Chương 5: Lời Hứa

Em Thật Tốt

Chương 5: Lời Hứa

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trâu Mông hối hận, cô thật sự đã quá nuông chiều Hạ Vũ Châu. Đếm trên đầu ngón tay cũng không xuể số lần họ đã ân ái trong tuần này.
Nhưng cũng không thể chỉ trách mình Hạ Vũ Châu, việc anh không biết kiềm chế hình như cũng là do cô mà ra.
Ân ái cùng Hạ Vũ Châu thật sự quá đỗi thăng hoa, khiến cô cảm thấy như trôi nổi trên mây suốt cả quá trình. Thế nên, nếu cô thật sự muốn kiềm chế tần suất ân ái, hẳn cô đã không mệt mỏi đến mức này.
Trong chuyện phòng the này, họ quả thực quá cuồng nhiệt.
Cũng may Hạ Vũ Châu cũng còn có lương tâm, sau khi xong việc, Trâu Mông không cần bận tâm điều gì, chỉ việc tận hưởng sự chăm sóc của anh. Cả quá trình đều vô cùng thoải mái, hơn nữa cơn buồn ngủ ập đến, cô vừa đặt lưng xuống gối đã thiếp đi không lâu sau đó.
Đêm nay Hạ Vũ Châu lại không ngủ ngon, vốn tưởng rằng tối nay "đại hội thể dục thể thao" sẽ khiến anh có một giấc ngủ thật sâu, không mộng mị, không ngờ đến nửa đêm lại mơ những giấc mơ đứt đoạn.
Những năm Trâu Mông không ở bên cạnh, những năm muốn trở về cũng chẳng thể về được, muốn quên cô nhưng chẳng thể nào làm được, tất cả đều hiện về trong giấc mơ của anh.
Anh mơ thấy một căn phòng tối mịt, đột nhiên cánh cửa lớn đột ngột mở ra, một luồng ánh sáng mạnh chiếu vào, đứng ở cửa có một bóng dáng. Anh không cần phân biệt cũng biết đó là Trâu Mông. Anh muốn chạy tới, rõ ràng trước mặt không có trở ngại gì, nhưng cố gắng cách mấy cũng không thể chạy được. Trâu Mông chỉ cách anh vài bước chân, anh vươn tay muốn níu giữ cô nhưng chẳng thể nào chạm tới. Trâu Mông chậm rãi bước ra ngoài, cô càng bước đi, anh càng cảm thấy mình bị giam cầm, không tài nào tiến lên được. Cuối cùng, Trâu Mông vẫn cứ thế mà xa dần anh.
Hạ Vũ Châu gọi tên cô: "Tiểu Mông... Tiểu Mông... đừng đi..." Dù anh có gọi thế nào cũng vô ích, dù cố gắng cách mấy cũng không thoát khỏi căn phòng u ám ấy.
"Tiểu Mông..." Hạ Vũ Châu hoảng sợ ngồi dậy.
"Cạch" Trâu Mông mở đèn ngủ, vội quay lại nhìn anh: "Mơ ác mộng sao?"
Hạ Vũ Châu thở hổn hển, cau mày nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Anh không muốn Trâu Mông nhìn thấy vẻ yếu đuối của mình, nhưng lại chẳng có cách nào che giấu, chỉ đành phơi bày trước mặt cô.
Còn may, cô vẫn ở bên cạnh anh.
Nghiêng người ôm lấy Trâu Mông, vùi mặt vào mái tóc cô.
Trâu Mông vỗ lưng anh trấn an: "Em đây."
"Em vẫn luôn ở bên anh sao?" Giọng nói của anh trầm đục, nghe như có chút ấm ức.
"Đương nhiên." Trâu Mông xoa nhẹ đầu anh: "Anh có đuổi em cũng không đi."
"Được." Nhận được lời hứa hẹn, anh mới an lòng.
Trâu Mông buông anh ra, nhìn anh: "Ôm em ngủ nhé?"
Hạ Vũ Châu gật đầu, ôm cô nằm xuống, vươn tay chạm vào công tắc, đèn ngủ "cạch" một tiếng rồi tắt.
Đợi hơi thở của người trong lòng trở nên đều đặn, anh mới nhắm mắt.
Mặc dù sau nửa đêm anh ngủ rất ngon, nhưng lúc đồng hồ báo thức vang lên, Hạ Vũ Châu vẫn rất mệt. Trong nhà có nhóc con dậy còn sớm hơn cả đồng hồ báo thức, hai người đã sớm từ giã những ngày ngủ nướng.
Bình thường Hạ Vũ Châu luôn là người dậy trước, hôm nay Trâu Mông muốn anh ngủ thêm trong chốc lát.
