Em Thật Tốt
Chương 38: Ngọt ngào
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng tỉnh dậy, Trâu Mông cảm thấy không được thoải mái, đầu óc vẫn còn hơi váng vất. Cô mở mắt nhìn xung quanh căn phòng xa lạ này.
Quần áo và vớ trên người vẫn còn nguyên. Cô nhớ mình uống xong ly rượu cuối cùng là bắt đầu say, sau đó hình như có người ôm cô dậy.
Nhưng lại giống như không phải.
Điều hòa bật nhiệt độ không cao, cô mặc nhiều như vậy đi ngủ cũng không cảm thấy nóng.
Điện thoại được sạc pin để trên tủ đầu giường, dường như cô tự mình làm tất cả những việc này.
Trong điện thoại không có tin nhắn nào của Hạ Vũ Châu gửi cho cô.
Cô dụi mắt, bước ra khỏi phòng thì vừa lúc gặp Hứa Phong. Anh ta đưa tay lên cổ, quay đầu nhìn cô.
"Tỉnh rồi à?" Hứa Phong hỏi cô.
"Ừm." Cô chỉ vào phòng: "Sao tôi lại..."
Căn phòng đó rõ ràng là phòng ngủ chính, với những dấu vết sinh hoạt của chủ nhân quá rõ ràng.
"Dù sao cũng không thể để một nữ sinh ngủ trên ghế sofa được chứ?"
"Ngại quá, đã làm phiền ngài rồi." Trâu Mông xin lỗi anh ta.
Hứa Phong bất đắc dĩ lắc đầu: "Đi ăn sáng đã."
Nói là bữa sáng, nhưng muộn thêm chút nữa thì gọi là bữa trưa cũng chẳng sai.
Hứa Phong đề nghị đưa ba người họ về nhà.
"Khách sáo vậy làm gì?" Thường Trạch Hằng hỏi anh ta, "Chúng tôi tự về cũng được mà."
"Giờ này không dễ gọi xe, với lại tôi cũng muốn đến chúc Tết cô Tôn nữa."
Thang Hân Dao và Trâu Mông ngồi ghế sau. Chị ấy không còn phấn chấn như hôm qua: "Tửu lượng bây giờ của chị kém quá."
Vốn dĩ Trâu Mông cũng không phải người nói nhiều, lúc này đầu óc còn chút choáng váng nên càng ít nói hơn. Hạ Vũ Châu gửi cho cô mấy tin nhắn hỏi cô đã về nhà chưa.
Hứa Phong đưa ba người đến dưới lầu. Đỗ xe xong, Trâu Mông vừa xuống xe đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi mình: "Mông Mông."
Trâu Mông quay đầu lại, sắc mặt ủ rũ bỗng chốc biến mất, ánh mắt cũng sáng bừng lên. Cô chạy vội về phía Hạ Vũ Châu: "Sao anh đã về rồi?"
Hạ Vũ Châu nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn cô.
"Oa..." Thang Hân Dao cảm thán, "Bây giờ giới trẻ đều nhiệt tình và phóng khoáng vậy sao?"
"Ưm..." Trâu Mông đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt eo hơn.
Trâu Mông bất đắc dĩ nâng tay lên, đặt vừa vặn trên ngực anh. Gần đến giờ cơm trưa, lại đang là dịp Tết nên không có nhiều người qua lại. Mãi đến khi cô cảm thấy mình sắp nhũn cả người ra vì nụ hôn của anh, Hạ Vũ Châu mới bằng lòng buông cô ra.
"Anh làm sao vậy? Bao nhiêu người thế này mà." Trâu Mông bĩu môi: "Làm gì mà gấp gáp vậy chứ?"
"Làm gì có ai?" Hạ Vũ Châu hất cằm về phía sau cô.
Trâu Mông quay đầu lại, quả nhiên ba người kia đã đi rồi.
"Sao anh lại về thế? Không phải nói ngày kia sao?" Giọng nói khi nói chuyện với anh cũng bất giác mềm mại hơn.
Hạ Vũ Châu dùng chóp mũi cọ vào mũi cô: "Vì nhớ em quá đấy."
Trâu Mông biết tiếp theo anh sẽ nói gì nên vội che miệng anh lại: "Đừng nói nữa, về nhà rồi nói tiếp."
