Em Thật Tốt
Chương 40: Tắm chung cho tiết kiệm nước
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Vũ Châu như thể đang trêu chọc Nhậm Giáng Nhã, anh ôm chầm lấy Trâu Mông: "Tết nhất mà cậu ta không có bạn trai ở cạnh sao?"
"..."
"À..." Anh như chợt nhận ra: "Hóa ra là cậu ta không có bạn trai."
Trâu Mông đẩy anh: "Anh im đi."
"Sao cậu ta không đi tìm bạn trai đi? Không thích à?"
Tuy đang ở trong rạp chiếu phim, anh nói rất khẽ nhưng Trâu Mông biết chắc chắn Nhậm Giáng Nhã đã nghe được.
Trâu Mông che miệng anh lại, trừng mắt nhìn anh: "Đừng nói nữa."
Thấy bạn gái đã hơi tức giận, Hạ Vũ Châu biết điều im lặng.
Trâu Mông quay sang nắm lấy tay Nhậm Giáng Nhã rồi lắc đầu: "Thôi cậu nể mặt mình, đừng chấp anh ấy."
Xem xong một bộ phim nhưng trong đầu Trâu Mông chẳng đọng lại gì, một bên phải an ủi cô bạn còn ngây thơ, một bên lại phải dỗ dành bạn trai hay ghen tuông của mình.
"Vốn dĩ mình muốn ăn tối riêng với cậu mà." Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã cùng đi vào nhà vệ sinh: "Có phải chỉ cần Hạ Vũ Châu ở đây thì cậu sẽ không đi đâu một mình được? Anh ấy dính lấy cậu như hình với bóng à?"
"Cũng không phải, chẳng phải lần trước chúng ta cũng đi riêng sao?" Trâu Mông giải thích giúp anh: "Cũng do mới hôm qua anh ấy mới được về."
"Sao anh ta cứ bám lấy cậu thế?" Nhậm Giáng Nhã kéo tay cô: "Chắc chắn là vì sức hút của Trâu Mông nhà ta lớn quá."
Trâu Mông nghe cô nàng nói vậy thì ngượng ngùng, cúi đầu tủm tỉm cười.
Hai người đi ra khỏi nhà vệ sinh, Hạ Vũ Châu đi đến bên cạnh Trâu Mông: "Em đã đói chưa?"
Trâu Mông lắc đầu cất bước đi về phía trước, đột nhiên phát hiện Nhậm Giáng Nhã đang đứng tại chỗ mà nhìn vào tủ kính của một cửa hàng quần áo.
"Cậu thích cái váy này à?" Trâu Mông nhìn theo ánh mắt của cô nàng.
Nhậm Giáng Nhã không nói gì, lúc này Trâu Mông mới phát hiện ra bạn mình không nhìn váy mà đang nhìn vào một đôi nam nữ.
"Bác sĩ Đường." Trâu Mông nhỏ giọng nói.
Hạ Vũ Châu nhìn Đường Lâm trong cửa hàng rồi lại quay sang nhìn Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã.
Anh nhẹ nhàng đi đến cạnh cô rồi hỏi: "Cậu ấy thích Đường Lâm à?"
Trâu Mông quay đầu, dùng ánh mắt ý bảo anh ngậm miệng lại.
"Đi thôi." Hiển nhiên Nhậm Giáng Nhã cũng không vì cảnh tượng vừa rồi mà có biểu cảm gì khác thường.
"Tiểu Nhã." Trâu Mông biết bạn mình không vui: "Biết đâu là anh em ruột thịt thì sao?"
Cô biết khả năng này không quá lớn, dù sao hai người đó còn nắm tay nhau.
"Aida Trâu Mông, mình không sao." Cô nàng nhẹ nhàng thở dài, cũng không ngại việc có mặt Hạ Vũ Châu ở đây: "Anh ấy lớn thế rồi chứ, có bạn gái là chuyện rất bình thường, kết hôn cũng là chuyện đương nhiên thôi."
"Nhưng mà..."
"Không có chuyện gì đâu, Trâu Mông." Cô nàng lắc đầu: "Mình cũng chẳng thích anh ấy nhiều đến thế, chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ thôi."
