Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 14: Trong mắt em, anh khác tất cả mọi người.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Quân gần như đã quen dần với những cử chỉ tán tỉnh công khai, đôi khi xen lẫn vài lời ngọt ngào của cô.
Chỉ là anh không khỏi tò mò, không biết liệu cô đã từng nói những lời này với những người bạn trai trước đây hay chưa.
Cô muốn làm quen Ngu Thệ Thương nên anh đã chính thức giới thiệu cô với anh ta.
“Chủ tịch Ngu.” Anh giới thiệu ngắn gọn.
Sầm Tô chào Ngu Thệ Thương: “Cảm ơn xe của Chủ tịch Ngu.”
“Không cần khách sáo đâu.” Ngu Thệ Thương cười nói: “Tôi mới là người phải cảm ơn cô đã quan tâm đến việc kinh doanh của khách sạn.”
Vừa nói, anh ta vừa lịch sự đưa tay mời cô ngồi.
Sầm Tô không cố ý ngồi cạnh Thương Quân, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Ngu Thệ Thương.
Thương Quân tiếp tục giới thiệu: “Sầm Tô, kỹ sư y tế AI, cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tần Vận. Cô ấy vừa mới từ chức, định phát triển sự nghiệp ở Thâm Quyến.”
“Trẻ như vậy đã làm giám đốc kỹ thuật, đúng là nhân tài hiếm có.”
“Chủ tịch Ngu quá khen.”
Ngu Thệ Thương khéo léo hỏi: “Họ Sầm sao? Người Hải Thành à? Nghe nói ở Hải Thành có rất nhiều người họ Sầm.”
Sầm Tô ngạc nhiên: “Đúng vậy, quê tôi ở Hải Thành. Không ngờ Chủ tịch Ngu lại hiểu rõ Hải Thành đến vậy.”
Ngu Thệ Thương: “Trước đây tôi thường xuyên nghe người ta nhắc về Hải Thành. Cháu gái tôi cũng hay đến đó.”
Sầm Tô biết người cháu gái này của anh ta, chính là Ngu Duệ, người đã đầu tư vào Y tế Sầm Thụy sau đó đổi tên công ty thành Y tế Tân Duệ.
Ngu Thệ Thương nói: “Tôi chỉ nghe nói thôi, chứ chưa đến đó bao giờ.”
Thương Quân đưa thực đơn cho Sầm Tô, rồi nói với bạn thân: “Nhà Sầm Tô mở nhà nghỉ ở ven biển, hôm nào anh muốn đến đó thì bảo cô ấy giảm giá một nửa cho anh.” Anh còn nói tên nhà nghỉ cho Ngu Thệ Thương biết.
Sầm Tô nhìn Thương Quân với ánh mắt cảm ơn.
Trong WeChat, cô từng nói người ở tầng lớp như cô không có cơ hội làm quen Ngu Thệ Thương, vậy mà anh đã tạo cơ hội, hơn nữa còn trải sẵn chủ đề nói chuyện cho cô.
Chỉ với chủ đề nhà nghỉ, cô và Ngu Thệ Thương đã nói chuyện với nhau khoảng năm, sáu phút.
Từ chuyện vị trí của nhà nghỉ, họ nói sang chuyện trà hoa hồng khô mẹ cô tự làm.
“Bố mẹ cô đều ở Hải Thành sao?” Hai người dần thân thiết hơn, Ngu Thệ Thương hỏi.
Sầm Tô nói: “Lúc tôi còn rất nhỏ, bố mẹ đã ly hôn, tôi sống với mẹ. Bố tôi không ở Hải Thành.”
Ngu Thệ Thương không ngờ cô lớn lên trong gia đình đơn thân, tự cảm thấy thất lễ nên nói: “Xin lỗi.”
“Không sao.”
“Lần trước đến Thâm Quyến, tôi thấy cô xách theo kết quả CT của bệnh viện, sức khỏe không ổn sao?” Ngu Thệ Thương nói với giọng trầm ấm, đầy quan tâm: “Dù còn trẻ cũng phải chú ý tới sức khỏe, đặc biệt là người làm kỹ thuật như các cô, bận rộn đến mức thường xuyên quên ăn quên ngủ.”
Sầm Tô nói không phải mình: “Tim bà ngoại tôi không tốt, ở quê không tiện đến đây nên tôi đi khám thay bà.”
“Bác sĩ nói thế nào?”
“Có hy vọng phẫu thuật.”
Những chuyện khác Sầm Tô không nói nhiều.
Đồ ăn cô gọi đã được mang lên, Thương Quân cũng đã dùng xong bữa. Anh bảo nhân viên phục vụ mang hai ly rượu vang đến, cho cô và Ngu Thệ Thương mỗi người một ly, rõ ràng là đang có ý đợi cô.