"Mông Mông gấp gáp vậy sao?"
"Không phải đâu." Trâu Mông mặc kệ anh, "Em lên chào cô Tôn đây, anh có lên cùng không?"
"Em cứ lên đi, anh ở dưới này chờ em."
Lúc Trâu Mông lên lầu, người đi thang máy xuống lại là Hứa Phong. Cô hơi lùi về phía sau, nhường cho Hứa Phong ra trước.
Hạ Vũ Châu đứng cạnh xe chờ Trâu Mông. Thấy Hứa Phong bước ra, anh lập tức tiến lên.
"Luật sư Hứa."
"Cậu Hạ, chúc mừng năm mới."
Hạ Vũ Châu cao hơn Hứa Phong một chút, nhưng lại gầy hơn. Dù cách một lớp áo lông vũ dày, vẫn có thể nhận ra anh gầy nhưng rắn chắc hơn nhiều.
"Anh cũng vậy..." Hạ Vũ Châu nhìn anh ta: "Tết đến nên luật sư Hứa nhàn rỗi quá nhỉ?"
"Xem ra cậu Hạ đây có địch ý rất lớn với tôi." Hứa Phong một tay đút túi, "Là vì Trâu Mông sao?"
Hạ Vũ Châu nhíu mày. Câu trước Hứa Phong vừa gọi anh là "cậu Hạ", câu sau đã gọi cô là "Trâu Mông".
Mặc kệ anh ta cố ý hay vô tình, Hạ Vũ Châu đều cảm thấy rất chói tai.
"Có phải hay không thì trong lòng anh tự biết rõ."
Hứa Phong cười: "Cậu Hạ nghĩ nhiều rồi."
"Tôi có nghĩ nhiều hay không thì không biết, nhưng tâm tư của anh cũng chẳng ít đâu."
Hứa Phong dù sao cũng lớn hơn Hạ Vũ Châu mười mấy tuổi. Gặp phải thiếu niên dễ xúc động như Hạ Vũ Châu, anh ta hoàn toàn không để vào mắt.
"Cậu Hạ, cậu vẫn còn trẻ quá. Chờ đến khi cậu lớn hơn một chút thì sẽ biết thứ khó đoán nhất trên thế gian này chính là tình cảm của con người."
Hạ Vũ Châu tiến lên nắm lấy cổ áo anh ta: "Hóa ra anh cũng biết bản thân mình già rồi sao?"
Hứa Phong cười anh trẻ tuổi không hiểu chuyện: "Tuổi lớn một chút đôi khi cũng là ưu thế, ít nhất tôi không dễ xúc động." Anh ta híp mắt: "Trâu Mông sắp xuống rồi, cậu muốn giải thích hành động này với cô ấy sao?"
Hạ Vũ Châu cau mày, buông lỏng tay. Hứa Phong cũng sửa lại vạt áo: "Cậu Hạ không cần lỗ mãng như vậy, dễ xảy ra chuyện lắm."
Trâu Mông từ trên lầu xuống, phát hiện Hứa Phong vẫn chưa đi, hình như đang nói chuyện gì đó với Hạ Vũ Châu, bầu không khí cũng chẳng mấy nhẹ nhàng.
"Luật sư Hứa, ngài chưa về sao?" Trâu Mông đứng cạnh Hạ Vũ Châu hỏi.
"Tôi chuẩn bị đi đây. Hẹn gặp lại nhé cậu Hạ, Trâu Mông." Hứa Phong chào bọn họ, đi được hai bước thì đột nhiên quay đầu lại nói với Trâu Mông: "Lần sau nhớ sửa lại cách xưng hô."
Hạ Vũ Châu nhìn bóng lưng của anh ta, sắc mặt không quá đẹp. Đến khi quay sang nhìn Trâu Mông, anh lại khôi phục thành dáng vẻ dịu dàng như thường ngày.
Vừa về đến nhà, Hạ Vũ Châu đã nóng lòng kéo cô ra ghế sofa.
"Có nhớ anh không?" Hạ Vũ Châu để cô ngồi lên đùi mình.
Trâu Mông gật gật đầu: "Nhớ."
"Nhớ thế nào? Có nhớ đến nỗi phía dưới ướt át không?"
