Em Thật Tốt
Chương 4: Trong mắt em, chỉ có anh (H)
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Mất tập trung sao?" Đầu ngón tay hư hỏng của Hạ Vũ Châu lướt qua khe thịt vẫn còn khép chặt, ngón tay anh cũng ướt đẫm: "Nịnh Mông của anh nhiều nước thật đấy."
Trâu Mông nắm chặt cạnh bàn, cong eo, thấy đầu anh dần cúi xuống gần mình, cô có chút hoảng loạn: "Không cần, Vũ Châu..."
Hơi thở nóng ấm của anh phả vào nơi riêng tư của cô khi anh nói. Trong lúc cô còn đang lúng túng rầm rì, Hạ Vũ Châu đã nhân cơ hội liếm nhẹ một cái: "Không cần anh liếm em sao?"
"Ưm...a..."
Đây không phải lần đầu Hạ Vũ Châu liếm cho cô, thậm chí có thể nói đây là chuyện thường tình giữa hai người họ. Nhưng mỗi lần như vậy, Trâu Mông vẫn vô cùng thẹn thùng và căng thẳng.
Cũng như nam giới có tâm lý chinh phục, ở khía cạnh này, nữ giới cũng có cảm giác đắc ý. Không ít phụ nữ thích Hạ Vũ Châu. Một người đàn ông như anh, dù trước hay sau khi kết hôn, đều rất được người khác phái yêu thích, thậm chí có thể cả người cùng giới.
Nhưng người đàn ông ấy lúc này lại đang cong eo liếm phía dưới cho cô, thử hỏi ai mà không hưng phấn?
Đầu lưỡi anh cuốn lấy, khêu gợi hoa dịch, khi rời đi còn kéo theo một sợi chỉ bạc.
"Ưm..." Ngón chân Trâu Mông căng chặt, hoa huyệt hơi mấp máy.
Hạ Vũ Châu nhìn đến đỏ cả mắt.
Anh hé miệng ngậm lấy viên âm đế nhô lên, đầu lưỡi quét qua quét lại, hệt như khi anh ngậm đầu vú cô. Thỉnh thoảng, anh sẽ dùng răng nhẹ nhàng cắn khẽ viên tiểu đậu đậu ấy.
Khi được anh khẩu giao, Trâu Mông luôn cao trào rất nhanh. Bởi vì động tình, phần lớn hoa dịch tiết ra đều bị anh hút sạch.
Thật xấu hổ chết người.
Ngón tay nắm cạnh bàn có chút tê dại, Trâu Mông buông lỏng tay ra. Cô nằm trên bàn, miệng nhỏ thở phì phò, vẫn còn chìm đắm trong dư vị của cao trào chưa thể bình tĩnh lại. Bộ ngực mềm mại cũng theo đó mà phập phồng lên xuống. Sau lớp áo ngủ mỏng không có nội y, đầu vú đứng thẳng dưới lớp vải.
Trâu Mông không biết hiện tại mình đẹp đến nhường nào. Hạ Vũ Châu nâng cô dậy rồi ôm vào lòng: "Anh còn chưa vào tiểu huyệt mà em đã cao trào rồi." Nói xong, anh cắm một ngón tay vào hoa huyệt ướt mềm.
Giữa hai chân cô là bàn tay anh, ngón tay ra vào trong hoa huyệt mang ra lượng lớn hoa dịch. Dưới chân cô, cô cũng cảm nhận được dục vọng của anh đang tăng vọt.
Trâu Mông ôm lấy cổ anh, cắn răng khẽ ngâm nga.
"Vén áo lên, để anh thổi thổi vú cho em nhé?" Một tay Hạ Vũ Châu ôm eo cô, tay còn lại đang ra sức đùa bỡn hoa huyệt nên không thể vén áo cô lên.
Đợi đến lúc áo được kéo lên, đầu vú đứng thẳng lập tức được anh ngậm lấy. Hạ Vũ Châu vừa hút vừa cắn, còn phát ra tiếng "chùn chụt" thật xấu hổ.
"Ngọt thật đấy." Anh nhả viên hồng quả kia ra, mặt trên lập tức sáng lấp lánh.
"Ưm..." Trâu Mông ưỡn ngực bên trái, ý muốn dâng nó đến bên miệng anh: "Bên này... cũng... cũng muốn."
Hạ Vũ Châu cười, hơi thở nóng ấm phả vào khe ngực cô: "Dâm muốn chết. Nịnh Mông ngoan, nâng lên để anh ăn."
Trâu Mông nghe lời làm theo, tay nâng kiều nhũ đưa đến bên miệng anh. Anh hôn hôn bầu ngực, tránh đi viên hồng quả kiều diễm ướt át, chút râu trên cằm như có như không mà cọ qua làn da mịn màng non nớt của cô.
Cô chỉ cảm thấy ngứa, ngứa đến chết mất.
Hạ Vũ Châu nhìn dáng vẻ này của cô, sao có thể không hiểu: "Hoa huyệt dâm đãng muốn bị chơi sao?"
