94. Chương 94: Bước ngoặt cuộc đời

Em, Nước Mắt Và Mưa

Chương 94: Bước ngoặt cuộc đời

Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc đời tôi là một chuỗi những kỷ niệm và những mảng ký ức kỳ lạ, đến tận bây giờ, khi đã bước sang tuổi 30, ngồi viết lại những dòng hồi ức này, tôi vẫn không thể tìm ra lời giải thích hợp lý. Tôi cảm thấy mình thật may mắn, bởi suốt thời thơ ấu, tôi chưa bao giờ phải trải qua cảnh mất mát, chia xa hay sinh ly tử biệt. Mọi người thân quanh tôi đều ở bên, chứng kiến tôi từ những giây phút đầu đời cho đến khi trưởng thành, bước ra xã hội, học hành, làm việc và trở thành người vững chãi như mong ước của gia đình. Nhưng rồi, có lẽ đó cũng chính là những ưu đãi lớn nhất mà cuộc đời dành cho tôi, bởi sau này, mọi chuyện sẽ trở nên khó khăn, thậm chí đau khổ tột cùng.
Năm tôi 20 tuổi, mất mát đầu tiên ập đến khi một người bạn thân từ thời cấp 3 qua đời vì bệnh nặng. Tôi không biết gì cho đến khi Đức báo tin. Ngày đó, tôi không khóc ngay, chỉ ngẩn người, nghĩ ngợi, đau đớn và hối tiếc vì những điều tôi và nó chưa kịp làm cùng nhau. Bạn tôi thông minh, chăm chỉ, trái ngược hẳn với sự lười nhác của tôi thời ấy. Nó là sinh viên ưu tú của ngành học, thành viên cốt cán của bộ môn tự động hóa với tương lai sáng lạng. Nhưng cuộc đời nghiệt ngã, tôi đứng trước biến đổi lớn nhất kể từ khi chào đời. Những ngày ấy, tôi không dám đến thăm nó, chỉ nhờ bạn bè thắp hương tưởng nhớ giùm. Sợ rằng khi chứng kiến bạn mình trong tình trạng ấy, tôi sẽ không kiềm lòng được. Cuối cùng, tối hôm ấy, tôi vẫn khóc, khóa cửa phòng, ngồi khóc như một đứa trẻ khi nhớ về những kỷ niệm cùng nhau. Bạn tôi tốt tính, đáng thương, thân thiết như người anh em ruột. Khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra và trân trọng hơn những người thân quanh mình, nhưng thời khắc nghiệt ngã ấy dường như đã đến, tàn nhẫn hơn nhiều so với tưởng tượng.
Chỉ hai năm sau, tôi lần lượt mất ông nội, bà ngoại và cuối cùng là bà nội. Những người luôn yêu thương, cưng chiều tôi hết mực, chia sẻ mọi thức ngon vật lạ cho tôi. Những mất mát ấy dồn dập kéo đến, quặn thắt và đau xót không thể tả. Chúng không để tôi nghỉ ngơi, cứ đến như kẻ đầu bếp tàn bạo xát muối vào vết thương mới. Khoảng thời gian ấy, tôi cảm thấy kinh khủng, u ám, tràn ngập tiêu cực. Tôi vùi đầu vào game, vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với bạn bè. Nhưng liệu tôi có tìm được niềm vui như nghĩ? Chắc chắn là không, bởi khi ấy, ngoài việc tìm thứ gì đó vô bổ để quên đi nỗi buồn, tôi không dám và cũng chẳng muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc, dù đó là cách tốt nhất để thoát khỏi vực thẳm. Tôi bỏ học, bỏ việc, bỏ tất cả, chỉ chìm đắm trong những thú vui chẳng đem lại chút niềm vui nào. Dường như tôi quên mất cuộc sống, lạc quan, tương lai tươi sáng.
Tưởng chừng những nghiệt ngã của cuộc đời đã đánh gục tôi, nhưng không. Bởi giờ đây, tôi đã hiểu và nhận ra chân lý quan trọng: dù bạn đang ở đỉnh cao hay vực sâu, tất cả đều là bước khởi đầu để vượt qua, tiến tới thăng bằng. Cuộc đời vốn là sự pha trộn niềm vui và nỗi buồn, đó mới là điều đúng đắn.
