Em Thật Tốt
Chương 10: Mộng xuân
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tắt điện thoại, tâm trạng Hạ Vũ Châu cực kỳ tốt. Anh có cảm giác tối nay được nghe giọng cô thì đêm sẽ ngủ ngon hơn một chút.
Từ sau khi quen biết Trâu Mông, đối với những cuộc bàn tán nhắc tới cái tên này, anh cũng sẽ dỏng tai lắng nghe.
Ngày đầu tiên tới trường học sau khi được cô cứu, anh vừa lúc bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp và dẫn lên văn phòng. Sau khi chia lớp, giáo viên chủ nhiệm vẫn là chủ nhiệm cũ từ năm lớp 10, nên thầy biết rất rõ thành tích học tập của Hạ Vũ Châu trước đây ra sao.
Nhưng đứng trước mặt một học sinh như anh, dáng người cao hơn cả thầy, mái tóc nhuộm vàng, trên mặt dán băng urgo, vết thương nơi khóe miệng vẫn chưa lành.
Đánh thì không thể đánh, muốn răn dạy vài câu nhưng với gia thế của Hạ Vũ Châu thì chẳng ai dám lớn tiếng trách mắng. Giáo viên chủ nhiệm tức đến nỗi giậm chân vì hận “sắt không thành thép”!
Không đánh được, mắng cũng chẳng xong, thầy chỉ đành nói vài lời khuyên răn rồi bảo anh về lớp.
Hạ Vũ Châu chậm rãi bước ra khỏi văn phòng. Lúc đi đến cửa, anh lại nghe thấy có người đang khuyên nhủ giáo viên chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm thở dài: "Haizzz, nếu thằng nhóc này cũng được một nửa như Trâu Mông lớp cô thì tôi cũng bớt lo."
Khi Hạ Vũ Châu nghe thấy cái tên này thì khựng người lại. Nếu đổi sang người khác để so sánh với anh thì anh sẽ khịt mũi khinh thường, nhưng người kia là Trâu Mông, anh lại muốn nghe tiếp.
Mấy giáo viên đang nói chuyện với nhau cũng không để ý đến anh.
"Nhưng mà Trâu Mông lớp cô lại quá hướng nội." Một giáo viên khác tham gia vào cuộc trò chuyện: "Một cô gái cái gì cũng tốt như vậy, nếu hoạt bát hơn một chút thì sẽ hoàn hảo."
"Cũng không thể trách em ấy, đứa nhỏ này ấy à, thật sự rất đáng thương."
"Sao lại nói vậy?" Có giáo viên không hiểu.
"Cô không biết à?"
"Nói đi, tôi đâu có biết."
"Lúc em ấy học lớp 6 thì cha lâm bệnh rồi qua đời. Khoảng nửa năm sau mẹ em ấy lại gặp tai nạn giao thông. Vốn dĩ chân mẹ em ấy đã bị tật, khi đi trên cầu bị xe máy kéo lê một đoạn, đầu đập vào lan can cầu... và qua đời ngay tại chỗ."
"Trời ơi, thật đáng thương." Cô giáo kia cảm thán: "Vậy bây giờ ai nuôi em ấy?"
"Là cô ruột của em ấy. Cô em ấy cũng khá tốt, nhưng còn bà nội thì..." Cô giáo nói tới đây cũng thấy bực: "Trọng nam khinh nữ! Vốn dĩ bà ấy đã không thích con gái, sau đó lại cho rằng Trâu Mông đã khắc chết cha mẹ mình nên càng đối xử tệ bạc với em ấy!"
Mấy giáo viên đứng nghe chuyện cũng không kìm được mà bịt miệng: "Đúng là đáng thương quá!"
Hạ Vũ Châu cảm thấy trái tim mình như thắt lại khi nghe câu chuyện đó.
Cũng chính vào lúc ấy, anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn đối xử với Trâu Mông thật tốt, thật tốt, thật tốt.
Ban đầu chỉ là muốn đối xử tốt với cô, dù sao anh cũng chẳng có bạn bè, mà Trâu Mông dường như cũng thế. Nhưng sau vài lần tiếp xúc với cô, anh cảm thấy bản thân muốn đối xử tốt với cô không phải chỉ với tư cách là bạn bè.
