39. Chương 39: Gọi chồng đi!

Em Thật Tốt

Chương 39: Gọi chồng đi!

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Vũ Châu muốn hôn cô, Trâu Mông vội quay đầu, mím chặt môi.
"Em ghét bỏ bản thân mình sao?" Hạ Vũ Châu cười.
"Dù sao cũng không cần làm vậy..."
Thật là xấu hổ muốn chết.
Hạ Vũ Châu cảm thấy cô đáng yêu, liền muốn trêu chọc cô một chút: "Vậy lần sau em ăn của anh nhé?"
Trâu Mông nhất thời không phản ứng kịp, phải mất vài giây cô mới hiểu được ý của câu "ăn của anh" là gì.
"Không cần." Trâu Mông nghĩ mình điên rồi.
Hạ Vũ Châu cởi áo, nằm nghiêng bên cạnh cô, cười nói: "Anh đùa thôi mà." Anh ôm cô vào lòng: "Em có lạnh không?"
Trâu Mông lắc đầu: "Không lạnh."
"Chốc nữa sẽ nóng ngay thôi."
Hạ Vũ Châu cúi đầu hôn cô, ngón tay anh dọc theo cô bé ẩm ướt của cô.
"Ưm..." Ngón tay anh tiến vào vuốt ve bên trong, khiến cô vừa nhức vừa tê.
"Tiểu Nịnh Mông hình như rất thích." Hạ Vũ Châu khẽ vặn ngón tay, cảm nhận cô bé ấm áp lập tức siết chặt lấy ngón tay anh.
"Ưm... a..." Trâu Mông vịn vào cánh tay anh, khẽ đong đưa eo.
Hạ Vũ Châu cúi đầu hôn lên bộ ngực non nớt của cô, đôi gò bồng đảo trắng như tuyết vừa mềm mại vừa tinh xảo. Anh nhẹ nhàng ngậm lấy, cắn nhẹ rồi buông ra, khiến nhũ hoa ửng hồng, căng mọng như những nụ hồng.
Trâu Mông có lẽ đã khao khát, Hạ Vũ Châu cũng có chút không thể chờ đợi thêm.
"Mông Mông, em có muốn không?"
Nghe Hạ Vũ Châu hỏi vậy, Trâu Mông tự nhiên cũng biết anh muốn cái gì, càng biết anh muốn cô nói ra điều gì.
Thế nhưng... việc này làm sao cô có thể mở miệng nói ra chứ? Đừng nói là trên sô pha, ngay cả trên giường cô cũng không tài nào thốt nên lời.
"Ừm..." Trâu Mông dùng ánh mắt vô tội nhìn anh, vừa ngây thơ vừa dụ hoặc.
Hạ Vũ Châu không "mắc bẫy" cô: "Em có muốn không? Hửm? Nịnh Mông."
Trâu Mông khẽ gật đầu, đây có lẽ là phản ứng lớn nhất của cô rồi.
Hạ Vũ Châu hiển nhiên không nghĩ như vậy, anh muốn Trâu Mông tự mình nói ra có thích hay không, có muốn hay không, có thoải mái hay không, anh muốn cô nói hết tất cả.
Anh rút nửa ngón tay ra, Trâu Mông đột nhiên cảm thấy trống rỗng hơn không ít. Cô nhìn Hạ Vũ Châu, như muốn hỏi anh vì sao lại làm như vậy.
"Mông Mông có muốn không?" Anh cố ý vặn ngón tay, khiến tim cô như lơ lửng giữa không trung: "Muốn thứ của anh làm em không?"
Trâu Mông thở hổn hển, lí nhí trả lời: "...Vâng."
"Vâng là sao? Là em muốn hay không muốn?" Hạ Vũ Châu cười hỏi.
Cô lắc đầu, sao mà không muốn cho được.
"Đừng như vậy mà..." Trâu Mông khó chịu nói: "Đừng..."
