Em, Nước Mắt Và Mưa
Chương 96: Lời tạm biệt đầy yêu thương
Em, Nước Mắt Và Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người ta vẫn thường nói, trong những khoảnh khắc chia ly, người ở lại thường là người buồn nhất, bởi họ phải ôm trọn ký ức, cảnh vật, nỗi nhớ, còn kẻ ra đi lại được đến miền đất mới, nơi chẳng gợi lại chút kỷ niệm nào. Ấy thế nhưng hôm nay, tôi không dám chắc rằng, lần chia ly này, người ở lại là tôi sẽ buồn hơn Uyển My, dù rằng ngay lúc này, tôi đã đau đớn vô cùng.
Bỏ qua những suy nghĩ mông lung, tôi dần chìm vào nỗi sầu cần thiết khi nghĩ về viễn cảnh Uyển My rời xa lần nữa. Dẫu biết rằng chúng tôi hoàn toàn có thể chọn cách khác để bên nhau, nhưng đây là phương thức cuối cùng và duy nhất để trọn vẹn mọi mặt. Với gia đình tôi, Uyển My sẽ giữ được sự tôn trọng khi không bị gọi là “theo trai bỏ bê gia đình”, còn tôi sẽ có cơ hội trưởng thành hơn, xứng đáng bước bên cạnh cô gái nhỏ xinh đẹp và tài giỏi ấy. Hơn nữa, hướng đi này sẽ giúp cả hai nhận được sự chấp thuận trọn vẹn từ gia đình nàng. Riêng Uyển My có vẻ vô tư, nhưng tôi thì không:
– Bǎobèi à!
– Anh nghe đây!
Uyển My ngồi đối diện tôi trong khung cảnh lộng lẫy, ấm cúng nhưng vẫn mang nét riêng tư, nơi tôi đã phải tìm kiếm rất lâu giữa vô vàn quán ăn ở Sài Gòn. Phòng được trang trí tỉ mỉ, chỉn chu, với những món ăn sang trọng do những đầu bếp danh tiếng chế biến. Ngoài ra, chúng tôi còn nhận được nhiều ưu đãi và tiện nghi phù hợp cho buổi tối thân mật. Tôi đã chọn lựa kỹ lưỡng từng chi tiết, từ phong cách trang trí đến giai điệu nhạc, dưới sự hướng dẫn tận tình của nhân viên. Đặc biệt, tôi được cung cấp một chiếc nút bấm thần kỳ, có thể thả pháo giấy lung linh ngay lập tức để phục vụ cho buổi tiệc.
Mọi đồ dùng của Uyển My, từ quần áo, vali đến mọi vật dụng cá nhân, đều đã được chuẩn bị sẵn sàng ở nhà. Chỉ còn vài tiếng nữa, tôi sẽ phải tiễn nàng ra sân bay, trở về xứ sở xa xôi nơi nàng sinh sống, mang theo nỗi nhớ da diết và những hy vọng của cả hai. Tôi không biết khi nào sẽ được gặp lại nàng—một năm, một năm rưỡi, hai năm… hay lâu hơn nữa. Tôi chưa bao giờ tin rằng mọi kế hoạch của mình lại diễn ra suôn sẻ đến thế. Ngay lần đầu tiên Uyển My quyết định quay về Mỹ, tôi đã lo lắng khôn nguôi, dù không dám nói ra, sợ bản thân buồn và không muốn nàng gặp thêm rắc rối vì tôi. Sau hơn bốn tháng, nỗi lo ấy lại ùa về, to lớn và khó tả hơn bao giờ hết. Nàng ngồi im, chống cằm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh giữa đêm tĩnh mịch.
– Sao hôm nay anh đãi em ăn uống sang trọng thế? – Uyển My mắt sáng rạng rỡ, cười hạnh phúc.
– Em đi làm vất vả, kiếm tiền nào dễ, anh không thể cứ để em lo hết mọi thứ. Anh cũng muốn nói cho em biết rằng mình đang cố gắng hết sức, tin rằng mình có thể chăm sóc cho em không thiếu thứ gì!