"Anh đừng nói bậy." Trâu Mông đẩy anh.
"Anh không nói bậy. Ngày nào anh cũng cương cứng vì nhớ em đấy, tỉnh dậy là lại cương cứng."
"Phiền phức." Trâu Mông che miệng anh lại, "Đừng nói nhiều như vậy."
"Sao vậy? Không thích nghe à?" Anh vén tóc cô lên, "Không thích nghe thì không nói nữa, chúng ta làm."
"Về phòng làm." Trâu Mông muốn đứng dậy nhưng bị anh đè lại.
"Làm ở đây này." Hạ Vũ Châu ôm sát eo cô, "Em có nhớ lần trước em ngồi cạnh anh không? Lúc đó trong đầu anh chỉ nghĩ làm thế nào để chơi em, chơi em theo kiểu nào."
"Sao anh toàn nghĩ mấy chuyện đó..." Trâu Mông thẹn thùng, "Trong đầu chỉ nghĩ mấy chuyện đó là giỏi lắm."
"Trong đầu toàn là em mà."
"Rõ ràng thiếu một chữ." Trâu Mông bĩu môi.
Hạ Vũ Châu cười: "Còn trong đầu em thì chỉ có chữ đó thôi."
"Em không phải." Trâu Mông khó thở.
"Đúng rồi, đúng rồi." Hạ Vũ Châu nhún nhường, "Trong đầu anh toàn là chuyện đó, hơn nữa bây giờ cũng rất muốn làm em."
Trâu Mông vặn vẹo thân mình, cô hơi sợ, cảm giác như Hạ Vũ Châu thật sự muốn làm ở chỗ này. Phòng khách rất lớn, ghế sofa thoải mái nhưng bên cạnh lại có cửa sổ, cách đó không xa là cửa phòng bếp đang mở. Trâu Mông luôn có cảm giác sẽ có người gõ cửa, hoặc bị người khác nhìn thấy.
Mặc dù cô biết bây giờ chỉ có hai người họ trong nhà.
Hạ Vũ Châu nâng cằm cô lên, môi anh cúi xuống, đầu lưỡi thuận thế đẩy hàm răng cô ra, tiến vào bên trong một cách thần tốc.
Hai tay Trâu Mông bị anh giữ chặt ra sau lưng khiến ngực cô ưỡn cao, chấp nhận nụ hôn lâu dài và cuồng nhiệt của anh.
Tay Hạ Vũ Châu lần vào trong vạt áo hoodie, khi lướt qua bụng nhỏ khiến cô ngứa đến nỗi cong người. Cô cảm nhận được dưới mông có thứ gì đó hình trụ đang chọc mình.
"Ưm...a..." Trâu Mông bị anh hôn quá mức vội vàng, khi anh buông ra, hai cánh môi cô cũng mềm mại rã rời.
Áo lót bị kéo xuống, Hạ Vũ Châu xoa ngực cô: "Vú mềm quá."
"Vào...phòng đi..." Trâu Mông ôm cổ anh, "Đừng làm ở chỗ này."
Hạ Vũ Châu buông tay cô ra, vòng ra phía sau cởi áo lót cho cô: "Chơi em ở đây một lần được không? Chỉ một lần thôi."
Trâu Mông không lay chuyển được anh đành gục đầu vào cổ anh rồi xấu hổ nói: "Anh... anh chưa lấy bao..."
Anh biết Trâu Mông đã đồng ý, hôn nhẹ lên trán cô: "Anh đi lấy đây, em đợi một chút."
Nói xong, anh để cô ngồi xuống sofa rồi chạy lên lầu. Trâu Mông ngồi một mình, ôm chân trên ghế, càng thêm thẹn thùng.
Rất nhanh, Hạ Vũ Châu đã quay về rồi lại bế Trâu Mông lên: "Làm nhiều lần vậy rồi mà em vẫn còn ngại sao?"
Trâu Mông ngẫm lại cũng thấy đúng. Sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, tần suất làm tình của cả hai cao đến nỗi hầu như ngày nào cũng làm. Làm nhiều lần như vậy, cô cũng đã đỡ hơn nhiều về phương diện thể lực, nhưng về mặt tâm lý thì vẫn còn rất ngại.