"Đừng cái gì?" Hạ Vũ Châu lại cắm ngón tay vào, rồi khi nghe tiếng rên rỉ của cô lại rút ra. Trâu Mông khó chịu nhíu mày.
"Đừng... rút ra." Trâu Mông nhẹ giọng nói.
Mặc dù cô chưa nói ra điều anh muốn nghe, nhưng Hạ Vũ Châu đã rất thỏa mãn. Anh không muốn ép buộc cô, dù sao hai người còn rất nhiều thời gian phía trước.
Không chỉ vì muốn tha cho cô, mà còn vì Hạ Vũ Châu không thể nhịn thêm được nữa. Anh nhanh chóng đeo bao, đặt thứ đã cương cứng đến sưng tấy ở miệng cô bé, quy đầu mấp máy trêu chọc khe thịt non mềm.
"Hừ..." Trâu Mông cảm thấy không đủ.
Hạ Vũ Châu cũng vậy.
Quy đầu đâm vào cô bé mềm mại, dịch ái ân từ từ bị ép ra theo thứ đó cắm vào. "Phốc" một tiếng, toàn bộ thứ đó đều ngập sâu bên trong.
"A..." Da đầu Hạ Vũ Châu tê dại: "Vừa mềm vừa khít."
Trâu Mông cũng thoải mái. Cảm giác sung sướng mãnh liệt nhanh chóng thay thế cảm giác cô bé bị kéo căng. Tiếp theo đó là khoái cảm cuồn cuộn ập đến.
Cô đã quá quen với lực đạo của Hạ Vũ Châu. Ban đầu là không thoải mái, nhưng giờ đây là cực kỳ hưởng thụ. Cả người cô như giãn nở ra, mềm nhũn, bị anh làm cho sảng khoái tột cùng.
Anh dùng sức xoa bóp mông Trâu Mông, nhẹ nhàng nâng cô lên để lưng dựa vào ghế sô pha. Tư thế này khiến anh thâm nhập được sâu hơn, Trâu Mông cảm giác tim mình cũng lơ lửng theo lên không trung.
Vừa kích thích vừa vui sướng.
"Ưm... Ưm..." Tiếng thở dốc của cô không ngừng vang lên, như hòa theo từng nhịp ra vào của Hạ Vũ Châu.
Nhờ tiếng rên rỉ của cô, Hạ Vũ Châu càng dùng sức đâm sâu hơn nữa.
"Ân... Nhẹ một chút..." Trâu Mông nắm chặt một góc đệm, có chút không chịu nổi được nữa.
Tuy đã thích nghi được với nhu cầu sinh lý của anh, nhưng thể lực cô vẫn kém hơn một chút.
"Đâm sâu như thế này không thoải mái sao?" Hạ Vũ Châu dùng sức đẩy eo cô, mỗi lần đều dùng lực cực kỳ mạnh.
Thứ đó vốn đã ướt nhẹp, khi tiến vào lại ngập sâu trong cô bé của cô.
Dịch tình bị ép bắn ra ngoài, chất lỏng dính trên người hai người, trên sô pha cũng không ít.
"Toàn là nước." Hạ Vũ Châu cúi đầu, nhìn thấy thứ của mình thâm tím ra vào trong lớp thịt non hồng nhuận.
Cô bé hồng hào ngẫu nhiên lộ ra, Hạ Vũ Châu nhìn đến đỏ mắt, không có cách nào khác, chỉ đành dùng sức làm cô càng mãnh liệt hơn.
"Hức... a... To... to quá..."
Hạ Vũ Châu hiếm khi nghe được lời khen như vậy, chỉ mấy chữ thôi đã khiến anh càng thêm phấn khích.
"To mới làm em sướng được chứ."
"Không cần..." Trâu Mông không kìm được nước mắt: "Không... nó lớn quá... a..."
"Cô bé dâm đãng như vậy, đương nhiên cần thứ lớn rồi." Hạ Vũ Châu không quên trêu chọc cô.
Trâu Mông vừa lắc đầu vừa khóc: "Không... hức hức hức..."