Là thấy sắc nảy lòng tham hay lòng tốt bỗng nhiên trỗi dậy, anh cũng không rõ lắm.
Tần suất Hạ Vũ Châu xuất hiện ở trường rõ ràng đã tăng lên. Ngoài việc mang cơm trưa mỗi ngày cho cô thì anh vẫn cảm thấy việc học hành thật là nhàm chán, cho nên chỉ ở trường một lát vào buổi sáng rồi lại trốn học.
Giống như tới trường chỉ vì cô.
Toàn bộ chú ý của Hạ Vũ Châu đều đặt lên người Trâu Mông. Lớp hai người không cùng một tầng, Hạ Vũ Châu cũng không tìm cớ, cứ thế trực tiếp xuất hiện ở tầng Trâu Mông học. Nhưng cô lại không để ý tới anh, cho dù vào giờ ra chơi cô cũng nghiêm túc học.
Anh thật sự cảm thấy Trâu Mông quá đáng yêu. Thỉnh thoảng thấy cô cau mày nhìn một câu hỏi khó, đôi khi có người hỏi bài, cô sẽ lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn khó nhận ra. Cô không hay cười, nhưng thỉnh thoảng Hạ Vũ Châu lại bắt gặp cô mỉm cười, anh cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy.
Nhưng những việc đó không đủ để chứng minh cái gì, mãi cho đến một buổi tối, anh gặp giấc mộng xuân.
Mười bảy năm trong cuộc đời, giấc mộng xuân của anh chưa từng có hình bóng nữ chính cụ thể, nhưng vào đêm đó, anh thấy rõ gương mặt ấy, chính là Trâu Mông.
Trong mơ cô vẫn từ chối anh như cũ, nhưng hai tiếng "không cần" này lại mang theo một ý nghĩa khác.
Đến lúc tỉnh giấc, Hạ Vũ Châu nhìn thấy phía dưới đã căng phồng như một ngọn núi nhỏ, trong đầu lại là gương mặt vừa thanh thuần vừa quyến rũ của Trâu Mông. Anh biết, bản thân đã rơi vào lưới tình rồi.
Hạ Vũ Châu phản nghịch làm không ít chuyện khác người, nhưng lại chưa từng có những mối quan hệ nam nữ bừa bãi. Không có kinh nghiệm theo đuổi người khác giới khiến anh chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, hơn nữa Trâu Mông cũng không giống mấy nữ sinh khác, việc theo đuổi cô lại càng khó khăn hơn. Với lại anh còn phát hiện, Trâu Mông không thích mình.
Việc nhận ra Trâu Mông có lẽ không thích mình và việc tận mắt nhìn thấy hai chữ "không thích" mà cô viết trên tờ giấy kia là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lúc nhìn thấy tờ giấy đó, Hạ Vũ Châu đau lòng vô cùng. Chỉ cần cô viết là "không biết" thì anh cũng dễ chịu hơn một chút.
Buổi tối hôm nay cáu kỉnh, anh lại mơ thấy Trâu Mông. Anh muốn trừng phạt bằng cách phớt lờ cô, nhưng cô lại quấn lấy anh, lúc muốn ôm, lúc muốn hôn, khiến cho mọi giận dỗi đều tan biến.
Anh giày vò Trâu Mông đến tàn nhẫn, hai người thay đổi rất nhiều tư thế. Cô cũng khóc lóc nói không cần, nhưng anh lại càng tiến sâu hơn, mãi cho tới khi cô khóc không thành tiếng rồi ngất lịm.
Hạ Vũ Châu bất đắc dĩ, tần suất những giấc mộng xuân ngày càng nhiều. Lần nào anh cũng hành động mạnh bạo hơn lần trước, đến nỗi sau khi tỉnh lại, dù xem phim người lớn hay tự mình giải quyết cũng không thể thỏa mãn.
