17. Chương 17: Lấy Nhu Trị Cương

Em Thật Là Thơm

Chương 17: Lấy Nhu Trị Cương

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Biểu tỷ, Yểu Yểu chẳng thích tỷ chút nào.”
Ngay từ đầu, Túc Yểu đã tỏ thái độ rõ ràng, nàng đồng ý ngồi chung một bàn với năm người khác là để giữ phép lịch sự tối thiểu, không muốn làm mất mặt ai. Nhưng dù có hiền lành đến mấy, cũng sẽ có lúc bùng nổ.
Trước mặt nàng là kẻ đã hại chết nàng ở kiếp trước, chỉ vì một tên nam nhân khốn nạn.
Túc Yểu tự nhủ lòng phải khoan dung, k-h-o-a-n d-u-n-g. Đã chết một lần rồi, còn gì có thể khiến nàng tức giận nữa chứ?
Nhưng nàng không thể chịu đựng được. Chỉ cần thấy Trương Vận Tâm, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh Đông Thanh ôm thi thể nàng gào khóc.
Trong phủ Thừa tướng, nàng cố gắng hết sức tránh mặt Trương Vận Tâm, càng đừng nói tới Tần Hạo.
Hôm nay thì hay thật, ruồi muỗi lại tụ tập, khiến nàng bực mình.
Trương Vận Tâm lúng túng, mặt tái mét, nhìn Đông Thanh cầu cứu, chớp chớp mắt ra vẻ hiền lành đáng yêu, mong Đông Thanh nói đỡ cho nàng ta, dù gì thì Túc Yểu cũng là người sai trước.
Đông Thanh đặt chén trà xuống, đôi mắt sâu thẳm khiến Trương Vận Tâm như muốn chìm nghỉm. Hắn nhếch môi, tim Trương Vận Tâm đập thình thịch như trống dồn: “Đông Thanh ca ca….”
Túc Yểu khó tin nhìn Trương Vận Tâm chằm chằm, người đâu mà không biết xấu hổ, lại vô liêm sỉ đến vậy sao?
Còn nữa, lẽ ra Trương Vận Tâm phải câu kết với Tần Hạo làm điều xấu như kiếp trước chứ? Sao đời này lại cứ bám riết lấy Đông Thanh như vậy?
Chẳng lẽ Trương Vận Tâm muốn tranh giành với mình?!
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Túc Yểu muốn quẳng hết những gì gọi là hiền lương thục đức đã học từ nhỏ đến lớn. Ngay lúc này, nàng chỉ muốn lật bàn, hắt một gáo nước trà vào mặt Trương Vận Tâm.
Mặc dù Thừa tướng là người cương trực, nhưng hắn đã dạy Túc Yểu rằng, khi đối đầu với kẻ địch không thể mất bình tĩnh trước, lấy nhu trị cương* luôn là điều đúng đắn.
*Lấy nhu trị cương: lấy mềm thắng cứng, “Trên đời này không gì mềm yếu hơn nước, thế mà lại công phá được tất cả những gì cứng rắn. Chẳng gì hơn được nước, chẳng gì thay thế được nước. Mềm thắng cứng, nhu thắng cương, thiên hạ ai cũng biết thế, mà mấy ai làm được” – Trích lời Lão Tử.
Lúc này, Túc Yểu đang cố nhịn, nhưng mặt nàng đỏ bừng vì giận dữ, tai đỏ ửng như muốn rỉ máu.
Túc Yểu nhìn Đông Thanh, Đông Thanh lại cười với Trương Vận Tâm, nàng càng thêm tức giận. Đang định đập bàn bỏ đi, nào ngờ Đông Thanh lại cười, nói với Trương Vận Tâm: “Mặt ngươi còn dày hơn thành luỹ.”
“Phì ——” Thiển Lộ vội bịt miệng, nhưng ai cũng biết nàng vừa cười khúc khích.
Túc Yểu không cười, Đông Thanh nhéo má nàng: “Chấp nhặt với loại người này làm gì?”
Trương Vận Tâm bị sỉ nhục, tức giận đập bàn đứng phắt dậy ——
Đông Thanh và Túc Yểu vẫn thờ ơ,……Tần Hạo lại tò mò nhìn nàng ta.
Sao…… Sao lại sai kịch bản thế này?
Thế là nàng ta quay đầu, kéo Thiển Lộ đứng lên, giơ tay lên, giáng một cái tát xuống: “Ngươi cười cái gì mà cười!”
Song, ngay khoảnh khắc bàn tay sắp chạm vào má Thiển Lộ, một luồng gió đột ngột ập tới. Một bóng đen bình tĩnh chắn trước mặt Thiển Lộ, còn Trương Vận Tâm, đã bị bẻ tay đẩy ngược lại, ngã lăn ra đất!
Ngay sau đó, khách trên lầu hai bị dọa sợ đều bỏ chạy tán loạn.
Lỗ mãng! Đông Thanh đang định quát mắng Hùng Nâu, lại nhớ Túc Yểu vẫn ngồi bên cạnh, lời đến miệng lại nuốt ngược vào trong.
Hắn không thể để Túc Yểu biết được thân phận thật của hắn.
Nàng là Túc Yểu, là người đáng được che chở dưới ánh dương rực rỡ, chứ không phải sa chân vào địa ngục cùng hắn.
“Hùng….” Thiển Lộ hoảng sợ, cổ tay vẫn còn hơi đau, nhưng không dám tiết lộ thân phận của Hùng Nâu, nói được một nửa lại nuốt ngược vào trong như Đông Thanh.
Túc Yểu nhìn Đông Thanh, lại liếc nhìn Thiển Lộ, rồi nhìn chằm chằm vào bóng đen Hùng hay gấu* gì đó…… Sao nàng lại có cảm giác mình bị lừa chứ?
* 熊[xióng] – Hán Việt là Hùng, vừa là họ Hùng, vừa có nghĩa là gấu
Đông Thanh sợ Túc Yểu suy nghĩ lung tung, mặt không đổi sắc ra hiệu cho Hùng Nâu.
Mặt Hùng Nâu bỗng tái nhợt, loáng một cái, đã biến mất trước mặt mọi người.
Khi về đến Các, Hùng Nâu tự kiểm điểm, sao hắn lại nóng nảy tự ý ra tay chứ?
Song, giờ không phải lúc giải đáp những ngờ vực.
Túc Yểu kéo Thiển Lộ đứng sát bên mình, nhìn Trương Vận Tâm, thầm nghĩ: “Hôm nay ta không chấp nhặt với ngươi nữa, nhưng nếu ngươi còn làm càn nữa…..” Mắt nàng lóe lên vẻ tàn nhẫn, “Ngươi phải biết rằng, trong phủ Thừa tướng, ta mới là chủ.”
………
Mãi đến lúc ba người Túc Yểu rời quán, Tần Hạo vẫn quay lưng về phía Trương Vận Tâm đang ngồi trên ghế.
Lát sau, hắn đứng dậy, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Trương Vận Tâm, chìa tay về phía nàng ta: “Cái tính chua ngoa của nàng đâu hết rồi?”
Trương Vận Tâm cắn môi, đứng lên, song cổ tay đau nhức như muốn gãy rời, nàng quay mặt đi: “Không cần giả bộ tốt bụng đâu.”
Tần Hạo lau nước mắt trên má Trương Vận Tâm, cười ôn hòa: “Chúng ta hợp tác đi.”