Chương 7: Còn sống

Em Thật Tốt

Chương 7: Còn sống

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước lớp 11, mối quan hệ giữa Trâu Mông và anh chỉ dừng lại ở đó. Sau khi phân ban, anh học ban tự nhiên còn cô học ban xã hội, tên của cả hai đương nhiên cũng không còn xuất hiện cùng nhau trên bảng thành tích.
Thật ra, dù có phân ban hay không, từ sau kỳ thi cuối lớp 10, cô đã không còn thấy tên Hạ Vũ Châu trong top 10 nữa.
Nghe nói anh thường xuyên bỏ thi, nộp giấy trắng; lại còn nghe nói anh trốn học đánh nhau. Đương nhiên, tất cả chỉ là lời đồn, còn cụ thể thế nào thì Trâu Mông cũng không mấy quan tâm.
"Cậu biết không, hôm nay Hạ Vũ Châu lại không đến trường, giáo viên bây giờ cũng mặc kệ rồi."
"Ngày nào cậu ta đến trường mới là chuyện lạ đó."
Người đang nói chính là bạn học Nhậm Giáng Nhã ngồi cách Trâu Mông một dãy bàn. Còn người ngồi trước Nhậm Giáng Nhã là bạn học cùng lớp hồi lớp 10, tranh thủ giờ ra chơi chạy đến mượn đồ, tiện thể nói chuyện phiếm với cô ấy.
"Nhưng mà nhiều người thích cậu ta lắm, vì cậu ta đẹp trai."
"Xùy, nông cạn thật." Nhậm Giáng Nhã sực nhớ tiết sau là môn toán, còn một bài chưa làm xong. Cô ấy quay người sang hỏi Trâu Mông: "Trâu Mông? Cậu có thể cho tôi mượn bài tập được không? Tôi còn câu cuối chưa giải được."
Cô bạn kia nghe thấy liền hỏi: "Cậu là Trâu Mông sao? Giáo viên lớp tôi hay nhắc đến cậu lắm, nói bài văn nào của cậu cũng đạt điểm cao."
Trâu Mông khẽ mỉm cười với cô bạn, đưa bài tập cho Nhậm Giáng Nhã, không nói thêm lời nào.
Cô bạn há miệng, thì thầm với Nhậm Giáng Nhã: "Lạnh lùng quá."
Ngày gặp lại Hạ Vũ Châu, anh đã nhuộm tóc màu xám trắng, trên mặt còn có vết thương đã đóng vảy.
Tình cờ thấy anh đi ngang qua cửa sổ, màu tóc ấy khiến người khác khó mà bỏ qua được.
Trông rất... trẻ trâu.
Chỉ riêng khối lớp 10 đã có hơn 600 học sinh. Hạ Vũ Châu đẹp trai nhưng không phải người đẹp nhất, hơn nữa ngày càng kiêu ngạo, phản nghịch, chắc chắn không phải hình mẫu mà các nữ sinh ưa thích. Đây đâu phải phim truyền hình, đa số các nữ sinh đều thích nam sinh có thành tích tốt, lại có chút phong thái nho nhã.
Đến năm lớp 11, mọi người nhắc đến Hạ Vũ Châu chỉ với sự tiếc nuối, dù sao anh cũng từng là người đứng trong top 10 trên bảng thành tích.
Ban đầu tóc Hạ Vũ Châu màu trắng xám, sau đó anh còn nhuộm thêm rất nhiều màu khác, hiện tại thì lại là màu vàng kim.
Anh đã rất lâu không đến trường, lâu đến nỗi mọi người đều cảm thấy có phải anh định nghỉ học luôn không. Thỉnh thoảng anh có xuất hiện ở trường, nhưng lúc nào trên người anh cũng có vết thương.
Về những lời đồn đãi của Hạ Vũ Châu thì có trăm ngàn loại, nhưng đa số đều nói anh dính líu đến xã hội đen, đánh nhau ẩu đả, ăn chơi trác táng; thậm chí còn bảo những ngày anh vắng mặt ở trường là do còn bận ở đồn cảnh sát.
Trâu Mông cho rằng, cô và Hạ Vũ Châu cũng sẽ giống như cô và phần lớn các bạn học khác, không có bất kỳ sự giao thoa nào, mấy năm sau tự nhiên trở thành người dưng.
Mãi cho đến kỳ nghỉ hè lớp 11 chuẩn bị lên lớp 12.
Dựa theo truyền thống của trường cấp ba Tư Thành, kỳ nghỉ hè chuyển tiếp từ lớp 11 lên lớp 12, phần lớn thời gian đều dành cho việc học thêm. Thời gian nghỉ hè chỉ có ba tuần, nghỉ hai tuần đầu tháng 7 và một tuần của tháng 8, sau đó sẽ chính thức bước vào giai đoạn học tập căng thẳng của lớp 12.