Ngày hôm sau nhìn thấy Trâu Mông, đối diện với đôi mắt của cô, trong đầu anh chỉ tràn ngập hình ảnh cô khóc lóc thở dốc. Hạ Vũ Châu vừa thẹn vừa bối rối.
Gần đây Trâu Mông đều ăn trưa trong lớp, ăn cơm xong cũng nghỉ ngơi một lát, cô không ép bản thân phải học tập.
Mới vừa ăn cơm xong, trong lớp học không có nhiều người. Trâu Mông nhìn dáng người phía trước cô, do dự vài phút rồi cũng đứng lên, đi đến bên cạnh cậu: "Lớp trưởng."
"Bạn... bạn học Trâu..." Lớp trưởng nghe thấy giọng cô thì tay đang viết chữ cũng khẽ run lên một chút.
"Mình có vài lời muốn nói với cậu, có thể lên sân thượng nói chuyện một lát không!"
"Được, có thể có thể." Lớp trưởng rất sảng khoái đồng ý.
"Vậy mười phút sau nhé, gặp trên sân thượng." Trâu Mông nói xong thì về chỗ ngồi của mình.
Mười phút sau, Trâu Mông vừa đẩy cánh cửa trên sân thượng ra đã hối hận. Luồng khí nóng ập tới, bao trùm xung quanh khiến cô vô cùng khó chịu.
"Bạn... bạn học Trâu..."
Trâu Mông tự nhận cô và lớp trưởng Trần Tử Mạc cũng không quá thân thiết. Tuy thành tích của cô đứng đầu lớp nhưng chẳng có chức vụ gì trong lớp, có lẽ cũng chỉ nói chuyện vài câu với lớp trưởng. Nếu không phải vì bức thư đó thì cũng chẳng có cuộc hẹn sân thượng ngày hôm nay.
"Lớp trưởng, cảm ơn bức thư của cậu..." Cô bị ánh mặt trời làm cho chói mắt, khẽ cau mày: "Nhưng xin lỗi, mình chưa muốn yêu đương."
"Là không muốn yêu đương hay là không... thích mình?" Trần Tử Mạc có chút không cam lòng. Lời đồn về Trâu Mông cậu cũng đã nghe qua, nhưng cậu không tin cô sẽ ở bên cạnh loại người lưu manh như Hạ Vũ Châu. Nếu chỉ là thời gian này cô không muốn yêu, thì cậu có thể chờ.
Như trong bức thư cậu đã nói, cậu thích Trâu Mông gần hai năm. Lần đầu tiên thi chung, cậu xếp hạng thứ 9, Trâu Mông đứng thứ 10. Mặc dù giữa hai người còn có một học sinh đồng hạng 9 nữa, nhưng từ khi đó cậu đã bắt đầu chú ý tới cô, sau đó còn được phân vào cùng một lớp. Nếu không phải truyền ra tin tức Hạ Vũ Châu theo đuổi cô, thì cậu cũng sẽ không viết thư tình cho Trâu Mông vào thời điểm mấu chốt như thế này.
"Cảm ơn cậu." Trâu Mông cảm thấy bản thân không có nghĩa vụ phải giải thích nhiều: "Nhưng cũng rất xin lỗi."
"Cậu không cần nói xin lỗi." Trần Tử Mạc gãi đầu: "Vậy sau khi tốt nghiệp..."
Trâu Mông đã nóng đến mức có chút bực mình, mồ hôi theo thái dương chảy xuống. Cô cắt ngang lời Trần Tử Mạc, bàn tay vẫn giấu sau lưng cô xòe ra, kèm theo đó là bức thư màu hồng nhạt: "Lớp trưởng, bức thư này..."
"Cạch..." Cánh cửa dày nặng lại một lần nữa được mở ra. Ánh mắt Trần Tử Mạc liếc tới, thiếu niên tóc vàng dùng chân khép cửa, trên miệng còn ngậm một điếu thuốc chuẩn bị châm lửa.
Hạ Vũ Châu cũng nhìn thấy hai người họ, nhìn thấy trong tay Trâu Mông đang cầm thứ gì đó, dáng vẻ như muốn đưa cho tên mọt sách kia.
