Em Thật Tốt
Chương 28: Tất cả dành cho em
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết Nguyên Đán được nghỉ ba ngày, ngày đầu tiên Trâu Mông ngủ liền một mạch đến tận trưa. Lý do là tối giao thừa, Hạ Vũ Châu đã dụ dỗ cô chơi game suốt cả đêm.
Đây là đêm giao thừa đầu tiên hai người ở bên nhau. Hạ Vũ Châu muốn đưa cô ra ngoài chơi, đến Nguyệt Hồ ngắm pháo hoa, nhưng mấy ngày nay trời quá lạnh, Trâu Mông lại vừa mới khỏi ốm, anh sợ cô sẽ bị bệnh lần nữa.
Trong nhà cũng chẳng có gì vui, để cùng nhau đón năm mới, Trâu Mông đành cố gắng mở to mắt xem mấy chương trình tẻ nhạt trên TV.
Mấy bài hát hùng tráng chào mừng mùa xuân cũng chẳng thể khiến cô tỉnh táo nổi.
Hạ Vũ Châu tìm một bộ bài poker. Trâu Mông vẫn còn ngái ngủ, hỏi: "Anh muốn chơi cái này ư?"
"Mông Mông," Hạ Vũ Châu vừa xào bài vừa nói, "chúng ta chơi trò đặc biệt nhé."
"Hả?"
"Người thua phải thực hiện một yêu cầu của người thắng."
"..." Trâu Mông chỉ cần dùng móng tay cũng đoán được yêu cầu của anh là gì, liền nói: "Em không chơi đâu."
Hạ Vũ Châu nhìn cô đang mơ màng buồn ngủ, nhưng dáng vẻ từ chối lại rất nghiêm túc, trông đáng yêu vô cùng.
"Em biết chắc mình sẽ thua à?" Hạ Vũ Châu dụ dỗ cô: "Nếu em thắng, em cũng có thể yêu cầu anh làm bất cứ điều gì em muốn mà."
Trâu Mông nghĩ lại, thấy cũng phải, nhỡ đâu cô thắng thì sao?
Nhưng sự thật thì chẳng có 'nhỡ đâu' nào cả.
Vận may của Trâu Mông đúng là quá tệ, bài nào cũng xấu ơi là xấu. Rất nhiều lần Hạ Vũ Châu đã đánh được nửa ván mà cô vẫn chưa ra được quân bài nào.
Cô thua thê thảm.
Lần đầu tiên Hạ Vũ Châu chỉ yêu cầu cô "hôn hôn" vài cái, yêu cầu thứ hai cũng chỉ là một cái ôm.
Ván thứ ba bắt đầu, Hạ Vũ Châu nói để cô nợ trước, chơi xong sẽ tính sau. Đồng thời, mỗi lần Trâu Mông thua và không muốn chơi nữa, anh lại dụ dỗ: "Nhỡ đâu lát nữa em thắng thì sao?"
Cuối cùng Trâu Mông mới nhận ra mình chẳng thắng được ván nào, ngược lại đã đồng ý không ít yêu cầu của anh.
Cuối cùng Hạ Vũ Châu chỉ đưa ra một yêu cầu, nhưng yêu cầu này đã khiến Trâu Mông mệt đến nỗi ngủ vùi tới tận trưa hôm sau.
Đã lâu lắm rồi hai người chưa có sự tiếp xúc thân mật như thế này. Kể từ sau sinh nhật anh, Hạ Vũ Châu lại phải tự mình giải quyết bằng đôi tay của chính mình.
Cuối cùng, lúc này, tay cô cũng đã nắm lấy thứ đó của anh.
Ngón tay Trâu Mông mềm mại, vừa nhỏ vừa thon dài, nắm lấy vật cứng rắn của anh mà vuốt ve lên xuống. Cảm giác thoải mái này, bàn tay thô ráp của anh không thể nào sánh được.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu gọi tên cô, khẽ rên: "Ách... a...."
Trâu Mông nghe thấy tiếng rên của anh, lần đầu tiên cô dùng từ "gợi cảm" để hình dung một nam sinh trong lòng mình.
