẹo nữa ăn món mới, anh ăn giúp em đi!
Nàng đẩy đĩa thịt bò sốt vang về phía tôi:
- Thế thì tại hạ không khách sáo!
- Hây da, đại hiệp không cần hành lễ đó mà!
Tôi làm điệu bộ cảm tạ như trong phim kiếm hiệp khiến nàng cười khúc khích. Uyển My rất thích mỗi lúc tôi và nàng nhập vai nhân vật trong phim kiếm hiệp, dù không bắt chước được giọng lồng tiếng như Châu Tinh Trì, nhưng phiên bản của tôi lại khiến tôi tan chảy vì đáng yêu:
- Haha, chả giống gì cả, hóa ra cũng có cái mà em dở hơn anh!
Uyển My nhà tôi bướng bỉnh số 2 thì không ai dám nhận số 1. Trước đây nàng ít thể hiện, nhưng hôm nay, Uyển My biến thành con người khác, điềm tĩnh, dễ chịu hơn nhiều, chẳng buồn đáp trả tôi nữa:
- Hì, em còn dở hơn anh nhiều thứ cơ, tại anh chưa biết đó thôi! – Nàng cười hiền.
- Em đang động viên anh đó hả? Cái gì mà em chả biết chứ! – Tôi ngờ vực.
- Em biết nhiều thứ là do bản thân em muốn tìm hiểu, muốn làm thử, với cả là chăm chỉ hơn người ta một chút thôi. Em nghĩ anh thông minh hơn em, nếu cố gắng sẽ giỏi hơn em nhiều – Uyển My tít mắt.
- Thật không vậy?
- Thật, mình có nói điêu với bạn bao giờ chưa? – Nàng vuốt tóc mái, chống cằm nhìn tôi, gò má ửng hồng.
Tôi vốn dĩ biết thân biết phận, nên những lời khen sáo rỗng không khiến tôi ảo tưởng. Uyển My không phải kiểu khen đểu, nàng chỉ động viên tôi cố gắng hơn. Tôi hiểu và không trách nàng, vì thật khó có chuyện tôi giỏi hơn Uyển My. Cũng mới để ý, Uyển My đã cột gọn mái tóc từ lúc nào. Nếu trước đây nàng xõa dài che đôi bờ vai trắng nõn, giờ đây sau khi búi cao, chỉ chừa mái bên trái đong đưa, mái phải gọn gàng, khoe vành tai thuôn dài, đôi bờ vai trắng nõn nà ẩn hiện sau váy và đôi bông tai lấp lánh.
- Em… cột tóc lúc nào thế?
- Lúc chuẩn bị ăn, nếu không tóc dính vào đồ ăn thì sao, ngốc ơi!
- À… ừ nhỉ…
- Sau này anh phải để ý nhé, khi đi ăn với phụ nữ, đặc biệt tóc dài như em, lúc nào cũng nên mang dây buộc tóc, sẽ có lợi để ghi điểm đấy!
Uyển My cười hiền nhìn tôi, nhưng tôi có cảm giác lạ trong câu nói của nàng, vì tôi chỉ cần chăm lo tóc tai cho Uyển My của tôi thôi:
- Tại sao anh lại cần ghi điểm với cô gái nào chứ? Cô gái của anh chỉ có 1 thôi! – Tôi thành thật.
Không phải tôi tâng bốc bản thân, nhưng Uyển My là người cực kỳ yêu chiều tôi. Những gì tôi nghĩ, tôi nói, nàng đều đón nhận vui vẻ, khiến tôi cảm thấy tự hào, hạnh phúc hơn rất nhiều, dù những lời hay ý đẹp của tôi chưa đủ để khiến nàng mỉm cười ấm áp đến vậy:
- Thấy ghê không? – Uyển My che miệng khúc khích.
- Đó chính là sự thật, ta chỉ có mỗi mình nàng thôi đó, Uyển My tiểu thư! – Tôi nắm tay nàng nâng lên rồi đặt một nụ hôn lên những ngón tay.
- Được nghe bạn nói câu này, là mình rất vui rồi, hì hì, thương bạn nhiều, bǎobèi của mình!
