Chương 8: Đừng thích cậu ta

Em Thật Tốt

Chương 8: Đừng thích cậu ta

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trâu Mông từ phòng trong tiệm mang ra một hộp thuốc nhỏ, trong tiệm vốn không thiếu đồ dùng sinh hoạt. Cô đưa cho anh một chiếc khăn và hỏi: "Này, khăn bông đây. Cậu thật sự không cần đến bệnh viện sao?"
Lúc này Hạ Vũ Châu đã khá hơn, tinh thần cũng hồi phục đôi chút. Anh lắc đầu: "Vết thương nhỏ thôi mà."
Trâu Mông nghe thấy giọng anh lúc này không còn như vừa nãy nữa, cô cũng không khuyên anh đi bệnh viện thêm.
Đi bệnh viện cũng rất phiền phức, với dáng vẻ này của anh, cô có nên đi theo hay không đây?
Trâu Mông nhìn đồng hồ trên tường rồi lại nhìn Hạ Vũ Châu, anh đang nhăn nhó bôi thuốc lên mặt. Hai luồng suy nghĩ thiện và ác lại hiện lên trong lòng cô.
Lương thiện mách bảo: "Giúp cậu ta đi, nhỡ đâu cậu ta tự làm hại mình thì sao?"
Ác quỷ xen vào: "Thôi đi, bị thương đến mức này còn chưa chết được. Chẳng lẽ bôi thuốc mà lại chết à?"
Cuối cùng thì Trâu Mông vẫn không thể nhẫn tâm. Cô đi đến bên Hạ Vũ Châu, lấy lọ povidone trong tay anh, rồi lấy ra một chiếc tăm bông mới: "Tăm bông đã dùng rồi thì không được chấm povidone nữa đâu."
Cô nữ sinh trước mắt cao ráo mảnh khảnh, nhưng sức lực lại không yếu chút nào. Đầu anh đang nghiêng sang một bên cũng bị cô giữ thẳng lại. Đây là lần đầu tiên Hạ Vũ Châu cảm thấy cam tâm tình nguyện để người khác giữ cằm mình.
Trâu Mông cúi xuống nhìn vào mắt anh, mới phát hiện động tác của mình hơi thân mật quá. Cô lập tức buông tay ra: "Được rồi đấy."
"Vết thương khá sâu, cậu có muốn đi bệnh viện khâu lại không?"
"Cậu có điện thoại không?" Điện thoại của Hạ Vũ Châu không biết đã rơi mất ở đâu. "Tôi muốn gọi điện."
Trâu Mông mở khóa điện thoại rồi đưa cho anh. Hạ Vũ Châu nhận lấy, chiếc di động của cô hẳn là đã dùng nhiều năm rồi, bàn phím không còn nhạy lắm, loa còn hơi rè rè.
"Tôi ở..." Anh ngẩng đầu nhìn Trâu Mông.
"Số 509 đường Càng Tư, tiểu khu Càng Tư."
Hạ Vũ Châu lặp lại rồi ra lệnh cho người đầu dây bên kia: "Nhanh lên, cô ấy còn phải về nhà nữa."
Anh cúp máy, trả điện thoại cho cô, nhìn cô nhanh nhẹn dọn dẹp rác bỏ vào thùng.
"Cậu cũng là học sinh của trường Tư Thành sao?"
"Ừ, lớp 12A12."
"Lớp chuyên Văn..." Hạ Vũ Châu gật đầu: "Tên cậu là gì?"
"Trâu Mông."
"À..." Anh nghe vậy thì nói: "Là học bá chuyên văn rất giỏi đây mà."
Trâu Mông rất kinh ngạc, vậy mà anh cũng từng nghe qua tên cô. Thật ra không phải tên cô không được nhắc đến, chỉ là anh thường xuyên nghỉ học, chẳng mấy khi đến trường mà lại nghe qua tên cô.
"Quá khen rồi."
Hạ Vũ Châu cảm thấy cô rất thú vị, rõ ràng cô kinh ngạc nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra bình thường.
Mười giờ rưỡi tối, có người đến đón Hạ Vũ Châu. Người đó nhìn thấy bộ dạng của anh thì cũng không có gì bất ngờ, thái độ chẳng khác ngày thường chút nào. Lúc dìu anh đi ra ngoài, một cơn gió thổi đến khiến tóc cô lướt nhẹ qua tay anh, mềm mại và hơi ngứa ngáy.