Cô ngẩng đầu nhìn Hạ Vũ Châu, hỏi: "Được... được chưa?"
"Dùng thêm chút sức nữa đi... Mông Mông..." Hạ Vũ Châu vẫn chưa muốn kết thúc nhanh như vậy, Trâu Mông cũng bắt đầu thở dốc theo.
Anh cúi xuống hôn lên môi Trâu Mông, mút cắn đầu lưỡi cô, đôi môi cũng bị anh nhẹ nhàng kéo dãn.
Khóe miệng có nước bọt tràn ra, Hạ Vũ Châu dùng đầu lưỡi liếm sạch.
Anh hôn từ vành tai xuống xương quai xanh. Trâu Mông gầy nên xương quai xanh càng lộ rõ. Khi anh cắn, anh còn có thể cảm nhận được xương cốt mảnh khảnh dưới làn da mỏng manh của cô.
Hạ Vũ Châu hôn đến ngực cô. Cô không mặc áo lót, cách một lớp vải mỏng, anh ngậm lấy nhũ hoa đã cương cứng. Rất nhanh, nước bọt đã thấm ướt lớp vải.
"Ưm a..." Trâu Mông lập tức không biết phải làm gì.
Tay anh luồn từ lưng quần vào trong, ngón tay cũng lần mò xuống phía dưới.
"Ưm..." Ngón tay anh chạm vào nơi riêng tư khiến Trâu Mông không nhịn được mà rên rỉ thành tiếng.
"Mông Mông thấy thoải mái à? Em rên nghe hay quá." Hạ Vũ Châu dùng ngón tay vân vê hạt hoa, Trâu Mông sướng đến nỗi khẽ run rẩy.
Cả người cô mềm nhũn như bông, tay không còn chút sức lực nào, ngón tay hững hờ đặt trên côn thịt cương cứng của anh.
Hạ Vũ Châu đỡ tay cô vuốt ve vài cái, cảm thấy vẫn chưa đủ. Ngón tay anh hơi cong, bồi hồi luẩn quẩn ở cửa huyệt ướt át của cô.
"Ưm..." Trâu Mông mẫn cảm cảm nhận được ngón tay anh.
"Mềm quá Mông Mông." Ngón tay anh nhẹ nhàng ấn vào trong, đổi lại là một tràng rên rỉ của cô.
"Thật nhiều nước." Quả nhiên không ít dịch yêu đã dính lên tay anh: "Đâm vào nhất định sẽ rất sướng."
Vốn dĩ Trâu Mông đã rất mẫn cảm, nghe anh nói mấy lời thô tục thì cô càng không chống đỡ nổi.
Dịch hoa cứ chảy ra từng dòng.
Hạ Vũ Châu muốn chiếm hữu cô, trong đầu lúc này chỉ có duy nhất suy nghĩ đó.
Nhưng lý trí lại chiếm ưu thế, anh đã hứa sẽ chờ cô thành niên, thiếu một phút một giây cũng không được.
"Ưm... hừ..." Trâu Mông khẽ rầm rì.
Ngón tay anh ấn vào cửa huyệt ướt át, đầu ngón tay khẽ cắm vào một chút. Huyệt thịt mềm mại lập tức bao lấy ngón tay anh. Cho dù chỉ là sự chạm nhẹ hời hợt, cảm giác cũng đã rất tuyệt vời.
Trâu Mông khẽ giật giật hông, cảm nhận được dị vật rất rõ ràng. "Ưm... không cần..." Cô thực sự rất căng thẳng.
"Chặt quá, Mông Mông." Cảm giác cho dù chỉ đút một ngón tay vào thôi thì tiểu huyệt chặt khít cũng khó có thể chứa được.
Hạ Vũ Châu trêu cô: "Chặt thế này thì làm sao đây? Hửm?"
"Ưm... a..." Lúc này Trâu Mông đã không thể dùng từ 'căng thẳng' để hình dung được nữa.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu vén áo cô lên, xoa nắn ngực cô: "Mông Mông mềm quá."
Hạ Vũ Châu xoa nắn mạnh tay, ngực Trâu Mông lập tức xuất hiện vài vệt đỏ. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lôi kéo nhũ hoa, lúc thì kẹp, lúc lại vê tròn.