Trâu Mông quay sang nhìn Hạ Vũ Châu rồi lại nhìn Nhậm Giáng Nhã.
Cô nàng an ủi Trâu Mông: "Mình thật sự không có buồn đâu. Ngay cả số điện thoại của anh ấy mà mình chẳng có, mới gặp qua có hai lần thì có thể thích đến mức nào chứ, cậu nói có phải không?"
"Đang Tết mà, cậu đừng có nghĩ nhiều về mấy chuyện nhỏ nhặt này." Cô nàng chọc nhẹ vào má lúm đồng tiền của Trâu Mông: "Cười lên xem nào."
Nhậm Giáng Nhã không ăn tối với hai người, sau khi cô nàng về rồi thì Trâu Mông và Hạ Vũ Châu cũng về nhà ăn cơm.
Sau bữa tối, hai người ngồi ôn bài trong phòng sách. Xong bài tập, rảnh rỗi, Trâu Mông phát hiện bản thân vẫn không yên lòng về chuyện của Nhậm Giáng Nhã.
"Vẫn còn lo lắng cho cậu ấy à?" Hạ Vũ Châu cầm điện thoại, vừa gửi tin nhắn vừa hỏi Trâu Mông.
Cô gật đầu: "Trông thì có vẻ không sao nhưng thực ra cậu ấy khó chịu lắm. Tuy ngày thường cậu ấy hay cười đùa nhưng con gái một khi gặp chuyện này nhất định sẽ đau lòng rất lâu. Mà chuyện này cũng không thể trách bác sĩ Đường được, chỉ có thể trách hai người họ không có duyên phận."
Hạ Vũ Châu cười cô: "Phân tích tình cảm người khác thì giỏi ghê nhỉ?"
Trâu Mông bĩu môi: "Anh có thể đừng nhằm vào cậu ấy mãi thế được không?"
"Vậy cậu ấy cũng đừng suốt ngày quấn lấy em nữa được không?"
"Cậu ấy quấn em sao bằng anh được chứ." Trâu Mông nhỏ giọng nói.
Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô rồi cười: "Anh đây buổi tối vẫn có thể quấn lấy em, cậu ấy được như vậy không?"
Trâu Mông hết nói nổi: "Anh không đứng đắn được hả?"
Hạ Vũ Châu không trêu cô nữa mà cho cô xem đoạn tin nhắn của mình.
Trâu Mông cau mày nhìn, giao diện tin nhắn hiện ra câu hỏi của Hạ Vũ Châu: "Chiều nay anh Đường Lâm có phải đi dạo với bạn gái không?"
"Thật sự là bạn gái của bác sĩ Đường sao?"
"Vậy nên Nhậm Giáng Nhã hết hy vọng cũng là tốt."
"Vậy để em nói cho cậu ấy, cho cậu ấy dứt khoát từ bỏ hy vọng đi." Trâu Mông chuẩn bị lấy điện thoại ra.
"Thôi đi." Hạ Vũ Châu chặn tay cô lại: "Cứ để cậu ấy có một tia hy vọng."
"Nhưng mà..."
"Em càng nhắc đến thì cậu ấy lại càng nghĩ nhiều, em không nói thì khả năng mấy ngày nữa cậu ấy sẽ quên ngay. Bây giờ em mà nói thì thế nào cậu ấy cũng nhớ mãi."
Trâu Mông cảm thấy có lý nhưng cô cũng biết, nói hay không nói thì Nhậm Giáng Nhã vẫn sẽ suy nghĩ mà thôi.
Chuyện tình cảm thật sự rất phức tạp.
Nói như vậy thì chuyện giữa cô và Hạ Vũ Châu đơn giản hơn rất nhiều.
"Sao lại nhìn anh như vậy?" Hạ Vũ Châu vừa quay lại thì phát hiện cô đang nhìn chằm chằm vào mình.
Trâu Mông dựa vào vai anh: "Em cảm thấy anh rất tốt."
"Hửm?"