Hạ Vũ Châu ngồi lên xe, muốn nói gì đó nhưng lại bị câu "đi thong thả" của cô ngăn lại. Sau đó cô cũng chẳng thèm quay đầu nhìn lại mà đi thẳng vào trong tiệm.
Chiếc xe chạy đi, anh mới nhận ra mình còn chưa nói một lời cảm ơn với cô.
Một tuần sau, Trâu Mông vẫn chưa gặp lại thiếu niên với mái tóc vàng kim đó. Cô không nghĩ nhiều, dù sao bây giờ đang là thời gian học hè, việc nhìn thấy anh mới là lạ.
Kỳ học hè chỉ dành cho học sinh lớp 12, nhà ăn vẫn mở cửa bình thường nhưng vắng vẻ hơn rất nhiều. Trâu Mông đứng xếp hàng, thực đơn mùa hè không mấy phong phú, nhưng nhà ăn có món mì trộn rau tươi ngon hấp dẫn, cô rất thích.
Trâu Mông gọi một chén mì nước, không gọi thêm đồ ăn kèm.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, đối diện cô đã có người ngồi xuống, là một người có mái tóc vàng kim, trên trán còn dán băng gạc.
Hạ Vũ Châu nhìn thấy ánh mắt cô nhìn mình y hệt lần trước, rõ ràng rất bất ngờ nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.
Đây là lần đầu tiên anh nảy sinh sự tò mò với một người khác phái, cảm thấy cô rất thú vị.
Trâu Mông ăn rất chậm, cô nhai kỹ càng, cúi mắt nhìn xuống mặt bàn, cũng không hề quan tâm đến người đối diện.
"Ăn ít vậy?" Hạ Vũ Châu mở lời trước.
"Ừ." Trâu Mông lại gắp một đũa mì cho vào miệng.
"Bảo sao gầy thế."
Nói xong, trong chén của Trâu Mông xuất hiện vài miếng thịt thăn chua ngọt. Cô vừa định nói không cần, người đối diện đã nói trước: "Đũa sạch mà."
Cô ngượng ngùng không từ chối được, nhẹ giọng nói lời cảm ơn, gắp một miếng thịt lên cắn một chút. Thịt mềm mại, vừa chua vừa ngọt, cũng may không quá ngán.
Từ lúc vào hè khẩu vị cô không được tốt, nhưng vị chua ngọt như vậy lại khá hợp miệng.
Hạ Vũ Châu đánh giá cô. Lúc này ánh sáng đầy đủ, anh có thể cẩn thận nhìn rõ gương mặt Trâu Mông.
Anh phát hiện nhan sắc cô bị lớp tóc mái dày cộp che khuất. Hôm nay cô rẽ tóc sang một bên, lộ ra vầng trán nhẵn nhụi. Làn da cô rất trắng, gương mặt bởi vì nóng bức mà hơi ửng hồng. Đôi mắt to tròn, đuôi mắt hơi cong lên. Chóp mũi tinh xảo đáng yêu, đôi môi hồng nhuận. Gần khóe mắt và cánh mũi có một nốt ruồi nhỏ xíu, khiến cô thêm phần đáng yêu.
Thật là đẹp.
Người ta nói nốt ruồi kia là nốt ruồi lệ, không biết một cô gái như cô có dễ khóc không?
Có lẽ ánh mắt của Hạ Vũ Châu quá nóng, Trâu Mông không thể phớt lờ, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh.
Buổi tối hôm đó, Trâu Mông mặc áo khoác nên anh không để ý. Nhưng lúc này lưng cô thẳng tắp, Hạ Vũ Châu mới phát hiện thân hình cô rất cân đối, chỗ nào cần thon gọn thì thon gọn, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn.
Ánh mắt Trâu Mông dừng lại ở băng gạc trên trán anh.
Hạ Vũ Châu nhướng mày, chủ động nói: "Khâu ba mũi đấy."
Cách đó không xa có mấy người thấy Hạ Vũ Châu và Trâu Mông ngồi đối diện và nói chuyện, bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán.
Cái kiểu ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn rồi trao đổi, với vẻ hóng hớt tò mò, Hạ Vũ Châu và Trâu Mông đều hiểu rõ.
Hai người bọn họ, một người là học bá chuyên Văn, một người là tâm điểm của mọi lời đồn đại. Tách riêng ra mỗi người cũng đã có đủ chuyện để bàn tán rồi.