Gỡ cánh tay đang ôm ngang eo mình ra, Hạ Vũ Châu nhõng nhẽo không chịu buông: "Nịnh Mông, ngủ thêm một lát đi."
"Con trai sắp dậy rồi." Cô vỗ vỗ tay anh.
Cả người Hạ Vũ Châu áp sát vào người cô, mơ màng đưa tay vuốt ve bầu ngực đầy đặn của cô.
"Ưm, không cần..."
"Muốn em, Nịnh Mông..."
"Không được... anh buông ra." Trâu Mông khước từ, Tiểu Y sắp tỉnh, chẳng mấy chốc sẽ chạy vào phòng hai người.
"Một lúc thôi mà." Ngón tay anh lần xuống vùng bụng dưới: "Chỉ thao một lát thôi."
"Ưm..."
"Cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói ngây thơ: "Ba mẹ, ba mẹ còn ngủ nướng sao?"
Hạ Vũ Châu nhắm hai mắt, thở dài thườn thượt, buông tay ra. Trâu Mông lập tức đứng dậy vội vàng đi tới mở cửa: "Tiểu Y dậy rồi sao?"
"Chúc mẹ buổi sáng tốt lành ạ!" Tiểu Y cười nói với cô, lại hé mắt nhìn ba vẫn còn nằm trên giường, cười khúc khích: "Ba ngủ nướng, ba ngủ nướng!"
"Tối qua ba ngủ không ngon, mẹ đưa Tiểu Y đi rửa mặt trước nhé? Lát nữa dì Trương tới làm bữa sáng rồi."
Tiểu Y gật đầu, lạch bạch chạy vào phòng vệ sinh chuẩn bị rửa mặt.
Trâu Mông quay lại giường, hôn nhẹ lên mặt anh: "Anh ngủ thêm một lát, em đưa Tiểu Y đi rửa mặt, lúc nào ăn sáng sẽ gọi anh dậy."
Hạ Vũ Châu kéo lấy cổ cô, sau vài giây suy nghĩ, anh chỉ chạm nhẹ vài cái lên môi cô: "Bao lâu rồi không được thao em vào buổi sáng nhỉ?" Anh kéo tay cô ấn vào vật nam tính đã cương cứng của mình: "Cứng đến khó chịu."
Trâu Mông rụt tay lại, lảng tránh khỏi nơi nhạy cảm ấy, kẻo lát nữa anh lại củi khô bốc lửa: "Vào phòng vệ sinh mà tự mình giải quyết đi."
Chờ cô đi rồi, Hạ Vũ Châu lật người, vùi mặt vào gối cô, hít lấy hương thơm thuộc về cô, sau đó thở dài một hơi.
Anh tự hỏi chính mình: Sao lại có con sớm làm gì nhỉ?
Dù sao cũng là con mình, cưng chiều chăm sóc nó là đương nhiên.
Buổi tối Hạ Vũ Châu kể chuyện cổ tích cho Tiểu Y nghe. Anh không kể chuyện khéo léo bằng Trâu Mông nhưng Tiểu Y vẫn rất thích, chỉ cần anh có thể về nhà đúng giờ không có việc xã giao, thì anh đều dành thời gian gần gũi con cái mỗi ngày.
"Ba ơi, chừng nào thì ba cảm thấy hạnh phúc?" Tiểu Y tuổi còn nhỏ, đối với chuyện gì cũng tò mò.
"Ừm..." Hạ Vũ Châu ngẫm lại: "Mỗi ngày ở bên mẹ con, ba đều thấy hạnh phúc."
"Hả?" Vẻ mặt Tiểu Y khó hiểu: "Chẳng phải người ta nói hạnh phúc nhất là khi cả nhà ở bên nhau sao? Sao lại không có con?"
"Con xuất hiện khiến ba càng hạnh phúc, nhưng làm ba hạnh phúc nhất vẫn là mẹ con."
Tiểu Y bĩu môi tỏ vẻ không hiểu.
Hạ Vũ Châu xoa đầu cậu bé: "Chờ con trưởng thành, con cũng sẽ gặp được người như vậy."
Tiểu Y vẫn không hiểu, nhưng cậu bé không muốn nghĩ nhiều nữa nên liền đổi đề tài: "Vậy từ ngày ba mẹ ở bên nhau, ngày nào là ngày hạnh phúc nhất ạ?" Cậu bé khoa trương nhấn mạnh: "Ngày hạnh phúc nhất trong tất cả các ngày ấy ạ."
"Ngày hạnh phúc nhất?" Hạ Vũ Châu nghĩ, vừa vỗ sau lưng cậu bé vừa ngẫm nghĩ về những năm tháng đã qua.
Mãi cho đến khi cậu bé thở đều đều, Hạ Vũ Châu cúi đầu nhìn cậu nhóc giống y hệt Trâu Mông, anh cúi người hôn lên trán cậu bé rồi chậm rãi rút tay ra.
