Chương 11: Lột xác hoàn toàn

Em Thật Tốt

Chương 11: Lột xác hoàn toàn

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Vũ Vũ
Hạ Vũ Châu chìm đắm trong suy nghĩ, lòng tràn ngập niềm vui.
Trâu Mông cảm thấy dạo gần đây cuộc sống của mình bị một người khác xen vào một cách khó hiểu, hơn nữa sự tham gia của anh ta còn khá sâu đậm. Ngay cả tối hôm qua, Hạ Vũ Châu còn xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Cô mơ thấy căn phòng nhạc đó, hai người vẫn giữ nguyên tư thế, khoảng cách gần gũi. Cô nghiêng đầu, Hạ Vũ Châu dùng tay nâng cằm cô lên, mặt anh ghé sát, gần đến nỗi Trâu Mông có thể cảm nhận được hơi thở của anh. Hai mắt cô nhắm nghiền, lông mày cau lại, tay nắm chặt chống vào bức tường phía sau.
Trâu Mông còn chưa mơ xong, đến đó cô đã tỉnh lại, là vì nóng quá nên tỉnh. Bà cụ đã thức dậy từ 5 giờ, sau đó tắt điều hòa, mở cửa phòng nhưng lại không chịu bật quạt. Từng luồng hơi nóng tràn vào, tiếng ve bên ngoài râm ran không ngớt, sự nóng nực và ồn ào khiến Trâu Mông khó chịu. Khoảnh khắc cô nhắm mắt lại, rất muốn mơ tiếp giấc mơ vừa rồi, nhưng đã tỉnh táo rồi thì rất khó ngủ lại được.
Cuối cùng cô vẫn rời khỏi giường vì quá nóng.
Bà cụ thấy cô đi ra thì ở trong bếp, hùng hổ nói:
"Suốt ngày cứ như ôn thần vậy."
Trâu Mông vẫn không để ý đến bà, nhưng bà cụ vẫn mắng rất hăng say, cuối cùng mắng đi mắng lại cũng chẳng có câu nào mới mẻ.
"Cũng không biết cái nhà này sao lại đẻ ra con sói mắt trắng như vậy nữa!"
"Nhà họ Trâu rốt cuộc đã gây ra nghiệp gì chứ?"
"Cái con tiện nhân này sao còn không biết xấu hổ mà vẫn ở trong cái nhà này? Nếu là tao thì thà đi tự sát còn hơn."
Bà cụ càng chửi càng hăng, thậm chí đi theo cô từ nhà vệ sinh đến phòng bếp. Nếu là bình thường thì Trâu Mông sẽ vờ như không nghe thấy, nhưng không biết hôm nay lửa giận đến từ đâu, cô rút một con dao phay từ trên giá xuống.
Khi Trâu Mông xoay người lại, bà cụ sợ đến mức lùi về sau: "A!!!"
Trâu Mông giơ dao đi về phía bà cụ. Từ trước tới nay cô chưa bao giờ như vậy nên bà ta sợ đến mức run rẩy: "Mày... mày muốn... giết..."
Chưa nói xong, Trâu Mông đã đi ngang qua bà cụ, đi đến bên tủ lạnh, mở cửa lấy một hũ trà bưởi mật ong, dùng mũi dao khui nắp, cho đến khi nghe thấy tiếng "cạch".
Lúc này bà cụ mới nhận ra mình bị dọa, hùng hổ nói: "Mày định làm gì? Muốn giết người à? Tao nói cho mày biết, cái con kỹ nữ như mày..."
Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng "phập", Trâu Mông cắm thẳng mũi dao vào thớt gỗ, quay đầu nhìn bà cụ.
Bà cụ chưa từng thấy ánh mắt này của Trâu Mông, nó còn sắc bén hơn cả lưỡi dao, tựa như có thể dùng ánh mắt đó để giết người.
Chửi thì cũng đã chửi sướng miệng rồi, bà cụ có hơi sợ. Lỡ Trâu Mông muốn làm gì thật thì bà ta ngần này tuổi cũng không phải là đối thủ của cô. Cháu trai bà ta còn chưa thành niên, còn chưa kết hôn, bà ta không thể chết sớm như vậy được. Hùng hổ nói thêm hai câu, tự mình an ủi là không thèm so đo với cô rồi vội vàng ra khỏi phòng bếp.
Trâu Mông không hề mở miệng nói một lời, nhưng màn kịch khoa trương của bà cụ đã đánh thức cô và dượng dậy. Trâu Khiết nhìn Trâu Mông rồi hỏi đã xảy ra chuyện gì.
"Không có gì."
Trâu Mông cất dọn đồ đạc, cầm lấy ly pha trà bưởi mật ong.
Dượng Lưu Hải Phong cởi trần, dưới thân mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình. Trâu Mông lạnh mặt nhìn thoáng qua, uống xong ly nước, rửa sạch rồi gác lên giá, cầm lấy cặp sách:
"Cháu đi học."