Trâu Mông khẽ kêu đau, nhưng âm thanh không giống ngày thường. Cô muốn Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng một chút, nhưng khi hé miệng lại chỉ có thể khẽ ngâm nga. Tay cô đặt lên tay anh, khẽ đẩy.
Hành động nhỏ này của cô giống như một lời mời gọi, nắm chặt tay anh không cho anh rời đi.
"Xem ra Mông Mông rất thích rồi."
"Ưm... a... không có mà..."
Phía trên xoa nắn ngực, phía dưới cũng liên tục kích thích hạt hoa.
Trâu Mông híp mắt, ưỡn ngực, đưa bầu ngực mềm mại vào lòng bàn tay anh.
"Thế này mà còn nói không thích sao?" Hạ Vũ Châu ấn âm vật của cô như thể trừng phạt: "Mông Mông chẳng thành thật gì cả."
Trâu Mông muốn nói nhưng chẳng thể nói rõ, chỉ có thể lắc đầu: "Ưm... không có..."
Hạ Vũ Châu buông tay ra, cả người Trâu Mông lại cảm nhận được một khoảng trống hẫng, không thể không thừa nhận rằng cô rất thích.
"Vậy thế này có thích không?" Chẳng biết anh đã đeo xong bao cao su từ lúc nào, đỡ côn thịt đã sưng to, dùng quy đầu cọ xát với cửa huyệt.
"A..." Trâu Mông sợ hãi vô cùng.
Nỗi sợ hãi này không phải vì chưa thành niên mà sợ anh đi vào, mà do đây là lần đầu tiên cô chưa biết gì về chuyện này nên mới thấy sợ.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu gọi tên cô: "Muốn anh đâm vào không?"
Hạ Vũ Châu dùng côn thịt chọc vào hoa huyệt ướt dầm dề, lúc thì lướt qua âm vật sưng to. Trâu Mông vừa căng thẳng vừa thoải mái.
"Muốn anh đâm vào không? Mông Mông? Hửm?"
Trâu Mông không trả lời, anh liền dùng sức kích thích.
Mãi đến khi cô nắm lấy tay anh, hé miệng thì thào nói: "Muốn..."
Hạ Vũ Châu đọc hiểu khẩu hình của cô, hưng phấn cúi xuống hôn lên miệng cô. Anh hôn mạnh bạo, thoáng cái Trâu Mông đã không thở nổi. Chờ đến khi anh tách ra, cô mới đỏ mặt thở hổn hển.
"Mông Mông nóng vội quá." Anh nâng chân Trâu Mông lên rồi khép lại: "Nhưng Mông Mông còn chưa thành niên mà."
Côn thịt chọc đến cửa huyệt, lúc thì cọ hoa huyệt, lúc lại quét qua âm vật.
"Mông Mông có thấy sướng không?"
"Hừ... hức..." Trâu Mông rầm rì rên rỉ, không nói nên lời.
Hạ Vũ Châu dùng sức thọc vào rút ra. Quần áo cô vén lên tận ngực, theo nhịp đong đưa mà ngẫu nhiên che khuất đi đôi gò bồng đảo. Anh nhẹ nhàng vén lên, Trâu Mông chỉ cảm thấy trên ngực tê tê dại dại.
"Sướng vậy cơ à?" Hạ Vũ Châu nhìn sắc mặt cô ửng hồng lại mang theo chút thẹn thùng: "Đến lúc anh thật sự chiếm hữu em thì sao? Hửm?"
Hạ Vũ Châu nói năng không chút kiêng dè. Nghe vậy, hai tai Trâu Mông cũng nóng bừng lên.
"Tiểu huyệt nhỏ như vậy thì làm sao có thể chứa hết côn thịt của anh được nhỉ?"
Trâu Mông bị anh làm cho xấu hổ không thôi. Chưa bao giờ cô nghe thấy những lời thô tục lại trắng trợn đến thế.
Nhưng cô lại rất hưng phấn.
Hơn nữa, điều đó còn bị Hạ Vũ Châu phát hiện.