Cô biết Hạ Vũ Châu không phải người thích buôn chuyện, vậy mà lại đi hỏi chuyện riêng tư của bác sĩ Đường, nói là hỏi vì Nhậm Giáng Nhã cũng không hẳn, đúng hơn là vì Nhậm Giáng Nhã là bạn của cô nên anh mới hỏi giúp.
Trâu Mông lắc đầu: "Chỉ là cảm thấy anh rất tốt thôi."
Hạ Vũ Châu đột nhiên được khen nên hơi ngượng, nhưng cũng chẳng đứng đắn được quá hai giây: "Anh tốt thế vậy đêm nay em có thể thưởng cho anh không? Chiều anh một lần trong phòng tắm."
"..."
"Được không?" Anh được voi đòi tiên, dính lấy người cô.
"Anh phiền quá đi mất, sao anh cứ nghĩ đến chuyện này mãi thế?" Trâu Mông lườm anh.
Hạ Vũ Châu cười, vẻ giận dỗi nhưng không hoàn toàn tức giận của cô thật sự rất đáng yêu.
Anh hôn lên mặt cô: "Miệng thì nói không cần nhưng đến lúc làm em lại quấn lấy anh không rời.
Mông Mông, rốt cuộc là ai quấn lấy ai đây?"
Trâu Mông che miệng anh lại: "Đừng nói nữa."
Hạ Vũ Châu cúi người chuẩn bị hôn cô thì tiếng gõ cửa vang lên.
Trâu Mông đẩy anh ra, chỉnh trang lại quần áo rồi đi ra mở cửa.
"Thím Lưu."
"Cô Trâu Mông, tôi chuẩn bị nấu bánh trôi rượu, cô có muốn ăn luôn không?"
"Được ạ." Trâu Mông rất thích bánh trôi rượu do thím Lưu nấu: "Cháu làm cùng thím."
Nói xong cô bỏ mặc Hạ Vũ Châu rồi cùng thím Lưu xuống dưới lầu.
"Thím có thể cho nhiều nước đường một chút không ạ?" Trâu Mông quan sát rất kỹ nhưng vẫn không hiểu cách thím ấy làm nước đường.
"Được chứ, nếu cô thích thì tôi cho thêm hai muỗng nữa."
"Không được." Hạ Vũ Châu đi đến bên cạnh cô: "Có cồn đấy, em uống ít thôi."
Thím Lưu mỉm cười nhìn hai người: "Nếu nấu kỹ hơn một chút thì sẽ không say đâu."
Trâu Mông bĩu môi: "Thế thì sẽ không ngon nữa ạ."
"Phải nấu kỹ vào." Hạ Vũ Châu nắm lấy mũi cô: "Em quên hôm đó uống say rồi à?"
Nhắc đến chuyện này, Trâu Mông có chút ngại lại có hơi kinh ngạc: "Sao anh biết?"
Cô nhớ rõ hôm đó mình uống hơi nhiều, cụ thể cô cũng chẳng nhớ rõ, hơn nữa sau đó hai người cũng chưa từng nhắc đến chuyện này.
"Còn dám hỏi à?" Hạ Vũ Châu búng nhẹ vào trán cô: "Hôm đó anh gọi cho em, em uống say mềm, nói năng còn chẳng rõ ràng."
Nói như vậy Trâu Mông mới biết hôm đó mình say thật, cô còn chẳng nhớ việc mình nghe điện thoại của Hạ Vũ Châu nữa.
"Em..." Trâu Mông muốn giải thích.
Hạ Vũ Châu không để cô nói tiếp: "Lần sau không được uống rượu nữa, nhớ chưa?"
"Ờ..." Trâu Mông tự biết mình đuối lý.
Thím Lưu bưng hai chén bánh trôi rượu đặt lên bàn ăn, Trâu Mông múc mấy miếng bánh trôi sang cho Hạ Vũ Châu.
Uống xong một chén, thoáng chốc cả người đều nóng bừng, trong miệng cũng là vị rượu thoang thoảng.
"Ngày đó anh nói gì với em?"
"Không nhớ rõ à?"
Trâu Mông gật đầu.
