Em Thật Tốt
Chương 29: Em muốn anh, không cần đợi!
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Vũ Châu vì cuộc sống chăn gối sau này của mình mà dỗ dành Trâu Mông nửa ngày. Anh phải dỗ dành mãi cô mới nguôi giận được.
Anh bảo đảm lần sau chưa có sự cho phép của cô thì sẽ không dám làm liều như thế nữa.
Nhưng lần sau anh nhất định vẫn sẽ như thế, Trâu Mông thầm làu bàu trong lòng.
Hạ Vũ Châu rất mong chờ đến ngày sinh nhật của cô, nhưng lại không dám thể hiện quá rõ ràng sự mong chờ ấy.
Trâu Mông cũng hơi căng thẳng, hôm nay là sinh nhật cô, tuy có chút khẩn trương nhưng vẫn có phần mong chờ.
Sinh nhật là sinh nhật, nhưng cũng không phải là một ngày sinh nhật bình thường.
Hạ Vũ Châu muốn ngày này trôi qua thật trọng đại, dù sao đây cũng là lần đầu tiên của hai người.
Nhưng dù vậy, Hạ Vũ Châu cũng không muốn gộp chung hai ngày này làm một. Dù ít hay nhiều thì sau này cũng sẽ mất đi một lý do để tổ chức kỷ niệm.
Nhưng cuối cùng anh cũng không thể chờ đợi thêm nữa, dục vọng trỗi dậy mãnh liệt.
Ngày hôm sau là sinh nhật Trâu Mông, mới hơn mười giờ tối mà cô đã mệt lả rồi.
"Em buồn ngủ rồi à?" Hạ Vũ Châu nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng.
"Mệt quá." Trâu Mông đã bắt đầu mơ màng.
"Ban ngày em đã ngủ nhiều rồi."
"Không phải tại anh thì tại ai?" Tối qua cô mệt đến mức vừa đặt lưng đã ngủ thiếp đi, ngủ một mạch đến tận trưa. Ngủ lâu như thế rồi mà đến tối vẫn còn mệt.
Hạ Vũ Châu thản nhiên đón nhận lời trách móc của cô: "Mông Mông..." Trâu Mông nằm nghiêng, Hạ Vũ Châu hôn lên tai cô từ phía sau.
"Ưm~" Trâu Mông ghét bỏ dùng vai đẩy anh ra: "Không cần~"
"Mông Mông, em cứ ngủ đi..."
Trâu Mông thật sự không biết cô bị anh quấn lấy như thế này thì làm sao mà ngủ được.
"Này! Hạ Vũ Châu!" Trâu Mông thỏa hiệp, bị anh trêu chọc một hồi mà cơn buồn ngủ cũng tan biến hết: "Em làm sao mà ngủ được nữa."
Ngược lại anh lại tỏ vẻ tủi thân: "Em mệt lắm à? Vậy thôi em ngủ đi." Anh kéo chăn cho cô: "Anh chỉ muốn đợi đến 12 giờ để nói với em câu sinh nhật vui vẻ thôi mà."
Rất nhiều năm về sau Trâu Mông mới biết, anh đích thị là một tên "trà xanh" chính hiệu.
Nhưng cô lại không chịu được dáng vẻ này của anh. Trâu Mông thở dài, trở mình ngồi dậy: "Thôi được rồi, em không mệt đâu."
Anh cũng không phải là người thích giả vờ, đạt được mục đích rồi thì sẽ vui vẻ ngay lập tức. Cô nói cô không mệt thì anh chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
Hạ Vũ Châu hôn cô, cô cũng rất phối hợp vòng tay ôm lấy cổ anh, hai người cùng nhau ngả xuống giường, khăn trải giường mới đổi, tóc dài màu đen xõa trên ga giường màu xám, anh dùng tay vén tóc cô lên, từng sợi tóc mềm mượt như thác nước trượt qua kẽ tay anh.
