Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 95: Chuyến trở về của nàng tiểu thư
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã bao lần tôi tự nhủ với bản thân rằng, tôi là một chàng trai, sau này sẽ trở thành trụ cột vững chắc cho gia đình, mạnh mẽ và quyết đoán. Tôi sẽ bảo vệ Uyển My khỏi mọi giông bão của cuộc đời, bởi lẽ nàng vẫn luôn là cô bạn nhỏ đáng yêu nhất của tôi. Nhưng những suy nghĩ ấy chỉ tồn tại khi chúng tôi còn bên nhau, trước khi Uyển My quyết định rời bỏ tất cả để trở về Mỹ, hy sinh tình yêu non trẻ ấy của chúng tôi. Khoảnh khắc ấy thật khó khăn. Một mình ở lại, tôi không biết phải bước đi như thế nào, bởi dù cố gắng đến đâu, tôi vẫn muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của nàng mỗi khi tôi gục ngã.
Rồi, trong giây phút tưởng chừng tuyệt vọng nhất, Uyển My đã quay lại. Nàng như một vị cứu tinh, vực tôi dậy khỏi đống tro tàn, dẫn dắt tôi trở lại con đường mà chúng tôi đã cùng nhau bước đi. Sau nhiều tháng xa cách, Uyển My dường như đã trở lại với bản lĩnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng không còn là cô tiểu thư yếu đuối hay cô công chúa hay khóc nữa. Uyển My đã trưởng thành, kiêu ngạo và sắc sảo, nhưng đó là sự kiêu ngạo của kẻ mạnh, đúng như nàng vẫn nói.
Dần dần, vai trò của chúng tôi trong gia đình đã đảo ngược. Tôi, người từng hùng hục quyết tâm, giờ đây trở nên yếu đuối vì nỗi nhớ nàng. Uyển My, người từng luôn ở phía sau, giờ trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi. Nàng yêu thương tôi, chăm sóc tôi, nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy bất an mỗi khi nàng hành động khác đi. Tôi không nghi ngờ nàng, nhưng sự lo lắng vẫn len lỏi vào tâm trí tôi.
Một buổi chiều, nàng bối rối nhìn tôi, nụ cười bí ẩn vụt tắt. "Phong?" – nàng cất tiếng. Tôi đứng sững người, không biết nói gì. "Sao vậy? Anh mệt hả?" – nàng áp tay lên trán tôi, đầy lo lắng. "Không…" – tôi lúng túng. "Đi xuống đây, em pha trà gừng cho anh nhé!" – nàng kéo tay tôi xuống cầu thang, không biết rằng tôi đã vô tình nghe được cuộc trò chuyện của nàng với bố mẹ qua điện thoại.
"Uyển My!" – tôi gọi nàng lại. "Hửm?" – nàng quay lại, tròn mắt nhìn tôi. "Có chuyện gì vậy, đừng giấu anh!"
Uyển My mỉm cười, dường như đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho câu hỏi này. "Anh nghe rồi sao?" – nàng hỏi. "Có nghe, nhưng anh không hiểu lắm!" – tôi thành thật đáp. "Thế anh đoán là chuyện gì?" – nàng nháy mắt nhìn tôi, nụ cười ma mị. "Có phải em định chờ hết 2 năm mới về hẳn với anh đúng không?"
Thật lòng, tôi đã nghĩ đến tình huống xấu hơn, nhưng tôi không thể nghi ngờ nàng. Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định sẽ nói giảm nói tránh. "Vậy nếu em nói điều anh nghĩ là đúng, anh có tin không?" – nàng vẫn cười tươi. "Tin chứ!" – tôi quả quyết. "Vậy thì đúng, mọi chuyện là vậy đó!" – nàng nhéo má tôi. "Nhưng mà sao…?"
Dù sự bất an vẫn còn đó, tôi không thể làm gì khác ngoài tin tưởng nàng. "Từ giờ đến lúc kết thúc 2 năm, chắc là em sẽ không về Việt Nam nữa. Em có lý do của em, anh muốn biết chứ?" – nàng nói. "Dĩ nhiên là muốn!" – tôi nhanh nhảu đáp. "Em muốn anh từ bây giờ sẽ phải tự đi bước đi, anh phải tin vào chính bản thân mình, cố gắng phát triển, trưởng thành và hoàn thiện hết mức có thể. Em sẽ trở về khi anh chứng minh được mình là một người đàn ông vững chắc, đáng tin cậy."
"Anh sẽ cố gắng…" – tôi nói. "Không phải ‘sẽ cố gắng’, mà là ‘phải làm được’, chuyện này không có lựa chọn đâu, bảo bối ngốc nghếch của mình ạ!" – nàng cười tít mắt. "Anh… anh sẽ làm được, sẽ làm được, anh hứa!" – tôi ôm chầm lấy Uyển My, thì thầm vào tai nàng. "Hì hì, vậy mới ngoan chứ, mình tin bạn đấy, đừng làm mình thất vọng hen?"