Bước ngoặt lớn nhất của tôi đến khi gặp một người bạn đặc biệt, xuất hiện như một phép màu, thay đổi hoàn toàn những u tối trong hành trình của tôi. Hôm ấy, trời xanh nắng vàng, nhưng chẳng đẹp với tôi. Tôi 22 tuổi, sau thời gian trốn tránh thực tại, quyết định làm mới cuộc đời bằng việc học nghề. Tôi đã bỏ đại học, lao đầu đi làm, nhưng nỗi đau lại kéo tôi ngã quỵ. Lúc ấy, tôi muốn làm gì đó để bố mẹ yên tâm, nhưng đầu óc rối bời, chẳng có chút động lực nào. Việc đăng ký học thiết kế đồ họa tại trung tâm đã là quyết định đúng đắn nhất, mở đường cho tôi vào ngành thiết kế đồ họa ở FPT sau này. Và tại đó, tôi gặp Phong, người bạn đặc biệt, ngay ngày đầu tiên lên lớp:
- Chào ông!
Một chàng trai nhỏ nhắn, thư sinh, tóc dài ngang gáy buộc bằng băng đô, tiến về phía tôi, nở nụ cười thân thiện:
- Ờ, chào, mày tên gì?
Thời ấy, tôi chẳng có chút lịch sự nào, nhất là với mấy đứa con trai trẻ hơn tôi:
- Ừ, tui tên Phong!
- Cái gì cơ? – Tôi ngồi bật dậy
- Hả? Sao vậy? – Nó ngạc nhiên
- Mày tên gì?
- Thì tui tên Phong.
Mặt tôi lúc ấy ngốc đến mức nào, nó cười khúc khích, che miệng, điệu bộ như tụi con gái:
- Vãi… xoài, tao cũng tên Phong, mày tên đầy đủ là gì?
- Ừm, Lê Bạch Hải Phong! – Nó đáp, giọng dõng dạc
- Ái chà, tên mày đẹp quá vậy!
- Hì hì, quá khen, quá khen.
- Tao tên Phạm Thanh Phong. Mới học à?
- Ừ, nay tui đi học bữa đầu, thấy ông ngồi một mình nên ngồi chung.
Phong trông rất… khác biệt, thư sinh, giọng nhỏ nhẹ, cử chỉ hơi ẻo lả. Tôi thấy sao sao ấy:
- Mày bao nhiêu tuổi? Trông trẻ vậy chắc nhỏ hơn tao?
- Ừm, tui 22, còn ông?
- Ơ, vãi, tao cũng 22, hai đứa mình có duyên đấy, haha!
Tôi vỗ vai nó, cười sảng khoái, lâu lắm rồi tôi mới thấy vui như vậy:
- Ừm, hi hi, cũng hay quá ha!
Nó hất tay tôi ra, quay lại nghiêm chỉnh lấy laptop. Giáo viên hướng dẫn khuyên nên ghi chép, tôi cũng mang vở bút. Nhưng việc viết bài chẳng có gì mới, ngoại trừ Phong viết bằng… tay trái, nhưng rồi lại viết bằng cả hai tay, mỗi tay một đoạn, thật bá đạo:
- Ê, Hải Phong!
- Sao vậy?
- Sao mày viết bằng hai tay cùng lúc?
- Thì… tui quen rồi, có gì lạ đâu? – Nó cười hiền
Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa thấy đứa nào viết bằng hai tay cùng lúc. Chất lượng chữ viết của nó y chang nhau, thậm chí tay trái còn đẹp hơn tay phải:
- Mày tài thật, bái phục!
Tôi khoát tay, cười, thấy khoái thằng này vì sự độc lạ:
- Hì hì, có gì đâu. Hồi xưa tui viết tay phải, bị té xe gãy tay phải, bó bột lâu, chép bài không xuể, tức mình luyện viết tay trái. Luyện năm ngày thì viết thành thục, giờ hai tay như nhau, hihi.
- Mày hâm rồi! – Tôi cảm thán
Tôi nhìn nó như thánh sống. Viết hai tay hai chữ khác nhau:
- Cứ cho rằng mày viết được tay trái, nhưng sao mày viết hai tay hai chữ khác nhau được?
- Thì giống như chơi đàn piano, hai tay hai kiểu mà, hihi.
- Mày biết đàn piano à?
