Em Thật Tốt
Chương 31: Trải nghiệm hoan lạc
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là lần đầu tiên Trâu Mông đi siêu thị mua bao cao su. Trước đây, mỗi khi đi ngang qua quầy hàng đồ dùng tránh thai, cô căn bản chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Vậy mà hôm nay, cô lại cùng Hạ Vũ Châu đứng cạnh kệ hàng, nghiêm túc lựa chọn.
May mắn là khi xuống xe, cả hai không mang theo ba lô nào.
Mặc dù biết đây là chuyện hết sức bình thường, nhưng Trâu Mông vẫn thấy ngượng ngùng. Cô quay đầu nhìn sang quầy kem đánh răng và xà phòng phía sau.
Trâu Mông vội vàng ném mấy hộp vào xe đẩy, cảm thấy chúng quá chói mắt nên lại nhanh chóng đặt mấy gói đồ ăn vặt lên che đi.
Lúc tính tiền, Trâu Mông cứ có cảm giác người thu ngân đang nhìn chằm chằm mình. Nhưng có lẽ cô đã nghĩ quá nhiều, vì người phụ nữ ấy chỉ nhìn vào máy báo giá rồi tiếp tục quét mã sản phẩm tiếp theo.
“Lần sau em không đi nữa đâu,” Trâu Mông vừa được anh nắm tay đi ra ngoài, vừa lẩm bẩm nói.
“Không đi siêu thị, hay là không đi mua bao?”
“Anh phiền chết đi được!” Trâu Mông lườm anh, “Sau này tự anh đi mua đi.”
“Cũng đúng.” Hạ Vũ Châu ôm cô vào lòng, ghé sát tai cô thì thầm: “Em chỉ cần nói cho anh biết cảm nhận của em là được rồi.”
“...”
Vừa ăn cơm xong, Hạ Vũ Châu đã kéo Trâu Mông đi dạo hai vòng trong sân. Nếu không phải đã biết đêm nay sẽ có chuyện gì xảy ra, cô chắc chắn sẽ nghĩ hôm nay chỉ là một ngày hết sức bình thường.
“Đi tắm thôi.” Tản bộ xong, Hạ Vũ Châu liền đẩy cô vào phòng tắm.
Lần này Trâu Mông tắm khá lâu. Hạ Vũ Châu đợi ngoài cửa một lúc lâu mới thấy cô bước ra, anh liền vội vàng bế ngang cô lên.
“A...” Hai chân vừa rời khỏi mặt đất, Trâu Mông đã sợ hãi kêu lên một tiếng.
Hạ Vũ Châu đặt cô lên giường, quỳ gối bên cạnh, hai tay chống ở hai bên sườn cô: “Hôm nay chắc sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn đâu nhỉ?”
“Ừm...” Trâu Mông khẽ gật đầu.
Hạ Vũ Châu bắt đầu hôn cô. Tay anh vòng ra sau lưng Trâu Mông, ôm chặt lấy cô. Trâu Mông cũng đưa tay ôm lấy cổ anh.
Anh thực sự rất hưng phấn, nụ hôn càng thêm mãnh liệt. Sự phối hợp của Trâu Mông càng khiến anh vui vẻ.
Trâu Mông bị anh hôn đến nỗi cả người nóng bừng bừng. Chân cô vô thức dùng gót cọ vào đùi anh.
Hạ Vũ Châu buông cô ra, khẽ vuốt mái tóc hơi rối của cô, giọng nói khàn khàn gọi: “Mông Mông.”
“Ừm.” Trâu Mông khẽ đáp.
“Đừng sợ.”
Trâu Mông gật đầu, chủ động ngẩng cổ hôn lên môi anh: “Em không sợ.”
Anh chậm rãi cởi áo ngủ của cô ra, ngạc nhiên khi thấy hôm nay cô không mặc nội y. Cả người cô so với ngày thường còn đẹp hơn một chút. Hạ Vũ Châu hôn lên xương quai xanh của cô, đầu lưỡi liên tục liếm láp dọc cần cổ bạn gái.
Thực ra anh cũng không quá thuần thục, chỉ là xuất phát từ bản năng muốn liếm khắp người cô mà thôi.
Đặc biệt là đôi gò bồng của cô.
Đôi nhũ trắng nõn giờ đã ướt đẫm nước bọt của anh.
“Ưm... a...” Khi anh vừa ngậm lấy đầu nhũ, cô không nhịn được mà bật thành tiếng kêu.
Cứ như đang tiếp thêm hưng phấn cho anh vậy.
Nhũ thịt trắng nõn mềm mại bị anh nắm trọn trong tay, mềm mại như pudding. Cắn một cái, khoang miệng anh đã tràn ngập hương thơm của sữa.
Hạ Vũ Châu buông tay ra, trượt xuống theo eo nhỏ rồi chậm rãi luồn vào trong quần lót của cô.
Đầu ngón tay anh đè nhẹ lên âm đế, cảm nhận tiểu huyệt ngày càng ướt át.
“Hức... ưm...” Trâu Mông khẽ rên.
“Mông Mông, anh vừa sờ đã ướt rồi.” Tay anh lướt qua tiểu huyệt, lập tức trên tay đã dính đầy chất lỏng sáng lấp lánh.
Trâu Mông thẹn thùng quay mặt đi, không dám nhìn.
Hạ Vũ Châu tách hai chân cô ra. Hoa huyệt phấn nộn ướt át cứ thế hiện ra trước mắt anh. Anh không nhịn được nuốt nước miếng, sau đó cúi người hôn lên đó.
“A...” Dù đây không phải lần đầu tiên anh làm vậy, nhưng Trâu Mông vẫn chưa quen: “Không cần... ưm...”
“Em thích mà, Mông Mông...” Anh vươn đầu lưỡi, liếm từ dưới lên trên: “Ngọt quá, nước cũng nhiều nữa.”
Trâu Mông mắc cỡ chết đi được, hai tay nắm chặt lấy ga trải giường.
Đầu lưỡi anh chậm rãi luồn vào trong hoa huyệt. Trâu Mông vừa sợ vừa thẹn, nhưng lại cảm thấy vô cùng thoải mái.
Tiếng rên rỉ nhỏ vụn cùng tiếng nức nở vang lên. Cả người cô run rẩy, dâm dịch phía dưới cũng chảy ra nhiều hơn.
“Ô...” Ngón chân cô cuộn tròn lại: “Không cần mà... hức... dừng lại đi...”
Hạ Vũ Châu không nghĩ cô lại cao trào nhanh đến vậy: “Mông Mông cao trào rồi, chảy thật nhiều nước.”
Một chút dâm dịch theo kẽ mông chảy xuống ga trải giường, để lại vệt nước sẫm màu.
Hô hấp của anh ngày càng nặng nề. Phía dưới cũng căng tức đau đớn, rất muốn hung hăng cắm vào mà chiếm lấy cô, làm đến khi cô thét chói tai, làm đến khi cô không ngừng cao trào.
Nhưng bây giờ vẫn chưa được. Tiểu huyệt của cô quá chặt, cứ như vậy cắm vào không chừng sẽ làm cô bị thương.
“Chờ một chút, lát nữa sẽ chơi chết em.”
Nói xong, anh dùng ngón tay ấn vào tiểu huyệt. Mãi đến khi tiểu huyệt như đã quen với sự xâm lấn của ngón tay anh, anh mới thử cắm vào một chút.
Nhưng vừa mới cắm vào, Trâu Mông đã nhíu mày. Hạ Vũ Châu hôn lên môi cô: “Mông Mông, em thả lỏng một chút.”
Anh không ngừng trấn an cô, động tác ở tay cũng không dừng lại, chậm rãi đưa vào một ngón tay.
“Ưm... a...” Trâu Mông nhắm hai mắt, dần thích nghi với ngón tay anh.
Hạ Vũ Châu không dám cử động mạnh, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn.
“Ưm...” Trâu Mông chậm rãi cảm nhận được sự thoải mái, khẽ rên rỉ: “Hức aaa...”
Cô quá mẫn cảm, dâm thủy cũng rất nhiều. Hạ Vũ Châu không nhịn được mà cảm thán: “Anh gọi em là Nịnh Mông nhé, vì em nhiều nước quá.”
Anh không nỡ rút ngón tay ra, cảm giác được huyệt thịt bao bọc thật thoải mái khôn tả. Anh cắm vài cái khiến hoa huyệt tiết ra không ít chất lỏng, sau đó lại chậm rãi cắm thêm vào một ngón tay nữa.
“Ưm... Không cần...” Huyệt thịt lại bị căng ra thêm một chút, nhất thời cô có chút chưa quen.
Một tay anh vuốt ve ngực cô, giúp cô thả lỏng. Ngón tay anh chậm rãi cử động, thọc ra rút vào rất có quy luật khiến cô thoải mái thở dốc.
Cả người lẫn mặt Trâu Mông đều ửng hồng. Phía dưới Hạ Vũ Châu càng căng tức hơn, dương vật cứng rắn nóng bỏng.
Anh kéo tay Trâu Mông đặt lên dương vật sưng to của mình: “Mông Mông, dương vật anh căng quá rồi.”
Mặc dù đây không phải lần đầu tiên cô chạm vào nó, nhưng nghe anh nói những lời này, Trâu Mông vẫn thẹn thùng muốn rụt tay lại.
“A...” Hạ Vũ Châu bị cô ấn lại càng thêm khó chịu.
Anh rút tay ra để cởi quần. Dương vật thô dài nhếch lên, anh xé mở một chiếc bao rồi tròng vào, sau đó nắm lấy “người anh em” của mình chậm rãi “chào hỏi” với “em gái nhỏ” của cô.
Tiểu huyệt quá nhỏ, quy đầu nằm ở ngoài căn bản chẳng thể chen lọt vào.
“Mông Mông, em nhịn đau một chút nhé.” Hạ Vũ Châu vuốt má cô: “Có lẽ sẽ hơi đau, em cố gắng chịu đựng được không?”
Trâu Mông đối diện với ánh mắt anh, từ đó cảm nhận được cả dục vọng lẫn tình yêu, cô nhẹ nhàng gật đầu.
Quy đầu vừa đi vào một chút, Trâu Mông đã đau đến nỗi bật khóc thành tiếng.
Rõ ràng ban nãy dùng ngón tay rất thoải mái, nhưng bây giờ lại đau quá.
“Em không... a... dừng lại đi...” Trâu Mông cảm thấy sợ hãi: “Anh rút ra đi... hức... anh ra ngoài...”
Cô theo bản năng duỗi chân, muốn đá văng anh ra, lại không ngờ chân bị anh nắm lấy, côn thịt cũng đi vào thêm một đoạn.
“Hức... Đau...” Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu cũng không nhịn nổi, cứ vướng ở chỗ này khiến anh vừa muốn dùng lực cắm vào, lại vừa có xúc động muốn bắn ngay lập tức.
Anh hôn lên khóe mắt cô: “Anh không động... Ngoan, em đừng khóc.” Anh tỉ mỉ dỗ dành, nhưng phía dưới lại khao khát đến chết đi được.
Trâu Mông chậm rãi thích nghi, nhẹ nhàng đẩy anh: “Thôi mà...”
Bây giờ nói dừng thì dừng làm sao được? Trên trán Hạ Vũ Châu cũng đã lấm tấm mồ hôi: “Một lát thôi, nhé? Một lát thôi mà.”
Trâu Mông vẫn cảm thấy đau, nhưng đã thích nghi được một chút nên cũng không vội bắt anh rút ra.
Hạ Vũ Châu cọ xát một chút rồi lại đi sâu vào trong. Nhìn thấy cô nhíu mày, anh lập tức dừng lại, tiếp tục dỗ dành: “Mông Mông, em thả lỏng một chút.”
Vốn dĩ Trâu Mông chẳng biết phải thả lỏng bằng cách nào. Mặc kệ anh có dỗ ngọt thế nào đi nữa, cả người cô vẫn căng chặt, thân thể như bị xé toạc làm đôi.
Hạ Vũ Châu cúi đầu nhìn, còn một phần lớn chưa cắm vào. Anh đã căng tức quá rồi, da đầu tê dại. Anh ôm lấy eo Trâu Mông, dùng một tia lý trí cuối cùng để tự hỏi: Rốt cuộc là nên rút ra hay cứ cắm vào đây?
Trâu Mông cắn môi. Cô cảm thấy mình đau muốn ngất đi, nhưng cô cũng nhận ra Hạ Vũ Châu đang rất khó chịu.
Cô cắn chặt răng, một bộ dạng thấy chết không sờn: “Anh... vào đi...”
Vốn dĩ Hạ Vũ Châu đã không nhịn được. Nghe vậy, anh lại càng chẳng muốn cho cô cơ hội đổi ý: “Chỉ đau một chút thôi, Mông Mông ngoan cố gắng chịu đựng nhé!”
Nói xong, anh dùng sức nhấp hông, đưa phần còn lại bên ngoài hoàn toàn cắm vào.
“A...” Trâu Mông thét chói tai, đau đến nỗi nửa người trên cũng cong lên. Nước mắt rơi rào rạt: “Đau quá... Hức...”
Hạ Vũ Châu không dám cử động. Tiểu huyệt vừa chặt vừa nóng. Vừa rồi hình như có thứ gì đó bị anh cắm xuyên qua, thịt non mềm mại bao bọc lấy dương vật, giống như có trăm nghìn cái miệng nhỏ đang liếm láp.
Khoái cảm cứ thế truyền đến, anh không thể khống chế được, cắn răng run rẩy vài cái.
Hạ Vũ Châu thầm chửi thề trong lòng.