Trâu Mông vùi mặt vào cổ anh, khẽ gật đầu với biên độ mà anh có thể cảm nhận được. Hoa huyệt của cô đã được khuếch trương tốt, có thể chứa hai ngón tay, lúc này đang chờ đợi côn thịt của anh ghé thăm.
"Nịnh Mông..." Anh rút hai ngón tay ra, nắm lấy mông cô để cô ngồi lên đùi mình: "Muốn thì tự thả côn thịt lớn ra đi, được không?"
Hạ Vũ Châu nhìn tay cô đặt trên lưng quần mình, thong thả ung dung kéo cả quần lót xuống. Anh thấy động tác của cô quá chậm, liền thúc nhẹ eo giúp cô một phen.
Côn thịt cương cứng được thả ra ngoài, năm ngón tay trắng nõn mềm mại của cô cầm lấy nó: "Nịnh Mông, tự đút vào tiểu huyệt đi..."
Trâu Mông chậm rãi nâng mông lên, sau đó nắm côn thịt nhắm ngay giữa huyệt khẩu.
Hai tay chống lên bả vai Hạ Vũ Châu, cô chậm rãi ngồi xuống. Nhưng mới nuốt gần xong quy đầu, cô đã có chút chịu không nổi.
Chất lỏng bị đè ép đọng lại trên lông tóc của anh: "Ưm... không vào được..." Lời này ít nhiều có chút ý cầu xin.
"Nịnh Mông có thể mà, ách..." Anh còn chưa kịp dứt lời, côn thịt lại cắm sâu thêm một chút, thoải mái đến nỗi anh bật kêu thành tiếng.
Hạ Vũ Châu ôm mông cô, bàn tay to xoa bóp mông thịt, mãi đến khi côn thịt hoàn toàn đi vào.
"Ưm a..." Trâu Mông bật ra tiếng ngâm sảng khoái.
Huyệt khẩu bị căng ra, bên trong bị lấp đầy. Cô nhíu mày: "Anh động... động một chút đi."
Hạ Vũ Châu cười rạng rỡ: "Làm gì có ai đã vào rồi mà lại không động chứ?"
Ngụ ý là dù thế nào cô cũng phải tự mình động.
"Ưm..." Trâu Mông vặn vẹo, làm nũng với anh: "Ông xã~ anh động đi mà~"
"Ha..." Hạ Vũ Châu bị cô vặn vẹo đến nỗi kích thích, bàn tay tét vào mông cô: "Anh động cũng được thôi, nhưng lát nữa không chịu được cũng không được đòi dừng lại. Hửm?"
Lúc này Trâu Mông vừa ngứa vừa khó chịu, làm gì còn tỉnh táo để tự hỏi xem "tự mình động" với "không được đòi dừng" cái nào có lợi cho mình chứ. Cô vội vàng gật đầu: "Vâng~"
"Em tự nói đấy nhé." Hạ Vũ Châu nắm eo cô: "Hôm nay anh chơi chết em."
Nói xong chính là một cú đâm lút cán. Trâu Mông kêu khẽ một tiếng, hai vú cũng đong đưa theo.
"Tiểu huyệt dâm đãng muốn chết, vú to cũng dâm đãng nữa." Anh ngậm lấy nhũ viên đang lắc qua lắc lại trước mắt, ôm sát sau lưng cô, từ trên ghế đứng lên.
Dưới thân dính sát nhau, chỉ cần vừa cử động đã khiến hoa huyệt co rút lại, khiến anh thiếu chút nữa không nhịn được.
"Tiểu huyệt kẹp chặt vậy sao? Muốn bóp gãy côn thịt của anh à?" Hạ Vũ Châu đặt cô lên bàn ăn, hai tay xoa nắn vú cô. Anh muốn mạnh mẽ hơn nữa nhưng lại sợ không cẩn thận sẽ thật sự làm cô bị thương.
"Em... em không có..." Trâu Mông phất phất tay: "Nhẹ... một chút."
"Nhẹ chỗ nào?" Sức lực của anh chỗ nào cũng không nhỏ: "Là làm nhẹ một chút hay là xoa nhẹ một chút?"
"Cả hai." Tuy Trâu Mông không muốn thừa nhận, nhưng anh dùng sức như vậy lại khiến cô rất thoải mái.
Chỉ duy nhất lần đầu tiên làm tình với cô, Hạ Vũ Châu còn cố gắng dịu dàng vì sợ làm cô bị thương. Nhưng đến lần thứ hai, bản tính của anh liền bộc lộ. Mỗi lần muốn cô, anh đều cực kỳ tàn nhẫn. Ban đầu Trâu Mông không chịu nổi, mỗi lần đều cảm thấy mình như sắp ngất đi. Sau đó, cô dần dần buông thả bản thân, bắt đầu hưởng thụ khoái cảm khi làm tình.
Làm tình với Hạ Vũ Châu rất thoải mái, anh cũng biết cách khiến cô rơi vào cực lạc. Chỉ cần nghĩ đến khi anh làm tình, sức lực, tiếng thở dốc hay rên rỉ của anh đều trút lên người mình, trong lòng Trâu Mông cũng như được lấp đầy.