Khóe miệng Hạ Vũ Châu cong lên: "Em nói em rất yêu anh, rất nhớ anh, muốn anh yêu em."
"..." Trâu Mông đứng dậy, cầm chén bỏ vào bồn rửa, không thèm để ý đến anh nữa.
Hạ Vũ Châu nhìn theo bóng lưng của cô dần biến mất, nụ cười cũng tắt dần.
Điện thoại đương nhiên không phải cô nghe.
Sau khi nghe được giọng của một người đàn ông, Hạ Vũ Châu gần như không cần suy nghĩ cũng biết đó là giọng của Hứa Phong.
Hứa Phong không nói nhiều, nhưng chỉ một câu ngắn ngủi: "Cô ấy uống chút rượu nên ngủ rồi" của anh ta cũng khiến Hạ Vũ Châu cảm nhận được nguy cơ mười phần.
Anh thay đổi hành trình ban đầu, dưới sự tức giận của Vũ Vạn Lương mà vội vã rời khỏi Ninh thành.
Nếu nói lần trước là tức giận và lo lắng thì lúc này chính là nỗi sợ hãi và ghen tuông không cách nào kìm nén được.
Anh cực kỳ sợ, anh sợ Trâu Mông quá thân thiết với người đàn ông khác, anh sợ Trâu Mông sẽ nhận ra những điểm tốt của người khác.
Nói đến cùng là anh sợ Trâu Mông không thích mình nữa.
Trâu Mông cầm quần áo chuẩn bị đi tắm, cô muốn tranh thủ thời gian nếu không sẽ thật sự bị Hạ Vũ Châu làm bậy trong nhà tắm.
Thật ra có vài điểm Hạ Vũ Châu nói đúng, chính là miệng cô nói không cần nhưng cơ thể mỗi lần mây mưa đều rất thành thật.
Thi thoảng Trâu Mông rất ghét bản thân, mỗi lần mắng anh trong đầu chỉ có chuyện này nhưng đến khi anh sấn tới thì cô lại chẳng có ý muốn từ chối anh.
Trâu Mông nhìn gương rồi bấm ngón tay tính tính, tháng này hầu như ngày nào bọn họ cũng làm, chỉ trừ những ngày Hạ Vũ Châu không có ở đây.
Đúng là còn chăm chỉ hơn cả làm bài thi nữa.
Mới vừa cởi quần áo, cửa phòng tắm đã bị mở ra.
Trâu Mông theo bản năng ôm quần áo che trước ngực.
"Che cái gì?" Hạ Vũ Châu túm lấy quần áo trong lòng cô: "Ngày nào mà anh chẳng nhìn, có cái gì mà em chưa che đâu?"
"Em..." Trâu Mông ấp úng: "Anh... đi ra ngoài đi, em muốn đi tắm."
"Bây giờ bảo anh ra ngoài, lát nữa lại khóc lóc xin anh vào."
"Cái gì?" Trong lúc nhất thời Trâu Mông không kịp phản ứng, nhưng nhìn vẻ mặt lả lơi cùng ánh mắt không mấy đứng đắn của anh thì cô cũng biết anh đang nói đến mặt không đứng đắn nào.
Cô bĩu môi: "Anh phiền phức quá... mới không cần anh vào."
"Ồ." Hạ Vũ Châu đi về phía trước, Trâu Mông lùi lại về sau, không được mấy bước thì cô đã đụng tới bức tường lạnh lẽo.
Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng túm lấy tay cô rồi kéo cô vào trong lòng: "Lát nữa em lại 'khao khát' thì cũng không cần anh vào sao?"
Trâu Mông đỏ mặt nhìn anh, ngoài miệng còn cãi bướng: "Không cần."
"Tai anh không tốt, nghe cái gì cũng chỉ được một nửa." Hạ Vũ Châu trêu cô: "Em vừa nói cần đúng không?"
"..." Trâu Mông đẩy anh nhưng không được: "Em muốn đi tắm."
"Anh biết." Hạ Vũ Châu cúi đầu hôn cô: "Tiết kiệm chút tiền nước đi, chúng ta tắm chung nhé."
"..."
2303 words
27/04/2023