Nàng khẽ đưa tay lau vội giọt lệ chẳng hiểu từ lúc nào đã hiện lên nơi khóe mắt. Tôi không nghĩ một câu nói tầm thường của mình lại khiến nàng xúc động đến vậy. Thật tội nghiệp, vì ngày đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ Uyển My hơi đặt nặng cảm xúc, nhưng bây giờ tôi mới thấy, nếu ngày đó tôi không quá tự tin, không quá thờ ơ, mọi chuyện đã khác hơn, rất nhiều.
Chúng tôi ngồi lặng yên, mải mê ngắm cảnh, vỗ tay theo nhạc. Chốc chốc đoàn tiệc cưới đến bàn chúng tôi chúc mừng, chụp ảnh:
- Hai đứa thấy đồ ăn được không? – Bác gái nhẹ nhàng hỏi.
- Dạ, ngon lắm thưa bác! – Tôi thật thà.
- Ừ, vậy là được rồi, mà sao My từ hôm về nước đến giờ đã gặp…
Lại một lần nữa, Uyển My cắt ngang lời người khác, đúng là khi nhắc đến người nào đó mà tôi chưa kịp nghe rõ:
- Dạ, tụi cháu gặp rồi, bác yên tâm, hi.
- Sao không qua đó ngồi chung với nó luôn?
- Hì hì, thôi bác ạ, tụi cháu ngồi bên này cũng tốt, bên đó cũng toàn bạn bè nên cũng không tiện lắm!
- À… bác hiểu rồi, thôi, bác đi trước, chút nữa về bác cháu mình gặp nhé!
- Dạ, con chào hai bác, em chào anh chị!
Tôi cẩn thận cúi đầu chào, không dám nhìn sang Uyển My, nơi nàng đang nhìn xa xăm, môi cắn chặt đầy suy tư. Theo lời tôi nghe lỏm, người này là người quen của Uyển My, anh Tùng và bác gái, có mặt trong đám cưới. Tôi ngoái đầu nhìn xung quanh, nhưng chẳng nhận ra ai, bởi không gian quá rộng, ánh đèn chói chang khiến tôi không thể nhìn rõ mặt mọi người.
- Em sao thế?
- Ừm, không sao.
- Mà ban nãy, hình như bác cũng biết cái người ban nãy anh Tùng nhắc phải không?
Uyển My thoáng bối rối, cười mỉm:
- Thì là bạn chung của em với… anh Tùng mà, nên bác cũng biết, chắc đang ngồi bên kia với bạn bè của anh Tùng, thôi… kệ đi anh!
- Mà có cần sang mời bia bàn bên đó không?
- Không cần đâu… mấy người thân thiết thì ban nãy em đã dẫn anh đi chào hỏi rồi, còn chuyện bia rượu để sau, dù sao cũng không tốt cho sức khỏe – Nàng nhún vai.
- Ừ… thế thôi vậy, em ăn nốt đi, để anh lấy trái cây cho em!
- Ừm, hì.
Bữa tiệc càng trôi về cuối, tôi càng thấy Uyển My trùng xuống so với ban đầu. Nàng im lặng ngồi nhìn xung quanh, gật đầu cười mỉm một mình, dù tôi vẫn ở bên cạnh. Không biết nàng đang nghĩ gì, thật khó hiểu. Nếu là đám cưới người thân, tôi sẽ ở đến tận cuối, chào hỏi tâm sự rồi mới ra về. Thế nhưng hôm nay, Uyển My lại không nghĩ vậy. Khi món tráng miệng được mang lên, nàng kéo tôi đứng dậy:
- Về thôi, anh!
- Ủa, sao về sớm vậy, không ở lại chào bác hả?
- Không cần đâu, em có nhắn với bác là em về sớm rồi, mình đi thôi, em thấy hơi mệt, hi.
Uyển My bám lấy cánh tay tôi, nghiêng đầu tựa lên, tỏ ra mệt mỏi. Tất nhiên, khi tiểu thư gặp bất cứ vấn đề gì, mọi chuyện khác trở nên không quan trọng. Tôi lo lắng dìu nàng từng bước ra ngoài cửa. Khuôn mặt nàng vẫn xinh đẹp, chỉ hơi nhợt nhạt:
- Em có sao không? Nhìn em xanh xao lắm!
