Em Thật Là Thơm
Chương 16: Ghen tuông
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đông Thanh và Túc Yểu đồng loạt rời ánh mắt khỏi Trương Vận Tâm. Vừa lúc đó, tiểu nhị mang vịt quay tới, khiến họ không còn để tâm đến nàng ta nữa mà chuyên chú vào bữa ăn.
“Miếng thịt này vừa béo vừa mỡ,” Túc Yểu mỉm cười với Đông Thanh, “Cho chàng này.”
Đông Thanh ngoan ngoãn đưa bát ra nhận, rồi gắp cho nàng một ít rau: “Nàng cũng ăn đi chứ.”
Túc Yểu lườm hắn, “Ta muốn ăn vịt quay cơ!”
“Thế mấy hôm trước, ai còn quyết tâm ăn ít thịt để giảm béo?”
Túc Yểu bĩu môi, đảo mắt: “Dù sao cũng không phải thiếp.”
Thiển Lộ ngồi bên cạnh: “…” Bỗng dưng thấy ê răng.
Túc Yểu đặt đũa xuống: “Thiển Lộ, ăn đi.”
Đối với Túc Yểu, chuyện chủ tớ cùng bàn là điều hết sức bình thường, Thiển Lộ thấy vậy cũng ổn, bèn cắn môi nói: “Tiểu thư, lát nữa, chúng ta gói một phần mang về nhé?”
Túc Yểu cứ tưởng Thiển Lộ thèm ăn, bèn cười gật đầu: “Được thôi.”
Đông Thanh lướt mắt nhìn Thiển Lộ một cách hờ hững, rồi thản nhiên như không, gắp miếng vịt béo ngậy trong bát mình cho vào miệng.
Túc Yểu và Đông Thanh không hề để ý đến những chuyện xảy ra xung quanh, nhưng Tần Hạo thì không thể giữ được sự bình tĩnh như vậy.
Hắn cũng đã nhận ra Trương Vận Tâm. Thấy nàng ta đang xảy ra mâu thuẫn với người khác, hắn liền đứng dậy, đi qua giúp nàng giải quyết.
Dù không nhìn thẳng, nhưng khác với Túc Yểu chỉ chăm chú gặm vịt, Đông Thanh vẫn nghe loáng thoáng được những lời Tần Hạo nói với Trương Vận Tâm ——
Trương Vận Tâm: “Sao chàng lại ở đây?”
Tần Hạo không đáp, mà hỏi ngược lại: “Nàng lại giả trang làm gì vậy? Cái tính nóng nảy của nàng vẫn không hề thay đổi chút nào. Lúc nào ta thấy nàng, nàng cũng giương nanh múa vuốt với người khác, đanh đá chua ngoa.”
“Chàng nói ai đanh đá chua ngoa!”
Tiếng quát quá lớn khiến Túc Yểu giật mình ngoảnh lại nhìn. Vừa quay đầu, nàng đã chạm mắt với Trương Vận Tâm.
“Túc Yểu?” Dứt lời, Trương Vận Tâm vội vàng sửa lại: “Yểu Yểu biểu muội?” Nàng ta nhìn thấy ngay bên cạnh Túc Yểu là Đông Thanh.
Thiếu niên này thật sự rất đẹp. Trương Vận Tâm thầm nghĩ.
Thái độ của Túc Yểu đối với nàng ta và Tần Hạo đều như nhau, chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
Ngay lúc ấy, trong lòng và trong mắt Trương Vận Tâm chỉ còn mỗi Đông Thanh. Nàng ta nào có để ý đến vẻ lạnh nhạt của Túc Yểu, tức khắc đi thẳng đến bàn của họ: “Yểu Yểu biểu muội, ta ngồi cùng được không?”
Lông mày Đông Thanh khẽ nhíu lại. Vừa rồi Trương Vận Tâm lớn tiếng gọi tên húy* của Túc Yểu đã khiến hắn hơi khó chịu, giờ lại còn đòi ngồi chung…
*Tên húy (hay tục danh, tên thật) là một trong những tên gọi của con người trong nền văn hóa Á Đông, được cha mẹ đặt cho từ khi còn nhỏ. (Cre: Wikipedia)
Túc Yểu dường như không mấy để ý, nhưng trên bàn có lẽ chỉ có Thiển Lộ là cảm nhận được áp suất thấp đang bao trùm quanh Đông Thanh.
Lời cự tuyệt không thể thốt ra, Túc Yểu nhai kỹ nuốt chậm miếng rau, rồi nói: “Ngồi đi.”
Túc Yểu không ngờ, cuối cùng lại thành một bàn năm người.
Thiển Lộ cảm thấy khó xử, do dự muốn đứng dậy. Túc Yểu không ngẩng đầu lên, bảo nàng: “Thiển Lộ, ăn tiếp đi, ngươi nói muốn ăn vịt quay mà?”
“…Vâng.” Mông nàng vừa nhấc lên lại lập tức hạ xuống.
Túc Yểu rũ mắt xuống, gắp một miếng vịt quay cho Đông Thanh: “Của chàng đây, không lại bảo thiếp không cho chàng ăn.”
Chỉ cần nghe kỹ, sẽ nhận ra vẻ dịu dàng mềm mại ẩn chứa trong lời nói của Túc Yểu.
Thiển Lộ đã quen với điều này rồi. Tần Hạo thì lặng lẽ chịu đựng, chính hắn cũng chẳng hiểu sao mình lại ngồi ở đây nữa.
Bởi vì, trong lòng hắn không cam tâm.
Bề ngoài Túc Yểu vẫn tỏ ra bình thường, nhưng người sáng suốt đều biết rằng nàng đang khó chịu.
Trương Vận Tâm chẳng hề để ý đến điều đó.
Theo nàng ta nghĩ, nếu ông trời đã để nàng xuyên không về đây, nhất định sẽ ban cho nàng ta “bàn tay vàng”* và hào quang của Mary Sue**.
*Bàn tay vàng là một thuật ngữ khá phổ biến trong ngôn tình, ý chung chung là tài giỏi, hoàn mĩ, gặp việc chỉ cần búng tay là xong.
**Mary Sue là tên chung cho bất kỳ nhân vật hư cấu nào có năng lực hoặc hoàn hảo đến mức vô lý, ngay cả trong bối cảnh giả tưởng. (Cre: Wikipedia)
Còn Túc Yểu, vốn dĩ chỉ là tôm tép nhỏ bé, không đáng để nàng ta phải đề phòng.
Thế nhưng, giờ đây Trương Vận Tâm lại không nghĩ như vậy. Nàng ta cảm thấy Túc Yểu là một vật cản trong tương lai. Chiếu theo nội dung của tiểu thuyết, có lẽ Túc Yểu sẽ vào vai nữ phụ độc ác.
Đã thế còn thích ra vẻ với nàng ta và Tần Hạo, chắc chắn là kiểu nữ phụ tàn độc mất não.
Trương Vận Tâm cười lạnh trong lòng, không thèm nhìn Túc Yểu, mà chăm chăm nhìn vào Đông Thanh…..
“Đông Thanh ca ca… Ta có thể gọi huynh như vậy không?”
Lời vừa dứt ——
“Cạch!”
Túc Yểu đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
Đông Thanh nhướng mày, nhấp một hớp nước trà, nhưng không thể giấu được khóe miệng đang cong lên.
Niên Niên của hắn… ghen rồi sao?
Túc Yểu nhìn đôi mắt đang trợn trừng của Trương Vận Tâm, mỉm cười hiền lành: “Biểu tỷ, Yểu Yểu chẳng thích tỷ chút nào đâu.”