Tôi nói với giọng quả quyết, khiến Uyển My ngạc nhiên nhìn tôi, có lẽ nàng không ngờ tôi đã suy nghĩ thấu đáo đến vậy.
– Anh làm em… bất ngờ đó! – Nàng ánh mắt long lanh.
– Chừng nào về, anh hứa sẽ làm em bất ngờ đến… ngất xỉu luôn!
– Hic, anh tàn nhẫn quá vậy?
– Không sao, em cứ thoải mái… ngất xỉu, anh sẽ luôn bên cạnh đỡ em! – Tôi vỗ ngực đầy tự hào.
– Hì hì, tình cảm dữ quá, mình thích!
Cho đến tận bây giờ, tôi mới nhận ra rằng nụ cười hạnh phúc của Uyển My chính là thứ quý giá nhất tôi mong muốn sở hữu mãi. Dù tôi chỉ là một chàng trai bình thường, không đủ phúc phận để sánh vai cùng nàng, nhưng khó khăn và thử thách nào cũng không thể ngăn tôi. Nếu không thể ở bên Uyển My, mọi thứ khác đều vô nghĩa. Tôi hứa như vậy:
– Bạn ở nhà ngoan nhé, mình đi một tẹo rồi về với bạn!
– Hứa không? – Tôi nắm lấy đôi bàn tay trắng nõn của nàng.
– Không biết nữa, hì hì, chờ xem!
– Sao không biết, phải chắc chắn mới cho đi! – Tôi vùng vằng.
– Vậy mình ở lại ăn ngủ tại gia, Phong đi làm nuôi gà? – Uyển My tinh nghịch, chọc đúng điểm yếu của tôi.
– Ơ… thì…
– Thì để mình đi chứ gì nữa, đại ngốc ơi!
Dù ngoan cố, tôi vẫn hiểu khả năng của mình lúc này. Tôi chưa thể lo lắng cho nàng đầy đủ như mong muốn, và điều đó không hay chút nào, vì khi Uyển My ở lại, nàng sẽ đồng thời chọc giận gia đình mình, tôi chắc chắn sẽ bị đem ra làm vật tế thần. Chúng tôi chợt im lặng sau câu nói của nàng, không biết từ bao giờ, khóe mắt nàng đã ửng đỏ, và tôi cũng vậy.
– Hay là… đừng đi nữa! – Tôi nói bằng giọng yếu ớt.
– …
– Rồi hai đứa mình cao chạy xa bay, không cần gì hết, hai đứa sẽ tự cố gắng. Tại sao phải khổ như thế? – Tôi nói bằng giọng phẫn uất.
– Hì hì, giống phim Trung Quốc quá nhỉ?
– Người ta nghiêm túc mà cứ đùa! – Tôi nhăn mặt.
– Bạn mắng mình đó à? – Uyển My bĩu môi.
– Mắng đó, ai bảo nhây! – Tôi nhún vai.
– Nhớ nhen, lần sau bị người ta bắt nạt thì đừng mách với tôi!
Nói xong, Uyển My giả vờ bực mình đứng dậy quay ra cửa, nhưng tôi chẳng buồn đuổi theo. Lúc này, tôi muốn lùi lại phía sau, ngắm nhìn tấm lưng nhỏ bé xinh đẹp của người con gái tôi yêu lần cuối trước khi nàng lên đường trở về nước Mỹ xa xôi.
Thời gian hai năm không quá dài, nhưng cũng không ngắn, khi ấy chúng tôi đều đã bước sang tuổi 27, đủ trưởng thành để quyết định nhiều thứ trong cuộc đời. Thế nên, thay vì đợi đến ngày xa xôi, tôi muốn hành động ngay bây giờ:
– Uyển My!
Nghe tiếng gọi, Uyển My khẽ ngoái lại:
– Gì chứ?