Tiếng oán than của học sinh vang trời, nhưng cũng chỉ oán giận vài câu mà thôi, đến lúc đi học thêm thì ai nấy cũng rất nghiêm túc.
So với việc học thêm, điều khiến Trâu Mông cảm thấy khó chịu chính là mấy ngày này em họ cũng ở nhà. Nhìn cảnh một già một trẻ bà cháu tình thâm sâu sắc, Trâu Mông cảm thấy vô cùng khó chịu.
Chú cô là người ở rể, cho nên em họ cũng theo họ Trâu của cô. Điều này đối với bà cụ cả đời chỉ mong có cháu trai mà nói, nếu không yêu chiều Trâu Nghị Viễn thì lẽ nào lại yêu chiều cô?
Mỗi ngày Trâu Mông đều đội nắng chói chang đến thư viện ôn tập, chờ thư viện đóng cửa mới về nhà. Cô cố gắng hết sức để hạn chế tiếp xúc với người trong nhà. Rốt cuộc, bà cụ kia chỉ khi nào cháu trai yêu quý chuẩn bị thi cử mới chịu vặn nhỏ âm lượng TV.
Trâu Khiết có mở một cửa hàng tạp hóa dưới khu dân cư, ngày thường bán một ít dầu, muối, tương, dấm, lại giúp nhận gửi hàng chuyển phát nhanh. Mấy năm nay ngành chuyển phát nhanh phát triển nhanh chóng, người giao hàng cũng đều giao tận nhà. Nhưng nhiều khi có vài người không có mặt ở nhà để nhận hàng, Trâu Khiết liền bắt đầu kinh doanh dịch vụ này, tiền kiếm được cũng không ít.
Thật ra Trâu Khiết đối xử với Trâu Mông cũng không tệ, cho nên Trâu Mông rất cảm kích cô của mình. Nếu không có Trâu Khiết, e rằng cô không thể ở được trong căn nhà kia.
Trâu Khiết cũng biết cô không thoải mái khi ở nhà, vì thế bảo cô sau khi từ thư viện về thì trông quán giúp cô ấy. Trong khu dân cư có rất nhiều người tan làm vào buổi tối, cho nên cửa hàng thường mở đến tận 10 rưỡi tối. Trong quán còn có một gian phòng nhỏ, Trâu Khiết còn lắp thêm một cái điều hòa để cô thoải mái hơn một chút.
Đương nhiên Trâu Mông cũng hiểu rõ, Trâu Khiết làm như vậy là bởi vì có chuyện cần cô giúp đỡ.
Năm nay Trâu Khiết còn chưa đến 40 tuổi, dáng người đẹp, nhan sắc xinh tươi. Ngược lại, chú Lưu Hải Phong thật sự không xứng với cô của cô. Trâu Khiết cũng biết rõ điều ấy, càng hiểu rõ mình muốn gì, ví như có những khía cạnh mà Lưu Hải Phong không thể thỏa mãn cô ấy, thì cô ấy đành phải đi tìm người khác để thỏa mãn.
Mỗi ngày Trâu Khiết đều rời khỏi cửa hàng lúc 7 giờ tối. Sau đó đến 10 rưỡi, khi Trâu Mông về nhà, Trâu Khiết cũng đã ở nhà. Ba giờ đồng hồ này chính là bí mật giữa hai người.
Thỉnh thoảng Lưu Hải Phong cũng tìm đến tiệm, Trâu Mông liền tìm cớ rằng cô của mình đi chơi mạt chược, đi làm tóc làm móng, sau đó gửi tin nhắn cho Trâu Khiết.
Mười ngày nghỉ rất nhanh đã hết, quay lại trường học ai nấy cũng căng thẳng. Vì học thêm nên không cần tự học buổi tối, mỗi ngày Trâu Mông tan học lúc 4 giờ chiều, sau đó quay về tiệm trông coi giúp cô.
Hôm nay có bão lớn, mưa to gió lớn, Trâu Mông kéo cửa cuốn vào, nhưng gió quá lớn khiến cửa kính va vào nhau loảng xoảng.
Cả ngày hôm nay trời u ám, mưa đến hơn 9 giờ tối mới nhỏ dần. Nhưng mưa gió to như vậy cũng có cái lợi, ít người đến lấy hàng chuyển phát nhanh, cũng ít khách mua hàng.
Trâu Mông nhìn đồng hồ treo trên tường, còn hơn một giờ nữa mới đến giờ đóng cửa, cô còn có thể làm thêm một bài tập nữa.
"Loảng xoảng" một tiếng, cô vừa cầm bút đã nghe thấy tiếng động bên ngoài. Tiếng động hơi lớn, Trâu Mông quay đầu nhìn ra bên ngoài rồi nghĩ thầm, chắc lại sắp mưa to.