"Không được... không được..." Trâu Mông thấy vừa đau vừa tê, cô bé lại ngày càng căng trướng.
"Cô bé chặt muốn chết, thứ lớn phải đâm vào sâu hơn nữa thôi."
"Đủ... đủ rồi... Vũ Châu a a..." Trâu Mông nắm chặt tay anh, móng tay dùng sức đâm vào, theo từng nhịp ra vào của anh mà cào ra những vệt đỏ.
Nghe thấy cách xưng hô này, Hạ Vũ Châu đột nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi cô: "Hứa Phong bảo em đổi cách xưng hô là gì?"
Trâu Mông lúc này không còn tỉnh táo để suy nghĩ, lắc đầu không biết trả lời thế nào.
"Hả?" Hạ Vũ Châu dùng sức đâm vào vài cái, thấy cô không nhịn được nữa: "Anh ta muốn em gọi là gì?"
Cô không nhịn nổi nữa, buột miệng thốt ra: "Gọi... a... anh... a..."
Hạ Vũ Châu nhịn không được mắng thầm vài câu, quay mặt cô lại nhìn anh: "Không được."
Hạ Vũ Châu cười khẩy, Hứa Phong lại có suy nghĩ như vậy sao.
"Không được gọi anh ta như vậy." Hạ Vũ Châu trịnh trọng nói với cô: "Em nghe rõ chưa?"
Trâu Mông vô thức gật đầu, lúc này anh nói gì cô cũng nghe theo.
Hạ Vũ Châu theo bản năng chê bai Hứa Phong, cảm thấy bản thân sẽ không sến sẩm như vậy. Gọi 'anh trai'? Anh không muốn nghe, hơn nữa...
Anh nghĩ ngợi, đã xưng hô thì phải xưng hô cho đúng: "Nịnh Mông, gọi anh là..."
"Vũ... Vũ Châu..." Cô mềm giọng, thanh âm vừa mềm mại vừa quyến rũ.
"Không phải..." Anh dùng sức cắm sâu: "Gọi... chồng đi."
"..." Trâu Mông phản ứng không kịp.
"Nịnh Mông ngoan, gọi 'chồng' đi." Anh nắm eo Trâu Mông, dùng sức thúc mạnh: "Gọi 'chồng' đi."
Trâu Mông chịu hết nổi, chỉ có thể thỏa hiệp, hi vọng anh sẽ không dùng sức như vậy nữa: "Ch... chồng..."
"Nịnh Mông... gọi lại đi..."
"Chồng..." Trâu Mông thở dốc, dịch tình không ngừng chảy ra, tiếng thở dốc của cô lẫn vào thanh âm "va đập" của hai người, càng lúc càng nhanh.
Tần suất ra vào của Hạ Vũ Châu ngày một nhanh, mỗi lần thúc vào đều rất sâu. Anh dùng sức vân vê điểm yếu của cô khiến Trâu Mông hét lên vì sung sướng tột độ.
Tiếng rên rỉ của cô đã lạc điệu, cùng với tiếng nức nở không nghe ra được gì, nhưng anh lại rất thích. Âm giọng dâm dục đó của cô khiến anh rất sung sướng.
"Nịnh Mông..." Eo cô đã bị véo đến hồng. Lúc thở hổn hển, mơ hồ có thể nhìn thấy xương sườn của cô.
"Ô... ô..." Trâu Mông khóc nức nở, hốc mắt hồng hồng: "Không... không... được rồi..."
"Nịnh Mông muốn ra..." Hạ Vũ Châu thấy cô sắp lên đỉnh, sờ lên âm vật của cô: "Chờ một chút, ra cùng chồng nhé, hửm?"
Trâu Mông không biết phải chờ như thế nào, chỉ thấy sảng khoái từ đầu đến cuối. Cảm giác sắp lên tới đỉnh, cô thật sự chịu không nổi, căn bản là không thể chờ thêm được nữa. Cô ngẩng đầu, cổ và cằm tạo thành một đường thẳng.