Được hai ông chủ bận rộn với thời gian quý báu dùng bữa cùng, cô thật sự nhận được đãi ngộ đặc biệt.
Trước khi tiếp xúc thân thiết, cô luôn cảm thấy sự lạnh lùng toát ra từ họ khiến người ta không dám lại gần. Đặc biệt là lần đầu tiên gặp hai người trong thang máy, cảm giác áp bức như ùa tới.
Bây giờ vì đã thân quen, ngược lại cô cảm thấy nói chuyện với bọn họ rất nhẹ nhàng, thoải mái.
Nhưng chỉ cần hai người họ im lặng, cảm giác xa cách đó lại giống hệt như lúc ban đầu.
Đang nói chuyện, điện thoại của Ngu Thệ Thương đổ chuông.
Anh ta nhìn ghi chú cuộc gọi đến, không hề tránh né cô và Thương Quân, trực tiếp nghe máy.
Mãi cho đến khi anh ta nói chuyện bằng giọng Quảng Đông, cô mới hiểu vì sao anh ta không cần tránh mặt cô.
Cô không nghe hiểu một câu nào.
Đầu dây bên kia, Ngu Duệ nói với chú út rằng mình đã xem danh sách những công ty lọt vào vòng trong đấu thầu của Tinh Hải Toán Lực. Trong đó, công ty đứng thứ hai cô ta khá quen thuộc, năng lực vượt xa đối thủ cùng ngành, nên cô ta đề xuất chú út ưu tiên đánh giá.
Ngu Thệ Thương nói: “Được, chú sẽ truyền đạt lại với người phụ trách dự án.”
Anh ta hỏi cháu gái tìm mình có chuyện gì.
Ngu Duệ hỏi chú út: “Chú còn nhớ công ty y tế cháu đã thu mua sáp nhập ở Hải Thành không?”
Ngu Thệ Thương nhớ có chuyện đó nhưng không biết công ty đó tên là gì.
Ngu Duệ nói chi tiết: “Tên là Y tế Tân Duệ, mấy năm trước trụ sở chính đã chuyển đến Thâm Quyến, vẫn do gia tộc Triệu Tuân quản lý. Nửa đêm hôm qua, ông cụ Triệu nhập viện vì suy tim, cháu đã cho người đến hỏi thăm, ông ấy đã qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng dù có hồi phục và xuất viện, với sức khỏe đó của ông cụ cũng khó còn sức lực để quản lý công ty nữa. Không có ông ấy đứng đằng sau, những người khác không khó đối phó.”
Ngu Thệ Thương: “Có ý gì? Cháu muốn nhân cơ hội này để lấy lại quyền điều hành sao?”
“Vâng.”
“Cháu nhiều sức lực vậy sao, chuyện của tập đoàn vẫn chưa đủ làm cháu bận à? Duệ Duệ, phải biết trọng việc lớn bỏ việc nhỏ.”
“Những điều này cháu đều đã cân nhắc rồi. Dù sao cháu cũng không định kết hôn, vẫn sắp xếp được thời gian. Y tế Tân Duệ là dự án đầu tiên cháu đầu tư độc lập thành công, có ý nghĩa khác đối với cháu, điều hành tốt nó mới có cảm giác thành tựu.”
“Chú út, chú yên tâm. Cháu sẽ sắp xếp ổn thỏa việc vận hành của Y tế Tân Duệ, sẽ không chiếm quá nhiều thời gian và sức lực của cháu đâu.”
Với những quyết định cháu gái đã suy nghĩ kỹ lưỡng, từ xưa đến giờ anh ta chỉ nhắc nhở chứ không xen vào: “Cứ làm đi.”
Cúp điện thoại, anh ta bất lực nói: “Trẻ con lớn có chính kiến của riêng mình.”
Thương Quân: “Không liên quan gì đến tuổi tác, lúc mấy tuổi Thương Uẩn đã có chính kiến, biết cách chọc tức người khác.”
Ngu Thệ Thương bật cười, nâng ly cụng ly với người đối diện, bày tỏ sự đồng cảm.
Uống cạn rượu vang còn lại trong ly, anh ta đặt ly xuống rồi quay người về phía bên cạnh: “Cô cứ ăn từ từ, tôi có chút việc xin phép đi trước. Hôm nào rảnh thì bảo Thương Quân dẫn cô đến Hồng Kông chỗ tôi uống trà sáng.”
Sầm Tô lịch sự đáp lại, muốn đứng dậy tiễn nhưng bị đối phương ngăn lại.
Ngu Thệ Thương nói: “Sau này không cần khách sáo với tôi.”
Sầm Tô đoán Ngu Thệ Thương lấy cớ rời đi trước để lại không gian riêng cho cô và Thương Quân.