Nàng vẫn tựa đầu vào cánh tay tôi, mắt lim dim, nhưng nụ cười hiền vẫn hiện trên môi:
- Không sao đâu, em nghỉ một tẹo là khỏe thôi, anh nói người ta lấy xe giúp em nhé!
- Ừ… được rồi, em ngồi tạm ở đây đi!
Tôi đưa nàng ngồi ở băng ghế gỗ ngoài sảnh. Thấy Uyển My đột nhiên yếu ớt, tôi cảm thấy lửa bừng bừng trong lòng. Nàng vẫn kiêu sa, lộng lẫy, nhưng khoảnh khắc trông thấy nàng chới với, tôi lo lắng tột cùng. Tôi chạy đến anh bảo vệ nhờ đánh xe, rồi vào xin viên đường cho Uyển My, đoán nàng bị tụt đường huyết, như mẹ tôi hay bị:
- Em ngậm đỡ viên đường đi, chắc do em bị tụt đường huyết đó! Em cảm thấy trong người sao rồi?
Nàng nhìn tôi cười âu yếm:
- Hi, em không sao, chắc vậy!
- Anh đưa em đi khám nhé!
- Thôi, không cần đâu, em ổn mà! – Nàng lắc đầu.
- Ổn sao được mà ổn, anh thấy vẫn còn mệt đó.
- Lâu lâu em cũng hay bị như vậy, không sao đâu anh, đừng có lo, không cần đi bệnh viện đâu!
- Thì đi cho người ta kiểm tra chứ!
- Nhưng mà… em không… thích đi – Uyển My nhíu mày.
- Bị bệnh mà còn thích với không thích cái gì, sao em bướng thế? – Tôi nói như quát.
Tôi nhăn nhó bất nhẫn, bản thân bị bệnh tôi cũng chẳng quan tâm, nhưng Uyển My gặp vấn đề thì tôi không thể bình tĩnh. Trong lòng hừng hực lửa:
- Hức, sao bạn lại mắng mình? – Uyển My xìu giọng, bĩu môi như muốn khóc.
- Ơ… thôi… không… anh xin lỗi, anh lỡ lời!
Không nói chẳng rằng, Uyển My bật khóc tu tu giữa thanh thiên bạch nhật, khiến tôi phải ngó nghiêng xung quanh, sẵn sàng giải thích. Chỉ vì lo lắng sức khỏe của nàng quá thôi, oan ghê:
- Thôi mà, anh xin lỗi, Uyển My, thôi, nín đi, người ta nhìn kìa!
- Hức… hức… ai bảo… bạn nạt nộ mình chứ… hức – Nàng đưa tay dụi mắt, đáng yêu như con mèo con.
- Anh… lo cho em thôi, thôi thôi, em không muốn đi thì thôi, về nhà anh pha chanh mật ong cho em uống nhé, chịu không?
- Chịu!
Uyển My bĩu môi, mè nheo như cô bé nũng nịu. Uyển My của tôi bé nhỏ và đáng yêu biết chừng nào, dù ngoài tôi ra, không ai thấy được sự yếu đuối đó. Ngày hôm qua còn là bà cô hắc ám, kiêu ngạo, hôm nay đã lột xác thành thiếu nữ mỏng manh, yếu đuối. Sự đối lập đó khiến tôi bất giác bật cười:
- Bạn cười cái gì? Mình là trò cười của bạn phải không? – Nàng nhăn mặt nhìn tôi.
- Hehe, không, tự dưng thấy… Uyển My của anh đáng yêu quá…
- Thế bình thường mình không dễ thương chắc? – Nàng vênh mặt lên, mắt vẫn đỏ hoe.
- Bình thường không dễ thương, bình thường giống bà cô già khó tính!
Không biết từ khoảnh khắc này, nhưng sau này tôi vẫn quen gọi nàng là “bà cô già khó tính”, dù rằng bên cạnh tôi nàng chẳng bao giờ như vậy. Đó chỉ là nhân cách đặc biệt Uyển My dành cho những người có ý định… liên quan đến tôi mà thôi.
Ngồi nghỉ ngơi một lát, gò má nàng ửng đỏ trở lại, sức khỏe tạm ổn. Vì Uyển My mặc váy dài, tôi không thể cõng nàng, nên phải dìu nàng từ sảnh xuống sân trước, nơi anh bảo vệ đã đánh xe đến tận nơi. Tôi nheo mắt nhìn nàng:
- Ổn không đó?