Anh thích Trâu Mông thỉnh thoảng lại lơ đãng chủ động như vậy. Anh tự nhiên luồn tay vào trong áo cô, nắm trọn bầu ngực mềm mại trong lòng bàn tay.
Hạ Vũ Châu buông môi cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô: "Thịt trên người dồn hết vào ngực rồi."
Lúc trước anh không hiểu tại sao đàn ông lại thích ngực phụ nữ, chẳng phải chỉ là hai khối thịt thôi sao? Mãi cho đến lần đầu tiên chạm vào ngực Trâu Mông anh mới hiểu. Quá mềm, nếu không phải tự tay chạm qua thì anh không tin được, sao nó có thể tuyệt vời đến nhường này.
Hơn nữa, ngực Trâu Mông cũng không hề nhỏ.
Anh rất thích.
Nhưng chỉ thích của Trâu Mông mà thôi.
Trâu Mông biết anh cố ý chờ qua 12 giờ đêm. Ngoại trừ câu "sinh nhật vui vẻ" thì cũng còn một chuyện nữa muốn làm.
Cô biết Hạ Vũ Châu rất kiên quyết, cứ nhất định phải đợi sau 12 giờ mới chịu làm. Thật ra cô thấy không sao cả, nếu đã quyết định trao cho anh thì sớm hơn vài phút thì có sao đâu.
Thời gian cứ trôi qua từng chút một. Trâu Mông bị anh trêu chọc cho kiệt sức nhưng lại chẳng buồn ngủ.
"Mệt vậy à?" Hạ Vũ Châu nhìn cô hé miệng thở dốc, toàn thân cũng đẫm mồ hôi: "Còn chưa tới giờ mà." Anh sợ cô mệt quá, lát nữa sẽ ngủ thiếp đi mất.
Trâu Mông bị anh bế lên, Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng hôn lên mặt cô, quần áo cũng được cởi gần hết. Tư thế này khiến Trâu Mông có thể thấy rõ cơ thể trần trụi của cả hai, mặt cô đỏ lên, vùi đầu vào ngực anh.
"Lại ngại à?" Hạ Vũ Châu cười khẽ, cô bé này sao mà dễ thẹn thùng đến thế: "Đều là vợ chồng già rồi mà em còn ngại cái gì?"
"Cái gì mà vợ chồng già... anh đừng nói lung tung..." Trâu Mông đánh anh.
"Cũng đúng... còn chưa 'làm' em mà." Hạ Vũ Châu ghé vào bên tai cô: "Phải 'làm' rồi mới được tính là vợ chồng già, đúng không?"
"Anh phiền quá." Trâu Mông hờn dỗi nói một câu, ôm chặt lấy cổ anh.
Cả người cô dán vào người anh, hai bầu ngực tròn trịa cũng ép sát vào ngực anh. Hạ Vũ Châu ôm eo cô, eo nhỏ đến nỗi một tay anh cũng có thể ôm trọn.
"Để anh liếm ngực cho em nhé? Hửm?"
Trâu Mông còn chưa quá quen với những lời nói trắng trợn này của anh, rõ ràng bình thường rất đứng đắn, nhưng cứ lên giường là lại nói năng cợt nhả.
Hạ Vũ Châu không đợi cô gật đầu, đỡ cô hơi ngửa ra sau, bộ ngực ưỡn thẳng, anh ngậm lấy nhũ hoa, hàm răng nhẹ nhàng cắn rồi lôi kéo.
"Ưm..." Cả người Trâu Mông đã kích thích đến nỗi nổi hết da gà.
"Ngon quá." Anh dùng đầu lưỡi trêu chọc, mút lấy nhũ hoa, lúc buông ra trên bầu ngực trắng nõn xuất hiện những vệt đỏ nở rộ như những đóa hoa kiều diễm.
"Đẹp." Hạ Vũ Châu nhìn tác phẩm của chính mình.
Trâu Mông nghe vậy thì cúi đầu nhìn lướt qua, lần nào anh cũng như vậy, rất thích để lại những vết đỏ trên người cô, phải mất một hai ngày mới biến mất, cũng may mùa này cô mặc nhiều quần áo nên có thể che đi.