Anh ta vừa đi, không khí trên bàn ăn lập tức yên tĩnh lại.
Người ngồi đối diện vẫn đang ung dung nhấp rượu vang, kiên nhẫn đợi cô dùng bữa.
Sầm Tô cầm cốc nước ép, ra hiệu với anh: “Ly rượu để gần tôi một chút.”
Thương Quân vừa đưa ly rượu đến bên môi, còn chưa kịp nhấp.
Nghe vậy, anh liền để ly rượu về phía cô, hạ thấp ly rượu xuống.
Sầm Tô khẽ nghiêng ly nước ép của mình chạm vào ly đế cao của anh: “Em muốn cảm ơn Chủ tịch Ngu, nhưng càng muốn trực tiếp cảm ơn anh hơn.”
Thương Quân nhìn biểu cảm chân thành không hề xen lẫn chút cười đùa nào của cô, vậy mà lại cảm thấy không quen với dáng vẻ đột nhiên khách sáo này của cô.
Lúc này, điện thoại anh đổ chuông, là chuông báo thức họp. Anh tiện tay ấn tắt.
“Tôi còn có cuộc họp…”
“Đúng rồi, anh quen…”
Hai người đồng thời lên tiếng rồi cùng lúc dừng lại.
Sầm Tô: “Anh đi họp trước đi, chuyện của tôi không gấp.”
Cuộc họp video của Thương Quân mười phút sau sẽ bắt đầu, từ nhà hàng về phòng mất hai ba phút, không kịp nói kỹ. Anh nói: “Họp xong tôi sẽ gọi điện cho cô.”
Anh rời đi trước, Sầm Tô thong thả ăn nốt đồ ăn trong đĩa.
Ăn xong, cô đặt dao nĩa xuống, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán.
Nhân viên phục vụ nói đã được thanh toán: “Chủ tịch Ngu nói tính khoản này của cô vào hóa đơn của Sếp Thương ạ.”
“…..”
Ngu Thệ Thương thật sự không coi cô là người ngoài, chẳng buồn nể mặt Thương Quân chút nào, lúc nào cũng giúp đỡ cô.
Thậm chí cô còn nghi ngờ, liệu có phải Ngu Thệ Thương đã bị Thương Uẩn mua chuộc rồi không.
Quay về phòng, Sầm Tô gọi điện thoại cho mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ đang làm gì thế?”
Sầm Tông Y nghe ra giọng con gái khác với mọi khi, bình thường gọi điện cho con gái con bé cũng vui vẻ nhưng hôm nay rõ ràng có chút phấn khích.
“Mẹ đang dưỡng tay, hôm nay đột nhiên cảm thấy đôi bàn tay này như già đi mười tuổi.” Bà hỏi con gái: “Sao hôm nay vui thế, yêu rồi à?”
“Đâu có. Người ta không để mắt tới con, cũng không muốn hẹn hò.”
“Thế con có dám cho mẹ xem cậu ấy trông thế nào không?”
Sầm Tô còn lâu mới mắc bẫy, cười nói không dám.
“Đúng rồi, mẹ. Trà hoa hồng mới phơi năm nay mẹ để lại cho con một hũ nhé, con muốn tặng người ta.”
“Con lấy trà hoa đi tặng người ta sao? Cái đó không đáng tiền.”
Sầm Tông Y dừng lại một lát, đột nhiên phản ứng lại: “Đừng nói muốn tặng cho người không muốn hẹn hò với con đó nhé? Người từng trải là mẹ đây nói cho con biết, đối với đàn ông không có tình cảm với con, con có lãng mạn cũng vô ích, không chừng đưa tiền còn có tác dụng hơn.”
“…..”
Sầm Tô cười nói: “Chút tiền đó của con, ném vào chỗ anh ấy cũng chẳng gợn nổi sóng.”
Sầm Tông Y hỏi: “Nếu đã không thiếu tiền, thế cậu ấy thiếu gì?”
Sầm Tô nghiêm túc suy nghĩ: “Thật sự không thiếu gì cả. Muốn tiền có tiền, muốn năng lực có năng lực, muốn ngoại hình có ngoại hình, gia đình cũng rất hạnh phúc.”
Sầm Tông Y trêu con gái: “Xem ra cậu ấy thiếu vị khổ của tình yêu, vậy nên ông trời mới để cậu ấy gặp con đó.”
Sầm Tô bị mẹ trêu bật cười vui vẻ.
“Một hũ trà hoa đủ không? Có muốn chuẩn bị thêm mấy hũ không?”
Nói đùa thì nói đùa nhưng Sầm Tông Y không quên chuyện chính.
Sầm Tô nói: “Vậy hai hũ đi ạ.”
Sầm Tông Y không khỏi tò mò: “Thật sự tặng người con thích à?”