- Hì hì, ổn rồi, quá là mạnh khỏe luôn!
- Hâm thật, đi từ từ thôi, coi chừng té đấy!
Lúc này, quan khách đã chuẩn bị ra về, sảnh chờ đông đúc. Tôi không thích chỗ đông người, lại dị ứng với mùi nước hoa, nhưng mùi nước hoa của Uyển My nhẹ nhàng, dễ chịu. Đến bây giờ tôi vẫn không biết nàng dùng loại nước hoa gì, chắc nàng không muốn tôi tiết lộ bí kíp cho người khác. Phóng tầm mắt nhìn xung quanh, tôi bắt gặp ánh mắt bác gái Uyển My, đang vui vẻ tiễn khách. Tôi cúi đầu lễ phép chào, dù trước mặt đông người.
- Phong!
- HẢ? Sao vậy?
Tiếng Uyển My gọi giật ngược khiến tôi thót hết mình mẩy, suýt nhảy cẫng lên giữa chợ:
- Bạn tính dẫn mình đi đâu vậy? – Nàng lém lỉnh nhìn tôi.
- Ủa? Vậy là… tới nơi rồi à?
Tôi nhìn quanh, gãi đầu cười chữa thẹn, đúng là đã đến trước cửa xe của nàng, nhưng mải nhìn sang bên kia. Lúc này, tôi nên quan tâm Uyển My hơn. Nhưng nói quan tâm là vậy, tôi chỉ quan tâm đến cửa xe, còn lại nhờ tiểu thư nhà tôi quán xuyến. Tôi học lái xe, nhưng đường phố Sài Gòn đông đúc quá, tôi không ham đi xe hơi, mùi xe khiến tôi buồn nôn.
Trên đường về nhà, tôi cẩn thận quan sát thái độ của Uyển My, vẫn có cảm giác không an tâm. Từ lúc chiều nàng ngủ, tôi không thể không bất an. May thay, về đến nhà, Uyển My vẫn vui vẻ cười nói, không có dấu hiệu mệt mỏi nữa, đúng là ông trời có mắt.
Vì Uyển My chỉ ở Việt Nam 3 ngày, tôi mang vali sang trú ngụ. Ba tôi lườm tôi sắc lẹm, nhưng dù có lên núi đao xuống biển lửa, tôi cũng quyết tâm đi theo Uyển My, người con gái tôi yêu nhất, thương tôi hơn chính bản thân mình. Một người con gái như vậy, làm sao tôi có thể rời xa chứ.
Mỗi buổi tối, Uyển My tẩy trang, thoa kem, còn tôi mở TV hoặc lướt Facebook. Nhưng đêm nay khác, đây là đêm cuối cùng được ôm tiểu thư xinh đẹp, tôi muốn ngắm nhìn nàng thật lâu, thật kỹ, hy vọng sớm được gặp lại nhau, vì sự xa cách này tôi không thể nuốt trôi nổi.
- Bǎobèi!
- Hả?
- Ngày mai anh có đi học võ không? – Nàng vẫn tẩy rửa mặt mũi.
- Ừm… bình thường thì có, nhưng mà em về thì chắc nghỉ một hôm vậy.
Uyển My nhún vai, quay đầu nhìn tôi:
- Đi đi, em sẽ đến đó luôn!
- Em đến đó á? Làm gì cơ? – Tôi há hốc mồm.
- Thì em muốn xem anh… luyện võ thôi, hì..
- Vậy ở nhà anh cũng luyện được mà?
- Tóm lại là bạn có đưa mình đi hay không? – Uyển My bắt đầu giở trò gia trưởng phu nhân.
- Ơ… nếu vậy thì em thích em cứ đi chứ hỏi anh làm gì nữa, anh nói không thì chắc là em nghe đấy – tôi đâm giận dỗi.
Sửa soạn xong, nàng quay sang nhìn tôi, cười tít mắt:
- Biết vậy thì còn hỏi làm gì nữa, pleuuu!!