Trâu Khiết biết hai bà cháu lại cãi nhau. Tuy rằng mẹ mình mấy năm nay miệng mồm khó nghe, luôn luôn chèn ép bắt nạt Trâu Mông, nhưng cô cháu gái của cô nhìn thì có vẻ ngoan ngoãn hiền lành, thật ra lại rất tàn nhẫn. Nếu thật sự chọc điên cô thì bà cụ không phải là đối thủ.
Trâu Khiết xoay người, thấy chồng mình đứng một bên, cô không khỏi nhíu mày ghét bỏ dáng vẻ của ông ta:
"Nói với anh bao nhiêu lần rồi, trong nhà có cháu gái lớn, anh ăn mặc như vậy trông ra dáng vẻ gì?"
Trước kia Lưu Hải Phong rất phong độ, ngày đó người theo đuổi Trâu Khiết rất nhiều, nhưng cô lại cố tình coi trọng thiếu niên đẹp trai nhưng nghèo khó đó. Cuối cùng kết hôn mười mấy năm, con trai cũng lên cấp ba, người đàn ông hơn 40 tuổi chẳng được tích sự gì, dù có đẹp cũng không mài ra được cơm ăn. Không những thế, bây giờ dáng vẻ bệ rạc của ông ta khiến Trâu Khiết có chút buồn nôn.
Ngày trước phong độ, bây giờ bụng phệ.
Nhưng càng là người đàn ông như vậy lại càng sáng mắt khi nhìn thấy nữ sinh xinh đẹp, tươi trẻ như Trâu Mông.
"Không biết xấu hổ."
Trâu Khiết khinh thường cười nhạo.
Sau khi mơ xong giấc mơ không có kết cục đó, hai ngày rồi Trâu Mông cũng chưa nhìn thấy Hạ Vũ Châu.
Lớp học phụ đạo hè sắp kết thúc. Trước khai giảng một tuần, chủ nhiệm lớp còn nói đùa rằng đây chính là tuần vui vẻ cuối cùng trước khi bước vào lớp 12.
Thật ra cũng không quá vui vẻ, vì sau khi khai giảng mấy ngày đã phải làm đề thi chung. Mọi người đều muốn tranh thủ một tuần này để ôn tập thật tốt.
Thứ sáu, Trâu Mông đi đến McDonald's đối diện trường học để ôn tập, bởi vì một năm 365 ngày thì cô cũng 365 ngày không muốn về căn nhà đó.
Ngoài bà cụ ác mồm ác miệng thì còn có người dượng đó. Cô luôn cảm thấy dạo gần đây ánh mắt của ông ta nhìn cô rất đáng khinh. Thậm chí thỉnh thoảng ông ta còn vỗ vai cô, chạm vào tay cô, đánh giá cô từ đầu đến chân, tầm mắt hay dừng lại lâu nhất ở ngực cô.
Loại ánh mắt đó khiến Trâu Mông muốn nôn.
Dạo gần đây tiệm đồ ăn bán lẻ làm ăn rất tốt. Trước đây Trâu Mông chỉ cần phụ vài việc vặt, giờ đã có quá nhiều người đến lấy đồ chuyển phát nhanh đến nỗi cô không có thời gian rảnh để ôn tập. Trâu Khiết thuê thêm hai người phụ nữ trung niên, lúc không có việc gì thì họ ngồi tán gẫu, vì thế cô càng không thể yên tĩnh để ôn tập.
McDonald's cũng chẳng phải nơi lý tưởng để học, vì là nghỉ hè nên có phụ huynh đưa con tới để hóng mát. Bên trong còn có khu vực trò chơi cho trẻ nhỏ, tiếng cười nói ầm ĩ không ngừng, thật sự không thích hợp để học.
Nhưng Trâu Mông cũng không tìm được nơi nào tốt hơn quanh đây. Giờ này thư viện không mở cửa, mà phí thời gian và tiền bạc vào nơi có thể đọc sách thì không bằng đeo tai nghe, coi như không nghe thấy gì.
Mãi mới có một hôm Hạ Vũ Châu đến trường học, cũng không vì điều gì khác mà chính là để đưa cơm cho Trâu Mông, tiện thể có cơ hội nhìn cô.
Trước thời gian tan học anh đều ngủ cho qua ngày, chờ đến khi mọi người về gần hết thì anh mới tỉnh dậy, đi đến lớp Trâu Mông nhưng cô đã về từ lâu.
Con đường phía trước xảy ra sự cố giao thông, hai bên lề đường ùn tắc. Tài xế bị kẹt xe một hồi lâu, gọi điện nói với anh có thể sẽ đến muộn mấy phút.
Nghe tài xế nói xin lỗi, anh có chút bực bội: "Được rồi, được rồi, chú cứ đi lên phía trước rồi quay đầu lại, tôi chờ ở đối diện."
Hạ Vũ Châu không kiên nhẫn gãi đầu, đột nhiên nhìn thấy bên trong McDonald's ở phía đường bên kia có một hình bóng quen thuộc. Anh đi tới gõ lên tấm kính, người ngồi bên trong cũng không có động tĩnh gì.