“Anh... xong rồi à?” Trâu Mông hé miệng thở dốc nhìn anh, cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Hình như anh nhanh hơn lúc trước. Ngày trước, khi cô dùng tay hoặc kẹp chân giúp anh xuất tinh, anh lúc nào cũng vần vò cô đến khi cô mệt gần chết mới chịu bắn. Lúc anh xuất tinh cũng sẽ vừa run vừa thở dốc thế này.
Không ngờ rằng hôm nay lại kết thúc nhanh đến vậy.
Kết thúc nhanh đến vậy...
Bỗng nhiên Trâu Mông như ý thức được điều gì đó, ngơ ngẩn nhìn anh.
Nước mắt cô còn chưa ngừng chảy, nhưng cảm giác đau đớn hình như đã giảm đi.
Hạ Vũ Châu rút ra ngoài, kéo bao xuống. Lần đầu tiên nên anh xuất tinh hơi nhiều. Anh nhìn thoáng qua, bên trong bao là chất lỏng trắng đục, bên ngoài còn có vài tia máu.
Trâu Mông còn tưởng đã xong rồi, ai ngờ anh lại thay bao mới. Lúc dương vật đặt vào tiểu huyệt, cô vẫn cảm thấy nó còn cứng quá.
Lần thứ hai cắm vào đã không còn đau như lần đầu, nhưng nước mắt Trâu Mông vẫn cứ tuôn rơi.
“Chưa kết thúc được đâu.” Hạ Vũ Châu cúi người hôn cô.
Trâu Mông còn đang khóc. Thực ra cô cũng không muốn vậy, nhưng căn bản không thể khống chế được.
Không biết khi nào mới kịp thích nghi, Trâu Mông chỉ biết vào lúc Hạ Vũ Châu bắt đầu cử động, cô đã vô thức bật kêu lên.
Thanh âm quá mềm mại, tiếng kêu đó khiến lòng anh ngứa ngáy, chỉ muốn dùng hết sức mà chiếm lấy cô.
Hạ Vũ Châu nghĩ là làm.
Không có quy luật, cũng chẳng có tiết tấu, cứ như vậy từng chút một mà dùng sức chiếm lấy cô.
Trâu Mông cao trào rất nhanh mà cũng chật vật, nhưng Hạ Vũ Châu lại cảm thấy cô đẹp một cách khó tả.
Cô vặn vẹo ga trải giường lung tung rối loạn, lười nhác nằm trên đó, suy yếu vô lực run rẩy. Chờ trận cao trào kết thúc, cô không còn sức mà rên rỉ, trên mặt ửng đỏ, bộ ngực phập phồng, miệng hé ra thở phì phò.
Trông cô như thể bị bắt nạt đến đáng thương.
Hầu kết Hạ Vũ Châu lăn lên lăn xuống. Trong lòng anh không ngừng thương tiếc rồi lại bị dục vọng đàn áp. Anh nhéo chặt lấy eo Trâu Mông, phía dưới không ngừng động.
“Mông Mông...” Anh gọi tên cô: “Mông Mông...”
Trâu Mông rầm rì rên rỉ, không giống như đang khóc mà giống như đang sướng đến nỗi rên lên.
Lần thứ hai này thời gian lâu hơn rất nhiều. Trâu Mông mất hết sức lực, cảm giác đau đớn gần như đã chết lặng, sự thoải mái như có như không ùa đến. Cuối cùng cô lại cao trào thêm lần nữa, mơ mơ màng màng cảm nhận được Hạ Vũ Châu lại run rẩy thở dốc.
Còn những chuyện sau đó cô chẳng nhớ nổi nữa.
Hạ Vũ Châu ôm cô đi tắm. Nhìn thấy cả người bạn gái bị mình giày vò, anh mới nhận ra mình đã quá mức đến độ nào.
Cả người cô mềm như bông dựa vào anh. Lúc anh tắm cho cô, chạm xuống tiểu huyệt đều là dâm thủy cùng với những vệt máu nhạt nhòa.
Hơi thở của Hạ Vũ Châu lại thô nặng gấp gáp. Anh ôm chặt lấy cô, nắm lấy tay cô bao lấy dương vật của mình rồi vuốt ve một hồi lâu mới chịu xuất tinh.
Rửa sạch xong, anh ôm Trâu Mông về giường.
Có lẽ cô đã quá mệt, phát ra tiếng ngáy nho nhỏ. Hạ Vũ Châu cảm thấy đáng yêu chết đi được, vui vẻ ôm cô chìm vào giấc ngủ.
Ngủ ngon nhé, Nịnh Mông của anh.