Lần trước anh cũng để lại vết hôn trên cổ cô, kết quả bị Nhậm Giáng Nhã phát hiện, cũng may Trâu Mông nói dối là bị côn trùng cắn. Còn Nhậm Giáng Nhã có tin hay không thì cô cũng đành chịu.
Trâu Mông có hơi mệt, cô muốn kết thúc, Hạ Vũ Châu tuy đã xuất tinh một lần nhưng hình như vẫn chưa thỏa mãn.
"Hay là chúng ta làm luôn đi?" Trâu Mông suy nghĩ một lát: "Em mệt rồi."
"Mông Mông, sao em lại vội vàng đến mức không chờ được thế?"
Trâu Mông đúng là phải bó tay với anh, mỗi lần anh đều có thể nói như thể cô mới là người không nhịn được, là người gấp gáp muốn 'ngủ' với anh.
"Không được, còn chưa tới giờ mà, em đừng vội."
"Cũng chỉ kém mấy phút thôi, không sao đâu."
"Mông Mông ngoan." Tuy Hạ Vũ Châu rất muốn nhưng vẫn không chịu đồng ý với cô: "Để anh xem phía dưới em có bị đỏ không?"
Ban nãy Hạ Vũ Châu có hơi quá mạnh tay, hình như đã cọ xát đến đỏ ửng phía dưới của cô.
Trâu Mông khép chặt chân không cho anh xem.
Khi còn tỉnh táo thế này, bảo cô mở chân ra cho anh nhìn thì làm sao cô dám.
"Không đỏ." Trâu Mông lẩm bẩm một câu: "Có đỏ thì lát nữa anh cũng vẫn làm mà."
"Mông Mông, anh đểu giả đến thế sao?" Hạ Vũ Châu cười: "Không phải cứ đến 12 giờ là sẽ 'làm' em."
"Sinh nhật đầu tiên ở bên nhau, anh muốn là người đầu tiên chúc em sinh nhật vui vẻ, muốn giây phút đầu tiên em bước sang tuổi 18, người đầu tiên em nhìn thấy chính là anh." Hạ Vũ Châu khẽ vuốt tóc cô.
"Giây phút đầu tiên của tuổi 18 không phải muốn... 'ngủ' em sao?"
Hạ Vũ Châu bất đắc dĩ nhưng vẫn phải thừa nhận: "Đúng vậy."
Trâu Mông lộ ra vẻ mặt "quả nhiên" mà nhìn anh.
"Nhưng phải được thân thể và tâm lý của em đồng ý." Hạ Vũ Châu hôn cô: "Mông Mông, anh mong 'làm tình' sẽ khiến hai chúng ta cùng vui vẻ, chứ không phải coi đó như một nhiệm vụ."
"Em... đâu có coi đó là nhiệm vụ." Trâu Mông bị những lời anh nói khiến cô ngượng ngùng.
Hạ Vũ Châu mở tủ đầu giường rồi đưa cho cô một tệp hồ sơ: "Định đến 12 giờ mới đưa cho em, nhưng thôi em cứ mở ra xem đi."
Trâu Mông mở tệp hồ sơ ra, bên trong là một ít giấy tờ cùng với giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản.
"Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai của ba mẹ em, còn có một số tài sản khác, lúc trước đều do cô em quản lý. Có rất nhiều giấy tờ cô em đã ký tên, chỉ cần em ký xong là sẽ có hiệu lực pháp luật." Hạ Vũ Châu chậm rãi giải thích: "Bà nội em sẽ bị bắt giam một thời gian, còn tên súc sinh kia cũng bị khởi tố, em không cần tham gia, luật sư sẽ giải quyết hết."
Trâu Mông không biết anh lại làm nhiều chuyện vì mình như vậy.
Di sản ba mẹ để lại, Trâu Mông đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho một cuộc chiến lâu dài, cô cũng từng nhờ luật sư tư vấn, luật sư nói nếu người giám hộ không muốn giao trả tài sản thì có thể khởi kiện, nhưng sẽ tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc, mà cô lại là học sinh, khó có thể một mình gánh vác.
