Em Thật Là Thơm
Chương 18: Đêm nay đợi ta
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi rời quán, Túc Yểu không quên gói một phần vịt nướng mang về cho Thiển Lộ, rồi mới trở về phủ.
Tuy nhiên, trước khi đưa món vịt cho Thiển Lộ, Túc Yểu nheo mắt nhìn chằm chằm nàng, rồi hỏi: “Người mặc áo đen kia là ai?”
Thiển Lộ thầm nghĩ, thân phận của Hùng Nâu e rằng không thể để Túc Yểu biết, nếu không Đông Thanh đã chẳng giấu nàng làm gì. Nhưng nàng lại không nỡ nói dối Túc Yểu, trong khoảnh khắc, gáy nàng đã lấm tấm mồ hôi.
Thấy vậy, Túc Yểu càng thêm nghi hoặc: “Sao nàng lại căng thẳng như thế?”
Đông Thanh khẽ ho một tiếng, Túc Yểu quay đầu lại. Hùng Nâu đang đứng trên xà nhà cũng hồi hộp theo. Hắn tự nhủ hôm nay mình quả thật đã quá nóng nảy, chỉ vì không muốn Thiển Lộ bị bắt nạt.
Vì sao lại như vậy, chính hắn cũng không rõ.
Đông Thanh nói: “Kẻ mặc áo đen đó… là người bảo vệ nàng.”
“Chàng cũng biết hắn sao?” Túc Yểu không vui, bĩu môi: “Sao chỉ có một mình ta là chẳng biết gì hết vậy?”
“Cũng là vì muốn tốt cho nàng thôi mà.”
Túc Yểu liếc hắn: “Ai đã sắp đặt chuyện này?”
Đông Thanh im lặng. Cũng như Thiển Lộ, hắn không nỡ lừa Túc Yểu, còn đang do dự liệu có nên nhân cơ hội này nói thật với nàng hay không, nhưng lại sợ Túc Yểu sẽ xa lánh khi biết thân phận thật của hắn.
Ngay lúc Đông Thanh đang lưỡng lự và mâu thuẫn, Thiển Lộ đã lên tiếng.
“Tiểu thư… là… là Tướng gia đã sắp xếp ạ.”
Thiển Lộ biết thân phận của Đông Thanh không hề đơn giản, cũng nhận ra hắn muốn giấu Túc Yểu. Hơn nữa, hôm nay Hùng Nâu đã ra mặt vì bảo vệ nàng, nên nàng cảm thấy mình có trách nhiệm phải giải quyết chuyện này.
“Phụ thân sắp xếp sao?”
Nghe cũng có lý, Túc Yểu lười hỏi thêm nữa, bèn đưa vịt nướng cho Thiển Lộ: “Đây, mèo con tham ăn.”
“Tiểu thư! Thiển Lộ không phải mèo, càng không tham ăn đâu ạ!” Thấy Túc Yểu có vẻ đã xuôi, Thiển Lộ thở phào nhẹ nhõm.
Túc Yểu nhướn mày: “Không phải Miêu Miêu ăn, thì Hùng Hùng hốc sao?”
Thiển Lộ bỗng đỏ bừng mặt, cầm vịt nướng, lúng túng đi về phía trước: “Tiểu thư đừng hỏi nữa!”
“Hơ hơ…” Túc Yểu nhìn Thiển Lộ chạy trối chết mà dở khóc dở cười: “Nàng ấy chạy nhanh thật, ta đã nói gì đâu cơ chứ?”
Đông Thanh nắm chặt tay nàng: “Người ta đã giúp nàng ấy, nàng còn không cho nàng ấy cơ hội báo đáp sao?”
Túc Yểu rút tay ra, hờn dỗi nói: “Ta còn chưa tính sổ với chàng đâu đấy! Chàng dám cười với Trương Vận Tâm ư?”
“Ta đã chê nàng ta mặt dày rồi mà?”
“Nàng ta gọi chàng là Đông Thanh ca ca… ta… ta còn chưa gọi chàng như thế bao giờ!”
“Trời đất làm chứng, đâu phải ta bảo nàng ta gọi đâu!” Đông Thanh ôm trọn Túc Yểu vào lòng, vuốt ve vòng eo nhỏ của nàng: “Niên Niên ghen sao?”
“…Còn lâu.” Túc Yểu rầu rĩ nói.
“Ta thì có ghen đấy.”
“Hả?” Túc Yểu ngẩng đầu, chống cằm lên ngực Đông Thanh, ngước mắt lên nhìn thấy sống mũi cao thẳng của hắn.
Ôi chao, Đông Thanh đẹp trai quá đi mất, khiến nàng chẳng còn sức mà giận dỗi nữa.
“Nàng gọi Hùng Nâu là Hùng Hùng.”
Túc Yểu: “…Hở?”
Túc Yểu nghĩ mãi mới bừng tỉnh, hóa ra cái tên gấu kia tên là Hùng Nâu. Trong lòng nàng thầm cười Đông Thanh, dấm nhạt như nước lã mà cũng cố uống, thật ấu trĩ!
Đông Thanh không nói thêm nữa, dừng chân, đặt một nụ hôn mạnh lên môi nàng. Hắn vừa cắn vừa mút, hôn thật sâu, mãi đến khi mắt nàng ngập nước xuân mới dứt ra.
Nhưng chính hắn lại phải chịu khổ sở.
Đôi mắt ướt át mơ màng, quyến rũ vô cùng… mê người không tả xiết.
Đông Thanh vùi đầu vào hõm vai Túc Yểu, hít hà hương hoa quế dịu nhẹ, môi mỏng miết lên làn da nõn nà của nàng: “Đêm nay đợi ta.”
…
Túc Yểu khẽ gật đầu.
*
Khi nhá nhem tối, gói vịt nướng đã đến tay Hùng Nâu.
Có lẽ vì ánh hoàng hôn cam vàng bao phủ quá mập mờ, Thiển Lộ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt Hùng Nâu, ngập ngừng nói: “Ngươi ăn đi… hơi nguội rồi, nhưng vẫn ngon lắm, đừng chê nhé…”
Hùng Nâu lướt mắt qua cái cổ trắng trẻo của nàng, cầm vịt nướng lên: “Sao có thể chê được chứ.”
Hai người đứng dưới tàng cây, tán lá nửa xanh nửa hoe vàng che trên đầu. Ráng chiều cam đỏ phủ kín chân trời, rặng mây tím bồng bềnh trôi, tạo nên một cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp. Ánh dương cuối ngày dịu dàng rơi trên sườn mặt họ.
Lặng lẽ đứng đối diện nhau một lúc, Thiển Lộ ngẩng đầu lén nhìn Hùng Nâu, rồi lại nhanh chóng rũ mắt xuống. Nàng níu tay áo, nhỏ giọng hỏi hắn: “Vì sao hôm nay ngươi lại giúp ta?”
“…” Hùng Nâu tự ngẫm một lát: “Ta không biết.”
Thiển Lộ không biết đáp lại ra sao, trong lòng bỗng hơi hụt hẫng. Nàng ngẩng đầu ngắm nhìn hoàng hôn: “Trời đẹp quá.”
Hùng Nâu nhìn theo, buột miệng nói: “Vẫn không đẹp bằng ngươi.”
Ngay lập tức, cả hai lúng túng im lặng.
Thiển Lộ sờ sờ vành tai đỏ bừng, “…Cảm ơn.”
Cổ họng Hùng Nâu như có lửa thiêu đốt, hắn nhìn góc nghiêng dịu dàng của Thiển Lộ: “Ừm.”