Khoái cảm truyền thẳng tới đại não cô, trong giây lát trước mắt cô trắng xóa, cả người run rẩy không ngừng.
Hạ Vũ Châu vốn dĩ cũng sắp lên đỉnh, bị cô "cắn" đến không chịu nổi nữa, sướng đến mức trực tiếp "tước vũ khí đầu hàng".
"A..." Anh khàn khàn hét lên.
Trâu Mông thất thần trong giây lát, Hạ Vũ Châu xoa âm vật của cô, kéo dài thời gian cao trào. Thứ đó sau khi bắn xong vẫn như cũ bị cô gắt gao trói chặt.
Hạ Vũ Châu ôm cô vào ngực, hôn an ủi cô.
Trâu Mông nép vào lồng ngực anh, nhỏ giọng hờn dỗi: "Anh hư thật đấy!"
Anh cười: "Hư sao? Anh làm em lên đỉnh rồi mà."
Cô không còn sức lực để đánh anh: "Thôi đi!"
"Nịnh Mông."
"Hửm..."
"Gọi thêm một tiếng "chồng" nữa được không?"
"..." Trâu Mông do dự chốc lát, rồi nhỏ giọng kêu một tiếng: "Chồng."
#####
Trâu Mông ngủ thiếp đi, điện thoại reo mà cô cũng không tỉnh nổi.
Chuông điện thoại lần nữa reo lên, cô mới nhớ ra hôm nay có hẹn với Nhậm Giáng Nhã đi xem phim.
Đều tại Hạ Vũ Châu. Tối hôm qua cô đã ngoan ngoãn gọi "chồng" rồi, vậy mà anh vẫn không buông tha cho cô, lại làm thêm hai lần nữa cho đến khi cô thiếp đi.
May mà Nhậm Giáng Nhã dậy sớm, hẹn cô gặp mặt sau hai giờ nữa.
"Em có hẹn với cô ấy sao? Không cần anh nữa à?" Hạ Vũ Châu mơ màng kéo cô vào ngực.
"Vốn dĩ anh bảo tối nay mới về, Tiểu Nhã hai ngày trước đã mời em đi xem phim sáng nay nên em đồng ý rồi."
"Vậy còn anh thì sao?" Hạ Vũ Châu không muốn cô rời xa, anh hận không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cô.
Trâu Mông nghe ra một tia ấm ức trong lời anh, cô nghĩ rồi đáp: "Vậy thì em về sớm một chút nhé?"
Hạ Vũ Châu lắc đầu: "Cũng không phải là không còn cách nào khác."
#####
Tết Nguyên đán năm nay có một bộ phim hài của một đạo diễn lớn ra mắt, hai cô gái đã chọn bộ phim này.
Nhậm Giáng Nhã ngồi bên cạnh Trâu Mông, không nhịn được quay đầu nhìn cô, nâng tay vịn lên rồi ghé vào tai cô: "Hôm nay không phải là buổi hẹn của hai đứa mình sao?"
Trâu Mông gật đầu.
Nhậm Giáng Nhã chỉ chỉ phía bên kia của Trâu Mông: "Thế cậu ta là sao vậy?"
Hạ Vũ Châu nghe cô ấy nói vậy, không nhịn được liếc mắt nhìn một cái.
Cho dù trong phòng xem phim tối tăm, Nhậm Giáng Nhã cũng cảm nhận được rõ ràng sự xem thường của anh.
Mẹ kiếp! Cô nàng còn chưa trợn mắt thì thôi, tên bóng đèn này!
"Anh ấy ở nhà một mình chán quá nên..."
"Cậu ta mới lên ba à?" Nhậm Giáng Nhã quả thực chịu không nổi: "Thật là một khắc cũng không rời cậu được."
Hạ Vũ Châu không cam lòng yếu thế, nhấc tay vịn lên rồi kéo Trâu Mông vào lòng.
"..."
Nhậm Giáng Nhã cảm thấy mình sai rồi. Hạ Vũ Châu căn bản là chưa đến ba tuổi.