15. Chương 15: Vịt nướng

Em Thật Là Thơm

Chương 15: Vịt nướng

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày tháng cứ thế bình yên trôi chậm, khi trời vào thu, gió hiu hiu mát mẻ.
Người xưa từng nói, mùa thu mang đến sự uể oải, Túc Yểu vốn đã lười biếng nay lại càng lười hơn.
Dạo gần đây, mỗi khi Đông Thanh đến phòng nàng, Túc Yểu không còn tựa đầu giường đọc sách chép kinh nữa, mà ngồi phơi nắng trên ghế quý phi, vươn vai uốn éo, thế nhưng nàng lại quay sang oán trách Đông Thanh.
“Đều tại chàng cả, làm ta dạo này béo lên trông thấy.”
Đông Thanh vừa bước vào phòng đã bị nàng mắng, hắn sửng sốt, đưa mắt ra hiệu cho Thiển Lộ lui ra ngoài. Đợi trong phòng chỉ còn hai người, hắn vòng tay ôm nàng vào lòng, tay vuốt ve vòng eo mềm mại, nhỏ xíu của nàng, thầm nghĩ béo đâu mà béo?
Thế nhưng, hắn không dám làm trái ý Túc Yểu: “Trách ta, trách ta, có điều, trong mắt ta nàng vẫn còn gầy lắm.”
“Thế ý chàng là trong mắt người khác thì ta béo?”
“…….Không phải, ý ta là vừa đẹp.”
“Đông Thanh.” Túc Yểu đứng dậy xoay một vòng, hỏi hắn: “Gầy không?”
Đông Thanh gật đầu.
Túc Yểu đập tay hắn, thở phì phò mắng: “Nói dối!”
Đông Thanh thầm nghĩ, nữ nhân đúng là vừa khó hiểu vừa khó chiều thật, bảo gầy thì không tin, bảo béo thì tức giận, bảo vừa vặn lại không chịu nghe. Thế nhưng, tóm lại, Túc Yểu nhà hắn vẫn đáng yêu vô cùng.
Đông Thanh xoa nắn khuôn mặt đang phụng phịu của nàng, cười nói: “Niên Niên thế nào cũng đẹp, ta thích hết.”
Túc Yểu được dỗ ngọt, cong khóe miệng, ôm cổ Đông Thanh. Đông Thanh thuận tay vuốt ve tóc nàng, nói: “Ra ngoài đi dạo nhé, cứ ở trong phòng mãi lại càng béo hơn.”
“Ừ, được.”
Vừa dứt lời, Túc Yểu hừ lạnh: “Đúng là chàng chê ta béo rồi.”
Đông Thanh: “………….”
*
Ngày hôm đó, trời vừa hửng nắng, Túc Yểu cùng Đông Thanh và Thiển Lộ đi dạo trên phố, kèm theo cả những người bảo vệ ẩn mình trong bóng tối mà nàng không hề hay biết.
Túc Yểu thèm vịt nướng đã lâu, vào cửa hàng mua hương liệu cũng chẳng mấy để tâm, chỉ muốn nhanh chóng đi ăn vịt.
Trong lòng Đông Thanh hiểu rõ, bảo ra phố đi dạo, chẳng phải cốt yếu là vì muốn ăn vịt nướng sao? Niên Niên của hắn đúng là giỏi giả vờ thật.
Cuối cùng cũng mua xong hương liệu, Túc Yểu lười biếng không thèm ngoảnh lại, bước chân nhẹ bẫng, đi thẳng tới quán vịt nướng cuối phố mà nàng đã mong nhớ bấy lâu.
Vào triều đại này, dân chúng cởi mở hơn rất nhiều, nữ tử có thể thoải mái cùng nam tử đi lại trên đường.
Khuôn mặt của Túc Yểu và Đông Thanh đều nổi bật, Thiển Lộ cũng không hề tầm thường, ba người dạo phố, đi đến đâu cũng có người ngoái lại nhìn theo.
Về cơn bão từ hôn càn quét trước đó, giờ đây cũng chẳng ai còn nhớ rõ, giai nhân tuyệt sắc còn chưa ngắm kịp, đâu còn tâm trí mà hỏi chuyện xưa?
Vào quán, tiểu nhị nhận ra Túc Yểu, liền dẫn ba người lên tầng hai.
Không ngờ, Túc Yểu vừa liếc mắt đã thấy ngay “người quen”.
Tần Hạo.
Đi ăn vịt nướng mà cũng gặp Tần Hạo, đúng là mất hết cả hứng thú.
Nén vẻ không vui vào trong, Túc Yểu cười nhạt, khom lưng hành lễ với hắn một cách qua loa, rồi cùng Đông Thanh ngồi cách bàn của hắn mấy bàn.
Ngồi xuống, Đông Thanh ngẩng lên, vừa vặn đối diện với Tần Hạo ở bàn bên kia. Ánh mắt hai người chạm nhau, tựa như có điện xẹt lửa tóe.
Túc Yểu không để ý tới Tần Hạo, tất nhiên cũng không biết sự đối địch ngầm giữa Tần Hạo và Đông Thanh. Nàng gọi món xong, nhìn sang Đông Thanh, thấy hắn đã thu ánh mắt về.
Tần Hạo nhíu mày nhìn đôi kim đồng ngọc nữ, miệng đắng ngắt, trong lòng hậm hực, cảm xúc phức tạp vô cùng.
Ngứa mắt. Quá ngứa mắt!
Túc Yểu là vị hôn thê cũ của hắn, cho dù hắn là người chủ động hủy bỏ hôn ước, nhưng cũng là bất đắc dĩ. Vì vậy, hắn luôn cảm thấy Túc Yểu cần phải thủ tiết trung trinh với hắn.
Thế mà ánh mắt mỹ nhân lại long lanh sóng nước nhìn tên hạ nhân kia, khiến hắn vô cùng khó chịu.
Mà tên hạ nhân này thì sao chứ... ánh mắt của Đông Thanh lại khiến Tần Hạo hoảng sợ, hắn lại có cảm giác kính nể như đang đối diện với bề trên.
Tần Hạo cười khẩy, chỉ là một tên hạ nhân quèn, có lẽ gần đây hắn quá lo âu nên mới sinh ra ảo giác.
Hắn lo âu là bởi, Tần Hạo nghe nói, Mạc Ưu Các đã đứng về phe Lục hoàng tử Tần Lãng.
Đó là một trở ngại rất lớn với tương lai tranh đoạt ngôi báu của hắn.
Có Mạc Ưu Các chống lưng, tức là nắm giữ quân cờ tuyệt nhất trong tay!
Đã thế, cả Thừa tướng cũng ủng hộ Tần Lãng... Tần Hạo càng thêm đau đầu.
Đúng lúc này, một nam tử ở bàn phía sau bàn của Túc Yểu và bàn Tần Hạo bỗng nhiên xảy ra tranh chấp với bàn bên cạnh.
Túc Yểu nghe tiếng động, liền ngẩng đầu lên, cảm thấy bóng lưng nam tử nhỏ nhắn kia nhìn khá quen mắt. Mãi đến khi nghe thấy tiếng nói đã cố tình đè thấp nhưng vẫn không che giấu được giọng nữ, nàng và Đông Thanh cùng liếc nhìn nhau một cái.
Trương Vận Tâm.