- Không, tui ví dụ thôi. Tui chẳng biết sao mình làm được, cố gắng thôi. Hồi đó bài vở nhiều, chép lại mệt, tui nghĩ ra cách chép cùng lúc bằng hai tay, lâu dần thành quen.
Nó nhún vai, tôi nhìn nó đầy trọng vọng:
- Ông thích không, tui bày ông cho!
- Liệu tao viết được không?
- Hên xui, không chắc.
- Thử xem.
Sau vài ngày, tôi nhận ra mình chẳng thể viết như nó. Nhưng đó không phải điều khiến tôi ấn tượng nhất. Phong còn rất… đặc biệt:
- Mà sao mày để tóc dài thế?
- Dài đâu mà dài, như này là ngắn ấy chứ? – Nó tròn mắt
- Chả dài mới dùng cái này chụp lên chứ, như tao mới là ngắn nè!
Tôi chỉ tay lên mái đầu đinh thượng thặng của mình:
- Hồi xưa tui còn để tóc dài như bạn nữ, ngang hông luôn!
- Vãi cả… mày để tóc làm gì mà dài thế? Sao tự nhiên cắt?
Tôi thấy có gì đó không ổn. Con trai mà để tóc dài ngang hông:
- Mẹ tui bị ung thư, phải xạ trị, cạo trọc hết, tui cũng cạo trọc giống mẹ để mẹ đỡ tủi, cũng đẹp chứ, hì hì!
Tôi sững người. Lý do cắt tóc của nó chẳng ngớ ngẩn. Nó làm được việc cao cả:
- Tao… xin lỗi, thế mẹ mày giờ sao rồi?
- Mẹ tui mất cách đây một năm, hì, giờ tóc mới dài ra được nhiêu đây.
- Xin lỗi… tao không biết.
- Có gì đâu, không biết không có lỗi. Làm bài tiếp đi!
Tôi không biết Phong từ đâu xuất hiện, có vai trò gì trong cuộc đời tôi, nhưng tôi luôn có cảm giác sự có mặt của nó là phép thử, tấm gương để tôi nhìn lại bản thân. Cuộc đời ai cũng sẽ vấp ngã, khổ đau, nhưng thay vì tuyệt vọng, hãy lấy đó làm động lực, biến thiếu xót, mất mát thành lợi thế, điểm nhấn riêng. Ai sinh ra cũng chẳng là thiên tài, thành công hơn người, khác nhau ở trưởng thành. Phong đã dạy tôi tất cả những điều đó, dù nó chỉ là bạn tôi ít ngày.
Tình bạn chúng tôi phát triển bền vững, dù chỉ gặp nhau hai lần một tuần. Cử chỉ, điệu bộ của Phong giờ đây đã trở thành thói quen bình thường. Nó tích cực, cố gắng không ngừng nghỉ trong mọi hoàn cảnh:
- Ê ông, ông biết chơi dây thun không?
- Không, chơi gì với cái này?
Phong nhặt hai sợi thun, thoăn thoắt tạo hình:
- Đây là máy bay! Con bướm! Ngôi sao!
- Đỉnh! Đỉnh quá!
- Sân vận động! Tên lửa!
- Ghê! Mày giỏi quá!
- Cái này tui học trong thời gian trông mẹ ở bệnh viện. Không có gì làm, ngồi mò giết thời gian.
- Công nhận mày hay thiệt. Toàn trò độc lạ!
Tôi vừa bắt chước, vừa nhìn nó đầy thán phục:
- Đời mày tính ra cũng xui xẻo quá ha.
- Có gì mà xui xẻo, trong cái rủi có cái may. Nếu không bị ngã xe, tui đâu viết được hai tay. Ngày mẹ bị ung thư, tui đâu biết chơi dây thun bày cho ông.
- Mày… lạ thật đấy!
Tình bạn lớn dần, khiến tôi hoài nghi bản thân. Liệu tôi có bị… không còn là con trai không, khi thấy Phong đáng yêu, dù nó trắng trẻo, xinh trai:
- Mày biết đá bóng không?
- Không, tướng tui như này mà đá gì nổi?
- Chán vậy, tưởng biết đá bóng với tao!
- Hì, vậy bữa nào ông đá, rủ tui theo, tui cổ vũ cũng được!
- Ừ… đành vậy. Sao mày con trai mà ẻo lả quá vậy Hải Phong?
- Hì, nhỏ giờ vậy đó. Thôi tui về trước nha, nay có chuyện gấp, bữa sau gặp!