Nhưng giờ đây mọi chuyện đều ở trạng thái tốt nhất, đều là Hạ Vũ Châu giải quyết giúp cô, anh còn coi nó như quà sinh nhật để tặng cho cô.
Hạ Vũ Châu quá hiểu cô, đây là món quà năm 18 tuổi mà cô muốn nhất.
Ngôi nhà ba mẹ để lại và tự do, đều là những thứ cô tha thiết mơ ước.
18 tuổi còn có thêm cả bạn trai.
Bạn trai cực kỳ cực kỳ cực kỳ tốt.
Trâu Mông buông tệp tài liệu trong tay xuống, lao vào lòng anh: "Cảm ơn anh, bạn trai tốt nhất thế giới của em."
"Không cần khách sáo." Hạ Vũ Châu cũng ôm chặt lấy cô.
"Hạ Vũ Châu." Trâu Mông buông tay anh ra, nhìn anh: "Chúng ta làm đi, không cần câu nệ một phút một giây nào nữa, em muốn làm với anh, là tự em muốn."
Cô rất nghiêm túc mà nói ba chữ cuối cùng.
Hạ Vũ Châu nhìn cô, tuy mới đưa quà xong lại làm chuyện này ngay thì hơi kỳ quặc, nhưng khi nghe thấy cô nói muốn, Hạ Vũ Châu quyết định chiều theo ý cô.
Trâu Mông bị đẩy cô ngã xuống giường, tay anh chậm rãi vuốt ve ngực cô, anh hôn Trâu Mông, môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, cả người Trâu Mông nóng lên, trong lòng cũng ngứa ngáy như có một dòng nước ấm dần dần trào ra.
Hình như có cái gì không đúng lắm.
Trâu Mông dùng sức đẩy Hạ Vũ Châu ra, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh.
Quả nhiên là "bà dì" bất ngờ ghé thăm.
"Mông Mông, em sao vậy?" Hạ Vũ Châu ở bên ngoài chờ cô.
"Anh mặc quần áo vào, đưa quần áo của em đây."
Hạ Vũ Châu làm theo.
Trâu Mông mặc quần áo vào, từ nhà vệ sinh đi ra, vẻ mặt tủi thân nhìn anh: "Bảo anh làm sớm một chút thì anh lại không chịu."
"Rốt cuộc em bị sao vậy? Không thoải mái sao?"
Trâu Mông bĩu môi: "Em đến tháng."
"..."
Cô muốn tìm thấy chút thất vọng trên gương mặt anh để trêu chọc anh một trận, ai ngờ chỉ thấy sự lo lắng.
"Sao lại đến sớm mấy ngày thế nhỉ?" Hạ Vũ Châu nhớ rõ chu kỳ của cô, phải qua 31 ngày, cho nên theo lý thì hôm nay chưa đến: "Có phải do lần trước nằm viện không? Hay là mai anh đưa em đi kiểm tra nhé?"
Trâu Mông không ngờ bạn trai cô còn nhớ rõ chuyện này hơn cả cô, mặt lập tức đỏ lên: "Không cần, em thấy bình thường thôi."
Hạ Vũ Châu vẫn còn lo lắng: "Có chỗ nào không thoải mái không?" Có ký ức lần trước nên mỗi lần cô đến tháng anh đều rất lo lắng, hận không thể đưa cô về nhà để tự mình chăm sóc.
"Thật sự không sao mà." Trâu Mông ôm lấy anh: "Nhưng bạn trai của em phải vất vả nhịn thêm mấy hôm nữa rồi."
"Ngốc quá, chỉ cần em khỏe mạnh là được rồi."
Trâu Mông còn chưa kịp cảm động thì lại nghe anh nói tiếp: "Mấy ngày này cứ tích lũy lại, đến lúc 'làm' em thì sẽ đòi lại hết."
"..."