"Nhớ về sớm nhé?" – tôi ủ dột. "Chẳng hứa đâu nhé, sẽ cố gắng" – nàng lặp lại đúng như những gì tôi nói. Dù nụ cười vẫn trên môi, tôi vẫn cảm thấy bất an, bởi còn quá nhiều điều tôi chưa thể giải thích được. Chẳng hạn, chiều hôm qua, khi tôi đang ngủ, liệu tôi có thật sự mơ hay chính Uyển My đã khóc nức nở trước mặt tôi?
Ăn uống xong, tôi vào bếp rửa chén như thường lệ, còn Uyển My thì hí hoáy nhào bột làm bánh. Nàng giỏi mọi thứ, đúng như nàng nói, chẳng phải thần thánh gì cả. Thiên tài muốn giữ vững vị trí của mình cũng phải trui rèn. Nói gì thì nói, mẹ tôi vẫn xem việc nấu ăn là niềm đam mê, mỗi khi rảnh bà đều lên YouTube nghiên cứu các công thức mới. Có lẽ tôi thừa hưởng khả năng này từ mẹ, thế nên sau này tôi có biệt tài là chỉ cần xem qua YouTube là có thể nấu được những món ăn ngon nhất.
"Anh đánh cái này giúp em, đều tay nhé, khi nào nó thành kem thì báo em hen?" – nàng tít mắt cười, chuyền cho tôi cái máy đánh kem. "Chi vậy?" – tôi ngẩn ngơ. "Thì để cho thêm lòng đỏ trứng vào đánh tiếp" – nàng nhún vai. "Ừa, mà đánh theo chiều nào?" – tôi ngơ ngác. "Chiều nào cũng được, nhưng theo một chiều cố định thôi, làm đi đó, em đang dở tay!" – nàng thúc giục. "Oke, mà em làm bánh gì đó?" – tôi hỏi. "Bánh kem bắp, em định mang sang biếu ba mẹ…" – nàng ngưng lại, nhận ra điều gì đó không ổn. "Ba mẹ ai?" – tôi chớp ngay cơ hội. "Thì ba mẹ… anh chứ ai!" – nàng lúng túng, đôi gò má hơi ửng đỏ. "Tưởng ba mẹ… chồng!" – tôi khoái chí cười khúc khích. Nàng cười tít mắt, nhưng ngay sau đó là một cú nhéo thật lực vào bắp tay khiến tôi la lên oai oái.
Một ngày cuối tuần đẹp trời đã kết thúc sau khi chiếc bánh kem bắp thơm ngon của Uyển My ra lò. "Chậc, thiên tài đánh kem gọi tên Phong rồi!" – tôi tự đắc. "Xì, máy đánh chứ Phong nào đánh!" – nàng hừ mũi, lắc đầu cười khổ. "Đúng là máy đánh, nhưng không nhờ đôi bàn tay vững chắc điêu luyện của Phong thì nó sẽ không đều và mịn được đúng không?" – tôi nói. "Vâng, đúng ạ, thiên tài lấy bánh ra giúp tôi!" – nàng đẩy vai tôi rồi ngồi xuống ghế, hơi thở mệt nhọc, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán xinh đẹp.
"Ủa mà khoan? Sao em đeo kính ở nhà, anh tưởng là đeo cho đẹp?" – tôi hỏi. Nàng nhìn tôi vài giây, rồi nhỏ nhẹ đáp: "Chắc do em làm việc nhiều, nên em bị… cận luôn rồi, hic!" – nàng mếu máo. "Uầy, tiếc quá, anh tưởng em là kiểu người không bị cận được chứ, giống anh nè!" – tôi nói. "Hì, đeo kính cũng đẹp mà, nhìn tri thức hơn!" – nàng đáp. "Mà em làm việc vừa phải thôi, có gì mà tốn sức quá vậy, dù sao đó cũng đâu phải là mục đích chính của em?" – tôi lo lắng ngồi cạnh nàng. "Em quen rồi, nếu mà không làm tốt nhất có thể, em sẽ khó chịu lắm, chẳng biết nữa, hi."
Về mặt này, tôi hoàn toàn hiểu và thông cảm cho Uyển My, vì tôi cũng bị hội chứng cầu toàn. "Mà em còn chóng mặt không, hôm qua anh thấy em không ổn tí nào?" – tôi hỏi. "Đỡ nhiều rồi, chắc do em hơi mệt thôi, không có gì đâu anh, đừng lo!" – nàng đáp.