"Chắc là sau ngày tổ chức lễ cưới." Anh nhớ tới buổi sáng ngày hôm ấy, Trâu Mông cũng nằm trong lòng anh với tư thế này.
Giây phút đó, anh cảm thấy bản thân hạnh phúc nhất trần đời.
Từ phòng của Tiểu Y bước ra, anh thấy Trâu Mông đang ngồi trên ghế sofa xem phim: "Sao em không xuống dưới tầng xem?" Dưới tầng có phòng chiếu phim riêng mà.
Hạ Vũ Châu ngồi xuống, Trâu Mông liền ôm lấy tay anh: "Chỉ xem cho vui thôi mà."
Thời lượng bộ phim không dài, kể về một câu chuyện tình yêu, kết thúc không mấy tốt đẹp khiến Trâu Mông có chút buồn bã.
Nghe thấy cô thở dài, Hạ Vũ Châu quay sang hỏi: "Buồn?"
"Cũng không phải." Cô bĩu môi: "Có thể cùng mối tình đầu ở bên nhau, quả là không dễ dàng chút nào."
Hạ Vũ Châu cười: "Cho nên chúng ta cũng không dễ dàng."
"Anh đang tự khen mình đó à?" Tay Trâu Mông ôm lấy eo anh: "Anh nói xem, nếu anh không gặp được em thì mối tình đầu của anh sẽ là cô gái như thế nào?"
"Không có nếu."
"Xì, anh nói đi, chỉ là giả thuyết thôi mà." Cô một mực bắt anh phải nói.
Tay Hạ Vũ Châu đặt trên vai cô chậm rãi vỗ nhẹ, anh suy nghĩ một lát rồi mở miệng: "Anh thật sự không biết."
Trước khi yêu Trâu Mông, thật sự anh chưa từng yêu bất kì ai. Nếu cứ phải nói thích kiểu người như thế nào, có lẽ cũng chỉ nông cạn, thấy xinh đẹp là được.
Trâu Mông cũng rất xinh đẹp, nhưng đó là sau này anh mới phát hiện, bởi vì hai năm đầu của cấp ba, anh căn bản không hề chú ý đến sự tồn tại của một người tên Trâu Mông trong trường.
"Dù sao mẫu người lý tưởng của anh chắc chắn không phải em." Trâu Mông lẩm bẩm.
"Vậy còn em? Lớp 10 lớp 11 thích ai? Chắc không phải là anh chứ?"
"Chắc chắn là không phải rồi, em thích..." Trâu Mông nhấn nhấn nút điều khiển.
Trong lòng Hạ Vũ Châu đập thình thịch. Bọn họ chưa từng bàn bạc kỹ lưỡng về vấn đề này. Anh vẫn luôn cho rằng Trâu Mông giống mình, trước khi hai người gặp nhau, cô cũng chưa từng thích ai.
Có lẽ vào lúc anh không hay biết, cô cũng từng rung động vì ai đó.
"Là ai?"
"Em thích..." Cô cố tình trêu anh, sau đó ghé sát vào tai anh: "Học tập."
Hạ Vũ Châu cảm thấy trái tim đang treo lơ lửng của mình cuối cùng cũng yên vị, lại cảm thấy bản thân bị trêu đùa. Anh duỗi tay cù lét cô.
"Ái da, ái da." Trâu Mông cầu xin tha: "Em sai rồi."
Hạ Vũ Châu buông cô ra, lại một lần nữa ôm cô vào lòng: "Cuối cùng không phải anh cũng chiến thắng học tập sao?"
"Trẻ con."
"Trẻ con em cũng phải thích anh."
"..."
"Em chỉ có thể thích anh." Hạ Vũ Châu nâng cằm cô: "À không, em chỉ có thể yêu anh! Biết chưa?"
"Hạ Vũ Châu, em phát hiện anh còn trẻ con hơn cả con trai...ưm..."
Hôn đến nỗi cả người Trâu Mông mềm nhũn như bông, Hạ Vũ Châu mới chịu buông cô ra: "Biết chưa?"
"Không...ưm..."
Không biết thì hôn đến khi cô biết.
"Biết chưa hả?" Ngón tay anh chạm vào đôi môi cô, ẩm ướt và hơi sưng đỏ.
"Ừm..." Trâu Mông vùi đầu trong lòng anh, thì thầm đáp: "Em biết rồi."
Lúc này Hạ Vũ Châu mới chịu bỏ qua.
"Anh cũng... chỉ có thể yêu mình em." Tay cô nắm lấy vạt áo anh, nhẹ nhàng nói.
Cô cũng muốn có một lời hứa hẹn.
"Ừ." Hạ Vũ Châu ôm chặt lấy vai cô: "Chỉ có một mình em."