- Ừ, bai, tao cũng về luôn giờ nè!
Nó hớt hải thu dọn đồ, chạy ra cửa, ngoái đầu nhìn tôi, nở nụ cười rạng rỡ:
- Mà ai bảo với ông, tui là con trai thế?
- ???
Tôi đứng chết trân. Quả nhiên, nó là con gái 100%:
- Người ta là con gái 100% đấy nhé! Thôi về à, hihi.
Sự xuất hiện của Phong quả thật ấn tượng và kỳ lạ. Biết nó là con gái, cũng là ngày cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Sau buổi tối hôm ấy, Phong không xuất hiện tại trung tâm nữa. Lý do nghỉ học, theo giáo viên, là do nó đi nước ngoài làm việc. Tôi không bao giờ hỏi nó, dù có đầy đủ thông tin liên lạc. Sự góp mặt của Phong như cú tát thẳng vào mặt tôi ngày ấy, giúp tôi có thêm động lực, nhận ra giá trị cố hữu, vẻ đẹp tiềm ẩn trên dòng đời. Đã ba năm kể từ ngày ấy, tôi không biết Phong giờ ra sao, đang ở đâu, làm gì, nhưng tôi tin nó sẽ bình an, sống cuộc đời tràn ngập niềm vui, vì nó xứng đáng. Cảm ơn Phong, vị cứu tinh của cuộc đời tôi, đã giúp tôi hiểu chân lý: cuộc sống luôn có thời khắc khó khăn, nhưng thay vì chìm đắm trong tiêu cực, hãy nhìn ra những kẽ hở, khiến nỗi buồn bé lại, biến mất. Khi một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác mở ra. Chỉ cần đủ can đảm đối mặt, mọi nỗi buồn dù lớn cũng chẳng là không thể vượt qua.
“Chát… chát”
Tiếng kêu đinh tai nhức óc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Tiếng quạt trần khe khẽ đung đưa, tiếng chim hót đầu ngày hân hoan:
- Ái da… đau quá, đứa nào đánh bố thế?
- Đứa này đây! Dậy nhanh lên! To gan quá, ngủ mơ còn cười khằng khặc nữa!
Tiếng nói hung hăng quen thuộc của Uyển My vang lên, kéo tôi trở về thực tại. Cô người yêu hổ lửa đang xách tai tôi như xách tai chó, mặt đăm chiêu:
- Ơ… Uyển My, sao em tát anh?
- Giờ này mà còn ngủ hả? Dậy nhanh lên, mình đói bụng rồi!
Nàng mè nheo như thường lệ:
- Ơ… thì sao? – Tôi lơ mơ đáp
- Hay quá hen? Dậy đánh răng rửa mặt, đi mua đồ ăn sáng cho tôi, hay để tôi mang về tận nơi cho anh thì mới vừa lòng!
Uyển My khoanh tay, giọng giận dỗi:
- Uầy, thế chờ anh chút, mới ngủ dậy mệt quá. Oáp!
Tôi vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài, mắt lơ mơ. Chẳng hiểu sao bao năm không gặp, tôi lại mơ thấy Phong. Dù biết nó là con gái, nhưng trong tiềm thức, tôi vẫn tin Phong là thằng con trai nữ tính. Cảm thấy sởn gai ốc.
Sau khi đuổi tôi đi mua đồ ăn sáng, Uyển My leo lên giường nằm ôm chăn ngủ vùi. Dường như nàng ham ngủ nướng, suốt ngày chỉ sai vặt tôi, chẳng chăm chỉ như trước. Bộc lộ bản chất tiểu thư.
Làm vệ sinh xong, tôi hít thở không khí trong lành, tận hưởng cảm giác khoan khoái. Tiếng chim hót líu lo, lá cây xào xạc. Tất cả hân hoan gọi mời tôi bước vào tương lai tràn đầy ánh nắng, niềm vui. Tôi muốn dẫn Uyển My ra ngoài ăn sáng, thư giãn cuối tuần, nhưng hôm nay là ngày cuối cùng nàng ở lại Việt Nam. Tôi muốn dành những điều tốt nhất cho cô tiểu thư bướng bỉnh, chăm sóc nàng trong những giây phút ngắn ngủi còn lại.