Tôi nắm lấy tay nàng, đưa lên áp vào mặt mình, thủ thỉ: "Em sang đó phải giữ gìn sức khỏe, biết chưa? Có bệnh tật gì thì phải đi khám ngay, đừng có chủ quan, mệt thì nghỉ, không có làm nữa, thằng Hải nó mà bắt em làm việc nhiều quá thì nói với anh, anh qua… đập nó một trận cho chừa đi!"
"Hì hì, dữ vậy luôn sao?" – nàng cười. "Chứ gì nữa, nó mà bắt nạt em là anh cho nó… đi xe lăn luôn!" – tôi nghiến răng hậm hực. "Thấy ghê không? Được rồi, chừng nào anh Hải mắng em thì Phong xuất hiện hen?" – nàng nói. "Hay quá ha, thằng Hải thì gọi là ‘anh’ còn Phong thì gọi trống không?" – tôi vùng vằng bắt bẻ.
Uyển My không để tôi có thời gian làm càn, nàng ngay lập tức đứng dậy, tiến tới trước mặt rồi khẽ nhón chân đặt lên môi tôi một nụ hôn ngọt ngào. "Phong được như vậy rồi, Phong còn đòi gì nữa nào?" – nàng hỏi. Tôi đỏ mặt tía tai, ngượng ngùng. "Ơ… không…" – tôi bối rối. "Hì hì, đỏ mặt rồi kìa!" – nàng cười. "Đâu… đâu có đỏ chứ, hâm quá!" – tôi cúi gầm mặt xuống.
"Cái tên đại ngốc này, bạn cứ đáng yêu như vậy nữa, thì mình chẳng nỡ đi đâu!" – Uyển My lắc đầu nhìn tôi cười hiền. "Thôi, anh gói cái bánh lại vào hộp giúp em, em lên thay đồ rồi mang sang nhà anh, xong xuôi nữa thì đi lên chỗ anh học võ, ha?"
"À… ừ… thì đi!" – tôi miễn cưỡng đồng ý. Tôi không muốn Uyển My lên chỗ tôi tập Muay Thai, vì ở đó có rất nhiều anh trai to cao đẹp trai hơn tôi, và Thanh Ngân dù không thể so sánh với Uyển My nhưng cũng bị tụi nó bám theo đấy. Ngoài ra, còn có thằng Trí, người khiến tôi cảm thấy e dè.
Dạo này, nhỏ Ngân đã hiểu ra nhiều điều, nhờ tôi khuyên nhủ và thằng Trí chủ động ngó lơ. "Sư mẫu đi theo thì sư phụ hết đường… kiếm chuyện, hí hí…" – Thanh Ngân cười toe khi thấy tôi và Uyển My bước vào. "Thôi xin, hồi giờ ai kiếm chuyện ai chứ?" – tôi cười khẩy, liếc sang thằng Trí. "Mà sư phụ dạo này ngó lơ con dữ lắm nhé" – Thanh Ngân trách tôi. "Hơ, vụ gì nữa, bữa giờ hơi chán mà, hic" – tôi sầu não.
Tôi có thói quen suy nghĩ trước khi đối diện với vấn đề, muốn giải quyết chúng một cách hoàn chỉnh. Trái ngược với sự thảo mai của tôi, Uyển My không bao giờ biết sợ hãi trước bất cứ ai. Cách đây ít lâu, nàng đã biết chuyện tôi và thằng Trí xích mích nhau. Ngày hôm qua, nàng chủ động mời Ái Quyên và Thanh Ngân đi ăn. Tôi không biết họ đã bàn bạc gì, nhưng ngay buổi tối hôm qua, Uyển My đã nhất quyết bắt tôi dẫn nàng lên buổi học Muay Thai ngày hôm nay.
"Mọi người đứng đây nhé, mình qua đây một tẹo!" – nàng nhìn tôi mỉm cười. "Em đi đâu vậy?" – tôi khẽ níu tay nàng lại. "Hì, không có gì đâu, đợi em một lát hen?" – nàng gỡ tay tôi ra, tiến về phía thằng Trí.
"Sư phụ yên tâm đi, không có gì đâu!" – Thanh Ngân vỗ vai tôi an ủi. "Hôm qua 3 người nói chuyện gì với nhau vậy?" – tôi nhíu mày. "Chỉ vài chuyện vặt vãnh thôi, sư mẫu sắc sảo lắm, không bị gì đâu!" – nhỏ Ngân trấn an tôi.
"Haiz, có phải sợ Uyển My bị gì đâu, sợ thằng kia… chịu không nổi thôi!" – tôi lắc đầu cười khổ. "Hả? Là sao?" – nhỏ Ngân tròn mắt ngạc nhiên. "Từ từ Linh kể cho, giờ nói sợ Ngân sốc thôi, hơ hơ" – thằng Linh từ nãy đến giờ im lặng, giờ mới chen miệng vào.