Cô lắc đầu để bản thân không phân tâm, nhưng mới làm xong một câu, còn chưa kịp viết đáp án, lại nghe thấy tiếng loảng xoảng.
"Hình như mình dọn hết đồ bên ngoài vào rồi mà." Trâu Mông đứng dậy, lẩm bẩm một câu.
Đêm nay trời cực kỳ tối, đèn đường của khu dân cư cũng bị cơn mưa tối nay làm hỏng. Lúc này bên ngoài đen như mực, không một bóng người. Trâu Mông hơi lo lắng, cô chậm rãi đi đến cửa, nhìn hai bên trái phải, thật sự chẳng có gì. Vừa định quay người đi, cô phát hiện một bên cửa cuốn có gì đó.
Cửa cuốn màu trắng nên phía dưới xuất hiện một bóng đen cực kỳ rõ ràng. Trâu Mông bật đèn pin chiếu vào, trong nháy mắt cô hét lên: "A..."
Trên cánh cửa màu trắng có một vệt máu đỏ đang trượt xuống, mà ở phía cuối vết máu còn có một người đang dựa vào.
Lúc này Trâu Mông vô cùng sợ hãi. Nếu cô bình tĩnh thì hẳn là gọi cảnh sát hoặc 120, nhưng trong khi con người ta hoảng loạn, đầu óc sẽ trống rỗng. Trâu Mông dùng điện thoại bật đèn pin, nhưng một tay vẫn run rẩy vói vào túi tìm điện thoại.
Đèn pin chiếu vào mặt người kia, đột nhiên cô phát hiện người này hơi quen mắt.
Tiến lên ba bước nhỏ rồi lại lùi về phía sau một chút, để xác nhận khoảng cách giữa hai người không quá nguy hiểm. Ánh sáng hắt lên mặt người đó, tuy trên mặt có rất nhiều vết máu, nhưng dựa vào màu tóc vàng kim và gương mặt đó, Trâu Mông vẫn nhận ra.
"Hạ... Hạ Vũ Châu?"
Là anh sao? Chắc là vậy.
Người dựa vào cửa cuốn không có chút phản ứng nào. Cô đành phải tiến lên hai bước, có lẽ biết người kia là Hạ Vũ Châu nên nỗi sợ trong lòng Trâu Mông cũng giảm bớt, mà vì sao lại giảm đi thì cô cũng không hiểu.
Ngón tay cẩn thận đặt dưới mũi anh, vẫn còn hơi thở, tức là anh còn sống.
"Cậu..." Trâu Mông cũng không biết rốt cuộc là anh đang ngất xỉu hay bị thương thế nào.
"Còn sống..." Anh khó nhọc thốt ra hai chữ.
Trâu Mông thở phào nhẹ nhõm: "Tôi báo công an giúp cậu nhé?"
Hỏi xong những lời này, cô muốn tự cắn lưỡi mình. Thật ra cô không muốn báo cảnh sát, chẳng phải cô sẽ phải đến đồn để lấy lời khai sao? Tối muộn thế này rồi, thật là phiền phức.
"Không... nghỉ một lát..."
"À, được." Trong lòng Trâu Mông lúc này hoàn toàn không muốn quan tâm đến anh, cô đứng dậy đi vào trong tiệm, hy vọng anh nghỉ ngơi xong sẽ tự rời đi.
Trở lại trong tiệm, tiếp tục làm bài là không còn khả năng. Trâu Mông cất bút và sách vở đi, nhét một đống đồ vào cặp sách.
Trong lòng có hai người đang đối thoại, một bên không quá thiện lương nói: "Nhìn một chút đi, lỡ đâu lát nữa cậu ta chết ở ngoài đó thì sao?"
Một bên còn không thiện lương hơn nói: "Đi thôi, về nhà đi, liên quan gì đến cậu đâu."
Trâu Mông do dự trong chốc lát, cô cảm thấy mình vẫn còn thiện lương lắm, cô quyết định đi xem người ngoài cửa một chút.
Hạ Vũ Châu vẫn nửa nằm nửa ngồi ở đó. Mưa mới nhỏ dần không lâu lại bắt đầu nặng hạt hơn.
"Mưa to lắm, vào trong tiệm đi." Trâu Mông thử kéo tay anh, cô nghĩ chỉ cần người này biểu hiện ra một chút cự tuyệt, cô sẽ lập tức quay người bỏ về nhà.
Nhưng anh không làm vậy.
Cả người Hạ Vũ Châu không còn chút sức lực nào, lại rất phối hợp để cô đỡ vào trong tiệm. Sau đó anh cũng chỉ như thay đổi chỗ, vẫn nửa nằm nửa ngồi ở ghế trên.
Trâu Mông đi lấy một ly nước ấm, sau khi Hạ Vũ Châu uống vào mới có cảm giác sống lại một chút.
Cái giá phải trả hôm nay thật quá đắt.