Anh lại gõ thêm ba tiếng "cộc cộc cộc".
Trâu Mông không phải bị hấp dẫn bởi âm thanh, mà là vì nhạc trong tai nghe ầm ĩ khiến cô hoàn toàn không nghe thấy gì, chỉ là cảm giác bên cạnh có bóng người.
Cô quay đầu lại, sửng sốt một chút.
Thật ra không phải vì nhìn thấy Hạ Vũ Châu mà kinh ngạc, mà là vì dáng vẻ của anh.
Bộ tóc màu vàng chói mắt đã trở thành màu nâu đen tự nhiên, chiều dài cũng được cắt ngắn đi không ít. Anh mặc áo phông đen rộng đơn giản, quần thể thao màu kaki, trên vai đeo cặp sách, chắc hẳn là bên trong không có sách nên mới lỏng lẻo khoác trên vai. Một tay cầm điện thoại, một tay vẫy vẫy với cô.
Trâu Mông cảm thấy mọi âm thanh như tạm dừng lại. Tai nghe không có nhạc, cũng không có tiếng nô đùa của trẻ con, giống như cách một lớp kính có thể nghe thấy tiếng anh cười khẽ, còn có...
Tiếng tim cô đập.
Từ tiếng "thình thịch" có tiết tấu đến "thình thịch" nhanh hơn mấy nhịp.
Đây là lần đầu tiên trong 18 năm qua, tim Trâu Mông đập nhanh như vậy vì một nam sinh.
Chạng vạng buổi chiều, bầu trời màu lam phủ kín ánh cam, thỉnh thoảng còn pha chút đỏ tím, đẹp như lúc anh cười rộ lên vậy.
Cô cong khóe miệng, khiến Hạ Vũ Châu nhận được nụ cười đầu tiên kể từ lúc quen cô cho đến nay.
Nụ cười thuộc về anh.
Sau này Hạ Vũ Châu nhớ lại ngày hôm đó, anh thật sự rất biết ơn tài xế đã đến muộn mấy phút.
Anh nghĩ, anh đã hoàn toàn chìm đắm trong khoảnh khắc ấy.
"Cậu ở đây... ôn tập?" Hạ Vũ Châu ngồi đối diện với cô, nhìn đống sách vở trên bàn.
"Ừm." Trâu Mông gật đầu.
Hạ Vũ Châu nhìn cô cúi đầu làm bài tập, dáng vẻ nghiêm túc cực kỳ xinh đẹp, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cô, anh lại đau lòng.
"Đi thôi." Hạ Vũ Châu rút cây bút trong tay cô, dọn đồ đạc trên bàn vào cặp sách, đeo lên vai mình rồi nắm lấy cổ tay cô: "Tôi đưa cậu đến chỗ này."
Trâu Mông không biết rốt cuộc Hạ Vũ Châu có ma lực gì, cô không biết mình sẽ bị đưa đến nơi nào, nhưng không hiểu sao lúc Hạ Vũ Châu muốn đưa cô đi, cô lại cam tâm tình nguyện.
Tài xế cũng không ngờ rằng vị Hạ thiếu gia này sẽ đưa theo một nữ sinh lên xe, nhưng sau khi thấy rõ mặt của cô, ông lại cảm thấy không hề ngạc nhiên.
"Chào cô." Tài xế gật đầu với cô: "Lại gặp rồi."
Lúc này Trâu Mông mới nhớ ra, đây chính là người ngày hôm đó đến cửa hàng bán đồ ăn vặt đón Hạ Vũ Châu.
Hạ Vũ Châu chưa nói đi đâu, tài xế đương nhiên là chạy về nhà.
Lộ trình không kẹt xe, thời gian cao điểm buổi chiều cũng chỉ tắc đường ngắt quãng mười mấy phút. Xe chạy vào một tiểu khu rất xa hoa, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự ba tầng. Lúc này Trâu Mông mới phản ứng lại, cô quay sang hỏi Hạ Vũ Châu: "Đây là... nhà cậu?"
Tài xế xuống xe mở cửa, Hạ Vũ Châu lại kéo tay cô: "Cậu cứ vào xem đã."
Thím Lưu nhìn thấy cửa lớn mở ra, bà vội chạy ra tiếp đón: "Thiếu gia về..." Chưa nói xong đã thấy Hạ Vũ Châu dẫn theo một nữ sinh đi lên tầng, tài xế cầm theo cặp sách của hai người đang đi phía sau.
"Này..." Thím Lưu nhìn tài xế: "Đây là..."
"Là bạn học của thiếu gia." Tài xế nói đơn giản một câu, đặt cặp sách xuống, gật đầu chào hỏi thím Lưu rồi rời đi.
Thím Lưu lại nhìn về phía cầu thang, đã không còn thấy bóng dáng hai người đâu.
———
Tiểu Hạ:
Thế này mà còn không thích?
Em gái Mông:
Mơ thấy người này... Đen đủi!
Tiểu Hạ:
????