"Ngày hôm đó cảm ơn cậu." Lúc này Hạ Vũ Châu mới nói đến chuyện chính.
Trâu Mông khựng lại vài giây rồi nhẹ nhàng đáp: "Không có gì."
Hạ Vũ Châu cười cười nhìn cô, sau đó cầm đũa gắp nốt hai miếng thịt còn lại trong chén mình sang chén cô.
Lúc này Trâu Mông mới phát hiện, mì của cô còn chưa động đũa được mấy miếng, nhưng thịt thăn chua ngọt đã ăn được ba miếng rồi.
Lần gặp mặt nói lời cảm ơn này của anh cũng không khiến Trâu Mông bận tâm, nhưng từ buổi sáng ngày hôm sau, trên bàn cô xuất hiện bữa sáng.
Cô tưởng người khác để nhầm, hỏi Nhậm Giáng Nhã ở bên cạnh. Câu trả lời cô nhận được là: "Lúc mình đến đã thấy để trên bàn cậu rồi."
Trâu Mông mở bình giữ ấm, là một chén cháo thịt bò vẫn còn bốc hơi ấm. Tầng trên của bình giữ ấm còn để một đĩa rau nhỏ và một quả trứng gà.
Cô đậy nắp lại.
"Thơm quá." Nhậm Giáng Nhã ngửi thấy mùi thơm.
"Cậu muốn ăn không?" Trâu Mông hỏi cô bạn.
"Không không." Nhậm Giáng Nhã lắc đầu: "Không phải là cho cậu sao?"
Trâu Mông cũng không cố mời cô bạn nữa, nhưng cũng chẳng động đến chiếc bình giữ ấm đó.
Mãi cho đến khi tiết học buổi sáng kết thúc, cô lấy điện thoại từ trong cặp ra mới nhìn thấy có hai tin nhắn gửi đến từ một dãy số lạ.
Đọc từ trên xuống dưới, nội dung tin nhắn là:
"Tôi là Hạ Vũ Châu."
"Nếu không thích món này thì ngày mai tôi đổi món khác."
Trâu Mông cầm bình giữ ấm đi đến lớp Hạ Vũ Châu, nhưng lại không gặp được anh.
"Bạn ơi, Hạ Vũ Châu... có ở trong lớp không?"
Bạn học được hỏi hơi sửng sốt, lập tức quay đầu nhìn vào lớp. Trong lớp không có nhiều người, nhưng giữa những dãy bàn chất đầy sách lại có một chiếc bàn trống trải, sạch sẽ đến nỗi không giống bàn học của một học sinh lớp 12 chút nào.
"Không có, hình như cậu ta đến sớm rồi đi luôn." Bạn học kia nhìn Trâu Mông: "Cậu tìm cậu ta sao?"
Trâu Mông lắc đầu, nói lời cảm ơn rồi cầm bình giữ ấm về lớp.
Trong lớp không có nhiều người, chỉ có hai bạn đang gục đầu trên bàn ngủ trưa. Trâu Mông cao ráo mảnh khảnh nên ngồi ở cuối lớp, cách xa hai bạn kia một khoảng. Cô nhìn chằm chằm bình giữ ấm một lát, lấy điện thoại ra, tìm được số điện thoại đó rồi gọi đi.
Rất nhanh đã có người bắt máy.
Giọng nói của Hạ Vũ Châu trong điện thoại còn trầm ấm hơn so với bên ngoài.
"Tôi là Trâu Mông."
"Tôi biết." Kèm theo tiếng cười nhạt phảng phất: "Ăn cháo chưa?"
Trâu Mông không nói gì. Sau một lúc im lặng, Hạ Vũ Châu đoán được cô không ăn: "Sao thế? Sợ tôi bỏ độc à?"
"Không phải." Theo bản năng cô phủ nhận, trong lớp có người nên cô tự động hạ thấp giọng.
"Vậy là không thích à?" Hạ Vũ Châu tiếp tục hỏi cô.
Trâu Mông bên này còn chưa kịp phủ nhận, Hạ Vũ Châu lại giống như rất hiểu cô: "Nếu cũng không phải thì nên ăn thật tốt vào, ngày mai tôi lại đưa tiếp cho cậu."
"Cảm ơn, nhưng tôi không cần đâu."
"Trâu Mông, không cần từ chối thiện ý của người khác. Lúc cậu giúp tôi, tôi cũng đâu từ chối đâu."