Uyển My hôm nay diện một chiếc áo thun trễ vai màu ngọc trai, tóc xõa dài hờ hững, để lộ bờ vai trắng ngần. Nàng không cần trang điểm cầu kỳ vì vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Đôi má ửng hồng của nàng luôn là điểm tôi yêu nhất, bởi mỗi lần nhìn thấy, tôi cảm nhận như nàng đang rung động cùng tôi. Tôi tiến gần, quỳ một chân xuống, rút từ túi quần ra một chiếc hộp nhỏ màu đen sang trọng chứa chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
– Uyển My à, anh biết mình có nhiều thiếu sót, chẳng hoàn hảo, cũng chẳng xứng đáng với em. Nhưng anh sẽ cố gắng, không, anh nhất định trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, vững vàng và đáng tin cậy bên em. Ngày em trở về, sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời chúng ta, nhưng anh không đủ kiên nhẫn chờ đợi, nên…
Trong căn phòng nhỏ ấm cúng, tôi và Uyển My là hai người duy nhất hiện diện dưới ánh nến lung linh. Những ngọn nến được sắp xếp thành hình trái tim hoàn mỹ, bao quanh là tấm thảm đỏ tươi thắm. Xung quanh rải đầy cánh hoa hồng, hương thơm ngọt ngào tràn ngập không gian.
Tôi khẽ nắm lấy bàn tay xinh đẹp của nàng, quỳ gối chân thành, trao cho nàng chiếc nhẫn.
– Huỳnh Uyển My, em… làm vợ anh nhé?
Tim tôi như muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng khi nhìn thấy ánh mắt long lanh hạnh phúc của nàng. Tôi tin chắc nàng sẽ đồng ý, nhưng lời nàng nói sau đó khiến tim tôi thổn thức:
– Em không biết với anh thế nào, nhưng với em, anh chính là điều quý giá nhất. Em biết đôi lúc em rất khó khăn với anh, cũng nhiều khi trẻ con, giận dỗi khiến anh buồn. Nhưng hãy thông cảm cho em, vì chỉ với anh, em mới như vậy thôi, hihi…
– …
– Chúng mình đã trải qua nhiều khó khăn để ở bên nhau, nhưng giờ lại phải chia xa lần nữa. Em không dám hứa hẹn tương lai, chỉ mong một ngày gần nhất, tụi mình sẽ có gia đình nhỏ hạnh phúc…
– …
– Lời cầu hôn này em xin giữ, nhưng chiếc nhẫn này, em sẽ hẹn lấy vào một ngày khác, anh nhé?
– …
– Không phải em từ chối anh, em thực sự muốn được anh đeo nó lên tay ngay bây giờ. Nhưng nếu làm vậy, liệu anh có giữ được động lực cho quãng thời gian sắp tới không? Em không nghĩ vậy…
– …
– Mục đích của chúng mình từ đầu đến giờ vẫn là nhận được sự đồng ý từ gia đình. Em không muốn trở thành đứa con gái bất hiếu, cãi lời ba mẹ. Và anh cũng không muốn người khác đánh giá vợ mình là cô gái như thế, đúng không chàng?
– …
– Thế nên trước khi hoàn thành kế hoạch đó, mọi điều xảy ra dù muốn hay không đều không có ý nghĩa. Em chắc anh sẽ hiểu những gì em nói, đúng không, bǎobèi ngốc của em?
Uyển My nhét chiếc nhẫn vào lòng bàn tay tôi, nắm chặt rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi. Tôi tin lời nàng nói là sự thật, thừa nhận mình hơi nóng vội khi đưa ra quyết định lớn. Mục đích cuối cùng của chúng tôi là sự chấp thuận từ gia đình, đặc biệt là gia đình nàng. Dẫu chúng tôi có thể dễ dàng làm trái kế hoạch đó, nhưng đó không phải là hướng đi đúng đắn. Với cô tiểu thư quyền quý như Uyển My, nàng đương nhiên không muốn mang tiếng xấu cho gia đình. Hơn nữa, lời nàng nói đúng. Nếu nàng chấp nhận nhẫn hôm nay, liệu tôi có thể nỗ lực hơn nữa không khi mà mong ước của tôi đã gần như chắc chắn thành hiện thực? Uyển My tạm từ chối không có nghĩa nàng sẽ bỏ rơi tôi sau hai năm, mà đây là sự thúc giục, liều thuốc giúp tôi giữ vững quyết tâm và động lực cho hai năm chiến đấu dài đằng đẵng sắp tới. Dù suy đi tính lại bao nhiêu lần, Uyển My vẫn luôn hơn tôi một bước:
– Anh hiểu rồi… vậy thì… ráng chờ anh nhé, anh sẽ làm được, tin anh! – Tôi nghiêm nghị nhìn nàng đầy quyết tâm.