Chỉ còn vài phút nữa là vào giờ tập, nhưng Uyển My vẫn đang nói gì đó với thằng Trí. Khoảng cách quá xa, tôi không thể nghe được. Tôi chỉ thấy thằng Trí có vẻ hoảng, nhìn về phía tôi, đăm chiêu hồi lâu. Khoảng 15 phút sau, cuộc đối thoại giữa Uyển My và thằng Trí kết thúc. "Hì, xong rồi" – Uyển My trở lại, nở một nụ cười. "Em nói gì với nó vậy?" – tôi hỏi. "Thì mình… xin Trí… tha cho người yêu của mình, đừng bắt nạt bạn ý nữa" – nàng nhéo má tôi cười tình. "Hay quá ha, anh chẳng sợ nó!" – tôi nói cứng. "Nhưng mình sợ, hì…" – nàng chợt khựng lại, tôi cũng thế.
Không rõ vì nguyên nhân nào, tôi có niềm tin rằng nàng đang cố gắng triển khai kế hoạch trước khi trở về Mỹ. "Anh không nghĩ là thằng đó đủ làm em bận tâm, em gạt anh phải không?" – tôi nhìn thẳng vào mắt nàng. "Dạo này bạn hay nghi ngờ mình quá ha? Tính tạo phản hả?" – nàng nheo mắt. "Ai bảo em… hành động bất thường, như đang giấu anh gì đó vậy!" – tôi bất nhẫn. "Hì, nếu mà mình muốn giấu, bạn sẽ không biết gì đâu, pleu!" – nàng thè lưỡi.
Ngay giây phút ấy, tôi cảm giác như có luồng điện chạy dọc sống lưng, bởi nàng nói không sai. Rõ ràng, nếu nàng muốn giấu, tôi sẽ không biết gì. "Nhưng tại sao… em lại làm vậy, sao không nói rõ ràng với anh luôn?" – tôi xúc động. "Hiện thời thì em chưa thể nói rõ với anh được, nhưng anh sẽ sớm biết thôi, hì!"
Dù khúc mắc và khó chịu, chính sự bí ẩn của Uyển My lại khiến tôi thấy nàng thu hút hơn bao giờ hết. Cô gái xinh đẹp, giỏi giang, thông minh, luôn biết cách thu hút sự chú ý của tôi. Sau lời thú nhận và hứa hẹn của nàng, tôi không còn tâm trạng để hỏi ngọn ngành nữa. Một khi nàng muốn tôi biết, đương nhiên tôi sẽ được biết.
Suốt buổi tập, ngoại trừ ánh nhìn thương hại của thằng Trí, tôi không nhận được thêm thông tin nào từ nó hay Uyển My – người vẫn tỏ ra vui vẻ, hào hứng khi tôi hạ đo ván mấy đệ tử của thằng Trí.
"Chị My tối nay lại đi rồi hả?" – thằng Linh làm mặt buồn rầu. "Ừm, hì, khuya nay chị bay, mọi người ở lại mạnh khỏe hen!" – nàng cười thật tươi. "Cố gắng lên nha My, ở đây để bọn tui lo!" – Thanh Ngân bất ngờ nghiêm túc, không gọi Uyển My là ‘sư mẫu’ như bình thường nữa, nhỏ nắm lấy tay nàng rồi hai người ôm nhau thì thầm gì đó, khiến tôi ngẩn người ra vì xúc động.
"Vậy hẹn mọi người… 2 năm nữa ha, chắc từ giờ đến đó mình sẽ không về nữa đâu!" – Uyển My vẫy tay chào tạm biệt nhỏ Ngân và thằng Linh, không quên hướng về phía tôi cười buồn. "Tạm biệt chị My, giữ gìn sức khỏe nha chị!" – thằng Linh quyến luyến. "Hì, ừm, chị biết rồi, lần tới chị về muốn thấy tin vui đó nhé!" – nàng nháy mắt nhìn thằng Linh, rồi nhanh chóng liếc sang Thanh Ngân khiến ai nấy cũng đều hiểu vấn đề. "Chị… yên tâm, em làm được!"
"Vậy được rồi, thôi, đi ha, hẹn gặp lại!" – buổi chia tay đợt 1 đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại rất lâu trong lòng tôi. Dù tôi không phải người rời đi, nhưng sao vẫn thấy đau lòng quá đi mất.
Chia tay hội bạn thân, Uyển My đưa tôi trở về nhà nàng, nơi chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm ngọt ngào. Suốt hành trình từ chỗ tập Muay Thai về đến nhà, tôi chỉ lặng im nhìn Uyển My đang chăm chú lái xe, chốc chốc nàng khẽ quay sang nhìn tôi cười thật xinh đẹp, thi thoảng véo mũi tôi an ủi. Niềm hạnh phúc len lỏi trong từng tế bào, mặc dù cả hai đứa, chẳng nói với nhau lời nào.
19h35 phút, ngày 17/03/2019, một trong những ngày mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên…