Em Thật Tốt
Chương 32: Một đêm bảy lần
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Mông lần đầu đi học muộn, nguyên nhân thì có rất nhiều.
Chẳng hạn như sáng nay, chuông báo thức réo inh ỏi mà cô vẫn không tài nào dậy nổi, lại còn có người cứ nhất quyết đòi kiểm tra xem bên dưới của cô có bị thương không, nhân tiện mà giở trò động tay động chân.
May mà mấy ngày nay đều là tiết tự học, vả lại Trâu Mông là học sinh đứng đầu khoa Văn, nên giáo viên cũng đành mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Dẫu sao, một học sinh 'ba tốt' thì có thể làm ra chuyện gì xấu được cơ chứ?
'Nhà Hạ Vũ Châu chẳng phải là biệt thự sao? Môi trường sống tệ đến mức nào mà tháng Một lạnh gần chết vẫn có muỗi thế?' Nhậm Giáng Nhã vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào cổ Trâu Mông.
Trâu Mông ngượng nghịu kéo cao cổ áo lên.
Nhậm Giáng Nhã dùng sách chống cằm, hỏi thẳng toẹt: 'Hai người làm chuyện đó rồi phải không?'
Trâu Mông nghĩ rằng việc nói chuyện này với Nhậm Giáng Nhã là bình thường, nhưng loại chuyện như thế này cô lại rất ngại chia sẻ, chỉ biết đỏ mặt cúi đầu im lặng.
'Aaaaa!' Nhậm Giáng Nhã không kìm được mà nắm chặt tay, giậm chân thình thịch, vẻ mặt còn kích động hơn cả khi trúng số năm trăm nghìn tệ: 'Trâu Mông, hai cậu đỉnh thật đấy!'
Không biết đây là lời khen hay chê, Trâu Mông ngượng chín mặt nhưng 'lòng hiếu học' của cô bạn lại trỗi dậy mạnh mẽ: 'Có sướng không?'
Câu hỏi này càng khiến Trâu Mông đỏ bừng mặt, cô không ngờ bạn mình lại hỏi thẳng thừng như vậy, chỉ biết lắc đầu rồi lại gật đầu.
'Thế rốt cuộc là sao? Sướng hay không sướng?'
'Thì... lúc đầu đau lắm, sau đó...'
'Vậy chứng tỏ Hạ Vũ Châu không 'được' rồi.' Nhậm Giáng Nhã kết luận chắc nịch.
'...'
'Thật mà! Mình đọc trong truyện ấy, nếu ai mà giỏi chuyện này thì chỉ thấy sướng thôi, chẳng thấy đau chút nào đâu. Mỗi lần đều có thể khiến phái nữ sướng đến mức 'dục tiên dục tử', muốn ngừng cũng không được.' Nhậm Giáng Nhã nhướng mày: 'Một đêm cậu ta có làm được bảy lần không?'
'Sao có thể chứ?' Trâu Mông kinh ngạc thốt lên, mới tối qua làm một lần thôi cô đã thấy như muốn chết rồi, làm bảy lần thì sao mà sống nổi đây?
'Vậy thì chắc chắn cậu ta không 'được' rồi.' Nhậm Giáng Nhã khẳng định: 'Nếu muốn gọi là 'được' thì một đêm phải trên bốn lần, tóm lại là phải làm cho phái nữ ngủ thẳng đến chiều ngày hôm sau luôn.'
'Cậu xem mấy cái này ở đâu vậy?' Trâu Mông không hiểu loại sách nào mà lại viết những chuyện như thế này.
'Truyện người lớn chứ đâu, trên mạng nhiều lắm.' Nhậm Giáng Nhã 'phổ cập kiến thức' cho cô: 'Đàn ông bình thường ấy à...' Ánh mắt cô nàng đầy ẩn ý lướt xuống phía dưới của Trâu Mông, câu từ cũng úp mở: 'Khi 'làm việc' thì ít nhất...' Cô nàng giơ cổ tay lên: 'Ít nhất cũng phải dài bằng cổ tay nữ sinh.'
'Khụ khụ...' Trâu Mông kinh ngạc: 'Có khoa trương quá không vậy, sao mà có thể chứ?'
'Thật mà!' Nhậm Giáng Nhã cắn răng nói tiếp: 'Cái ở phía trước ấy... ít nhất cũng phải to bằng quả trứng ngỗng.'
Mắt Trâu Mông trợn tròn.
Trong sách giáo khoa cũng có giới thiệu sơ qua về bộ phận sinh dục nam và nữ nhưng không nói tỉ mỉ về kích cỡ. Trâu Mông cho rằng của Hạ Vũ Châu đã là rất lớn rồi, bởi vì dưới cái nhìn của cô, nó thật sự vừa thô vừa dài.
Nhậm Giáng Nhã nói tiếp: 'Cậu ta có dùng bao không?'
Trâu Mông theo bản năng gật đầu.
'Vậy cậu ta có cảm thấy bao cao su quá nhỏ nên bị đau không?'
'Hình như... không có...'
'Vậy là đúng rồi.' Nhậm Giáng Nhã gật gù: 'Trong sách nói đàn ông 'chất lượng' đều có một đặc điểm chung.'
'Đặc điểm gì?'
'Bao cao su nào cũng sợ nhỏ.'
'...'
'Vậy mình hỏi lại cậu một câu nữa.' Nhậm Giáng Nhã vẫn chưa chịu buông tha: 'Một hiệp có kéo dài một giờ không?'
Trâu Mông không rõ, lắc đầu: 'Mình không để ý thời gian.'
'Mình nói cho cậu biết này, trong sách ấy, đàn ông mỗi lần 'làm' đều phải hơn một giờ.'
'Vậy... bảy lần chẳng phải là...' Trâu Mông không hiểu, đôi lông mày nhíu chặt lại.
'Đúng vậy, ít ra phải làm đến khi trời sáng... Cậu thử nghĩ xem, không được đến bốn năm giờ sáng sao...? Bình thường ban đêm ngủ mười tiếng cơ mà, chẳng lẽ cũng như vậy à?'
Trâu Mông đột nhiên cảm thấy những kiến thức mới này thật khó tiếp thu. Nhậm Giáng Nhã cũng không biết nên thương cảm cho cô hay Hạ Vũ Châu nữa.
Bỗng nhiên cô nàng nhớ ra điều gì đó, lặng lẽ nói với Trâu Mông: 'Cậu có muốn mình gửi cho hai bộ phim 'cấm' để xem mà học hỏi không?'
'Cái... cái gì?'
'Mình cũng chưa xem, mới chỉ lưu lại thôi...' Nhậm Giáng Nhã giải thích: 'Chẳng phải cậu còn nhanh hơn mình sao? Có muốn xem để học hỏi thêm không?'
Trâu Mông lắc đầu, ngượng chết đi được.
Nhưng một lúc lâu sau, cô lại quay sang hỏi Nhậm Giáng Nhã: 'Nhưng nó có virus không?'
Gần đến Tết, nhân viên nhà ăn của trường đã lục tục về quê. Buổi sáng đi học, nhà ăn không còn cung cấp bữa trưa nữa.
Hạ Vũ Châu đứng chờ bạn gái ngoài cổng trường. Khi Nhậm Giáng Nhã nhìn thấy anh, cô đột nhiên trưng ra vẻ mặt thương tiếc, khiến anh nhìn mà không hiểu tại sao.
'Cậu ta bị làm sao vậy?' Chờ Nhậm Giáng Nhã đi khỏi, Hạ Vũ Châu mới hỏi Trâu Mông.
'Không có gì.' Trâu Mông cũng không dám nói thật.
'Em có chỗ nào không thoải mái không?' Hạ Vũ Châu đã bắt đầu hỏi cô từ sáng, vì tối qua là lần đầu tiên làm, anh có hơi tàn nhẫn, sáng nay vừa nhìn đã thấy bên dưới cô có chút sưng đỏ.
Trâu Mông nhớ lại những chuyện tối qua, lại nghĩ đến việc sáng nay anh nhìn chằm chằm vào 'nơi đó', mặt cô bất giác đỏ bừng.
'Không có, không có.' Trâu Mông chỉ muốn anh đừng hỏi nữa.
Hạ Vũ Châu biết cô đang xấu hổ nên cũng không trêu chọc thêm nữa.
Ăn cơm trưa xong, Trâu Mông thấy Nhậm Giáng Nhã gửi mấy tin nhắn tới. Có lẽ cô đã đoán được nội dung nên chậm chạp mãi vẫn chưa dám nhấn vào xem.
Nhậm Giáng Nhã còn gửi thêm hai đoạn truyện người lớn nữa, đại khái miêu tả bộ phận 'kia' của nam chính thô dài đến mức nào, và khi phái nữ làm tình thì sung sướng say mê ra sao.
'Cắm thẳng vào tử cung.'
'Bụng nhỏ nhô lên hình dạng của dương vật.'
'Bắn tinh kéo dài hai phút, tinh dịch nóng bỏng khiến cô run rẩy.'
'Một giấc ngủ dậy, dương vật của hắn vẫn còn cắm trong âm huyệt.'
Mới chỉ đọc chữ thôi mà Trâu Mông đã đỏ bừng mặt.
'Em đang xem cái gì thế?' Hạ Vũ Châu xuất hiện phía sau cô từ lúc nào không hay.
Trâu Mông giật mình, luống cuống tay chân định đóng khung chat giữa mình và Nhậm Giáng Nhã lại.
Thế nhưng Hạ Vũ Châu nhanh tay hơn, nhận thấy cô cuống quýt thì liền cầm lấy điện thoại của cô.
'Ơ...' Trâu Mông muốn giật lại nhưng tay anh giơ quá cao, cô không với tới được.
Vốn dĩ Hạ Vũ Châu cũng chỉ muốn biết cô đang xem cái gì. Vô tình, ngón tay anh nhấn vào một đường link, nó tự động nhảy sang trang web rồi mở trình phát video.
Những đường link mà Nhậm Giáng Nhã gửi tới cũng khá 'trực tiếp'. Video vừa phát đã nghe thấy tiếng nam nữ chính 'trao đổi nước bọt', rồi cả tiếng cởi quần áo, nữ chính còn thi thoảng ngâm nga vài câu.
'...'
'...'
Hạ Vũ Châu và Trâu Mông đều ngây người ra.
Đoạn video này có lẽ đã được cắt nối biên tập nên thời lượng không dài. Tay Hạ Vũ Châu còn chưa kịp buông xuống, nam nữ chính đã quấn quýt bên nhau, tiếng rên rỉ nức nở của nữ chính cùng âm thanh 'bạch bạch bạch' khi da thịt chạm vào nhau cứ văng vẳng bên tai hai người.
Hạ Vũ Châu nuốt khan.
Anh nhấn nút nguồn bên cạnh điện thoại, âm thanh của video cũng tắt ngúm. Bước vài bước về phía trước, mũi dép anh chạm vào dép cô: 'Em vẫn luôn nghĩ đến mấy chuyện này à?'
'Em... không phải...'
'Vậy sao lại muốn xem?'
'Không... là Tiểu Nhã gửi cho em...' Trâu Mông lấy hết can đảm: 'Anh có muốn xem không... Tiểu Nhã nói... xem một chút sẽ nâng cao... kỹ thuật...' Cô càng nói càng nhỏ dần.
Hạ Vũ Châu vừa có chút bực mình lại vừa bất đắc dĩ, tiến lên ôm lấy eo cô: 'Xem nhiều thì kinh nghiệm không phong phú được đâu, phải làm nhiều thì mới biết được.'
Cứ thế, Trâu Mông lại bị anh đè xuống giường.
'Vốn dĩ định cho em nghỉ ngơi mấy ngày, nhưng hình như em không chờ nổi, đúng không Tiểu Nịnh Mông?'
'Cái gì mà... Nịnh Mông?' Trâu Mông nói năng lộn xộn.
'Em đấy... Nước nhiều như vậy, giống hệt quả chanh.' Anh vuốt tóc cô: 'Chỉ khác là nước của em rất ngọt.'
Bây giờ Trâu Mông hoàn toàn tỉnh táo, nghe anh nói mấy lời này thì không tài nào chịu nổi.
'Đừng nói nữa...' Cô dùng tay che miệng anh lại.
Hạ Vũ Châu thuận thế nắm lấy tay cô, ngậm ngón tay cô vào trong miệng: 'Được rồi, không nói nữa, chúng ta 'làm' thôi.'
Tối qua 'làm' còn chưa đã, sáng nay lại bị khơi dậy tính thú. Dẫu sao Hạ Vũ Châu cũng chỉ là người có chút kinh nghiệm hơn Trâu Mông mà thôi. Anh gấp gáp không chờ nổi mà 'vác súng ra trận' ngay, khiến Trâu Mông lại đau.
Anh nhận thấy có gì đó không ổn. Khó khăn lắm quy đầu mới cắm vào được một chút rồi lại trượt ra. Hốc mắt Trâu Mông đỏ hoe: 'Sao vậy...'
So với việc bị anh dùng sức cắm vào, cảm giác bị anh 'treo nửa vời' còn đáng sợ hơn.
''Tiểu huyệt' chặt quá nên anh không cắm vào được. Mông Mông dùng tạm ngón tay của anh trước nhé?'
Huyệt thịt non mềm chứa được hai ngón tay gần như đã là cực hạn. Ngón tay anh xoay chuyển, đầu ngón tay ấn vào vách trong khiến Trâu Mông thoải mái kêu lên thành tiếng.
'Thoải mái không em?' Hạ Vũ Châu nhìn dáng vẻ của cô, đôi lông mày cũng giãn ra.
'Ưm... hức...' Trâu Mông không nói gì nhưng thanh âm đã biểu đạt tất cả.
'Vậy 'tiểu huyệt' không 'ăn' ngón tay nữa.' Hạ Vũ Châu dỗ dành cô: ''Ăn' côn thịt lớn nhé?'
Trâu Mông cảm thấy bản thân thật kỳ lạ. Hai ngón tay đã khiến cô cảm thấy rất căng, nhưng đến khi anh nói sẽ đổi thành dương vật, không hiểu sao cô lại có chút mong chờ.
Sự mong chờ ấy hóa thành dâm thủy, ùng ục tuôn ra từ thân dưới.