"Ừ, cho nên tôi hối hận rồi."
Lần nói chuyện này cũng không thể ngăn cản ý định đưa bữa sáng của Hạ Vũ Châu. Không những thế, bắt đầu từ ngày hôm sau, trên bàn Trâu Mông xuất hiện hai hộp giữ ấm, một hộp là cơm sáng, hộp còn lại chính là cơm trưa.
Lần này, anh nói: "Nếu cậu không ăn thì cứ ném đi, nhưng tôi vẫn sẽ đưa." Sau đó cúp máy.
Dựa vào nguyên tắc không thể lãng phí đồ ăn, Trâu Mông vẫn ăn hết những gì anh đưa.
Đồ ăn thì ngon thật, nhưng Hạ Vũ Châu cho rằng sức ăn của cô cũng giống sức ăn của anh sao?
Trong vòng nửa tháng, bằng mắt thường cũng có thể thấy Trâu Mông đã tăng lên 2kg.
Hạ Vũ Châu xuất quỷ nhập thần, mỗi ngày đều để hai hộp giữ ấm ở bàn cô trước khi cô đến, nhưng trong lớp lại chẳng ai nhìn thấy bóng anh.
Nhưng như vậy vẫn có vài lời đồn được lan truyền ra ngoài.
"Hạ Vũ Châu đang theo đuổi cậu sao?"
Giờ tự học rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng điều hòa phả gió, tiếng quạt điện, tiếng lật sách thay phiên nhau. Nhậm Giáng Nhã đẩy một cuốn sổ nhỏ đến, trên đó viết câu hỏi kia.
Trâu Mông quay sang nhìn cô ấy, Nhậm Giáng Nhã nhướng mày, ra hiệu: "Viết nhanh đi, mình muốn biết."
"Không phải."
Trâu Mông viết lại hai chữ rồi đẩy cuốn sổ lại, chưa đầy vài giây nó lại quay lại.
"Cậu ta thích cậu sao?"
Trâu Mông viết chữ "không", vừa muốn viết thêm chữ "biết" thì cô lại thay đổi nét bút.
"Không thích."
Lần này Nhậm Giáng Nhã viết khá dài, một lúc sau mới đẩy sang.
"Vậy là tốt rồi, có người đồn hai người đang yêu nhau làm mình sợ chết khiếp. Người như Hạ Vũ Châu ấy à, trừ việc hơi đẹp trai ra thì chẳng có gì." Sau đó cô nàng lại gạch đi, sửa thành: "Trừ việc đẹp trai, thành tích trước kia khá tốt, nhưng đều là quá khứ rồi, bây giờ chẳng được tích sự gì. Cậu nhất định đừng thân mật với cậu ta quá, nghe nói nhà cậu ta rất có tiền, ngay cả hiệu trưởng cũng không làm gì được cậu ta. Nên cậu đừng thích Hạ Vũ Châu đó."
"Không đâu, cảm ơn cậu."
Lúc cô ấy đẩy lại còn kèm theo một gương mặt tươi cười đáng yêu. Trâu Mông quay sang nhìn cô bạn, Nhậm Giáng Nhã làm động tác xé giấy. Cô ngầm hiểu, xé tờ giấy ban nãy khỏi cuốn sổ rồi để cạnh túi đựng bút, lát nữa tan học sẽ vứt đi, sau đó trả lại cuốn sổ cho Nhậm Giáng Nhã.
Ngày hôm sau tới trường, trên bàn vẫn có hai hộp giữ ấm như cũ, dưới hộp còn lót một tờ giấy nhăn nhúm. Đó là đoạn đối thoại ngày hôm qua giữa cô và Nhậm Giáng Nhã, cô đã quên vứt đi.
Trâu Mông sửng sốt một chút, nhìn hộp giữ ấm rồi lại nhìn tờ giấy, sau đó xé giấy ném vào thùng rác.
Lúc ăn trưa, Trâu Mông muốn gửi tin nhắn cho anh để giải thích, nhưng cô chẳng biết mình phải giải thích điều gì, vậy nên cô từ bỏ.
Rửa sạch hộp giữ ấm, đây có lẽ là lần cuối cùng cô được thấy chiếc hộp này.
Chắc là về sau Hạ Vũ Châu sẽ không bao giờ đưa thức ăn cho cô nữa.
Trâu Mông nghĩ, thật ra như vậy cũng khá tốt.