– Nhanh lên nhé, mình không thích đợi lâu đâu, hì!
Buổi tối lãng mạn kết thúc bằng cái ôm ấm áp của cả hai. Không gian tĩnh lặng, nhạc trữ tình du dương thả hồn trong không gian ngào ngạt hương hoa. Tôi cố gắng giữ chặt Uyển My bé nhỏ, khẳng định sẽ không bao giờ muốn nàng rời xa dù chỉ nửa bước.Ước gì thời gian ngừng trôi, để khoảnh khắc này trở thành vĩnh cửu, và cô gái xinh đẹp sẽ chẳng bao giờ phải xa tôi nữa.
– Phong à!
– Hửm?
– Đi với em ra đây một chút nhé! – Uyển My cười hiền.
– Đi đâu?
– Thì cứ đi đi, anh lấy xe máy đèo em hen, em muốn ngồi xe máy! – Nàng hấp háy mắt.
– Ừ thì đi!
Thời gian bên nhau đã ít, tôi sẽ làm tất cả những gì Uyển My thích, dù yêu cầu có oái oăm đến mấy.
Như thường lệ, Uyển My lại lái xe đưa tôi đi, nhưng lần này chỉ đến nơi không xa: trạm xe bus quen thuộc. Nơi đây từng là chứng nhân cho những kỷ niệm buồn vui của chúng tôi, từ lần đầu tiên tôi gặp nàng ngồi khóc đến những lần chia ly sau này. Dẫu thời gian xa nhau, tôi vẫn tin rằng chỉ cần tôi tin tưởng, nàng sẽ xuất hiện bất ngờ như lần trước. Hôm nay trời mưa phùn nhẹ, đủ ướt người nhưng cũng sẵn sàng khiến ai run lên khi gió lạnh thổi qua. Uyển My ôm chặt lấy tôi, dường như nàng dùng hết sức mình để níu chặt tôi, để ngày mai thức dậy, bên cạnh nàng vẫn là tôi.
– Uyển My!
– Hở?
– Hát cho anh nghe đi, lâu rồi không được nghe em hát! – Tôi đề nghị.
– Bài gì đây? – Nàng vẫn áp mặt vào lưng tôi, thủ thỉ.
– Bài gì mới mới đi, hay mới chịu đấy!
– Vậy thì Uyển My xin trình diễn ca khúc “Dứt cơn mưa này”!
– Quá dữ, hehe!
Tôi đã nghe vô số lần giọng hát oanh vàng của Uyển My, nhưng mỗi lần đều khác biệt. Nàng luôn nhập tâm vào mỗi bài hát, khiến mỗi giai điệu trở thành nguồn cảm hứng bất tận.