Trần Tử Mạc đeo kính, đương nhiên thấy rõ là Hạ Vũ Châu. Cậu ta nhìn dáng vẻ lười biếng của Hạ Vũ Châu đang nhìn chằm chằm Trâu Mông, rồi lại quay sang nhìn cô.
Có lẽ tin đồn không phải hoàn toàn là bịa đặt.
Hạ Vũ Châu thấy tên đeo kính kia nhanh chóng cầm lấy vật trong tay cô, sau đó bước nhanh về phía này. Lúc đi ngang qua, anh có thể nhìn được rõ ràng, thứ mà tên mọt sách này cầm chính là một bức thư màu hồng nhạt.
Cánh cửa lại được mở ra lần nữa, bật lửa trên tay Hạ Vũ Châu cũng hạ xuống.
Anh nhìn chằm chằm Trâu Mông trong chốc lát. Trâu Mông nóng vô cùng, chóp mũi và toàn thân đều lấm tấm mồ hôi. Cô đi nhanh về phía cửa, lúc đi ngang qua Hạ Vũ Châu, cô thấy giữa các ngón tay anh kẹp một điếu thuốc. Bước chân cô hơi khựng lại nhưng rồi vẫn không dừng.
Nhưng hình như Trâu Mông có thể cảm giác được, khi đi ngang qua anh, không khí trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Hạ Vũ Châu bị phớt lờ, sắc mặt anh cũng trầm xuống. Anh ném điếu thuốc, đi nhanh theo sau. Tới khi Trâu Mông sắp đi tới bậc thang cuối cùng, anh mới rút ngắn ba bước thành một bước, vượt lên trước cô, nắm lấy cổ tay cô kéo cô vào phòng học nhạc bên cạnh.
Để đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy, phòng nhạc không khóa cửa, chỉ cần đẩy nhẹ là có thể vào. Trâu Mông còn chưa kịp phản ứng đã bị Hạ Vũ Châu đẩy vào sát tường.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến nỗi Hạ Vũ Châu có thể nhìn thấy mồ hôi trên mặt Trâu Mông, có thể nhìn thấy cô nhăn lại mày.
"Làm gì vậy?" Trâu Mông bị anh dồn vào góc nhỏ.
"Cậu thích kiểu như vậy? Kính đen, đầu đinh?"
Lúc này Trâu Mông mới biết anh đang nói Trần Tử Mạc. Ánh mắt anh khiến cô càng thêm nóng bức, cô quay đầu đi, bình tĩnh nói: "Không thích."
Hạ Vũ Châu có chút buồn cười: "Không thích mà cậu còn đưa thư tình cho người ta?"
Anh khẽ nâng cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình.
Trâu Mông khẽ giật đầu, cằm rời khỏi tay anh.
Sắc mặt của anh không quá đẹp. Trâu Mông cũng cảm thấy đây không phải là chuyện cần thông báo cho anh, định nói "không liên quan đến cậu" nhưng lời nói đến bên miệng lại sửa thành: "Là trả..."
"Hửm?" Hạ Vũ Châu nghe không hiểu.
"Trả lại cho cậu ấy." Nói xong cái đó, sắc mặt người trước mắt mới giãn ra một chút.
"À..." Anh gật đầu: "Vậy nói cách khác, cậu không thích tên mọt sách đầu đinh đeo kính kia đúng không? Vậy cậu thích kiểu người như nào?"
Nói đến kiểu tóc, Trâu Mông giương mắt nhìn bộ tóc vàng choé kia: "Dù sao cũng không giống cậu." Nói xong, cô dùng sức đẩy Hạ Vũ Châu ra, sau đó đi về lớp học.
Trở lại lớp, Nhậm Giáng Nhã nhìn thấy cô: "Cậu đi đâu đó? Sao mặt hồng vậy?"
Trâu Mông lấy mu bàn tay dán lên mặt: "Nóng thôi."
Nhậm Giáng Nhã bán tín bán nghi, nếu là nóng thì phải đỏ bừng cả mặt, đằng này cô ấy chỉ hơi hồng thôi.