"Em ướt chưa?" Hạ Vũ Châu hỏi cô. Sợ cô thẹn không đáp, anh nói tiếp: "Anh cương cứng rồi."
"Ừm." Trâu Mông nhỏ giọng trả lời.
"Để anh sờ thử." Nói xong, anh cởi cúc quần jean của cô.
"Đừng." Trâu Mông duỗi tay cản nhưng lại bị anh lột ra.
"Em xấu hổ cái gì? Đâu phải anh chưa nhìn thấy bao giờ, liếm còn liếm rồi."
"..."
"Muốn liếm Tiểu Nịnh Mông."
"Cái... cái gì mà Tiểu Nịnh Mông..." Trâu Mông né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Em nói xem." Hạ Vũ Châu nâng cằm cô lên: "Cho anh liếm 'em gái nhỏ' của em nhé?"
"Anh đừng nói nữa." Trâu Mông đánh vào tay anh.
Hạ Vũ Châu biết cô xấu hổ: "Được rồi, được rồi, không nói nữa."
Thuận thế đẩy cô nằm xuống sofa, Hạ Vũ Châu vội vàng cởi quần cô xuống.
Giữa quần lót còn có vệt nước sẫm màu.
"Tiểu Nịnh Mông ra nhiều nước quá." Hạ Vũ Châu nhìn, cổ họng anh trượt lên trượt xuống.
Trâu Mông quay đầu đi, khẽ cắn móng tay.
Cô cảm nhận được quần lót của mình bị chậm rãi lột xuống, hoa huyệt ướt dầm dề trần trụi, có chút lạnh lẽo khi tiếp xúc với không khí.
"Đừng che." Hạ Vũ Châu cản lại bàn tay đang muốn che của cô: "Đẹp lắm, Nịnh Mông."
Trâu Mông còn chưa kịp phản ứng, âm đế hơi lạnh của cô đã bị môi lưỡi ấm áp ngậm lấy.
"Hức...a..." Trâu Mông không nhịn được mà kêu lên một tiếng.
"Nước của Nịnh Mông cũng rất ngọt."
Trâu Mông hé miệng thở dốc. Hạ Vũ Châu đỡ chân cô, tiếp tục liếm hôn.
Dịch mật trong cơ thể cô không ngừng trào ra. Đầu lưỡi linh hoạt khiến cả người Trâu Mông khẽ run lên, anh liếm âm đế, dùng đầu lưỡi thong thả nghiền áp.
"Ưm...hức..." Một tay Trâu Mông đặt lên gáy anh, muốn đẩy anh ra: "Dừng lại đi..."
Hạ Vũ Châu biết cô khẩu thị tâm phi, ngoài miệng nói không cần nhưng dâm thủy lại mỗi lúc một nhiều.
Đầu lưỡi đảo quanh huyệt khẩu, hoa huyệt non nớt như có lực hấp dẫn khiến lưỡi anh muốn chui sâu vào trong.
"Ha...a..." Ngón tay Trâu Mông cắm vào tóc anh.
Đầu lưỡi cắm vào được một chút, Hạ Vũ Châu cảm thấy vẫn chưa đủ. Ngón tay anh đè nặng lên âm đế rồi bắt đầu ấn xuống.
"A..." Chân Trâu Mông cọ xát với ghế sofa, đầu gối muốn khép lại nhưng bị anh mạnh mẽ tách ra.
Vừa ngứa ngáy vừa thoải mái, nhưng Trâu Mông vẫn cảm thấy chưa đủ.
"Hức..." Cô không nhịn được mà rên to. Theo tốc độ và lực độ ngày càng tăng của ngón tay Hạ Vũ Châu, cô cũng sắp không khống chế được chính mình.
Không khống chế được tiếng rên rỉ dâm đãng cùng thân thể run rẩy, càng không khống chế được dục vọng của bản thân.
Muốn, cô thật sự rất muốn.
Hạ Vũ Châu say sưa mút vào. Rất nhanh, Trâu Mông đã đạt cao trào một lần.
Cả người cô run rẩy, huyệt thịt quấn lấy lưỡi anh không chịu buông tha.
Anh như ý nguyện mút vào không ít dâm thủy.
Thực sự quá ngọt.