“Vâng. Ngoài việc là người con thích, anh ấy còn là quý nhân của con. Một hũ còn lại con sẽ tặng cho một quý nhân khác.”
Trước đây cô vẫn luôn nghĩ vận may của mình kém, nhưng năm nay lại gặp toàn quý nhân giúp đỡ.
Việc tặng bọn họ trà hoa hồng không phải chuyện bốc đồng. Lúc ăn cơm, cô có nói chuyện nhà nghỉ với Ngu Thệ Thương. Thương Quân gợi ý anh ta xem đánh giá trên nền tảng, vậy là cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề khác.
Trong khu vực đánh giá, có không ít khách lưu trú nhắc đến trà hoa. Ngu Thệ Thương nói xem ra trà hoa rất đặc biệt.
Quả thật rất đặc biệt, thứ nhất là giống hoa hiếm, thứ hai là mẹ cô pha trà vô cùng cầu kỳ nên trà hoa hồng sau khi pha có màu hồng nhàn nhạt.
Bởi vì Ngu Thệ Thương nhắc đến nên cô quyết định tặng anh ta một hũ.
Nói chuyện với mẹ đủ chuyện trên trời dưới biển thêm mười mấy phút nữa, cô mới cúp máy.
Trong lòng còn suy nghĩ chuyện khác, Sầm Tô chẳng có tâm trạng ngắm cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.
Mấy ngày qua, chuyện cô quan tâm nhất là Y tế Tân Duệ. Từ một số thông tin gom góp được trên mạng, cô bất ngờ phát hiện ra Khang Kính Tín là một trong số mười cổ đông lớn của Tân Duệ.
Khang Kính Tín không thể nào không biết tiền thân trước đó của Tân Duệ là Y tế Sầm Thụy. Giữa bao nhiêu công ty y tế, biết bao nhiêu công ty làm ăn tốt, vậy mà ông ta lại nhất quyết nắm giữ cổ phần ở một công ty từng suýt phá sản nhiều năm trước như Tân Duệ.
Nếu như nói ông ta hoài niệm hoặc là cảm thấy áy náy vì ân tình ông ngoại dành cho mình, năm đó công ty bị phá sản ông ta không có khả năng cứu vãn nên sau này khi có năng lực đã liên tục mua thêm cổ phần để bù đắp. Nhưng việc ông ta làm lại mâu thuẫn với việc suốt bao nhiêu năm nay ông ta chưa từng hỏi thăm, quan tâm đến đứa con gái ruột là cô đây.
Một con người đầy mâu thuẫn.
Có lẽ nên nói một con người vô cùng giả dối.
Y tế Tân Duệ chưa niêm yết, cô muốn tìm hiểu thêm nhiều thông tin hơn nhưng lại chẳng có cách nào.
Đang thất thần, điện thoại cô đổ chuông. Thương Quân gọi điện đến.
Sầm Tô nghe máy: “Nhanh vậy đã kết thúc rồi sao?”
Thương Quân nói: “Họp một tiếng rưỡi.”
Sầm Tô nhìn thời gian mới phát hiện hóa ra mình đã thất thần lâu như vậy.
Thương Quân nói thẳng vào chuyện chính: “Trước đó ở nhà hàng, cô muốn nói chuyện gì với tôi?”
Sầm Tô muốn tìm hiểu kỹ hơn về Y tế Tân Duệ nhưng thông tin trên mạng lại rời rạc và hạn chế.
Ngoài Tân Duệ, cô còn muốn biết thêm chi tiết về bố mình.
Ở Thâm Quyến cô không quen ai, người duy nhất cô tin tưởng chỉ có Thương Quân.
“Tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn về một công ty mà tôi hứng thú. Ngoài ra, còn có một số chuyện muốn điều tra liên quan đến bố tôi. Về phương diện này, anh có ai tin tưởng có thể giới thiệu không?”
Thương Quân: “Về khoản này Thương Uẩn khá giỏi.”
“…..”
Nhất thời Sầm Tô không phân biệt được anh đang khen hay là mỉa mai Thương Uẩn nữa.
“Sếp Thương đang ở Bắc Kinh, bố tôi ở Thâm Quyến, cách nhau xa như vậy sao tôi có thể làm phiền anh ấy mấy chuyện này chứ.” Nói vậy không phải tìm cớ, trong lòng cô cũng nghĩ như vậy.
Thương Quân: “Với tôi sao không thấy cô ngại làm phiền nhỉ.”
Sầm Tô bật cười: “Sao có thể giống nhau chứ, thân sơ khác biệt. Trong mắt tôi, anh khác với tất cả những người khác.”
Thương Quân: “Còn một người đáng tin nữa là vệ sĩ đi cùng tôi, cô có cần không?”