“Chiếc hộp bằng da gói gọn bao nỗi nhung nhớ
Pháo hoa tình yêu vẫn còn cháy mãi chưa chịu tàn
Em cầm chiếc ô cô đơn xuyên qua màn đêm mờ mịt
Đừng nói ra, hãy xem như một cơn mưa lớn vừa qua đi thôi
…
Em đang đợi anh, đợi cơn mưa này ngừng rơi
Gột rửa thành phố, thanh lọc biệt ly cuộc đời này
Giấc mơ cùng nhau trải qua bốn mùa, giờ chỉ còn là ký ức
Pháo hoa trên tay, vì ai mà rơi lệ
…
Nếu như có thể, đừng để màn mưa này thôi rơi
Thời gian hãy chậm lại, để em góp nhặt từng chút một của anh
Lại sợ không còn kịp nữa
Ngoảnh đầu nhìn lại, khoảnh khắc này tựa như quá khứ
Hình bóng mơ hồ ngoài chiếc ô chính là anh…”
Uyển My rất thích hát tiếng Trung, thuộc nhiều bài hát. Dù tôi không hiểu lời, nhưng sự da diết ấy vẫn khiến tim tôi quặn thắt. Mỗi bài hát nàng hát đều mang ý nghĩa đặc biệt, nhưng tôi chưa bao giờ hỏi ý nghĩa của lời ca, vì chỉ cần cảm nhận tình cảm người hát, tôi đã thấm được những gì nàng gửi gắm.
– Hic, bài này hay quá, mà có khúc đọc rap là em tự thêm vào hả? Buồn cười ghê! – Tôi chợt phì cười.
– Vô duyên, bài hát của người ta nó như vậy! – Nàng giận dỗi, đánh vào lưng tôi.
– Hê hê, mà nhạc Trung hát khó không, khi nào em tập cho anh hát đi! – Tôi niềm nở.
– Ừm, cũng được, hì.
Bây giờ đã gần 22h30, thành phố thưa thớt người qua lại, xe bus đã dừng chạy từ lâu. Chỉ có hai đứa tụi tôi rảnh rỗi kéo nhau ra đây ngồi ngắm khói bụi đường bay. Mới ngày nào, tôi còn mừng rỡ như bắt được vàng khi tìm thấy cô bạn xinh đẹp đang khóc nấc tại đây. Rồi không biết bao nhiêu lần sau, mỗi khi có chuyện buồn, cả hai đều biết tìm nhau ở đây. Và mới vài ngày trước, sinh nhật tôi tưởng sẽ tồi tệ nhất bỗng trở thành tuyệt vời nhất, bởi chính ở chỗ này, cô bạn ngày nào đã đem đến cho tôi nụ cười mãn nguyện, những giọt nước mắt hạnh phúc mà tôi đã chờ đợi rất lâu.
Dưới bầu trời đêm u ám, mưa phùn nhẹ nhàng rơi, phủ một lớp sương mờ lên cảnh vật. Những giọt nước mưa nhỏ bé, lướt nhẹ qua không gian, tạo nên vệt sáng lung linh dưới ánh đèn đường. Tại trạm xe bus cũ, chúng tôi tựa vào vai nhau ngắm nhìn sự tĩnh lặng của đường phố. Nơi đây từng là chứng nhân cho những hẹn hò, buồn vui, tuyệt vọng và vỡ òa hạnh phúc. Hai đứa vẫn ngồi sát bên nhau, im lặng nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc.
Cơn mưa không mạnh, nhưng đủ làm ướt nhẹ mái tóc, đôi vai bé nhỏ của Uyển My. Dù trạm xe bus có mái che, vẫn chẳng thể che hết sự khắc nghiệt của thời tiết. Chúng tôi tựa vào vai nhau, đôi mắt lướt qua nhau nhưng ngại ngùng nhìn ra xa, nơi những chiếc xe máy cuối cùng đang xa dần. Ánh đèn mờ ảo phản chiếu trong vũng nước trên mặt đường khiến không gian ngập tràn nỗi buồn.
Mùi đất ẩm và không khí mát lạnh của buổi đêm càng làm không gian thêm lãng mạn. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt Uyển My, tôi lại thấy như trở về với những kỷ niệm ngọt ngào đã qua. Chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều, tiếng thở nhẹ nhàng của hai đứa và những đám mây vương vãi trên bầu trời, như minh chứng cho quãng thời gian đã và sẽ trôi qua, nhưng tình cảm của chúng tôi vẫn đong đầy mãi.
– Anh có nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau không? – Uyển My nhẹ nhàng phá tan bầu không gian tĩnh mịch.
– Nhớ chứ… ngày đầu nhận lớp đúng không?
– Ừm, hì, hôm đó em đã chú ý đến anh từ lúc điểm danh cơ!