Tôi không chắc Uyển My có ý đồ sâu xa hay không, nhưng có vẻ không to tát, vì lớp Muay Thai của thầy Chương ngoài việc tôi hay gây hấn với thằng Trí, không có gì đáng lưu tâm. Dạo gần đây tôi hết tâm trạng đánh nhau, thằng Trí cũng chẳng hứng thú gây sự, mọi chuyện sóng yên biển lặng. Tạm gác lại suy đoán, tôi nhớ ra chuyện bí ẩn gần đây quanh Uyển My, đích thị nàng đang giấu tôi điều gì:
- Mà nè, Uyển My!
- Hi, sao vậy? – Nàng vẫn ngồi gọn trong lòng tôi.
- Anh không thông minh như em, nhưng trực giác mách bảo, anh nghĩ là em đang giấu anh điều gì đó? – Tôi quả quyết.
- Giấu gì chứ? – Nàng ngước mắt lên nhìn tôi.
- Anh không… đoán được, nhưng anh vẫn có cảm giác không ổn, em đang tính tạo bất ngờ gì cho anh phải không?
Uyển My luôn biến kế hoạch của mình thành sự thật, bất chấp khó lường. Tất nhiên tôi là biến số cần giải quyết, nhưng tôi không có quyền phá hỏng kế hoạch của nàng. Nếu Uyển My giận, 10 cái mạng tôi cũng không trốn thoát. Thế nhưng hôm nay, tôi không thể bỏ qua khúc mắc lần này, vì nàng đang che giấu một bí ẩn, có thể tốt, có thể không, nhưng chắc chắn liên quan đến tôi, không thứ gì khiến nàng quan tâm nhiều đến vậy nữa:
- Không có gì đâu mà, đừng lo… – Nàng khẽ đưa tay vuốt má tôi, an ủi.
- Nếu em có điều gì khổ tâm, phải nói với anh chứ, em không xem anh là người thân của em hay sao? – Tôi uất ức nói.
- Không phải vậy đâu, bǎobèi à! Khuya ngày mai, là em lại đi rồi, em sẽ lại phải rời xa người em yêu một thời gian nữa, có thể rất ngắn, nhưng cũng dường như là rất dài, em không biết…
- …
- Vậy nên trước khi đi, em chỉ muốn chắc chắn rằng, bǎobèi của em sẽ được hoàn toàn yên ổn, hoàn toàn bình an, có vậy em mới bớt lo lắng, hì.
- …
- Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ hơn 1 năm rưỡi nữa thôi, vì tụi mình còn phải về chung một nhà mà, hen?
- …
- À quên nữa, bǎobèi ở nhà một mình, nhớ cố gắng nghe lời ba mẹ, nghe lời dì Hạnh, lúc nào cần thì phải nghe lời Quyên nữa nhé! – Nàng rưng rưng đôi mắt.
- Quyên?
- Ngoài Quyên ra, em chẳng tin được ai nữa, nên có chuyện gì thì anh cũng phải nghe lời Quyên, coi như là nghe lời em vậy, biết chưa?
- …
Uyển My nhìn tôi cười hiền, nhưng tôi thấy nỗi buồn man mác trong đôi mắt sâu thẳm xinh đẹp của nàng. Chúng tôi sẽ lại phải xa nhau, nhưng nếu luôn hướng về nhau, quan tâm hỏi han nhau, 2 năm không ngắn cũng không dài, chúng tôi đã đi được 1/5 quãng đường, chẳng có lý do gì không tiếp tục cố gắng. Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng ôm chặt lấy người con gái tôi thương, sống mũi cay cay, đôi mắt dần mờ đi vì lệ trào dâng.
Tình yêu tuổi thanh xuân của chúng ta vẫn như mây trời, lúc tan lúc hợp, lúc tĩnh lặng, lúc bay xa, không thể nắm bắt. Có những thứ tình cảm một khi vụt mất đi sẽ chẳng bao giờ lấy lại được, có những loại tình cảm dù muốn cũng không thể lìa xa. Nếu ngày đó biết trước rằng sẽ chỉ còn bên nhau một lần sau cuối, đau đớn hệt như giấc mộng buồn vương nhất, liệu chúng ta có đứng lại, ngắm nhìn nhau lâu thêm chút nữa?
Đề xuất Tâm Linh: Ngôi Làng Linh Thiêng