"Mông Mông thích nghe lắm phải không?"
"Em... ưm... hức... không có mà..."
"Chảy nhiều nước vậy mà." Hạ Vũ Châu dùng tay lau một chút: "Nhìn này Mông Mông."
Trâu Mông quay đầu đi, sống chết không chịu nhìn.
"Ngọt quá..."
Cô nghe thấy lời này, lập tức nhận ra anh đang làm gì. Cô không thể tin nổi mà quay sang nhìn anh.
"Đâu phải chưa từng nếm thử." Hạ Vũ Châu cười: "Mông Mông ngon miệng lắm."
Anh đưa tay đến bên miệng Trâu Mông: "Em nếm thử xem."
Trâu Mông lại quay đầu đi, không thèm để ý đến anh nữa.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu dùng sức thọc vào rút ra giữa hai chân cô, thấp giọng gọi: "Mông Mông, sướng quá."
Trâu Mông nắm chặt khăn trải giường. Hạ Vũ Châu đưa ngón tay đến bên miệng cô: "Em liếm thử đi, Mông Mông."
Anh dùng lực cạy răng cô ra: "Mông Mông, liếm đi."
"Ưm..." Trâu Mông ngậm lấy ngón tay của anh. Ngón tay anh cuốn lấy lưỡi cô trêu đùa.
Cô chỉ có thể máy móc mà phun ra nuốt vào, liếm láp ngón tay anh.
Hạ Vũ Châu lúc thì ảo tưởng cô liếm côn thịt của mình, lúc thì ảo tưởng dùng côn thịt đâm vào tiểu huyệt mà mình đã ngày đêm mơ ước.
"Ha..." Hạ Vũ Châu thật sự rất hưng phấn, động tác cũng trở nên kích động: "Mông Mông... sướng quá..."
"Ưm..." Trâu Mông mút ngón tay anh, hai chân không tự giác kẹp chặt.
Hạ Vũ Châu chỉ cảm thấy sướng đến nỗi da đầu cũng tê dại. Bị cô kẹp chặt lại càng khiến anh thoải mái than thở: "Ách... a..."
"Mông Mông..." Anh rút ngón tay ra: "Bắn hết cho em nhé?"
"Ưm... Sao... sao cơ?" Trâu Mông không hiểu anh định làm gì.
Hạ Vũ Châu buông chân cô ra, nhanh chóng lột bao cao su xuống, kéo tay cô nắm chặt lấy côn thịt rồi vuốt ve lên xuống.
Tốc độ càng lúc càng nhanh. Cuối cùng, anh đẩy tay Trâu Mông ra, tự mình tuốt, sau đó dưới đôi mắt ngơ ngẩn của cô mà phóng thích.
"Ưm..."
Tất cả đều bắn lên trên mặt cô.
Trâu Mông hoàn toàn ngây người.
Đây không phải lần đầu cô ngửi thấy mùi tinh dịch. Lúc trước làm mấy chuyện này cùng anh, mỗi lần sau khi anh phóng thích, cô đều có thể ngửi được mùi đó.
Nhưng đây là lần đầu tiên gần gũi đến thế, có một chút còn vương trên chóp mũi cô.
Cô ngây người không biết phải làm gì.
Hạ Vũ Châu sợ cô không vui, vội vàng rút giấy ướt ra lau cho cô.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu đã muốn làm chuyện này từ lâu lắm rồi, nhưng đến khi thật sự thực hiện thì lại có chút hoảng sợ: "Xin lỗi em."
Lúc này Trâu Mông mới phản ứng lại. Cô đẩy Hạ Vũ Châu ra, xoay người không thèm để ý đến anh nữa.
Lúc nào anh cũng như vậy, làm xong mới nói xin lỗi.
"Xin lỗi em Mông Mông, anh nhịn không được." Anh mặt dày mày dạn ôm lấy cô: "Sau này khi thật sự chiếm hữu em, anh sẽ không lỗ mãng như vậy đâu."
Trâu Mông nghe anh xin lỗi thì cũng mềm lòng, nhưng nghe đến câu sau, cô chính thức hạ quyết tâm sẽ 'bơ' đẹp anh mấy ngày.