– Sao thế?
– Người gì đâu mà nghịch quá trời, thầy nhắc tên mấy lần liền, hì hì.
Tôi không ngờ Uyển My vẫn nhớ kỹ ngày đó, bản thân tôi cũng chẳng nhớ mình đã làm gì để lọt vào mắt xanh của nàng.
– Vậy mà lúc sau giả vờ không biết nhau mới ghê? – Tôi vặn vẹo lại.
– Chứ sao? Đâu thể mang tiếng là… mê trai được chứ, hi – Nàng tủm tỉm cười.
– Vậy là em có… cảm tình với anh từ lúc đó à?
– Không, chỉ là thấy ngộ ngộ thôi, với cả… – Nàng bẽn lẽn cắn môi.
– Với cả thế nào?
Uyển My ngày xưa với bây giờ không khác mấy, nhất là trong suy nghĩ. Cái khác nhất chính là cách người xung quanh nghĩ về nàng, bởi cô tiểu thư không chỉ biết mỗi cái… đẹp.
– Với cả là ban đầu em nghĩ anh thích em nên chủ động bắt chuyện, nhưng sau vài lần tiếp xúc, em biết anh thích… Quyên, nên em hơi khó chịu đó!
– Ặc, có vụ đó nữa à? – Tôi suýt nhảy cẫng lên vì sốc.
– Ừm, có, may cho anh giờ đã chọn đúng hướng, hihi – Nàng lườm tôi.
– Mà mắc gì em nghĩ anh sẽ thích em?
– Em nghĩ một người xinh đẹp, thông minh, nhỏ nhẹ như em thì ai cũng sẽ thích thôi. Hóa ra anh lại không, nên em nhất định… theo đuổi anh, hì hì.
Nghe những lời đáng yêu của Uyển My, tôi bất ngờ bật cười. Hóa ra lý do chúng tôi bên nhau là vì nàng nghĩ mình quá hoàn hảo, tôi sẽ thích nàng ngay lập tức, nhưng tôi lại quay sang thích người khác, khiến nàng cay cú, quyết tâm chiếm tôi về. Chỉ có Uyển My mới nghĩ ra lý do quái dị như vậy.
– Lỡ anh vẫn thích… Quyên thì sao? – Tôi nheo mắt.
– Anh biết một khi em đã muốn thì kết quả sẽ thế nào rồi mà. Với lại em cũng không nghĩ Quyên có thể… thắng được em, hì hì.
Câu trả lời quen thuộc, cực kỳ kiêu ngạo, nhưng đúng với con người nàng—một cô gái xinh xắn, thông minh và đanh đá bậc nhất. Có lẽ nét tính cách ấy không thể lẫn vào đâu được từ bất kỳ cô gái nào khác, bởi Uyển My của tôi chỉ có một mà thôi.
– Hic, khổ thân cho Quyên, ngày đó mà… thích anh thì chắc giờ Quyên… tan tác rồi!
– Bạn thích “khổ thân Quyên” không? – Uyển My trừng mắt.
– Dạ, tiểu thư tha mạng, nô tài… đọc sai kịch bản ạ – Tôi dịu giọng.
– Ừm, ngoan, thôi, ra sân bay ha, đến giờ rồi!
Khi Uyển My nắm tay tôi đứng dậy, trái tim tôi như chợt khựng lại, bởi khoảnh khắc chẳng muốn diễn ra đã lạnh lùng tìm đến. Chúng tôi lại chuẩn bị chia xa.
Ngày hôm nay, cuộc chia ly đơn giản nhưng không kém phần nghẹn ngào. Không còn những lời động viên, an ủi từ gia đình, chỉ còn hai đứa lặng lẽ dắt tay nhau đi hết dãy hành lang dài rộng sân bay TSN, đến tận cổng vào trước khi trao nhau ánh nhìn cuối cùng. Tôi vẫn đau xót, muốn òa khóc, muốn giữ chặt lấy Uyển My bé nhỏ, nhưng bằng tất cả suy nghĩ chín chắn nhất, tôi quyết định không thể hiện niềm xúc cảm quá mạnh, sợ nàng thêm lo lắng.