Mở cổng, chưa biết mua gì cho Uyển My, điện thoại reo. Không phải cuộc gọi từ SIM, mà là Messenger. Người gọi: mẹ của Uyển My. Tôi bối rối, vẫn bấm nút nhận:
- Dạ, con nghe cô ơi! – Tôi lúng búng
- Ừ, Phong hả cháu, dạo này khỏe không? – Mẹ nàng niềm nở
- Dạ, con vẫn bình thường, cô chú thì sao ạ?
- Cảm ơn Phong, cô chú vẫn khỏe, ba mẹ cháu cũng vậy chứ?
- Vâng, ba mẹ con ổn cả.
- Thế thì tốt rồi!
Tôi nghe tiếng thở dài rất khẽ từ đầu dây bên kia:
- Bé My nhà cô có ở đó không Phong?
- Dạ… Uyển My đang ngủ.
- Ừ, thế Phong cho cô hỏi chuyện này nhé?
- Dạ, cô cứ hỏi đi ạ
- My nó tính khi nào về lại bên này vậy Phong?
Tôi tỏ vẻ bình tĩnh:
- Chắc đêm nay đó cô ơi, Uyển My nói với con thế.
- Ừ, cô cảm ơn Phong nhé!
Lần nữa, tôi hoang mang khi nghe tiếng nói rất khẽ của mẹ nàng, như nói với chồng:
“Liệu có kịp không anh?”
Tim tôi đập thình thịch. Những kịch bản xấu nhất hiện ra. Câu hỏi của nhạc mẫu kèm hành động khó hiểu của Uyển My mấy ngày qua khiến tôi bất an:
- Sao vậy cô ơi? Có chuyện gì nghiêm trọng không ạ?
- À… không sao đâu Phong, cháu đừng lo, cô chú hỏi để biết đường ghé thăm bé My đó mà…
- Dạ, vậy có cần con nói cho Uyển My không cô?
- Ừ, lát nó ngủ dậy, Phong nhắn nó gọi cho cô nhé, cô gọi nó mãi không được!
- Con nhớ rồi, con sẽ nhắn Uyển My.
- Vậy cô cảm ơn Phong nhé, cho cô chú gửi lời hỏi thăm gia đình.
- Con cảm ơn cô chú, hai người giữ gìn sức khỏe ạ!
- Chào Phong nhé!
- Dạ chào cô!
Tiếng “tút, tút” vang lên, tim tôi loạn nhịp. Tôi không nghĩ chuyện ba mẹ nàng muốn ghé thăm con gái lại đơn giản. Họ gọi điện nhờ tôi chuyển lời, bởi Uyển My không nghe điện thoại. Hàng trăm câu hỏi, ngàn lời thắc mắc nhảy tung tóe. Tôi dắt xe ra ngoài, chạy một quãng xa để mua đồ ăn sáng, nhưng chẳng nhớ mình mua gì, bon bon về nhà, tâm trí vẫn băn khoăn.
Trên đường về, tôi cố nghĩ tích cực, nhưng câu hỏi vẫn mập mờ trong trí óc. Dù chẳng giỏi suy luận, tôi nhận ra sự ngờ vực, lo lắng trong câu hỏi của nhạc mẫu. Không ai lại dùng “Liệu có ổn không?” để nói về việc ba mẹ đi thăm con. Đó chắc chắn là hàm ý không tốt, tôi chẳng thể đoán ra.
Đem sự hồi hộp về đến nhà, tôi bối rối trút bún riêu vào tô cho Uyển My, thậm chí vứt phần bún của mình vào xọt rác. Lúc chuẩn bị lên gọi nàng xuống ăn, tôi nhận ra điều đó.
Hít hơi thật sâu, động viên bản thân suy nghĩ tích cực, tôi tiến về phía cửa, định gọi Uyển My xuống ăn sáng. Bỗng, tiếng nói lớn vang lên từ trong phòng:
- Ba mẹ cứ mặc kệ con đi, con tự biết phải làm gì…
- …
- Nhưng con không thể cứ như thế mà đi…
- …
- Chẳng còn lần nào nữa đâu, hãy để con tự quyết định…
- …
Tôi đứng chết trân ngoài cửa, tim rung lên theo lời nói của Uyển My. Sự việc cuối cùng phải đi đến hồi kết. Cánh cửa mở ra, Uyển My bước ra, nụ cười khó hiểu trên môi:
- Phong?
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Cảnh Hành Giả