"Ưm... chật quá..." Tiểu huyệt bị chiếm cứ, nước sốt tràn ra, hạ thân ẩm ướt dính nhớp.
"Chậm sao?" Hạ Vũ Châu nghe không hiểu: "Xem ra hoa huyệt dâm đãng muốn nhanh hơn." Nói xong, anh lại dùng sức thọc vào rút ra.
"A... không..." Móng tay của Trâu Mông ghim vào làn da anh: "Đừng mà... a... ưm...."
"Có thoải mái không? Hửm?"
"Ưm a... thoải... ha... thoải mái..." Hai chân cô quấn lên eo anh, dùng hết sức câu lấy.
Hạ Vũ Châu cúi đầu nhìn côn thịt thô dài của chính mình đang ra vào trong hoa huyệt, lông tóc màu đen dính đầy chất lỏng. Làn da của hai người có chút đối lập nhau. Da thịt của Trâu Mông trắng nõn lại hồng hào, bị anh cắm quá mạnh, bắp đùi cũng bắt đầu ửng hồng.
Anh có thể nhìn thấy môi hoa huyệt hơi bị kéo ra ngoài, hồng hào mềm mại. Bao bọc lấy côn thịt chính là hỗn hợp chất lỏng của cả hai. Tiểu huyệt này mềm đến rối tinh rối mù, lúc trước sinh con bằng cách nào chứ?
Hạ Vũ Châu đắc ý. Trâu Mông vừa tròn 18 tuổi là bị anh phá thân, hơn nữa cũng chỉ có mình anh. Nếu nói có gì khác nhau thì cũng có. Lúc 18 tuổi, cô không có kỹ xảo hay kinh nghiệm. Thiếu niên choai choai chỉ cần mỗi ngày có thể làm tình với cô là đã vui vẻ đến không chịu được. Còn hiện tại, anh không chỉ coi trọng số lượng, mà còn coi trọng cả chất lượng.
Anh muốn làm tình với Trâu Mông đến nỗi cả đời này cô cũng không thể rời khỏi anh.
"Nịnh Mông..." Anh thấp giọng gọi tên cô: "Nịnh Mông."
"Ưm a..." Trâu Mông đáp lại.
"Có thích anh chơi em không?"
"Ưm... thích... a..."
"Thích cái gì?" Tâm tư của anh quá xấu xa, mỗi lần đều nhợt nhạt cắm vào, không chịu cho cô thống khoái.
"Chơi... chơi... em..." Trâu Mông có chút chịu không nổi, trong tiếng thở dốc còn mang theo tiếng nức nở.
"Khóc cũng vô dụng..." Tuy nói là như vậy nhưng anh vẫn động lòng mà hung hăng làm mạnh vài cái khiến cô vui sướng: "Anh nói... ha, đừng kẹp... Hôm nay anh chơi chết em..."
"Aaa... Hạ, Hạ... a... Vũ Châu." Cô còn chưa dứt lời, âm đế nhỏ bé đã bị ngón tay của anh đè lại: "A... không cần mà..."
Trâu Mông điên cuồng lắc đầu.
"Ngoan, Nịnh Mông..." Hạ Vũ Châu sợ lưng cô đập vào bàn sẽ đau, vội vàng bế cô lên.
"Ưm aaaa... không muốn... không cần..." Trâu Mông ôm cổ anh, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Hạ Vũ Châu hôn lên nước mắt cô, nhìn dáng vẻ của cô anh cũng đau lòng. Nhưng lý trí thì bảo vậy, còn nửa người dưới của anh lại chẳng có ý gì là thương tiếc.
"Bạch bạch bạch", hai viên tinh hoàn đập mạnh vào háng cô. Mỗi lần côn thịt thọc vào rút ra, chất lỏng hỗn hợp giao triền bị đè ép phát ra tiếng "xì xì xì".
Trâu Mông lại lần nữa cao trào. Cô khóc đến mức không thở nổi, trong miệng lúng búng nói từ bỏ, nhưng hoa huyệt vẫn không hề chịu thả lỏng mà vẫn hút chặt lấy Hạ Vũ Châu.
"Thật là muốn mạng nhau mà..." Hạ Vũ Châu hôn lên khuôn mặt nhỏ của Trâu Mông, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô.
"Nhìn anh, Nịnh Mông." Anh đỡ cổ cô: "Mở mắt nhìn anh."
"Ưm~" Trâu Mông còn ở trạng thái mất ý thức, máy móc mở mắt ra. Hốc mắt là một tầng sương mù nhưng ánh mắt lại dịu dàng mơ hồ.
Hạ Vũ Châu căng cơ, hung hăng cắm vào mấy chục lần, sau đó bắn ở bên trong.
Đây là một thói quen khác của anh, lúc bắn tinh nhất định phải nhìn vào mắt cô.
Anh muốn nhìn thấy trong mắt cô chỉ có mình anh.