– Đi nhé? – Uyển My mắt ngấn lệ, đưa tay lên xoa nhẹ lên má tôi.
– Ừ… ừm… em đi mạnh giỏi, qua đến nơi, nhớ báo cho anh biết, cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng làm gì quá sức biết không?
– Em nhớ rồi, hì. Bǎobèi ở lại cố gắng lên ha, phải đạt được tất cả những gì mình mong muốn, đừng lo lắng hay bận tâm gì về người khác, và nhớ trân trọng những người bên cạnh mình, hen?
– Tạm biệt, Uyển My bé nhỏ… của anh – Tôi nói như nấc.
Uyển My ôm chầm lấy tôi, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi hương quen thuộc trước khi xa cách lâu nữa.
– Phong nè!
– Sao thế?
– Em có mua tặng anh một quyển sách, nhưng em lại để quên ở phòng em mất rồi, ở trên nóc tủ đồ trang sức của em, tẹo nữa ghé qua nhà em lấy nhé!
– Rồi chìa khóa nhà em anh đưa cho ai?
– Anh cứ giữ đi, thi thoảng ghé sang cho mấy con cá của ba em ăn cũng được, hì.
– Ừ, anh nhớ rồi.
– Vậy… em đi nhé?
– Ừ… em đi!
– Thế… phải buông ra chứ?
– Ừ… buông ngay đây!
– Nào?
– …
Tôi đứng sững người, lặng nhìn bóng dáng Uyển My khuất dần sau đoàn người đang nườm nượp kéo đến. Tôi không thể khóc, nhưng trái tim vẫn quặn thắt, như ngọn lửa bập bùng cháy trong lòng, dù khó chịu nhưng không thể dập tắt, bởi tôi muốn nó ấp ủ mãi, bởi tình yêu tôi dành cho Uyển My không thể phai mờ.
Tôi đứng yên hồi lâu, đủ lâu để chiếc máy bay đưa Uyển My cất cánh, khởi hành và xa tít tắp. Tôi không rõ trên hành trình dài ấy, nàng có ngủ ngon như những ngày qua không, chỉ hy vọng nàng luôn biết rằng ở đây có một người vẫn luôn yêu thương và chờ đợi nàng, mãi mãi…
Mang tâm trạng day dứt khó tả, tôi không quên lời dặn của Uyển My trước khi đi: ghé lại nhà nàng lấy quyển sách cô ấy mua tặng tôi. Đúng, nó vẫn ở đó, như lời nàng miêu tả. Quyển tiểu thuyết “A Walk To Remember” của tác giả Nicholas Sparks, bìa sách là hình ảnh cặp đôi hạnh phúc. Dù chưa đọc được dòng nào, tôi tin đây cũng chính là lời nhắn nhủ của Uyển My: một chặng đường để nhớ về tuổi trẻ, đầy chông gai nhưng hy vọng trọn vẹn.
Xúc động khi cầm quyển sách được bọc cẩn thận, tôi rưng rưng khi lật trang đầu tiên, bắt gặp đoạn thơ ngắn dường như do chính Uyển My viết, gửi tôi bằng niềm thương yêu và hàng vạn nỗi nhớ:
Ở nơi thầm lặng không nên lời
Ngăn lòng che giấu đời nặng mang
Tủ sách cũ chứa bao nỗi nhớ
Trái tim gửi lại, vết thương lành
Tôi chưa bao giờ thích thơ, cũng chẳng biết làm thơ, nhưng những câu thơ ngắn ấy khiến tôi ghi nhớ mãi, có lẽ đến khi không còn trên thế gian, tôi cũng không thể quên được lời khắc cốt ghi tâm mà Uyển My dành tặng tôi ngay cả trong giây phút chia xa.
Thôi, tạm biệt và hẹn gặp lại em vào một ngày gần nhất, Uyển My của anh!
Đề xuất: Tâm sự "cây trúc ma"